Hạng Diễm chẳng mảy may kinh ngạc khi biết người cần khuyên giải là Vệ Đông Quân. Bản thân bà cũng từng trải qua một mối tình khắc cốt ghi tâm, thế nên bà hiểu rất rõ rằng, đem lòng thích một người là điều chẳng thể nào giấu giếm được.
Ngay cái khoảnh khắc ánh mắt hai người họ chạm nhau, một kẻ thì đôi mắt trong veo lấp lánh, một người lại khẽ nhếch khóe môi, rõ ràng là cả hai đều đã động lòng phàm.
"Ngươi muốn ta khuyên giải nàng ấy chuyện gì?"
"Mong nàng ấy giống như phu nhân, hãy sống thật tốt, sống một đời ý nghĩa, có tình có nghĩa."
Lời vừa dứt, Hạng Diễm cuối cùng cũng thấu hiểu lý do vì sao Ninh Phương Sinh lại tìm đến mình. Bởi vì bà và Hứa Tận Hoan cũng giống như họ, là âm dương cách biệt.
Người c.h.ế.t đi coi như xong hết thảy, thế nhưng kẻ ở lại phải trải qua quãng đời còn lại như thế nào đây? Hạng Diễm trầm mặc hồi lâu sau đó mới khẽ cất giọng: "Thực ra chỉ cần hai chữ thôi."
"Là gì?"
"Thời gian."
"Vậy thì đành cậy nhờ phu nhân cùng nàng ấy đi qua quãng thời gian này vậy."
Hạng Diễm khẽ lắc đầu: "Bất cứ ai ở bên cạnh cũng vô dụng thôi, chỉ có tự bản thân nàng ấy phải nghĩ thông suốt. Điều duy nhất ta có thể làm là chia sẻ với nàng ấy chút kinh nghiệm của bản thân, hoặc là vào lúc nàng ấy đau đớn tột cùng, ta sẽ cùng nàng ấy uống say một trận."
Ninh Phương Sinh đứng dậy cúi người hành lễ với Hạng Diễm một cái thật sâu: "Như vậy là đủ rồi."
Bậc đế vương bái lễ, trên thế gian này nào có mấy ai chịu đựng cho nổi.
Hạng Diễm biến sắc mặt, cả người giật nảy lên, vừa toan quỳ xuống đáp lễ thì đã bị Ninh Phương Sinh một tay đỡ lấy.
"Ta gọi một tiếng Hạng Diễm là đã coi phu nhân như bạn bè, mà giữa bạn bè với nhau thì không cần phải giữ lễ tiết như vậy."
Hạng Diễm đăm đăm nhìn người đàn ông trước mặt, bỗng nhiên cảm thấy xót xa thay cho Vệ Đông Quân. Một người con gái ngay từ khi còn quá trẻ đã được chứng kiến người đàn ông xuất chúng nhất thế gian này, vậy thì sau này còn có kẻ nào lọt được vào mắt xanh của nàng ấy nữa đây.
Ninh Phương Sinh rụt tay lại, chắp ra sau lưng: "Hạng Diễm, tiễn ta ra khỏi phủ được chứ?"
"Đi sớm vậy sao?" Hạng Diễm chợt thấy chùng lòng, vội chỉ tay lên bàn: "Trà còn chưa uống hết mà?"
Ánh mắt Ninh Phương Sinh hướng về phía Thiên Tứ đang đứng ngoài cửa: "Ta muốn dành thêm chút thời gian ở cạnh đứa trẻ này."
Những năm qua, Hạng Diễm đừng nói là giữ khách, ngay cả việc tiếp khách cũng đã vô cùng hiếm hoi, luôn cảm thấy chuyện đó chỉ đang làm phí hoài thời gian của bản thân. Thế nhưng khoảnh khắc này chẳng hiểu vì sao bà lại tha thiết mong muốn người đàn ông trước mắt nán lại thêm chút nữa. Chỉ một lát nữa thôi cũng được.
Chợt bà nhớ ra một chuyện: "Ninh Phương Sinh, ta quên chưa hỏi ngươi, cái c.h.ế.t của Bùi Cảnh rốt cuộc là..."
"Một nửa là thiên ý, một nửa là nhân họa."
Ninh Phương Sinh điềm nhiên đáp: "Quân cờ mà Thẩm Nghiệp Vân cài c*m v** Bùi phủ thực chất chỉ là đặt một viên đá nhỏ xuống dưới tảng gạch mà Bùi Cảnh bước hụt chân mà thôi."
