13.
"Vợ ơi!" Tôi hít một hơi thật sâu, gọi Tạ Nhuận lại.
Hai người dừng bước, cùng ngước lên nhìn.
Tôi bước nhanh đến, vòng tay qua eo Tạ Nhuận, ra vẻ thân mật: "Vợ đi uống cà phê với bạn à?"
Vẻ mặt người đàn ông có phần ngỡ ngàng.
Người Tạ Nhuận cứng đờ, nhẹ nhàng tránh khỏi vòng tay tôi.
Tôi nắm chặt tay, nhìn chằm chằm vào người đàn ông đối diện, nặn ra một nụ cười: "Tôi là Trần Duy, chồng của Tạ Nhuận. Anh là…?"
Người đàn ông cũng cười với tôi.
"Chào anh Trần, tôi là luật sư ly hôn của cô Tạ. Gặp anh ở đây cũng tốt, nếu anh có thời gian, chúng ta có thể cùng bàn bạc các vấn đề liên quan đến việc ly hôn."
Người đàn ông lấy từ trong cặp ra một tập hồ sơ dày cộm.
"Thân chủ của tôi đã ủy thác cho tôi soạn thảo xong thỏa thuận ly hôn, có một số điều khoản cần trao đổi với anh."
Trong đầu như sấm nổ, tôi không tin vào tai mình.
Tôi nhìn chằm chằm vào Tạ Nhuận: "Em muốn ly hôn với anh?"
Giọng Tạ Nhuận bình thản: "Trần Duy, ngồi xuống chậm rãi nói."
Tai vang lên tiếng ù ù, tôi không biết mình đã ngồi xuống bằng cách nào.
Lật xem bản thỏa thuận ly hôn dày trong tay, mắt gần như không thể điều chỉnh tiêu cự. Khi đã đọc rõ những điều khoản ấy, như thể có một gáo nước lạnh dội thẳng từ đỉnh đầu xuống. Bản thỏa thuận ly hôn chi tiết và chuyên nghiệp, hẳn đã được chuẩn bị từ lâu.
Tôi cố kiềm chế cơn hoảng loạn: "Từ khi nào thì em quyết định ly hôn?”
Tạ Nhuận bình thản đáp, "Hôm con gái nhập viện vì viêm phổi. Lúc anh và ả nhân tình điên cuồng suốt đêm ở ngoại ô, con gái vì nhiễm trùng phổi suýt phải vào ICU. Dù vậy, tôi cũng không nghi ngờ anh, tôi nghĩ anh thực sự có việc gấp. Sáng hôm sau, anh đến với đầy vết hôn trên cổ, tôi mới phát hiện ra không ổn."
Tôi vội vàng nói:
"Vậy sao em không hỏi anh? Chuyện hôm đó, anh cũng cảm thấy có lỗi với em và con lắm. Nhưng em không hỏi gì cả, anh biết nói sao? Bây giờ anh đã dứt với cô ấy rồi, sau này sẽ không thế nữa. Em tha thứ cho anh một lần, để anh bù đắp cho em và con, có được không?"
Không quan tâm đến luật sư vẫn đang ngồi đó, tôi cố kiềm nén lòng tự trọng, hạ giọng xin lỗi Tạ Nhuận, cầu xin cô ấy vì con gái mà tha thứ cho tôi.
"Mãi đến bây giờ em mới nói ly hôn, chứng tỏ trong lòng em cũng đang phân vân. Em cũng không nỡ bỏ 10 năm qua của chúng ta, phải không? Bao nhiêu năm tình nghĩa, sóng to gió lớn thế nào cũng qua rồi, chẳng lẽ vì anh phạm một lỗi lầm mà em lại kết án tử cho anh hay sao?"
Tạ Nhuận không lay chuyển, thậm chí còn nở nụ cười.
"Trần Duy, anh không cần nói những lời này. Sở dĩ đợi đến bây giờ mới nói ly hôn, là vì tôi cần thời gian thu thập chứng cứ. Tôi khuyên anh cứ xem kỹ các điều khoản trước đã, luật sư Tô tính phí theo giờ đấy, đừng lãng phí thời gian."
