Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 729: Mẫu tử




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Trong tẩm điện.

Nhìn đứa con trai mặt mày vương đầy t.ử khí, Quách Lễ Lan chỉ cảm thấy mọi thứ như đã cách một đời.

Mới chớp mắt đó thôi, đứa trẻ nhỏ bé như con mèo non ngày nào, nay đã già nua bệnh tật đến mức không nhìn ra nhân dạng nữa.

Bà nghiến chặt răng hàm, gằn giọng:

"Hoàng đế nói đúng, không có ngươi, ta quả thực chẳng thể ngồi lên được ngôi vị hoàng hậu này. Thế nhưng, nếu không có ta, ngươi cũng sẽ chẳng thể cất tiếng khóc chào đời trên thế gian này đâu! Ngươi có biết tại sao không?

Bởi vì kẻ mang nặng đẻ đau ra ngươi là Tống Tiểu Hà, một ả cung nữ ti tiện đến mức không thể ti tiện hơn.

Nếu không nhờ ta giương vây cánh che chở, thì vô vàn những mũi tên hòn đạn chốn thâm cung này đã cắm ngập vào người ả rồi. Ả thậm chí còn chẳng sống sót nổi qua ba tháng đầu t.h.a.i kỳ đâu!

Hoàng đế à, ngươi có biết những nữ nhân trong chốn thâm cung này phải sống những ngày tháng như thế nào không?

Ngươi đương nhiên là không biết! Từ nhỏ ngươi đã được muôn vàn sủng ái, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, thì làm sao thấu tỏ được những dơ bẩn, nhơ nhuốc ở cái chốn này?"

Ánh mắt Quách Lễ Lan quét một vòng quanh tẩm điện, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh lẽo: "Chỉ tính riêng trong căn phòng này của ngươi thôi, số nữ nhân c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng đã nhiều không đếm xuể rồi.

Bọn họ có kẻ chỉ phạm phải một chút lỗi lầm bèn bị đ.á.n.h đến c.h.ế.t; có kẻ đắc ý vênh váo bèn bị đày vào lãnh cung; lại có kẻ vô tình trở thành kỳ đà cản mũi liền bị đầu độc, bị siết cổ, bị làm cho ngạt thở đến c.h.ế.t trong câm lặng.

Đừng nói là mẹ ruột Tống Tiểu Hà của ngươi, cho dù là chính ta mang long t.h.a.i đi chăng nữa, thì có giữ được hay không, có mẹ tròn con vuông hay không, sinh ra rồi có sống nổi hay không... tất thảy đều phải xem sắc mặt của ông trời!

Ta chiếm đoạt ngươi làm của riêng, không chỉ vì muốn mẹ nhờ con mà vinh hiển, mà hơn hết là để ngươi có thể bình an sống sót!"

"Hồ đồ! Quả thực là nói xằng nói bậy!"

Hai hốc mắt Triệu Huyền Đồng đỏ ngầu như rỉ máu: "Ta là trưởng t.ử của phụ hoàng! Kẻ nào dám hại ta, phụ hoàng diệt cửu tộc kẻ đó!"

"Chốn thâm cung này có đến chín trăm chín mươi chín gian phòng, mỗi gian phòng rốt cuộc đang chứa chấp người hay quỷ, phụ hoàng ngươi liệu có tường tận hết được không?

Ông ấy không thể nào tường tận được!

Vì sao ư?

Bởi vì trong lòng ông ấy chỉ ôm giữ giang sơn xã tắc, thì làm sao còn tâm trí đâu mà bận lòng dăm ba cái chuyện vặt vãnh này."

Quách Lễ Lan tiến lên một bước, ánh mắt ép sát Triệu Huyền Đồng: "Hơn nữa, ta cũng chẳng ngại nói thẳng cho ngươi biết, cái c.h.ế.t của mẹ ruột Tống Tiểu Hà ngươi, nói cho cùng chính là ý muốn của phụ hoàng ngươi đấy."

Giống như bị một gáo nước lạnh dội thẳng từ đỉnh đầu xuống, toàn thân Triệu Huyền Đồng thoáng chốc lạnh toát.

"Bà... bà nói cái gì?"

"Đúng là ta muốn ả c.h.ế.t! Chỉ khi ả c.h.ế.t đi, ta mới có thể quang minh chính đại trở thành người mẹ duy nhất của ngươi. Nhưng ta làm gì có cái gan tày trời ấy, ngươi biết vì sao không?

Là vì phụ hoàng của ngươi.

Phụ hoàng ngươi vốn là một nam nhân cứng rắn, độc đoán đến vậy, ta có mấy cái mạng mà dám động vào người của ông ấy?"

Nói đến đây, Quách Lễ Lan bỗng buông một tiếng thở dài thườn thượt.

