Ta vo gạo, nhóm lửa, nấu cháo.
Khi làn hương thơm của cháo gạo tỏa ra từ chiếc nồi sắt nhỏ đó.
Cả ta và Sở Uyên đều không nhịn được mà ch** n**c miếng.
Đây là bữa cơm nóng đầu tiên chúng ta có được kể từ khi đến làng Liễu gia, bằng chính nỗ lực của bản thân.
Tuy chỉ là bát cháo trắng chẳng có gì thêm thắt.
Nhưng trong miệng chúng ta, đó lại là món mỹ vị tuyệt trần.
06.
Uống xong bát cháo trắng nóng hổi, ta và Sở Uyên cảm thấy như mình đã sống lại.
Trên người cũng đã có sức lực hơn.
Hai người chúng ta nhìn nhau, trong mắt đối phương đều hiện lên hai chữ.
Tiếp tục làm!
Có hy vọng, làm việc gì cũng hăng hái hẳn lên.
Chúng ta cắt hết cỏ dại trong sân, rồi lại xới đất một lượt.
Dù Sở Uyên vẫn còn vụng về, làm một chút lại phải nghỉ cả buổi.
Nhưng hắn không hề than vãn một câu nào.
Ta bảo hắn nghỉ ngơi, hắn còn không chịu.
hắn nói, hắn là nam tử, không thể cứ để một nữ tử như ta phải vất vả mãi được.
Ta nhìn mái tóc ướt đẫm mồ hôi của hắn, cùng gương mặt dính đầy bùn đất mà vẫn tuấn mỹ như xưa.
Trong lòng đối với hắn lại có thêm vài phần thay đổi.
Vị thiếu gia này, tuy có chút kiêu kỳ, nhưng không phải kẻ vô dụng.
Ít nhất, cũng là người có trách nhiệm.
Bận rộn cả ngày trời, cuối cùng chúng ta cũng khai khẩn được một nửa cái sân.
Ta chuẩn bị gieo một ít hạt giống rau.
Như vậy, không bao lâu nữa, chúng ta đã có thể ăn rau do chính mình trồng.
Buổi tối, ta làm theo lời hẹn, đan cho thôn chính mười con châu chấu tre.
Đổi lại được một thăng gạo và hai quả trứng gà.
Ta luộc trứng, mỗi người một quả.
Sở Uyên cầm quả trứng nóng hổi trên tay, mãi lâu vẫn không nỡ bóc.
"Tam Phúc."
"Dạ?"
"Ta cảm thấy, cái này còn thơm hơn cả sơn hào hải vị ta từng ăn ở Hầu phủ."
Ta mỉm cười.
"Đương nhiên rồi, đây là thứ chúng ta tự làm bằng bản lĩnh của mình mà có."
Ăn no uống đủ, hai người chúng ta mệt đến mức chẳng buồn cất lời.
Nằm trên đống cỏ, chẳng mấy chốc đã th.i.ế.p đi.
Những ngày sau đó, cuộc sống của chúng ta trôi qua rất đều đặn và đủ đầy.
Ban ngày, cả hai cùng nhau dọn dẹp sân vườn, tu sửa lại ngôi nhà.
Tối đến, ta lại ngồi đan lát các món đồ bằng tre để đổi lấy lương thực.
Sở Uyên thấy ta đan, cũng muốn học theo.
Thế nhưng, đôi bàn tay của thiếu gia thật sự quá hậu đậu.
Một nan tre nhỏ xíu nằm trong tay người mà cứ như con lươn, mãi chẳng thể cầm chắc lấy.
Đã mấy lần thiếu gia còn tự làm mình bị thương đến chảy m.á.u.
Nhìn bộ dạng thiếu gia hì hục đấu tranh với nan tre trông thật ngốc nghếch, ta cười đến đau cả bụng.
Thiếu gia giận đến đỏ cả mặt, ném phắt nan tre xuống đất.
"Không học nữa!"
Ta cố nín cười, an ủi người.
"Không sao, mỗi người đều có sở trường riêng mà."
"Tuy thiếu gia không thạo việc này, nhưng lại tinh thông việc đọc sách viết chữ cơ mà."
Lời ta vừa dứt, đôi mắt Sở Uyên bỗng bừng sáng.
"Đúng rồi! Ta biết viết chữ!"