14.
Tôi trấn tĩnh lại, đọc kỹ từng điều khoản.
Đọc xong, tôi tức đến nỗi người run bần bật.
Về nguyên tắc phân chia tài sản, cô ấy lại ngang nhiên yêu cầu tôi tay trắng ra đi. Sao cô ấy dám? Làm gì có chuyện cô ấy chỉ dựa vào cái gọi là bằng chứng ngoại tình thu thập được hai tháng qua?
Ném tập thỏa thuận lên bàn, tôi cười lạnh:
"Em xem mấy phim ngắn hại não nhiều quá à? Tưởng có được bằng chứng anh ngoại tình là có thể bắt anh tay trắng ra đi? Em cũng làm luật sư đấy, chẳng lẽ không biết, trong luật chẳng có cái gọi là ngoại tình thì trắng tay à?"
Tạ Nhuận cười.
"Trần Duy, không ai quan tâm đến bằng chứng ngoại tình của anh. Hai tháng nay, tôi bận thu thập chứng cứ anh tẩu tán tài sản. Mỗi một đồng anh chuyển đi, đều liệt kê hết trong này, những gì là của tôi, một xu cũng không thể thiếu."
Tôi giật thót, ngẩn người nhìn cô ấy.
Tạ Nhuận nhìn thẳng lại tôi, không hề né tránh.
Tôi hít một hơi thật sâu, nặn ra một nụ cười khó coi:
"Dù em có bằng chứng, những tài sản này cũng phải phân chia theo đúng quy định pháp luật. Tiền đều do anh làm ra, sao bắt anh phải trắng tay?"
Cô ấy lại cười.
"Bây giờ tôi ngồi đây, không chỉ nói chuyện pháp luật với anh đâu. Có lẽ, chúng ta có thể nói chuyện khác, ví dụ... chiếc que thử ngày Cá tháng tư."
Tôi sững người: "Có ý gì?"
Tạ Nhuận ung dung dựa lưng ra sau, tựa vào lưng ghế.
"Đó không phải que thử thai, đó là... que xét nghiệm HIV của anh đấy."
15.
Trong đầu tôi nổ ầm một tiếng.
Tôi không dám tin vào tai mình: "Em nói gì?"
Tạ Nhuận vẫn giữ vẻ mặt bình thản.
"Tôi đã điều tra ra anh ngoại tình với ả tiếp rượu, tôi dùng que xét nghiệm cho anh lúc anh đang ngủ. Anh đã nhiễm HIV, vì vậy tôi và con gái chuyển đi ngay hôm đó. Rất may, tôi và con đều không bị lây nhiễm."
Mồ hôi lạnh từ thái dương chảy dọc xuống, chẳng lẽ Hà Tiểu Lộ lây cho tôi? Nhưng lúc đến với tôi, cô ấy vẫn là lần đầu, bình thường cũng chẳng có ai khác, sao có thể bị bệnh?
"...Không thể là cô ấy được." Tôi lẩm bẩm một mình.
Như thể đọc được suy nghĩ của tôi. Tạ Nhuận lấy ra một bệnh án, ném trước mặt tôi, giọng mỉa mai: "Ở tuổi này của anh, sao lại tin trên đời có ả tiếp rượu nào sạch sẽ được nhỉ?"
Tôi vội chộp lấy bệnh án, giấy trắng mực đen ghi tên Hà Tiểu Lộ.
Hạng mục y tế: [Vá màng trinh, thu nhỏ và làm hồng *m đ**]
Thời gian phẫu thuật là ba ngày trước lần đầu tiên tôi và cô ta lên giường.
Tôi nắm chặt bệnh án, siết tờ giấy nhăn nhúm. Khóc không ra nước mắt.
Nhớ lại cái đêm ấy, Hà Tiểu Lộ khóc vì đau, khuôn mặt non nớt ngây thơ. Thì ra, đó là cơn đau do vết khâu bị rách.
