Trò Đùa Ngày Cá Tháng Tư

Chương 3:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

9.

Quả nhiên, những lần sau đó liên tiếp tôi phát hiện ở các góc xe vài món đồ Hà Tiểu Lộ "vô tình" rơi lại.

Son môi, khuyên tai, trong khe ghế thậm chí có cả một chiếc q**n l*t ren dính vết bẩn sau cuộc vui.

Tôi ném đống đồ vào mặt cô ấy.

Cô ấy hoảng hốt nói mình không cố ý.

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy: "Em nghĩ tôi dễ lừa thế à? Ngay từ đầu tôi đã nói không thể ly hôn, điều gì khiến em có ảo tưởng sai lầm đó? Làm em nghĩ rằng tôi có thể cưới em?"

Hà Tiểu Lộ rơi nước mắt, lộ ra vẻ yếu đuối hiếm thấy.

"Em chỉ muốn đường đường chính chính yêu anh, chăm sóc anh, vậy cũng sai sao? Anh nhìn anh xem có giống người có gia đình không? Chẳng lẽ anh không cảm nhận được rằng vợ anh không yêu anh sao?"

Tôi suýt bật cười thành tiếng.

Tạ Nhuận không yêu tôi? Cả thiên hạ này không ai yêu tôi hơn Tạ Nhuận.

Lúc mới khởi nghiệp, để tiết kiệm tiền, không thuê tài xế, đường dài đến đâu tôi cũng tự lái. Khi đó công ty cũng không mời nổi cố vấn pháp lý, ra ngoài ký hợp đồng, đều là Tạ Nhuận đi theo giúp tôi trấn ải.

Có một lần ban đêm lái xe mệt mỏi, chiếc xe lao khỏi đường. Tạ Nhuận bị thương nhẹ hơn, cố gắng trèo ra khỏi xe. Tôi mắc kẹt trên ghế, vùng vẫy mãi không thoát ra được.

Đầu xe đã bốc cháy, có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

Tôi liều mạng bảo Tạ Nhuận mặc kệ tôi, chạy thật xa. Người phụ nữ luôn yếu đuối ấy cắn răng, dùng tay không kéo bung cánh cửa đã móp méo biến dạng.

Cô ấy kéo tôi đến vùng an toàn, chiếc xe phát nổ. Trong làn khói đen cuồn cuộn, cô ấy ôm chặt tôi, đôi bàn tay bị thương lộ cả xương.

Cô ấy là người từng liều mạng cứu lấy tôi, sao có thể không yêu tôi?

Hà Tiểu Lộ cười lạnh một tiếng: "Anh cũng bảo là ‘đã từng’... Còn bây giờ thì sao? Bây giờ cô ấy đang ở đâu? Anh còn chẳng biết vợ mình đang ở đâu, phải không?"

Dưới ánh đèn mờ, mắt Hà Tiểu Lộ ánh lên vẻ ghen ghét.

"Em đã nói từ lâu rồi, cái que thử thai đó là của cô ta! Cô ta có đàn ông bên ngoài, em đã nhìn thấy!"

Đầu óc trống rỗng, gần như theo bản năng tôi vung tay tát.

Tôi ra tay không nương tình, Hà Tiểu Lộ ngã ngồi xuống đất, khóe miệng rỉ máu.

Không để cô ấy nói thêm, tôi cuống cuồng lao ra cửa.

Không thể nào, Tạ Nhuận không thể phản bội tôi.

Cô ấy có bệnh sạch sẽ về đạo đức, gia giáo lại nghiêm, tuyệt đối không thể ngoại tình khi đang trong thời kỳ hôn nhân.

Lòng rối như tơ vò, tôi chỉ muốn nhanh về nhà, chỉ muốn gặp Tạ Nhuận. Chắc chắn cô ấy như mọi khi, đang ở nhà cùng con gái, chờ tôi.

10.

Trong nhà không một bóng người, mặt bàn phủ một lớp bụi.

Bỗng nhiên tôi giật mình nhận ra, hình như từ sau ngày Cá tháng tư đó, Tạ Nhuận và con gái chưa quay lại đây lần nào.

Ngồi trên ghế, tôi trấn tĩnh lại, gọi video cho Tạ Nhuận.

