Quách Lễ Lan ở hoàng lăng chưa đầy tám tháng thì đã vội vã hồi kinh.
Lần trở về này, Thái t.ử đã thuận buồm xuôi gió ngồi lên ngai vị, trở thành đấng quân vương của một nước.
Hậu cung đại phong phi tần, nàng được sách phong làm Ninh phi.
Theo tổ chế của Hoa Quốc, hàng Phi có tám vị: Hiền, Thục, Trang, Kính, Huệ, Thuận, Khang, Ninh.
Tuy Ninh phi đứng chót trong bát phi, nhưng Quách Lễ Lan đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Nàng là người đến bên cạnh Thái t.ử muộn nhất, tuổi tác cũng nhỏ nhất, có thể giành được phong hiệu Ninh phi, thảy đều nhờ vào cái tình nghĩa tào khang góp nhặt trong tám tháng gian khổ ấy.
Ma ma dạy nàng thuật hầu hạ đàn ông từng nói thế này: Đàn ông thực ra rất dễ hầu hạ. Ngươi chỉ cần quan tâm hắn như con trai mình, và sùng bái hắn như phụ thân mình là được.
Nhưng câu nói của ma ma chỉ đúng một nửa.
Nửa còn lại là do chính Quách Lễ Lan tự ngộ ra: Đó là phải biến bản thân trở thành sự tồn tại không thể thiếu bên cạnh người đàn ông đó.
Muốn không thể thay thế, thì phải hiểu rõ Thái t.ử thích gì, coi trọng điều chi.
Thái t.ử khao khát vị trí cao nhất kia, và cũng dồn tâm huyết nhất cho vị trí đó, nhưng tình cảnh lúc bấy giờ của ngài lại đang là kẻ đi canh hoàng lăng.
Nói cách khác, địa vị của Thái t.ử vô cùng nguy hiểm, tựa như trứng để đầu đẳng.
Hiểu rõ điều này, Quách Lễ Lan lại truyền thư về cho Ngô gia. Nội dung thư chỉ nhắm vào một mục đích duy nhất: Phò tá Thái t.ử thượng vị.
Người của Ngô gia đã giúp sức như thế nào, Quách Lễ Lan không rõ; điều duy nhất nàng thấy rõ là thái độ của Thái t.ử đối với nàng đã đổi khác.
Có những lúc hứng trí, ngài ấy còn kể cho nàng nghe đôi chút chuyện trên triều đình.
Quách Lễ Lan luôn chăm chú lắng nghe, tuyệt đối không xen miệng. Kể cả khi Thái t.ử dò hỏi quan điểm của nàng, nàng cũng chỉ điểm xuyết nhẹ nhàng một hai câu tựa như chuồn chuồn lướt nước.
Thật sự chỉ nghĩ được một hai câu thôi sao?
Đâu có. Nàng thấu tỏ trong lòng đến bảy, tám, thậm chí là chín mười phần.
Vậy tại sao lại không nói?
Là vì ma ma đã dạy nàng, trên đời này chẳng có người đàn ông nào thích một người phụ nữ quá thông minh. Phụ nữ cứ tỏ ra ngốc nghếch một chút, vụng về một chút, yếu đuối một chút thì mới được đàn ông thương xót.
Nhưng ma ma vẫn chỉ đúng một nửa.
Thực ra, phụ nữ bề ngoài có thể giả vờ ngốc nghếch, vụng về, yếu đuối, nhưng trong lòng bắt buộc phải sáng suốt như gương. Bất cứ chuyện gì cũng phải nắm vững chừng mực.
Thái t.ử hỏi ý kiến, nếu nàng thao thao bất tuyệt thì hóa ra đang khoe khoang sự thông tuệ của mình. Còn nếu nàng câm như hến thì lại lộ ra vẻ ngu độn.
Nói ra một hai câu, nếu vô tình trúng phóc thì là do nàng "mèo mù vớ cá rán"; còn nếu lỡ nói sai thì cũng chỉ là "đàn bà tóc dài kiến thức ngắn" mà thôi.
Chuyện này cũng giống như đi câu cá vậy. Lần nào quăng mồi cũng giật được cá thì việc câu cá sẽ mất đi hứng thú; nhưng lần nào cũng về tay trắng thì kẻ đi câu sẽ sinh ra cảm giác thất bại, chán nản.
Đặc biệt là với người đàn ông cao cao tại thượng, kim khẩu ngọc ngôn như Thái tử, thì chút ranh vặt của phụ nữ chỉ nên là gia vị điểm xuyết để tăng tình thú, tuyệt đối không được phép ồn ào lấn át chủ nhân.
Dựa vào khả năng nhìn thấu tâm can và nghệ thuật nắm bắt chừng mực đỉnh cao ấy, sự sủng ái mà Thái t.ử dành cho nàng ngày một mặn nồng.
Đến khi Thái t.ử oai phong lẫm liệt bước lên bảo tọa, sự sủng ái đó đã hóa thành một danh phận danh giá thực sự: Ninh phi.