Thiếu gia đập mạnh vào đùi mình.
"Tam Phúc, ta cũng có thể kiếm tiền!"
"Kiếm bằng cách nào?"
"Ta có thể giúp người trong thôn viết thư, viết câu đối! Ta sẽ lấy phí nhuận bút!"
Thiếu gia càng nói càng hăng hái.
Ta thấy chủ ý này thật sự khả thi.
Người biết chữ trong thôn này đếm trên đầu ngón tay.
Nhà nào có hỷ sự hay việc tang, hoặc cần gửi tin tức cho thân thích ở xa, đều phải lặn lội lên trấn tìm thầy đồ.
Vừa tốn kém lại vừa phiền hà.
Nếu Sở Uyên có thể cung cấp dịch vụ này, chắc chắn sẽ có thị trường.
Nói là làm.
Hôm sau, ta đến nhà Thôn chính, dùng hai con chuồn chuồn tre đổi lấy một bộ bút mực giấy nghiên.
Tuy chỉ là loại rẻ tiền nhất, nhưng cũng đủ dùng.
Chúng ta khiêng chiếc bàn gỗ cũ gãy chân đặt ra trước cổng sân.
Sở Uyên trải giấy, mài mực lên bàn.
Ta tìm một tấm ván gỗ, viết lên đó sáu chữ lớn.
Nhận viết thư tay, năm văn một bản.
Cái "sạp viết thư" của chúng ta cứ thế mà khai trương.
Ban đầu, chẳng có lấy một người ghé tới.
Dân làng đi ngang qua đều nhìn chúng ta với ánh mắt như thể nhìn kẻ khờ.
Một thiếu gia sa sút cùng một con nhóc choai choai.
Còn muốn bắt chước thầy đồ viết chữ kiếm tiền?
Đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Suốt ba ngày liền, sạp hàng của chúng ta vẫn không có ai ngó ngàng tới.
Sở Uyên bắt đầu chán nản.
Thiếu gia gục đầu ngồi sau bàn.
"Tam Phúc, có phải ta rất vô dụng không?"
"Đến năm văn tiền cũng không kiếm nổi."
Ta vỗ vỗ vai thiếu gia.
"Đừng vội, vạn sự khởi đầu nan mà."
"Cái thiếu bây giờ chỉ là một cơ hội thôi."
Cơ hội nhanh c.h.óng tìm đến.
Góa phụ Trương ở đầu thôn phía Đông có con trai đi lính nơi biên cương, ba năm nay chẳng hề có tin tức.
Bà không biết chữ, trước kia toàn phải nhờ người lên trấn viết thư nhưng chưa bao giờ nhận được hồi âm.
Nghe nói chỗ chúng ta có thể viết thư, bà liền ôm tâm lý thử một phen mà đến tìm.
"Hai người... thật sự biết viết thư chứ?" Bà bán tín bán nghi hỏi.
Sở Uyên lập tức đứng dậy, chắp tay hành lễ rất nghiêm chỉnh với bà.
"Bá mẫu cứ yên tâm, học trò vốn đọc sách từ nhỏ, bút mực cũng gọi là tạm được."
Dáng vẻ nho nhã lễ phép này của thiếu gia quả thật rất thuyết phục.
Góa phụ Trương lấy ra năm văn tiền nhăn nhúm đưa tới.
Đây chính là mối làm ăn đầu tiên của chúng ta.
Sở Uyên có vẻ vô cùng phấn chấn, đôi tay cũng hơi run rẩy.
Thiếu gia hỏi han rất tỉ mỉ.
Hỏi tên con trai bà, phiên hiệu quân đội, và cả những lời bà muốn nhắn nhủ.
Sau đó, người nâng bút, bắt đầu viết lên giấy.
Ta đứng bên cạnh quan sát.
Phải nói là chữ viết của Sở Uyên thật sự rất đẹp.
Nét bút sắt bén, mạnh mẽ như muốn xuyên thấu mặt giấy.
Còn đẹp hơn cả những vị đại nho mà ta từng thấy trong Hầu phủ.
Một lá thư nhà rất nhanh đã viết xong.
Sở Uyên còn chu đáo niêm phong phong thư và viết địa chỉ cẩn thận giúp bà.
Góa phụ Trương cảm kích không thôi rồi mới rời đi.
Có người đầu tiên thử sức, thái độ của dân làng đối với chúng ta cũng dần thay đổi.