Không ai bắt máy.

Lồng ngực tôi tức nghẹn đau đớn.

Chẳng lẽ bây giờ Tạ Nhuận đang ở cùng gã đàn ông khác?

Ngay lúc tôi sắp phát điên thì cuối cùng điện thoại cũng được bắt máy. Trong điện thoại vọng ra giọng nói dịu dàng của Tạ Nhuận.

Khung hình quen thuộc trong ống kính, là căn bếp nhà mẹ vợ.

Tạ Nhuận cầm muôi, trước mặt là nồi hầm đang ninh canh.

Ngọn lửa trong lòng bỗng vụt tắt, cảm giác bình yên quen thuộc lại tràn ngập trong lồng ngực.

Giọng tôi bất giác trở nên nhẹ nhàng: "Em ở nhà mẹ à, Duyệt Duyệt đâu?"

"Căn nhà mới đang xử lý formaldehyde, dạo này hai mẹ con đều ở nhà mẹ." Tạ Nhuận chuyển ống kính về phía phòng khách: "Duyệt Duyệt đang tập đàn."

Dưới ánh đèn ấm áp, con gái ngồi trên ghế, dáng chơi đàn chăm chú vô cùng.

Trong khung hình còn có thể thấy mẹ vợ đang cắt tỉa cành hoa trước cửa kính.

Bỗng nhiên tôi muốn lao đến bên họ ngay lập tức.

Bố mẹ tôi không hòa thuận, trước khi gặp Tạ Nhuận, tôi hầu như chưa từng cảm nhận được cuộc sống gia đình ấm áp. Nhưng Tạ Nhuận khác, cô ấy và mẹ vợ đều là những người yêu thích cuộc sống gia đình.

Mẹ vợ cũng rất quan tâm tới tôi, biết dạ dày tôi không tốt, bà còn bắt xe đường xa về quê tìm thầy thuốc lấy bài thuốc ăn uống, cách ngày lại làm đồ ngon, gọi chúng tôi về ăn.

Tôi vừa định mở miệng bảo sẽ sang đón thì Tạ Nhuận ở đầu dây bên kia bỗng kêu lên một tiếng.

Nước canh ở mép hầm tràn ra, cô ấy vội nói: "Em đang ninh canh thanh phổi cho Duyệt Duyệt, cúp đây, anh cứ bận việc của anh, không cần lo cho hai mẹ con."

Chưa kịp nói gì, cuộc gọi video đã bị ngắt.

Tôi ngồi thần người trên ghế.

Nhìn quanh, trong nhà lạnh lẽo. Trên ban công đầy cành khô lá úa.

Đã bao lâu rồi Tạ Nhuận không chăm chút mấy cây hoa mà cô ấy yêu thích nhỉ? Sao lại héo hết cả?

Trong lòng phiền muộn khó tả, tôi hút mấy điếu thuốc, lại rủ Ngô Lương đi chơi.

11.

Gặp Ngô Lương, tôi giật mình.

Hơn một tháng không gặp, anh ấy như thay đổi thành người khác, tiều tụy, tóc điểm nhiều sợi bạc, đâu còn vẻ phong độ hào hoa như trước.

"Lão Ngô, anh sao thế này?"

Ngô Lương cười chua xót: "Lão Trần, anh sắp bị hai người phụ nữ này tra tấn đến ch|ết."

Vợ Ngô Lương nhanh chóng ly hôn, không nhân nhượng chút nào, trực tiếp lấy mất hơn nửa tài sản.

Nhà vợ rất cưng chiều con gái, đánh tiếng sẽ chỉnh Ngô Lương, tạo không ít khó khăn cho anh ấy.

Còn cô "thỏ trắng" ấy, biến thành con rắn lớn không vứt bỏ được, quấn chặt lấy anh ấy.

Tôi lấy làm lạ: "Lần trước chẳng phải đã giải quyết xong rồi sao?"

"Do tôi không cẩn thận, ngày trước ở bên cô ta, thuận miệng kể vài chuyện làm ăn mờ ám, ai ngờ cô ta lén giữ lại bằng chứng. Bây giờ cô ta cầm những thứ đó tống tiền tôi, bắt tôi cưới cô ta."

Ngô Lương uống rượu hết ly này đến ly khác, kể lể than thở.

