"Ngươi nói gì?" Đồng t.ử Ninh Phương Sinh co giật mãnh liệt.
Vệ Đông Quân hít một hơi thật sâu: "Ta mới là người vì cái c.h.ế.t của ngươi mà sinh ra chấp niệm!"
Nàng đang nói gì thế? Sao có thể như vậy?
Từ khi làm người Chặt duyên, Ninh Phương Sinh đã nghe nhiều lời kinh ngạc, nhưng chưa câu nào sánh bằng câu vừa rồi. Máu trong người hắn như dồn hết lên não, thái dương giật giật, tai ù đi một mảng.
Vệ Đông Quân có chấp niệm với hắn? Nàng có chấp niệm với hắn ư? Chấp niệm?
Ninh Phương Sinh buông phắt tay nàng ra: "Vì... sao?"
Việc tự móc trái tim nóng bỏng của mình đặt trước mặt một người đàn ông, đối với Vệ Đông Quân là một chuyện nhục nhã, phép tắc nàng không cho phép. Nhưng lúc này nàng không còn đường lui, phép tắc so với người đàn ông trước mặt chẳng đáng nhắc đến.
"Ninh Phương Sinh, lần ly hồn đó, từ lúc ngươi cầm mảnh sứ, đến tiếng gọi 'mẫu thân', rồi đến lúc quỳ cầu Hắc Bạch Vô Thường, tất cả đều là trải nghiệm chân thực nhất của ta."
Vệ Đông Quân bỗng hỏi: "Điều này ngươi thừa nhận chứ?"
Ninh Phương Sinh gật đầu: "Ta thừa nhận, ngươi không nói dối, càng không lấy chuyện này ra đùa."
"Vậy..." Vệ Đông Quân cười đắng: "Sao ký ức của ta chỉ có nửa trước, mà không có nửa sau?"
Ninh Phương Sinh giật mình kinh hãi. Phải đấy, sao vậy?
Nàng nói tất cả những giấc mơ trước đây đều dừng lại lúc Linh Đế cầm lên chiếc kim sứ, chỉ hôm nay mới khác.
"Bởi vì cảnh tượng ngươi tự sát quá rúng động, quá tuyệt vọng, cũng quá kinh hãi đối với một bé gái mười tuổi.
Vết thương dữ tợn kia như một con mãnh thú c.ắ.n xé thân thể ta.
Những giọt m.á.u rơi xuống đất ấy như những mũi dao, từng nhát từng nhát đ.â.m vào người ta.
Ta sợ hãi vô cùng, đau đớn vô cùng, cũng khổ sở vô cùng, thế nên đầu óc ta tự động phong ấn đoạn ký ức đẫm m.á.u đó, chỉ nhớ phần trước.
Đó là sự tự lừa dối của ta."
Nói đến đây, Vệ Đông Quân ngừng một lát: "Vấn đề là, Ninh Phương Sinh, vì sao ta phải tự lừa dối?"
Ninh Phương Sinh giọng run run: "Tại sao?"
"Bởi vì ngươi đẹp đến vậy, vẻ mặt bi thương đến vậy, tiếng gọi mẫu thân não nề đến vậy.
Không hiểu vì sao, lòng ta cũng bi thương, não nề theo, sinh ra ý nghĩ ngươi không thể c.h.ế.t, càng không thể c.h.ế.t ngay trước mắt ta.
Ta nhất định phải cứu ngươi, nhưng ta bất lực."
Giọng Vệ Đông Quân bỗng trở nên kích động: “Ta không muốn thừa nhận rằng cuối cùng ta đã không cứu được ngươi; ta không muốn đối diện với sự thật ngươi vẫn c.h.ế.t vì m.á.u cạn.
Giá như những điều này chưa từng xảy ra, tốt biết bao; giá như đây chỉ là một giấc mơ ta nằm mơ thấy, tốt biết bao.
Cũng như đi xem tuồng, vở này nửa trước vui vẻ, nửa sau bi thương, còn ta bỏ về giữa chừng."
Nàng nhìn hắn chằm chằm: “Vậy, việc ta hết lần này đến lần khác mơ thấy cảnh ngươi sắp c.h.ế.t, là vì sao?
Trước đây ta không hiểu, nhưng bây giờ ta hiểu rồi...
Ta tên Vệ Đông Quân, Đông Quân là mặt trời, mặt trời có hơi ấm, trái tim ta nằm trong lồng ngực, hòa trong m.á.u thịt, nó đang sống, nó có lòng trắc ẩn.
Ta muốn hết lần này đến lần khác bước vào giấc mơ đó, để cứu ngươi, để ngươi sống tiếp.
Ta mong ngươi được sống, cũng như ta mong tiểu thúc ta không c.h.ế.t, tổ phụ ta vẫn làm quan, cha con họ vẫn thương yêu nhau như ngày nào.
Ngươi bảo ngươi và Bùi Cảnh cùng chung cảnh, mắc kẹt trong một căn phòng, một sự việc, một ý niệm.
Thực ra ta cũng vậy.
