Trò Đùa Ngày Cá Tháng Tư

Chương 2:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

5.

Chia tay Ngô Lương ở cổng quán bar, tôi vẫn đến chỗ Hà Tiểu Lộ.

Cô gái nhỏ khóc mắt sưng húp, cắn môi, vẻ mặt xấu hổ dùng que thử ngay trước mặt tôi.

Quả nhiên không có thai.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Chơi thì chơi, tôi không muốn có con riêng ảnh hưởng đến hôn nhân.

Hà Tiểu Lộ vừa khóc vừa đấm vào ngực tôi: "Em uống thuốc tránh thai, đâu phải anh không thấy, sao em có thể có thai được?"

Đúng vậy, Hà Tiểu Lộ rất ngoan ở khoản này, tôi bảo không được có con, cô ấy liền uống thuốc đều đặn, hoàn toàn không cần tôi nhắc.

Tôi ôm cô ấy, dịu giọng dỗ dành.

Hà Tiểu Lộ bĩu môi, thuận miệng nói: "Vậy cái que thử thai kia ở đâu ra?"

Cô ấy đảo mắt, hít một hơi: "Trần Duy, chẳng lẽ vợ anh muốn anh đổ vỏ cho cô ấy à?"

Tôi lập tức lạnh mặt, bóp chặt cổ cô ấy.

Hà Tiểu Lộ ngước mặt, mắt đỏ hoe, giọng run rẩy: "Anh muốn đánh thì đánh đi, vết trên cổ lúc sáng còn chưa mất..."

Tôi dỗ rất lâu, cô ấy vẫn không bỏ qua, mãi đến khi tôi hứa mua cho cô ấy chiếc túi mới mà cô ấy thích thì mới nín khóc, mỉm cười.

Hôm sau Hà Tiểu Lộ kéo tôi đến cửa hàng. Cầm chiếc túi mới 200.000 tệ trong tay, khuôn mặt cô nhóc rạng rỡ, nở nụ cười ngọt ngào.

Nghìn vàng mua lấy nụ cười mỹ nhân, tôi cũng rất vui.

Mua túi được tặng kèm ví tiền, Hà Tiểu Lộ chê già.

Nghĩ đi nghĩ lại, tôi mang ví về nhà, Tạ Nhuận thích đồ đơn giản, nhã nhặn, cái này hợp với cô ấy.

6.

Trong nhà không một bóng người. Que thử thai vẫn nằm trên tủ giày.

Lời của Hà Tiểu Lộ khiến tôi có hướng suy nghĩ mới, việc này có thể là lời nhắc nhở bóng gió của vợ. Cô ấy lo tôi có con ngoài giá thú.

Tôi bật cười, xem ra đợi qua thời gian này phải nói chuyện rõ ràng với cô ấy.

10 năm tình nghĩa, lại có đứa con gái đáng yêu. Chỉ cần cô ấy nghĩ thông, vợ chồng tôi mãi là gia đình hạnh phúc khiến người ngoài ghen tị.

Cửa tủ trong phòng ngủ đang mở, một chiếc túi rơi dưới sàn.

Tôi nhặt chiếc túi lên định cất lại, mới phát hiện tủ trống rỗng, rõ ràng thiếu khá nhiều quần áo.

Ngăn tủ trên cùng, xếp gọn gàng vài món đồ cũ. Chiếc khăn tôi tự tay đan cho Tạ Nhuận thời yêu nhau, bức tranh chân dung vẽ tay, quả cầu pha lê mua ở khu du lịch trong tuần trăng mật. Những món đồ Tạ Nhuận nâng niu như báu vật, cất giữ cẩn thận.

Cô ấy thực sự rất dễ thỏa mãn.

Người quá dễ hài lòng thì thường có phần vô vị, nhưng cũng khiến người ta cảm thấy yên tâm.

Tôi nghịch chiếc ví trong tay, gọi điện cho cô ấy.

Điện thoại nhanh chóng được bắt máy, tôi không vui: "Sao em chưa về nhà? Duyệt Duyệt đâu?"

"Duyệt Duyệt đang ở nhà ngoại, em đang dọn dẹp nhà mới, tối nay hai mẹ con em không về."

"Nhà mới gì?"

Giọng Tạ Nhuận bình thản: “Trần Duy, nửa tháng trước em đã nói với anh rồi, em mua một căn hộ gần khu chung cư của mẹ, chỗ này gần trường mới của Duyệt Duyệt hơn, mẹ đưa con đi học cũng tiện, không cần lái xe."