Thấy anh ấy như vậy, tôi không nhắc đến chuyện phiền lòng của mình nữa, chỉ lặng lẽ uống rượu cùng.

Tiễn Ngô Lương về, anh ấy loạng choạng, mồm phì ra mùi rượu, giận dữ nói:

"Chú nói xem sao tự nhiên lại biến cuộc sống thành ra thế này? Không phải chỉ nuôi một người ở ngoài thôi, thiên hạ có mấy đàn ông nào không thèm vụng trộm? Ai ngờ lại đụng phải cái giống dây dưa khó bỏ này?"

Ngô Lương khoác vai tôi, lắc đầu: "Lão Trần, tôi khuyên thật lòng đấy, cắt đứt với Hà Tiểu Lộ đi, nó cũng không phải loại vừa đâu..."

Tôi không nói gì, nhưng trong lòng cũng nghĩ.

Anh ấy nói phải.

Nên dứt khoát. Con bé ấy thì, cho ít tiền là xong.

Tiền có thể kiếm lại, gái trẻ cũng có thể kiếm lại, sau này gặp được hợp thì tính.

12.

Tôi đề cập chuyện chia tay với Hà Tiểu Lộ. Tưởng rằng cô ấy sẽ quấn không buông, không ngờ, sau một lúc im lặng, cô ấy gật đầu đồng ý.

Tôi đưa chiếc thẻ đã chuẩn bị sẵn cho cô ấy.

"Ở đây có 200 triệu, xe em giữ, căn nhà này tôi định bán, em... trong tuần này chuyển đi nhé."

Thật ra không bán cũng được, nhưng tôi chỉ muốn nhanh chóng loại bỏ mọi thứ liên quan đến Hà Tiểu Lộ.

Hà Tiểu Lộ đứng dậy thu dọn đồ đạc.

Nhìn bóng lưng im lặng của cô ấy, lòng tôi vô cùng phức tạp: "Em ổn chứ..."

Cô ấy bỏ điếu thuốc, phe phẩy chiếc thẻ ngân hàng trên tay, khóe miệng nhếch lên nụ cười gượng gạo.

"Không sao, đây không phải là cho tiền rồi à? Đủ để em mở một tiệm nail rồi."

Sau khi xử lý xong chuyện với Hà Tiểu Lộ, tôi định chính thức trở về với gia đình.

Gọi dịch vụ tổng vệ sinh nhà cửa, sai người mua cây cảnh mới đặt trên ban công. Ngay cả bể cá trống cũng nuôi lại những chú cá nhiệt đới xinh đẹp.

Thay cho con gái cây đàn Steinway mới.

Dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ sáng choang.

Tôi hưng phấn chạy đến trung tâm thương mại, định mua cho Tạ Nhuận một chiếc nhẫn kim cương to.

Lúc cưới kinh tế eo hẹp, chỉ mua một đôi nhẫn bạch kim mảnh làm nhẫn cưới.

Sau này có tiền, tôi nói muốn đổi, Tạ Nhuận lại nói đeo quen rồi, không cần đổi. Bao nhiêu năm qua, Tạ Nhuận vẫn đeo chiếc nhẫn bạch kim đơn giản đó.

Nghĩ đến cảnh hôm Hà Tiểu Lộ dọn đồ, riêng trang sức đắt tiền và túi xách đã nhét mấy vali, lòng tôi thấy áy náy bất an.

Sao tôi lại bỏ qua người vợ chính thức của mình?

Mua xong chiếc nhẫn kim cương, đang định rời đi, tôi bỗng ngoái lại, nhìn thấy Tạ Nhuận.

Cô ấy đang ở cửa một quán cà phê dưới tầng một của trung tâm thương mại, đi cạnh một người đàn ông lạ mặt.

Người đàn ông ấy anh tuấn nho nhã, trang phục sang trọng.

Hai người vào quán cà phê, không biết người đàn ông nói gì, trên mặt Tạ Nhuận ánh lên một nụ cười nhẹ.

Bỗng nhiên tôi nhớ lại câu nói của Hà Tiểu Lộ.

Cô ta nói Tạ Nhuận có đàn ông bên ngoài. Chẳng lẽ cô ta không lừa tôi?

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.