Thì ra là vậy. Hạng Diễm cười tự giễu: "Quả nhiên là mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên."
Khóe mắt Ninh Phương Sinh giật mạnh. Tám chữ này khiến y nhớ đến một chuyện, việc y phải thoái vị và cả cái c.h.ế.t của y liệu có phải một nửa cũng là do ý trời định đoạt?
"Chúng ta đi thôi." Y cố đè nén suy nghĩ trong lòng, bình thản cất lời.
Biết không thể giữ người lại được, Hạng Diễm đành bước vào góc nhà cầm lên một chiếc ô giấy dầu.
Ninh Phương Sinh tiến tới nhận lấy chiếc ô che trên đỉnh đầu Hạng Diễm. Màn đêm đen kịt, tuyết lất phất rơi dần hóa thành mưa rơi tí tách trên tán ô. Hai người bước đi thật chậm. Thiên Tứ cúi gằm mặt lầm lũi theo sát phía sau.
Khi gần đến lớp cổng thứ hai, Ninh Phương Sinh đột nhiên lên tiếng.
"Khi còn sống ta đã từng nhìn thấy Hứa Tận Hoan từ phía xa. Chắc hẳn là khi hắn vừa vẽ xong chân dung cho một vị nương nương nào đó rồi bước ra. Lần đó cũng là một ngày mùa đông, tuyết rơi lất phất hệt như lúc này vậy. Hắn có dáng người rất cao, bước đi vững chãi sải bước dài, ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c khí khái uy phong lẫm liệt, thậm chí chẳng thèm che lấy một chiếc ô. Ta bèn hỏi tên nội thị xem kẻ đó là ai. Tên nội thị bèn đáp rằng: Cung đình họa sư Hứa Tận Hoan, đệ t.ử đắc ý của Từ Hành đại nhân. Vừa nghe đến cái tên Từ Hành, trong lòng ta khẽ hừ một tiếng rồi lập tức thu ánh nhìn lại. Sau này khi hoàng cung yêu cầu ta chọn họa sư, ta đều cố ý gạt bỏ người này. Ai mà ngờ được nhiều năm sau ta lại cùng che chung một chiếc ô với người con gái duy nhất mà hắn gửi gắm chân tình."
"Duyên phận quả là kỳ diệu. Có những người dù đi một vòng luẩn quẩn rồi cũng sẽ tụ họp lại cùng nhau." Hạng Diễm ngẩng đầu nhìn y nói: "Ninh Phương Sinh, thực ra ông trời cũng không bạc đãi ngươi đâu."
Đúng vậy, làm người chặt duyên suốt ba tháng, được quay lại nhân gian một bận y đã hiểu rõ ngọn nguồn vì sao mình lại vong mạng. Ninh Phương Sinh cúi đầu nhìn người phụ nữ thông tuệ này, cười nói: "Đến cả khuyên người mà cũng khuyên một cách tinh tế như vậy, Hạng Diễm, lần này ta hoàn toàn yên tâm rồi."
Hạng Diễm khẽ c.ắ.n môi. Phải, bà muốn khuyên y hãy chặt đứt mối duyên này, bước vào luân hồi đầu t.h.a.i chuyển kiếp để mở ra một cuộc đời mới. Biết đâu chừng lại có cơ duyên trùng phùng thì sao.
"Tiễn nhau ngàn dặm rồi cũng đến lúc phải chia ly, đến đây thôi." Ninh Phương Sinh đưa trả lại chiếc ô, giọng nói khẽ run rẩy: "Bảo trọng!"
Hạng Diễm nhận lấy chiếc ô, tiến lên định theo sau thêm vài bước nhưng cuối cùng vẫn chững lại. Giữa làn bão tuyết, bóng đen mờ ảo kia cứ thế khuất dần rồi chẳng mấy chốc đã hòa làm một cùng bóng đêm đen đặc, chẳng còn lưu lại chút dấu vết nào. Khóe mắt Hạng Diễm từ từ đỏ hoe.
...
Tào Kim Hoa về đến nhà vạt váy đã ướt sũng. Bà cũng chẳng buồn thay y phục mà ngồi phịch xuống chiếc sập mềm, buông một tiếng thở dài thườn thượt.