Ngày nào cũng tự uống thuốc, chẳng cần tôi nhắc, thì ra, thứ cô ấy uống là thuốc chữa bệnh.
Tạ Nhuận chậm rãi lên tiếng:
"Dạo này anh đang triển khai dự án mới, gần nửa tài sản công ty đổ vào đó rồi. Nếu cộng sự biết anh bị HIV, họ còn hợp tác với anh nữa không? Tiền phạt vi phạm hợp đồng, anh bồi thường nổi không? Chuyện này mà lan ra, sau này anh còn bước chân vào thương trường được nữa không?"
Nể mặt con gái, tôi lấy 9 phần, anh lấy 1 phần, ký ngay hôm nay, làm thủ tục. Qua hôm nay, thì anh chỉ còn nước trắng tay mà đi."
Nhìn vào ánh mắt bình tĩnh, vững vàng của Tạ Nhuận, sống lưng tôi lạnh toát.
Chợt nhớ, Ngô Lương từng nói, Tạ Nhuận có tiếng tốt trong giới, mấy năm nay ít nhận vụ kiện vì phải chăm sóc gia đình.
Lúc đó tôi còn chẳng để ý, bảo Tạ Nhuận làm luật sư chỉ qua loa qua ngày, chưa từng xử lý vụ nào phức tạp.
Nhưng thì ra, mọi việc phức tạp đều được giải quyết êm đẹp nên mới nhìn có vẻ nhẹ nhàng đến thế.
Sau khi con gái bị viêm phổi, cô ấy đã tra rõ lai lịch của Hà Tiểu Lộ, phát hiện ra tôi nhiễm HIV ngay từ đầu. Rồi bình tĩnh không nói một lời, trực tiếp chuyển đi cùng con gái, từ đó không gặp tôi lần nào.
Chỉ trong vòng 2 tháng, cô ấy đã thu thập đầy đủ chứng cứ tôi tẩu tán tài sản.
Suốt quãng thời gian đó, cô ấy lá mặt lá trái với tôi, không hề lộ ra bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.
Cuối cùng đưa ra trước mặt tôi, tung đòn trí mạng. Tâm cơ và năng lực như vậy, cô ấy vẫn là Tạ Nhuận mà tôi biết sao?
16.
Cuối cùng, tôi vẫn ký vào bản thỏa thuận ngay hôm đó. Bởi vì tôi biết, Tạ Nhuận nói được thì làm được.
Nếu chuyện tôi bị HIV lan ra, sự nghiệp bao năm vất vả gây dựng có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Tiền mất có thể kiếm lại, tôi cũng mới 36 tuổi. HIV cũng không ch|ết ngay, chỉ cần điều trị suốt đời, vẫn có thể sống như người bình thường.
Ký xong, tôi đuổi theo, chặn Tạ Nhuận lại.
Cô ấy tỏ vẻ ghê tởm lùi lại một bước, đeo khẩu trang vào.
Tôi cười chua xót: "Tạ Nhuận, em có thể vì con mà giữ bí mật cho anh được không?"
"Được," Tạ Nhuận gật đầu, "anh chữa trị tử tế, chú ý phòng tránh, đừng làm hại xã hội, tôi cũng không muốn người ta nói bố Duyệt Duyệt bị AIDS."
Mắt tôi cay cay, hỏi câu cuối cùng: "Tạ Nhuận, tại sao em có thể bình tĩnh như vậy? Trước đây... em rất yêu anh mà, chẳng lẽ em đối tốt với anh đều là giả?"
Tạ Nhuận cười khẽ, lắc đầu.
"Trước đây tôi yêu anh, đối tốt với anh, đều vì anh xứng đáng. Anh là một phần tốt đẹp trong cuộc đời tôi, vì thế tôi dồn hết tâm huyết, không giữ lại chút gì. Lúc anh tẩu tán tài sản, ngoại tình, bỏ mặc con đang ốm, khi tôi biết những điều này, anh đã bị loại khỏi cuộc đời tôi.
Người đã bỏ ta đi, ngày hôm qua chẳng thể giữ lại. Anh đã ruồng bỏ gia đình trước, từ bỏ một người chồng, người cha không đủ tiêu chuẩn, thật sự không khó khăn."
