Trở Về Liễu Gia Thôn

Chương 4:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Đêm đã về khuya.

 

Xung quanh tĩnh mịch.

 

Chỉ có tiếng gió rít "ù ù" khi thổi qua lỗ thủng trên mái nhà.

 

Thêm vào đó là đủ loại côn trùng nhỏ không tên đang miệt mài kêu vang.

 

"Tam Phúc."

 

Trong bóng tối, giọng nói của Sở Uyên đột nhiên vang lên.

 

"Chuyện gì ạ?"

 

"Ngươi nói xem... ngày mai chúng ta ăn gì?"

 

Ta nhắm mắt lại, cảm nhận sự no ấm và chắc dạ mà củ khoai mang lại.

 

"Chuyện ngày mai, ngày mai hãy tính."

 

"Ngủ đi."

 

"Ngủ rồi sẽ không thấy đói nữa."

 

Đây là quy tắc sinh tồn quan trọng nhất mà ta học được khi còn làm nha hoàn.

 

Sở Uyên không nói gì thêm.

 

Một lát sau, ta nghe thấy tiếng thở đều đều từ phía hắn.

 

Vậy mà hắn đã ngủ th.i.ế.p đi.

 

Xem ra là mệt lả rồi.

 

Ta cũng nhắm mắt lại, chuẩn bị đi ngủ.

 

Thế nhưng đúng lúc này, một bóng đen im lìm xuất hiện ngay cửa sân đổ nát của chúng ta.

 

Là Hà Thúy Hoa.

 

Trên tay bà ta còn cầm theo một cây gậy gỗ to tướng.

 

Bà ta tưởng chúng ta đã ngủ say nên rón rén bước vào.

 

Mục tiêu của bà ta chính là Sở Uyên đang nằm cạnh ta.

 

Tim ta thắt lại, cơn buồn ngủ bay sạch.

 

Mụ đàn bà ác độc này thật không chịu từ bỏ ý định.

 

Đường đường chính chính không được, lại muốn giở trò ám hại?

 

Muốn đánh ngất Sở Uyên rồi kéo đi sao?

 

Ta chậm rãi, lặng lẽ nắm chặt cây gậy gỗ bên tay.

 

05.

 

Bóng của Hà Thúy Hoa dưới ánh trăng bị kéo dài ra méo mó.

 

Trông như một con quỷ đòi mạng.

 

Bà ta từng bước từng bước, chậm rãi tiến lại gần.

 

 

Ta có thể nghe thấy tiếng th* d*c đầy kìm nén của bà ta.

 

Sở Uyên đang ngủ rất say, hoàn toàn không hay biết gì về nguy hiểm.

 

Tim ta như nhảy lên tận cổ họng.

 

Đúng khoảnh khắc Hà Thúy Hoa giơ gậy gỗ lên, định ra tay với Sở Uyên.

 

Ta liền bật người ngồi dậy từ đống cỏ khô.

 

"Đại bá mẫu!"

 

Tiếng hét của ta vang dội, xé toạc bầu không khí đêm tĩnh lặng.

 

Hà Thúy Hoa giật nảy mình, cây gậy trong tay rơi xuống đất "keng" một tiếng.

 

Bà ta kinh hãi nhìn ta, như thể thấy ma vậy.

 

"Ngươi... ngươi chưa ngủ?"

 

Sở Uyên cũng bị tiếng gọi của ta làm cho thức giấc.

 

hắn ngái ngủ ngồi dậy, đưa tay dụi mắt.

 

"Tam Phúc, làm sao vậy?"

 

Khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, vẻ buồn ngủ lập tức biến mất không dấu vết.

 

hắn sợ hãi co rụt người về phía sau ta.

 

Ta cầm gậy gỗ đứng dậy, chắn trước mặt Sở Uyên, lạnh lùng nhìn Hà Thúy Hoa.

 

"Đại bá mẫu, ba canh giờ không ngủ, lại cầm gậy đến tận nhà chúng ta."

 

"Đây là định làm gì?"

 

"Là muốn trộm cắp, hay là muốn đoạt mạng người?"

 

Lời này của ta hỏi trúng tim đen của bà ta.

 

Sắc mặt Hà Thúy Hoa lúc xanh lúc trắng.

 

Bà ta chẳng lẽ lại nói: "Ta tới đánh ngất thiếu gia nhà ngươi, kéo về làm chồng cho con gái ta"??

 

Bà ta đảo mắt một vòng, lập tức giả vờ vẻ mặt đau thương.