Vệ gia nay đã sống lại rồi. Tiền đồ của con trai cũng rạng rỡ. Trưởng nữ tuy vì theo Phòng gia mà gặp nạn nhưng chỉ vài ngày nữa thôi là có thể cứu được ra. Theo lý mà nói vạn sự hanh thông mọi bề như ý, bà đáng ra phải mừng rỡ đến mức không khép nổi miệng mới đúng. Thế nhưng lúc này trong lòng bà chẳng những không le lói chút niềm vui nào mà ngược lại còn trĩu nặng, bứt rứt ngột ngạt đến mức tưởng chừng thở không thông.
Vệ Trạch Trung từ trong tịnh phòng bước ra, thấy thê t.ử vẫn ngồi thẫn thờ bèn vội vã chạy đến lay lay vai: "Mau cởi bộ y phục ướt này ra đi, cẩn thận kẻo nhiễm lạnh."
Cú lay này khiến Tào Kim Hoa như con mèo bị giẫm phải đuôi, lập tức xù lông nổi đóa: "Y phục ướt, y phục ướt, trong mắt ông chỉ có y phục ướt thôi sao? Sống c.h.ế.t của Ninh Phương Sinh ông mặc kệ rồi đúng không?"
Đúng là hàm oan cho ta quá đi mất. Vệ Trạch Trung rụt cổ cãi lý: "Ta cũng muốn quản lắm chứ, nhưng y có cho quản đâu, y có nghe đâu! Y thậm chí còn chẳng để chúng ta nói hết câu, thế thì ta phải quản kiểu gì?"
"Ông lại còn già mồm cãi lý hả." Tào Kim Hoa tức nghẹn ở lồng ngực, đưa tay nhéo một mảng thịt non của phu quân rồi vặn thật mạnh: "Vậy nên Thẩm đông gia mới bảo chúng ta phải nghĩ cách đấy."
Vệ Trạch Trung đau đến tái mét mặt mày, đành c.ắ.n răng chịu đựng không dám kêu la tiếng nào. Còn có thể nghĩ ra cách gì nữa đây? Y vừa là âm hồn lại vừa là người chặt duyên. Chặt hay không là do âm hồn quyết định, chặt thế nào lại do người chặt duyên quyết định. Người ngoài thì có cách gì xen vào cơ chứ?
"Bà cũng đừng vội nóng nảy, qua đêm nay vẫn còn tận bốn ngày cơ mà, biết đâu y lại đổi ý thì sao."
"Ông..." Tào Kim Hoa cảm thấy nói thêm nửa lời với người đàn ông này cũng chỉ tổ phí nước bọt.
Nếu Ninh Phương Sinh mà là kẻ biết tùy cơ ứng biến thì y còn có thể rơi vào kết cục thê t.h.ả.m như hiện tại sao? Tào Kim Hoa phắt cái đứng bật dậy. Vệ Trạch Trung hoảng hốt cản lại: "Bà tính đi đâu?"
"Đến chỗ A Quân."
"Con nó ngủ rồi, bà đừng qua đó..."
"Vệ Trạch Trung, cái lúc nước sôi lửa bỏng thế này, đừng nói là con gái của ông không ngủ được mà ngay cả cái đứa con trai vô tâm vô phế kia chắc chắn cũng đang mở trừng hai mắt sầu não thay cho Ninh Phương Sinh đấy." Tào Kim Hoa chỉ thẳng tay vào mũi phu quân: "Cũng chỉ có ông ngủ hệt như lợn c.h.ế.t, chẳng chịu động não suy nghĩ lấy một phân."
Vệ Trạch Trung im bặt. Tào Kim Hoa nhìn bộ dạng ngớ ngẩn của phu quân thì lại càng giận sôi gan, một cái liếc mắt cũng lười trao bèn huých người đàn ông sang một bên rồi hầm hầm bước đi.
Vừa đi miệng bà vẫn không ngừng lẩm bẩm đầy bất bình: "Không được, ta quyết không thể trơ mắt nhìn y khăng khăng làm theo ý mình đi vào ngõ cụt như thế."
Vệ Trạch Trung nhìn tấm rèm đung đưa, khe khẽ buông một tiếng thở dài. Đúng là một nữ nhân ngốc nghếch, cũng chẳng chịu suy xét xem loại người thế nào mới độc đoán, loại người thế nào mới dám một thân một mình độc hành?
Chỉ có Ninh Phương Sinh mà thôi!
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]