Cúp máy xong, tôi mới nhớ ra, hình như sau khi con gái xuất viện, Tạ Nhuận có nhắc qua. Cô ấy nói là chuyển cho con qua trường mẫu giáo điều kiện tốt hơn, gần nhà mẹ cô ấy, muốn chuyển sang đó ở.

Nhưng sau đó không bàn bạc nghiêm túc.

Trong lòng dấy lên cảm giác không thích hợp, Tạ Nhuận dù chỉ một bông hoa bên đường nở cũng chụp cho tôi xem, tại sao việc lớn như mua căn hộ lại im lặng?

Đang định gọi lại hỏi thì Ngô Lương gọi đến, giọng nôn nóng: "Lão Trần, em dâu có nhà không? Tôi tìm em ấy có việc gấp!"

7.

Nhà Ngô Lương xảy ra chuyện.

Hôm qua anh ấy còn khoe cô sinh viên "ngoan đến tội nghiệp", hôm nay cô ta đã đến tận nhà ép Ngô Lương ly hôn.

Cô sinh viên cầm tờ kết quả siêu âm thai, nói đã lén kiểm tra được là con trai, sẽ sinh cho Ngô Lương một đứa con trai. Lại phát thẳng những video riêng tư giữa cô ta với Ngô Lương trước mặt vợ.

Ngô Lương miệng thối, lên giường với nhân tình vẫn không quên chê bai vợ. Hiện giờ bị phanh phui công khai, quả thực hận không thể đập đầu ch|ết.

Vợ Ngô Lương là một phụ nữ mạnh mẽ, tính cách thường ngày phóng khoáng, tùy tiện, không ngờ chồng có nhân tình bên ngoài. Đột nhiên bị đoạn video mờ ám k*ch th*ch, lửa giận dâng lên, đạp cô sinh viên một cú khiến cô ta ngã lăn xuống cầu thang.

Cô nhân tình bị sẩy thai, làm ầm lên đòi báo cảnh sát.

Ngô Lương muốn bỏ tiền giải quyết riêng, cô nhân tình cũng không giả vờ ngoan ngoãn nữa, mở miệng là ch|ém giá, đòi 20 triệu.

Ngô Lương muốn nhờ Tạ Nhuận tìm luật sư đáng tin cậy, thương lượng với cô bồ để đi đường vòng.

Ngô Lương cười khổ, "Lão Trần, lần này tôi thực sự lật xe rồi. Vợ đòi ly hôn, con gái không nhận cha. Bố vợ đã tuyên bố cắt đứt quan hệ. Với địa vị của ông cụ, lần này tôi thương tích đầy mình đây.”

Tôi an ủi anh ấy vài câu, lại gọi điện cho Tạ Nhuận kể chuyện.

Mấy hôm sau, Ngô Lương chạy lên công ty cảm ơn tôi, nói người Tạ Nhuận giới thiệu rất đáng tin, mọi việc êm xuôi.

Anh ấy thở dài.

"Lão Trần, tôi thật ghen tị với chú. Em dâu hiền thục thế này, biết chú có người bên ngoài mà vẫn không làm ầm ĩ.”

Tôi cười: "Cô ấy khác chị dâu, không có nhà chồng chống lưng, bản thân cũng chẳng có tự tin.”

Tạ Nhuận xuất thân từ gia đình đơn thân, mẹ vợ chỉ là một giáo viên về hưu bình thường.

Lúc cưới, vợ chồng tôi còn tạm gọi là môn đăng hộ đối, nhưng bây giờ tôi công thành danh toại, cô ấy chỉ là một luật sư nhỏ.

Ly hôn thì nói thẳng ra, tôi thuộc dạng "thăng quan - phát tài - vợ chết ", chỉ lời không lỗ.

Tạ Nhuận thì khác.

Tài sản của tôi đã di dời từ lâu, trên danh nghĩa chẳng còn nhiều. Ly hôn thì cô ấy không chia được bao nhiêu tiền. Đã 35 tuổi, làm luật sư cũng chỉ lăn lộn qua ngày, không có năng lực gì đáng kể.

Hơn nữa tôi đối với cô ấy cũng không tệ, thể diện đáng có đều dành cho cả. Nếu cô ấy khôn ngoan thì biết phải giữ hay bỏ. Trèo cao như nuốt kim, cô ấy trèo cao tôi, tất nhiên phải chịu chút thiệt thòi.