 

"Tam Phúc à, con hiểu lầm bá mẫu rồi."

 

Bà ta ngồi bệt xuống đất, đập đùi kêu khóc.

 

"Ta... ta nào phải vì gì khác, chẳng qua là lo cho các con thôi!"

 

"Hai đứa trẻ các con không ăn không uống, ở trong ngôi nhà ma này, bá mẫu đây đau lòng lắm!"

 

"Đêm khuya không ngủ được, nên ta mới tới xem các con có thiếu thứ gì không."

 

"Còn cây gậy này, là ta mang theo để phòng thân, sợ trên đường có c.h.ó hoang."

 

Khả năng diễn xuất này, không đi đóng kịch thật là uổng phí.

 

Ta khoanh tay, lạnh lùng nhìn bà ta diễn trò.

 

"Ồ? Thật sao?"

 

"Vậy bá mẫu xem xong chưa? Chúng ta chẳng thiếu thứ gì cả."

 

"Xem xong rồi thì mời về cho, chúng ta còn phải ngủ."

 

Hà Thúy Hoa bị ta chặn họng đến mức tiếng khóc cũng nghẹn lại.

 

Bà ta không ngờ ta lại cứng rắn như vậy.

 

Bà ta bò dậy từ dưới đất, chỉ tay vào mũi ta mắng:

 

"Liễu Tam Phúc, đồ vong ơn bội nghĩa!"

 

"Ta có lòng tốt tới thăm con, con lại thái độ này với ta?"

 

"Cha mẹ con thật phí công nuôi dưỡng con!"

 

Nhắc tới cha mẹ, lửa giận trong lòng ta bùng lên dữ dội.

 

"Ngậm miệng lại!"

 

"Bá mẫu không có tư cách nhắc tới cha mẹ ta!"

 

"Nếu không phải vì bá mẫu, ta có bị bán đi không?"

 

"Nếu không phải vì bá mẫu, nhà ta có ra nông nỗi này không?"

 

"Hà Thúy Hoa, bà đang toan tính gì, đừng tưởng ta không biết!"

 

"Ta nói cho bà hay, chỉ cần Liễu Tam Phúc ta còn một hơi thở, bà đừng hòng chạm tới bất kỳ ai bên cạnh ta!"

 

Ta chỉ vào Sở Uyên, giọng nói đanh thép kiên quyết.

 

Sở Uyên đứng sau lưng ta, nhìn bóng lưng ta, ánh mắt đầy phức tạp.

 

Hà Thúy Hoa bị khí thế của ta làm cho kinh sợ.

 

Có lẽ bà ta chưa bao giờ nghĩ, một nha đầu mười sáu tuổi lại có lá gan lớn như vậy.

 

Bà ta lầm bầm mắng chửi vài câu lấy lệ.

 

"Đồ không biết tốt xấu!"

 

"Cứ chờ đấy mà chếc đói trong cái căn nhà rách nát này đi!"

 

Nói rồi, bà ta nhặt cây gậy gỗ lên, lủi thủi bỏ chạy.

 

Trong viện, lại khôi phục vẻ thanh tịnh.

Sở Uyên khẽ giật giật vạt áo của ta.

“Tam Phúc, đa tạ ngươi.”

Ta quay người lại nhìn hắn.

Dưới ánh trăng, đôi mắt hắn sáng lấp lánh, tựa như chứa đầy những vì tinh tú.

Ngọn lửa giận trong lòng ta không hiểu sao lại tan biến sạch sẽ.

“Tạ cái gì chứ.”

“Ngài là chủ tử của ta, bảo hộ ngài là trách nhiệm của ta.”

Ta lại đem cái mớ “lý luận tiền công” kia ra làm bình phong.

Sở Uyên lại lắc đầu.

“Không giống nhau.”

Hắn nói: “Trước kia ở Hầu phủ, họ cũng nói sẽ bảo hộ ta.”

“Nhưng trong ánh mắt của họ chỉ có trách nhiệm và sự kính sợ.”

“Còn ngươi, không giống vậy.”

Tim ta bỗng hẫng một nhịp.

Có gì mà không giống?

Chẳng phải đều là vì kiếm miếng cơm manh áo hay sao?

Ta không tiếp lời hắn, một lần nữa nằm xuống đống rơm.

“Ngủ đi, ngày mai còn có rất nhiều việc phải làm.”

Chương 6

 

Đêm ấy, nửa đêm về sáng ta ngủ rất say.