Bảy năm qua ta bị mắc kẹt trong căn phòng lạnh như hầm băng ấy, mắc kẹt trong chuyện ngươi cắt tay tự vẫn, mắc kẹt trong ý nghĩ ta muốn cứu ngươi, muốn ngươi sống."
Nước mắt Vệ Đông Quân lặng lẽ lăn dài: “Ninh Phương Sinh, chấp niệm của ta với ngươi có lẽ là, ông trời đã dẫn ta đến bên ngươi, vậy mà ta chẳng thể làm gì cả."
Chữ cuối cùng vừa dứt, đôi tay Ninh Phương Sinh run lên, n.g.ự.c nhói lên, đôi mắt đen thẫm hiện lên vẻ sợ hãi hiếm thấy.
Nàng vừa nói gì - ông trời đã dẫn ta đến bên ngươi, vậy mà ta chẳng thể làm gì cả.
Thật buồn cười. Nàng muốn làm gì? Nàng có thể làm gì? Nàng chỉ là một làn hồn thôi mà. Huống hồ bảy năm trước, hắn ở trong cung cấm, nàng ở trong nhà, hai người chưa từng gặp mặt, chẳng hề quen biết, chỉ là hai kẻ xa lạ. Nàng nào biết hắn là người tốt hay kẻ xấu, đáng cứu hay không đáng cứu. Tại sao nàng phải cứu hắn? Tại sao bị một người xa lạ trói buộc? Còn trói buộc suốt bảy năm trời? Bảy năm!
Ninh Phương Sinh bỗng thấy nghẹt thở, lồng n.g.ự.c nặng trĩu, như bị thứ gì đè ép. Là xe ngựa quá chật chội, hay... hay là những lời nàng nói quá nặng đối với một hồn ma cô độc đã c.h.ế.t bảy năm, bị người thân bỏ rơi như hắn?
Rồi một nỗi xót xa dâng trào không kìm được. Mắt Ninh Phương Sinh đỏ lên, có thứ gì muốn trào ra. Hắn nghiến chặt răng, cố kìm nén từng chút một. Nhưng vẫn thất bại. Nước mắt trào ra.
Hắn đột ngột buông tay Vệ Đông Quân, quát lớn ra ngoài: "Dừng xe!"
Ngay khi xe vừa dừng lại, hắn vội vội vàng vàng nhảy xuống, loạng choạng lao về phía trước vài bước, hít thở từng hơi dài.
Mẹ c.h.ế.t. C.h.ế.t trong tay hắn. Hắn không thể tha thứ cho bản thân, chỉ thấy muốn từ bỏ tất cả. Rồi lũ thị vệ mang d.a.o xông vào cung, tống hắn khỏi long sàng, đuổi hắn đến lãnh cung.
Lãnh cung lạnh thấu xương, lạnh đến nỗi từng kẽ xương hắn đều bốc hơi lạnh. Cơm canh đóng băng, trên mặt phủ một lớp mỡ trắng xóa. Lòng hắn tràn đầy cô tuyệt và hoảng sợ.
Ninh Phương Sinh chưa từng nói với ai rằng, trong lãnh cung, trong những đêm dài tăm tối ấy, hắn lúc nào cũng nơm nớp lo sợ. Sợ lạnh, sợ đau, sợ hành hạ, sợ bàn tay đen tối ẩn trong bóng tối.
Phụ thân từng bảo: con dù sao cũng là con của hoàng đế, trên đời này chỉ có ta được đ.á.n.h con, mắng con, g.i.ế.c con, kẻ khác chúng không dám.
Phụ thân đã sai. Khi con ở trên cao, chúng quả nhiên không dám; nhưng khi con như ch.ó c.h.ế.t được vớt lên, ai cũng có thể đá con một cú. Hắn sợ những cái nhìn lạnh lùng, sợ những tiếng cười chế nhạo.
Vả lại hắn là da thịt phàm nhân, đã quen với áo gấm cơm ngon, không thể quen với ngày tháng khổ cực. Thắng làm vua thua làm giặc.
Thế là hắn chọn làm kẻ đào ngũ, giữ lại chút tôn nghiêm đáng thương cho mình. Hắn c.h.ế.t đường hoàng, thậm chí có thể nói là đường đường chính chính.
Nhưng chưa từng nghĩ rằng, có một bé gái mười tuổi, ở một nơi hắn không nhìn thấy, đã liều mạng muốn cứu hắn, khóc nức nở cầu hắn sống.
Nếu hắn nghe thấy thì sẽ thế nào? Có sinh ra một chút dũng khí nào hay không?
Sẽ có.
Thế đạo này không nên là người tốt êm thấm mà c.h.ế.t, kẻ xấu an nhàn mà sống.
Nước mắt Ninh Phương Sinh như vỡ đê, ồ ạt tuôn trào.
Thì ra, có ngàn vạn lý do để c.h.ế.t, nhưng chỉ cần một lý do để sống.
Vệ Đông Quân không xuống xe. Nàng vén một góc mành, nhìn bóng đen kia cúi xuống, hai tay chống đầu gối, hít th* d*c nặng nề. Rồi nàng nghe thấy những tiếng khóc nghẹn ngào, như con thú bị thương nặng, trong đêm đen buông tiếng ai oán đau thương nhất.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]