Ngô Lương không đồng tình.

“Em dâu trông không giống dạng làm cho có, làm qua ngày đâu, lần này mời luật sư, người ta nhắc đến em ấy rất kính trọng. Em ấy không làm ầm ĩ chỉ có thể là nặng tình thôi, tôi khuyên chú em một câu, nhân lúc trong nhà còn yên ổn, sớm cắt đứt với Hà Tiểu Lộ đi."

Tôi không để bụng, chỉ ậm ừ qua loa: "Anh nói phải, tôi sẽ suy nghĩ."

8.

Khoảng thời gian tiếp theo trôi rất nhanh.

Công ty rót nhiều vốn vào một dự án mới. Tôi bôn ba khắp nơi khảo sát mặt bằng, đàm phán đầu tư, nửa tháng không về nhà.

Vất vả mới xong, Tạ Nhuận lại đi công tác xa. Cô ấy gửi con gái nhờ mẹ chăm sóc, tôi thành người cô đơn, về nhà cũng phòng không gối chiếc.

Ngô Lương xui xẻo, ngày nào cũng sang nhà bố vợ ra vẻ đáng thương níu kéo vợ, không thể gọi ra ngoài được.

Đúng lúc có vài ngày nhàn rỗi, tôi lấy tiếng đi công tác, đưa Hà Tiểu Lộ đi Maldives.

Nơi không ai quen biết, cuối cùng không phải che giấu. Hà Tiểu Lộ rất vui, khoác tay tôi, gọi chồng ơi chồng à.

Chúng tôi lướt sóng, nhảy dù, đua xe, ăn chơi thâu đêm ở hộp đêm. Trong căn phòng trăng mật quấn lấy nhau không rời.

Cô ấy táo bạo và phóng túng, gần như hút khô tôi. Nhưng không hiểu sao, theo mức độ nào đó, cảm giác không còn như trước nữa.

Một buổi sáng sau cơn say rượu, tim như ngừng đập một nhịp, tôi bừng tỉnh.

Trong căn phòng đầy mùi vị dung tục, Hà Tiểu Lộ nằm vặn vẹo ở phía bên kia giường.
Cô ấy ngửa mặt, miệng hơi hé, những lọn tóc rối bết dính trên khuôn mặt nhờn dầu, hình xăm đóa hồng đen trước ngực giương nanh múa vuốt.

Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng ngây người.

Một suy nghĩ vọng lên trong đầu, tôi đang làm cái gì, sao cô ta lại ở bên cạnh tôi?

Ngực bỗng trào lên cảm giác buồn nôn, chán ghét mọi thứ trước mắt.

Tôi hủy hành trình còn lại, kết thúc kỳ nghỉ sớm.

Về nước, dự án chính thức khởi động, tôi lại bắt đầu bận rộn.

Hà Tiểu Lộ mấy hôm không gặp được tôi, tìm đến công ty. Cô ấy làm ầm lên đòi làm trợ lý cho tôi.

Tôi nhìn cô ấy, cười lạnh: "Em biết trợ lý hàng ngày phải làm gì không?"

Hà Tiểu Lộ dùng đầu ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực tôi: "Biết chứ, lúc anh làm việc, em sẽ trốn dưới mặt bàn giúp anh..."

Tôi bật cười vì sự vô tri của cô ấy, đẩy cô ấy ra, giễu cợt, "Em biết trợ lý của anh tốt nghiệp trường nào không? Em có muốn ra ngoài xem người ta thế nào, em thế nào không? Dẫn một trợ lý hút thuốc uống rượu, xăm mình chửi thề đi đàm phán? Đầu anh có nước à? Về ngay đi, sau này đừng đến công ty nữa!"

Hà Tiểu Lộ tái mặt, mắt ngân ngấn nước, sững sờ một lát rồi quay lưng bỏ đi.

Tôi tưởng cô ấy sẽ như mọi lần, cáu kỉnh, giận dỗi, hoặc bắt tôi phải mua quà xin lỗi. Không ngờ, cô ấy không nhắc lại chuyện này nữa.

Ngược lại còn ngoan ngoãn hơn nhiều, nhuộm đen lại mái tóc đỏ, đăng ký lớp học nấu ăn.

Tôi mơ hồ nhận ra cô ấy nảy sinh thứ tình cảm không nên có.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.