 

Ngày hôm sau, ta bị cơn đói làm cho tỉnh giấc.

 

Sở Uyên tỉnh sớm hơn ta, hắn đang ngồi ở ngưỡng cửa, nhìn ra bên ngoài thẫn thờ.

 

Nghe thấy động tĩnh ta ngồi dậy, hắn liền ngoảnh đầu lại.

 

“Tam Phúc, hôm nay chúng ta… ăn gì?”

 

Lại là câu hỏi này.

 

Quả là một câu hỏi thực tế đến tàn nhẫn.

 

Ta vươn vai một cái, bước ra giữa viện.

 

“Thiếu gia, từ hôm nay trở đi, chúng ta phải tự lực cánh sinh rồi.”

 

Ta chỉ tay vào mảnh sân đầy cỏ hoang.

 

“Bước đầu tiên, khai hoang.”

 

Sở Uyên nhìn những ngọn cỏ tạp còn cao hơn cả người hắn, khẽ nuốt nước bọt.

 

“Chúng ta… không có công cụ.”

 

“Đi tìm.”

 

Ta dẫn theo hắn, lục lọi khắp trong ngoài căn nhà, không bỏ sót một ngóc ngách nào.

 

Cuối cùng, chỉ tìm thấy một lưỡi liềm sứt sẹo và một chiếc cuốc gãy cán.

 

Có còn hơn không.

 

Ta đưa cây liềm cho Sở Uyên.

 

“Ngài phụ trách phạt cỏ.”

 

Sau đó, ta cầm lấy chiếc cuốc không cán kia, bắt đầu còng lưng cuốc đất.

 

Đây quả là một công trình vĩ đại.

 

Sở Uyên cầm liềm, học theo dáng bộ của ta, vụng về cắt cỏ.

 

Đôi bàn tay kia của hắn là để cầm bút, đâu phải để làm những việc thô lậu này.

 

Chẳng mấy chốc, trên tay đã mọc lên mấy nốt mụn m.á.u.

 

Hắn đau đến mức nhe răng trợn mắt, nhưng không hề r*n r* một tiếng, vẫn cắn răng kiên trì.

 

Nhìn bộ dạng nhếch nhác mà bướng bỉnh kia của hắn, trong lòng ta có chút vị xót xa.

 

Một canh giờ sau, cả hai chúng ta đều mệt đến mức ngã quỵ xuống đất.

 

Mà cỏ trong viện mới chỉ dọn dẹp chưa đầy một phần nhỏ.

 

“Tam Phúc.” Sở Uyên thở hồng hộc, “Ta cảm thấy… ta sắp đói chếc rồi.”

 

Ta cũng đói đến mức ngực dán vào lưng.

 

Cứ tiếp tục thế này thì không ổn.

 

Làm việc cần có khí lực, không có cái ăn thì lấy đâu ra sức?

 

Ta từ trên mặt đất bật dậy.

 

“Ngài đợi đấy, ta đi nghĩ cách.”

 

Ta gạt vội lớp bụi bẩn trên mặt, sải bước ra khỏi viện.

 

Người trong thôn đều đã xuống ruộng làm lụng, trên đường vắng tanh vắng ngắt.

 

Ta đi thẳng đến nhà Thôn chính.

 

Thôn chính – một lão già gầy gò – đang ở trong sân đan sọt tre.

 

Nhìn thấy ta, lão thoáng ngẩn người.

 

“Tam Phúc nha đầu, ngươi đến đấy à.”

 

“Thôn chính đại bá.” Ta đi thẳng vào vấn đề, “Ta muốn mượn ngài chút lương thực.”

 

Sắc mặt Thôn chính lập tức lộ vẻ khó xử.

 

“Tam Phúc à, không phải đại bá không giúp ngươi.”

 

“Ngươi cũng biết đấy, trong thôn nhà nhà đều không dư dả.”

 

“Nhà địa chủ cũng chẳng có thóc gạo thừa đâu.”

 

Ta đã sớm liệu định lão sẽ nói như vậy.

 

Ta không kiêu ngạo cũng không tự ti, nhìn thẳng vào lão.

 

“Đại bá, ta không mượn không.”

 

“Ta sẽ trả.”

 

“Ngươi trả bằng cách nào? Ngươi là một đứa nha đầu, lại còn đèo bồng theo một vị thiếu gia trói gà không chặt.”

 

Chính vào lúc này, ta nhìn thấy một đống tre lớn chất đống trong sân nhà lão.