17.
Sau khi ly hôn, tôi vừa điều trị, vừa tìm Hà Tiểu Lộ.
Cô ta cầm tiền của tôi biến mất.
Tôi thuê thám tử tư để tra tung tích cô ta. Chưa kịp tìm ra thì cô ta đã tự xuất hiện.
Hà Tiểu Lộ đeo khẩu trang, chặn tôi trong bãi giữ xe.
"Trần Duy, anh giúp em với, vợ anh kiện em đòi lại tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân, tòa án buộc em trả lại tiền, em không có tiền! Em còn phải giữ tiền để chữa bệnh."
Tôi túm lấy cổ áo cô ta, căm hận đến ngứa răng: “Cô biết mình bị bệnh, tại sao không nói, còn lây sang cho tôi?"
Hà Tiểu Lộ run lẩy bẩy như chiếc lá trong gió, nghẹn ngào:
"Em bảo anh đeo bao, tự anh không chịu, em còn dám nói thế nào? Anh giàu như thế, có phải không chữa nổi đâu, sợ gì chứ. Chúng ta quay lại với nhau đi, cả hai đều bệnh, không ai chê ai, anh cũng cần có phụ nữ mà, phải không?”
Tôi đẩy mạnh cô ta ra, hung tợn nói: "Đừng để tôi gặp lại cô, cút!"
Cô ta khóc lóc ôm lấy chân tôi, đau khổ van nài: "Trần Duy, không phải anh thích em sao? Bị bệnh là do khách cũ lây cho, em cũng đâu muốn vậy. Sau khi đến với anh, em chưa từng có ai khác, em trong sạch mà."
Do những đợt điều trị bằng thuốc, cơ thể tôi đã yếu hơn trước rất nhiều. Dưới sự lay động mạnh từ Hà Tiểu Lộ, tôi tối sầm mặt, suýt đứng không vững.
Tôi rút chân ra, dùng lực thật mạnh, đạp cô ta một cái.
"Cô có biết, tôi đang tìm cô để tính sổ không? Cô còn dám xuất hiện trước mặt tôi nữa, thì tự mình tìm ch|ết!"
Đầu Hà Tiểu Lộ đập vào trụ cột thang máy, máu từ thái dương chảy xuống.
Sợ dính phải máu, tôi sợ hãi, liên tục lùi mấy bước.
Cô ta ngồi bệt dưới đất, ngẩn người nhìn tôi, trong mắt chỉ còn màu xám xịt.
Tôi trở về xe, lấy khăn giấy khử trùng lau khắp mặt, lau hết tay, xong mới thở phào một hơi, nổ máy.
Chiếc xe vòng qua khỏi góc phố, đối diện bỗng bật sáng luồng đèn pha chói loá.
Tôi nheo mắt, chỉ thấy một chiếc xe thể thao màu đỏ lao tới.
Là chiếc xe tôi đã tặng Hà Tiểu Lộ.
Tôi mở to mắt, chưa kịp phản ứng gì. Hà Tiểu Lộ đâm thẳng xe vào xe tôi.
Một tiếng nổ lớn, tôi ngất đi.
Cơn đau dữ dội ở ngực khiến tôi tỉnh dậy, có lẽ gãy xương sườn.
Đầu xe đang bốc cháy dữ dội. Tôi cố gắng mở cửa xe, nhưng chân phải bị kẹt vào phần thân xe biến dạng. Tôi tuyệt vọng dùng tay kéo chân ra, nhưng vẫn không thoát được.
Trong làn khói đen mù mịt, ý thức của tôi bắt đầu mơ hồ.
Trong mơ màng, tôi như thấy khuôn mặt Tạ Nhuận. Gân xanh nổi trên trán cô ấy, nghiến chặt răng để bung cánh cửa xe bị biến dạng.
Tôi lại bị kẹt rồi.
Tạ Nhuận đang ở đâu?
Tiếng nổ vang lên, tôi nhắm hai mắt lại.
---Hết---