Quách Lễ Lan rất hài lòng, nhưng giữa đêm khuya thanh vắng, ngọn lửa dã tâm trong lòng nàng lại âm ỉ bùng lên.
Nàng nghĩ, mình hoàn toàn có thể bước thêm một bước xa hơn nữa... chỉ cần cái bụng này chịu tranh khí.
Đúng vậy, Hoàng đế không có con nối dõi.
Khi còn là Thái tử, chuyện này chẳng ai thèm để tâm. Nhưng một khi đã ngồi lên ngôi vị Hoàng đế thì lại là một nhẽ hoàn toàn khác.
Không có hoàng tự, đồng nghĩa với hoàng vị bất ổn, giang sơn lung lay, đi đến đâu cũng bị kẻ khác kiềm chế. Đừng nói là bản thân Hoàng đế sốt ruột, mà ngay cả Thái hậu cũng lo sốt vó thay cho ngài.
Thái hậu thậm chí còn thẳng thừng truyền chỉ: Bất kể là ai, hễ sinh hạ được cho Hoàng đế một mụn con, dù là nam hay nữ thì lập tức sẽ được phá lệ tấn phong làm Quý phi.
Đó là Quý phi cơ mà! Địa vị chỉ đứng sau duy nhất Hoàng hậu, sau này biết đâu còn có cơ hội mẫu bằng t.ử quý.
Nói gì đến Quách Lễ Lan, cả cái hậu cung này, có người phụ nữ nào lại không rục rịch đun nấu dã tâm?
...
Sau khi mãn tang, các phi tần trong hậu cung bắt đầu thi triển đủ mọi ngón đòn quyến rũ, tựa như bát tiên quá hải, các hiển thần thông.
Và vị Hoàng đế vốn trước nay không gần nữ sắc, nay cũng bắt đầu sủng hạnh đều đặn, rải mưa móc khắp chốn hậu cung.
Nhờ có thứ tình nghĩa tào khang thuở trước, Quách Lễ Lan hưởng được nhiều ân sủng hơn kẻ khác một chút.
Rất rõ ràng, Hoàng đế đang đặt hy vọng nàng có thể sinh hạ cho hắn một đứa con.
Nhưng ác nghiệt thay, bụng Quách Lễ Lan chẳng có lấy một động tĩnh nhỏ nào. Kỳ kinh nguyệt mỗi tháng của nàng cứ đều đặn kéo đến, còn chuẩn xác hơn cả tiếng điểm canh giữa đêm khuya.
Quách Lễ Lan vĩnh viễn không quên được đêm hôm đó.
Đêm ấy Hoàng đế ngự giá giá lâm, trớ trêu thay lại đúng lúc nàng vừa đến kỳ nguyệt sự. Đang sầu não không biết phải mở miệng bẩm báo thế nào thì vừa vặn lúc ấy, một tiểu cung nữ mới tới bưng thực tráp bước vào.
Hoàng đế vốn đang trò chuyện cùng nàng, nhưng khoảnh khắc ánh mắt lướt qua tiểu cung nữ kia, câu chuyện bỗng bặt đi.
"Nàng ta tên gì?"
"Bẩm Bệ hạ, nàng họ Tống, tên là Tiểu Hà."
Hoàng đế phẩy phẩy tay. Tống Tiểu Hà đỏ mặt cúi đầu lui xuống.
Bên trong điện bỗng chốc chìm vào tĩnh mịch.
Hoàng đế đang nghĩ gì, Quách Lễ Lan hiểu rõ hơn ai hết. Nàng không chần chừ do dự lấy một giây, lập tức nói với Hoàng đế: "Bệ hạ nán lại chút xíu, thần thiếp đi một lát rồi sẽ trở lại ngay."
Người đi là nàng, mà người trở lại... là Tống Tiểu Hà.
Đêm đó, Quách Lễ Lan đích thân trải chiếu nằm gác bên gian ngoài. Nghe những âm thanh kiều diễm truyền ra từ phòng trong, khóe môi nàng từ đầu đến cuối luôn vương một nụ cười hờ hững.
Ma ma từng nói: "Sau này các ngươi bước vào chốn lầu son gác tía, thế cô lực mỏng, muốn được ân sủng không suy thì phải có người giúp đỡ. Độ lượng phải rộng mở ra, hãy nhớ kỹ, phàm làm việc gì... có mất ắt có được."
Chà, lần này thì ma ma nói đúng thật rồi.
Một tháng rưỡi sau, Tống Tiểu Hà, người lúc này đã trở thành tỳ nữ thiếp thân của Quách Lễ Lan bỗng dưng nôn khan hai tiếng khi đang hầu hạ nàng rửa mặt vào buổi sớm.
Ánh mắt Quách Lễ Lan lướt qua vùng bụng phẳng lỳ của cung nữ nọ, trong lòng trào dâng một cỗ ghen tị không thốt nên lời.