 

 

Trong lòng ta khẽ động, đã có chủ ý.

 

“Đại bá, ngài biết đan sọt tre, biết đan sàng sảy, nhưng ngài có biết đan những thứ tinh xảo hơn không?”

 

Thôn chính ngẩn ra: “Thứ gì cơ?”

 

Ta bước đến bên đống tre, rút ra một sợi lạt tre mỏng manh.

 

“Ví như, cào cào, chuồn chuồn cho con trẻ vui chơi, hoặc là… ống cắm bút, lẵng hoa đặt trong thư phòng làm vật trang trí?”

 

Những thứ này đều là do ta học được từ một lão ma ma khéo tay ở Hầu phủ.

 

Khi đó chỉ nghĩ là tiêu khiển cho vui, không ngờ nay lại có chỗ dùng đến.

 

 

Thôn chính bán tín bán nghi nhìn ta.

 

"Ngươi biết đan những thứ đó sao?"

 

Ta không đáp, trực tiếp bắt tay vào làm.

 

Những ngón tay ta khéo léo đan cài.

 

Chỉ trong vòng một nén nhang, một con châu chấu bằng tre đan sống động như thật đã nằm trên tay ta.

 

Thôn chính nhìn đến trợn tròn mắt.

 

Ông cầm con châu chấu lên, lật qua lật lại xem, miệng không ngớt lời khen ngợi.

 

"Thần kỳ! Đúng là thần kỳ!"

 

Ta nhân cơ hội thừa thắng xông lên.

 

"Đại bá, những hộ gia đình giàu có trong trấn rất thích mấy món đồ nhỏ tinh xảo này."

 

"Một con châu chấu như thế này, ở trấn ít nhất có thể bán được ba văn tiền."

 

"Nếu đan kiểu dáng phức tạp hơn, giá cả còn cao hơn nữa."

 

"Ta có thể dùng tay nghề của mình để đổi lấy lương thực."

 

"Mỗi ngày ta đan cho ông mười món đồ nhỏ như vậy, ông cho chúng ta một thăng gạo mỗi ngày, được không?"

 

Thôn chính xiêu lòng.

 

Ông là người tinh khôn, lập tức tính toán ra ngay.

 

Mười món đồ nhỏ chính là ba mươi văn tiền.

 

Mà một thăng gạo, giá thị trường chẳng qua chỉ mười văn.

 

Ông ta lãi ròng được hai mươi văn.

 

Mối làm ăn này, quá hời!

 

Ông lập tức chốt hạ.

 

"Thành giao!"

 

Ông quay người vào nhà, nhanh c.h.óng đong cho ta một thăng gạo.

 

Ta nâng túi gạo nặng trĩu trên tay, tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng hạ xuống.

 

Trên đường về nhà, ta gặp Vương đại nương hàng xóm.

 

Chính là người đã cho chúng ta bánh ngô ngày hôm qua.

 

Bà ấy nhìn túi gạo trên tay ta, có chút kinh ngạc.

 

Ta mỉm cười chào bà ấy.

 

Vương đại nương là người nhiệt tình, bà kéo ta lại nói:

 

"Tam Phúc à, ta thấy cái nồi của các người hỏng rồi, làm sao mà nấu cơm?"

 

"Lại đây, cầm lấy cái này mà dùng."

 

Bà không đợi ta từ chối, nhét một chiếc nồi sắt nhỏ còn khá mới vào lòng ta.

 

Ta cảm kích đến mức không biết nói gì cho phải.

 

"Đại nương, cái này... cái này bao nhiêu tiền, sau này con sẽ trả lại người."

 

Vương đại nương xua xua tay.

 

"Trả cái gì mà trả, cái nồi hỏng không đáng bao nhiêu tiền."

 

"Hai đứa trẻ các người cũng chẳng dễ dàng gì."

 

"Mau về nấu cơm đi, nhìn vị công tử kia kìa, sắp đói đến ngất rồi."

 

Ta ôm gạo, cầm nồi, quay trở về cái sân nhỏ rách nát của chúng ta.

 

Sở Uyên vẫn đang nằm dài dưới đất, bộ dạng chán đời.

 

Thấy đồ trên tay ta, mắt hắn lập tức sáng rực lên.

 

"Tam Phúc! Ngươi... ngươi lấy ở đâu ra vậy?"

 

Ta hất cằm, vẻ mặt đầy đắc ý.

 

"Bằng bản lĩnh mà có được đó."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.