"Hoàng đế à, ta có thể ngồi lên bảo tọa hoàng hậu, ngoài việc biết nhìn thấu thời cuộc, ngoài thế lực của Ngô gia, thì còn dựa vào hai chữ quan trọng nhất: chừng mực.

Ngay khoảnh khắc phụ hoàng ngươi gật đầu đồng ý với kế sách mận c.h.ế.t thay đào này, thì mẹ ruột Tống Tiểu Hà của ngươi đã định sẵn chỉ có một con đường c.h.ế.t.

Trên đời này làm gì có bức tường nào không lọt gió, chỉ có người c.h.ế.t mới giữ được bí mật.

Nhân tiện, ta cũng nói thêm cho ngươi biết.

Mẹ ngươi kỳ thực rất rõ ràng kết cục của mình. Thế nên trước lúc lâm chung, ả đã cầu xin ta hãy đối xử t.ử tế với đứa con do ả dứt ruột đẻ ra.

Ta đáp lại ả rằng: Tống Tiểu Hà, ngươi nói sai rồi. Đây không phải là con của ngươi, đây là con của Quách Lễ Lan ta. Một người làm mẹ, sao có thể không đối xử t.ử tế với ruột thịt của mình?

Ả nghe xong thì mỉm cười nhẹ nhõm, sau đó bình thản bưng bát t.h.u.ố.c độc kia lên uống cạn.

Hoàng đế à, mẹ ngươi dẫu chỉ là một cung nữ hèn mọn, chữ nghĩa bẻ đôi không biết, nhưng ả vẫn hiểu được đạo lý rằng: Chỉ khi ả c.h.ế.t đi, ngươi mới có được tiền đồ xán lạn. Còn ngươi thì sao?"

Gương mặt Quách Lễ Lan tràn ngập vẻ đau đớn, xót xa khôn tả.

"Sao ngươi mãi không chịu hiểu, có những chuyện quá khứ đáng lẽ phải vùi sâu dưới ba tấc đất, vĩnh viễn đừng bao giờ lật lại, đó mới là lựa chọn sáng suốt nhất!

Sao ngươi không chịu nhìn thấu, mẹ con chúng ta tuy không cùng chung m.á.u mủ, nhưng lại cùng chung một con thuyền ‘vinh cùng vinh, nhục cùng nhục'. Sự trói buộc ấy thậm chí còn bền chặt hơn cả mẫu t.ử ruột thịt!"

"Ha ha! Vinh cùng vinh, nhục cùng nhục sao? Thật là một mối tình mẫu t.ử ruột thịt, bền chặt xiết bao!"

Triệu Huyền Đồng chống mạnh hai tay, đột ngột đứng bật dậy. Gương mặt hắn sục sôi ngọn lửa cuồng nộ vô tận.

"Bà đã từng coi ta là con trai ruột thịt thực sự chưa?

Thứ bà để tâm đến, rốt cuộc là đứa con trai này, hay là vinh hoa phú quý của bà, là vinh hoa phú quý của cả cái Ngô gia sau lưng bà hả?"

Quách Lễ Lan vóc dáng nhỏ bé, Triệu Huyền Đồng vừa vùng lên, khí thế đã lập tức áp đảo, ép bà phải lùi về sau nửa bước.

"Mẹ ruột Tống Tiểu Hà của ta đúng là thấp hèn, nhưng bà thì cao quý được hơn bao nhiêu? Nếu không nhờ bám víu vào Ngô gia, bà cũng chỉ là một ả đàn bà ti tiện nhất thế gian này mà thôi!

Sao hả? Nhờ được ăn dăm bữa cơm gạo của Ngô gia mà bà nghĩ mình đã được mạ vàng rồi sao?

Tam cung lục viện của phụ hoàng, bà chẳng phải là kẻ có dung mạo diễm lệ nhất, cũng chẳng mang gia thế hiển hách nhất. Dựa vào đâu mà bà leo lên được ngôi vị Quý phi?

Đó là nhờ có ta!

Có ta rồi, con đường thăng tiến của bà mới rộng mở thênh thang!

Hiền phi, Thục phi, Trang phi của phụ hoàng... có kẻ nào gia thế không vượt xa bà? Có kẻ nào không đủ sức thay thế bà?

Không phải bà nuôi dưỡng ta, bảo vệ ta, mà là ta đã tác thành cho bà!

Quách thái hậu à, mối quan hệ giữa ta và bà, vốn dĩ là 'mẹ nhờ con mà vinh hiển'!

Những lời dối trá, điên đảo trắng đen vừa rồi của bà, chẳng qua chỉ để che đậy cái tâm địa chột dạ khi g.i.ế.c mẹ ta, cướp đoạt ta mà thôi!"

"Ngươi..."

"Bà dám bảo phụ hoàng là kẻ đã g.i.ế.c mẹ ta sao..."