Bản thân mình hầu hạ bên cạnh Hoàng đế bao lâu nay, bụng dạ chẳng hề có lấy một động tĩnh. Còn Tống Tiểu Hà thì sao? Mới chỉ một lần qua đêm mà đã hoài t.h.a.i long chủng! Tạo hóa đúng là biết trêu ngươi.
Nhưng thì đã sao chứ?
Sự ghen tị ấy nhanh chóng tan biến đi, nhường chỗ cho sự hưng phấn, ngập tràn vui sướng.
Quách Lễ Lan biết, cơ hội để nàng thực sự một bước lên mây... đã đến rồi!
...
Chỉ những thứ có thể tóm chặt trong tay thì mới gọi là cơ hội.
Quách Lễ Lan dư sức hiểu rằng, trên đời này làm gì có bức tường nào chắn được gió. Chỉ dựa vào sức lực mỏng manh của nàng thì dù có xoay xở thế nào cũng không thể che giấu trời biển được.
Nàng quyết định tìm một đồng mưu, người sẽ cùng nàng diễn trọn vở kịch "Lý đại Đào cương"* kinh thiên động địa này.
*Lê c.h.ế.t thay Đào, mượn xác hoàn hồn.
Và kẻ đồng mưu ấy, không ai khác chính là... Hoàng đế!
Lý do thuyết phục Hoàng đế thực ra rất đơn giản, chỉ cần đ.á.n.h thẳng vào ba chữ: "Hiền Thái tôn".
Ba chữ ấy, vừa là lời ngợi khen tột đỉnh mà thế nhân dành cho hắn, vừa là chiếc gông cùm vô hình giam cầm cả cuộc đời hắn. Bởi vì thế, hắn làm người hay làm việc lúc nào cũng truy cầu sự thập toàn thập mỹ, không cho phép bản thân có mảy may một vết xước.
Vứt bỏ bao nhiêu phi tần chốn tam cung lục viện không đụng tới, lại đi h**n ** cùng một cung nữ ti tiện tột cùng, đó chính là một vết nhơ chí mạng trong nhân phẩm của ngài.
Còn một nguyên nhân nữa mà Quách Lễ Lan không tiện nói thẳng ra, nhưng nàng tin chắc rằng trong lòng Hoàng đế tự hiểu rõ…
Nhà họ Tống kia nghèo rớt mồng tơi, cha mẹ đều đã c.h.ế.t hết. Cái gia cảnh như vậy, dù Hoàng đế có cố tình nâng đỡ thì cũng chẳng nâng nổi lên cao. Đứa trẻ có sinh ra cũng chẳng có nhà ngoại nào làm chỗ dựa sau lưng.
Nàng thì khác.
Sau lưng nàng là Ngô gia hùng mạnh, cái thế gia đã cắm rễ chằng chịt ở Giang Nam suốt mấy chục năm qua, gia thế hiển hách vô cùng.
Nếu đứa trẻ này chui ra từ bụng nàng, thì chẳng những giữ được thanh danh trong sạch cho Hoàng đế, mà còn tạo cho hoàng nhi một thế lực nhà ngoại cực kỳ cường đại.
Đấy gọi là cục diện đôi bên cùng có lợi.
Quả nhiên, Hoàng đế chỉ mất chừng nửa tuần trà suy nghĩ là đã gật đầu chấp thuận thỉnh cầu của nàng.
Nàng xúc động đến rơi nước mắt, gục xuống dưới chân Hoàng đế, nghẹn ngào khóc lóc: "Bệ hạ, dù là nam hay nữ, thần thiếp nhất định sẽ cưng chiều, nâng niu đứa bé này như chính tròng mắt của mình."
...
Có sự nhúng tay của Hoàng đế, mọi chuyện bỗng chốc trở nên dễ như trở bàn tay.
Tống Tiểu Hà ăn cùng nàng, ngủ cùng nàng, bước không rời nửa tấc.
Tống Tiểu Hà ốm nghén, nàng cũng ốm nghén.
Tống Tiểu Hà lộ bụng, nàng cũng lộ bụng.
Tống Tiểu Hà m.a.n.g t.h.a.i chín tháng mười ngày rặn đẻ, nàng cũng nằm đó vật vã kêu la.
Ngày lâm bồn, nàng và Hoàng đế cùng túc trực bên ngoài.
Vài canh giờ sau, tiếng trẻ con khóc vang lên lanh lảnh... Là một bé trai!
Hoàng đế mỉm cười.
Còn nàng lại bật khóc.
Khi bà đỡ ẵm đứa bé đỏ hỏn đặt vào vòng tay nàng, nàng lại càng khóc dữ dội hơn.
Đây là con trai của ta.
Các người nhìn xem, nó nhỏ bé biết nhường nào, cứ như một chú mèo con vậy.
Con trai à, con chẳng cần phải sợ hãi bất cứ điều gì cả, cứ ngoan ngoãn bình an mà khôn lớn. Sóng gió tương lai sau này, nương và Ngô gia sẽ che chắn tất cả cho con.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]