Triệu Huyền Đồng dường như vừa nghe được một câu chuyện nực cười nhất trần đời, hắn bỗng ngửa mặt lên trời cười sằng sặc.

Cười dứt, giọng hắn đột ngột sắc lẹm: "Nếu không phải do bà nảy sinh cái dã tâm thay mận đổi đào kia, thì cớ sao mẹ ta lại không thể sống?"

Có lẽ vì dáng vẻ của Triệu Huyền Đồng lúc này quá mức dữ tợn, Quách thái hậu tức đến mức cứng họng không thốt nên lời, sắc mặt tím ngắt.

Triệu Huyền Đồng hơi rướn người tới trước, ghim chặt ánh mắt vào Quách thị: "Đúng rồi, bà đã dùng cách gì để lật đổ Ngô hoàng hậu nhỉ? Bà nghĩ ta hoàn toàn không có chút ký ức nào về những chuyện hồi bé sao?"

Ngay khoảnh khắc lời này vừa rơi xuống, sự kinh hoàng tột độ cuối cùng cũng lộ ra trong đáy mắt Quách thái hậu.

"Bà dỗ ngọt ta uống bát chè ngọt có pha t.h.u.ố.c độc, sau đó lại ngang nhiên đổ vấy tội mưu hại hoàng t.ử lên đầu Ngô hoàng hậu.

Ngô hoàng hậu bị dọa sợ đến mức phải chủ động nhường lại hậu vị, trốn biệt vào đạo quán. Bà nhờ thế mà mượn gió bẻ măng, chễm chệ ngồi lên bảo tọa Hoàng hậu."

Từng chữ, từng chữ bị Triệu Huyền Đồng nghiến qua kẽ răng mà bật ra.

"Xin hỏi Quách thái hậu, trên đời này có người mẹ nào lại đem tính mạng của con ruột mình ra làm ván cược cho tiền đồ của bản thân không?"

Quách thái hậu bị hỏi đến á khẩu, một lúc lâu sau mới thều thào đáp trả với âm giọng mỏng như tơ: "Ta ngồi lên được hậu vị, thì ngươi mới trở thành Thái t.ử danh chính ngôn thuận..."

"Thúi lắm! Lời bà nói toàn là thứ rắm chó!"

Triệu Huyền Đồng gầm lên phẫn nộ: "Phụ hoàng chỉ có duy nhất một đứa con trai là ta! Dù Ngô hoàng hậu có nhường ngôi hay không, ta vẫn là Thái tử!

Nhưng bà thì khác!

Ngô hoàng hậu sống sờ sờ ở đó luôn đè đầu cưỡi cổ bà. Bà gặp bà ta sáng cũng phải quỳ, tối cũng phải lạy. Bà không cam tâm! Bà dã tâm bừng bừng, bà khao khát được khoác lên người bộ triều phục đó, được ngồi kề cận bên phụ hoàng để thống lĩnh lục cung!

Đứa con trai như ta, rốt cuộc cũng chỉ là công cụ để bà thực hiện dã tâm của mình mà thôi!

Công cụ này dùng tốt làm sao, quả thực là thanh kiếm sắc bén nhất, giúp bà thần cản sát thần, Phật cản sát Phật!

Bà mượn thanh kiếm là ta đây để đ.á.n.h đâu thắng đó, cuối cùng cũng giành được hậu vị."

Nói đến đây, Triệu Huyền Đồng bỗng buông một tiếng cười lạnh lẽo.

"Quách thái hậu à, không biết bà còn nhớ hay không, thực ra trong chuyện phế hậu phụ hoàng vẫn luôn chần chừ do dự.

Thế bà đã dạy ta điều gì?

Bà dạy ta thỉnh thoảng lại thì thầm những lời bịa đặt, nói xấu Ngô hoàng hậu trước mặt phụ hoàng.

Thử hỏi có ai lại đi hoài nghi lời nói của một đứa trẻ mới lên ba cơ chứ?

Phụ hoàng vốn dĩ đã chẳng mặn mà gì với Ngô hoàng hậu, cộng thêm việc ông ấy luôn cưng chiều ta, sủng ái ta, thương xót ta... nên mới dần nảy sinh ý định phế hậu.

Vậy xin hỏi Quách thái hậu, rốt cuộc là bà mượn oai của ta để ngồi lên hậu vị, hay ta mượn oai của bà để được sắc phong làm Thái t.ử đây?"

Sự kinh hoàng trong mắt Quách thái hậu gần như đã lên đến đỉnh điểm.

Nằm mơ bà cũng không ngờ tới, Triệu Huyền Đồng vậy mà vẫn còn nhớ rõ những chuyện năm hắn mới ba tuổi.

Hơn nữa, lại còn nhớ rõ đến từng chi tiết như thế!

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.