Lần lượt có người tới tìm Sở Uyên viết thư, hoặc nhờ ghi chép sổ sách.
Dù thu nhập chưa nhiều nhưng mỗi ngày cũng kiếm được mười mấy văn tiền.
Cộng thêm số tiền ta kiếm được từ nghề đan lát, cuộc sống của chúng ta cuối cùng cũng đi vào quỹ đạo.
Chúng ta dùng tiền kiếm được để mua mắm muối dầu mỡ, mua nồi niêu bát đĩa mới.
Ta còn mua một khúc vải thô, may cho cả mình và Sở Uyên mỗi người một bộ y phục mới.
Tuy kiểu dáng đơn giản, nhưng sạch sẽ gọn gàng.
Sở Uyên mặc chiếc áo vải ta may, đứng trong sân.
Ánh mặt trời chiếu rọi khiến cả người thiếu gia trông đầy sức sống.
Chẳng còn là vị thiếu gia Hầu phủ bệnh tật ốm yếu ngày nào nữa.
Thiếu gia nhìn ta, mỉm cười nói: "Tam Phúc, đôi tay nàng thật khéo léo."
Trong lòng ta cảm thấy thật mỹ mãn.
Ngày tháng trôi qua, căn nhà rách nát của chúng ta cũng nhờ sự nỗ lực mà ngày càng ra dáng một mái ấm hơn.
Chúng ta đã vá lại những lỗ hổng trên mái nhà, dùng bùn vàng trát kín các bức tường.
Sở Uyên còn mang vài khóm hoa dại từ trên núi về trồng trong sân.
Mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp.
Thế nhưng, có vài kẻ thật sự không muốn nhìn thấy người khác sống tốt.
Hà Thúy Hoa thấy cuộc sống của chúng ta ngày càng khấm khá, đôi mắt bà ta đỏ quạch vì ghen tị.
Bà ta không thể tìm cớ gây chuyện nữa, liền bắt đầu đi rêu rao khắp thôn.
Bà ta nói Sở Uyên là kẻ lừa đảo.
Nói những lá thư hắn viết chẳng bao giờ gửi đi được.
Nói chúng ta không biết liêm sỉ, danh nghĩa là chủ tớ nhưng thực chất là đang dan díu với nhau.
Lời ra tiếng vào giống như lưỡi dao, gây thương tổn chẳng thấy hình hài.
Chẳng bao lâu sau, "sạp viết thư" của Sở Uyên không còn ai lui tới nữa.
Ánh mắt dân làng nhìn chúng ta lại trở về vẻ khinh bỉ và xa lánh như lúc ban đầu.
Có vài người trước đây từng nhờ Sở Uyên viết thư còn chạy đến tận cửa nhà mắng nhiếc.
Họ nói Sở Uyên lừa tiền của họ.
Sở Uyên vốn chưa bao giờ đối mặt với loại tình cảnh này.
Hắn bị những lời lẽ dơ bẩn đó làm cho tức đến run rẩy cả người, không thốt nên lời.
Gương mặt trắng bệch như tờ giấy.
Ta bảo vệ hắn ở phía sau, giống như gà mẹ che chở gà con.
"Tất cả câm miệng cho ta!"
Ta hét lớn về phía đám đông.
"Các người nói chúng ta là lừa đảo, vậy hãy đưa chứng cứ ra đây!"
Một phụ nữ gào lên: "Còn cần chứng cứ gì nữa? Bức thư phu quân ta nhờ hắn viết đã nửa tháng rồi, không có lấy một hồi âm!"
"Đúng vậy! Ta cũng thế!"
Mọi người đua nhau phụ họa.
Ta cười lạnh một tiếng.
"Viết thư không cần thời gian sao? Gửi thư không mất thời gian à? Chuyện đi đường, nửa tháng có là bao?"
"Nếu các người không tin tưởng chúng ta, ta sẽ trả lại tiền cho các người!"
Ta ném tất cả số đồng xu kiếm được mấy ngày qua xuống đất.
"Lấy tiền rồi thì cút ngay!"
Những kẻ kia vơ vét tiền xong liền chửi bới rời đi.
Trong sân chỉ còn lại ta và Sở Uyên.
Hắn tựa vào tường, từ từ trượt xuống đất.
Gục mặt vào đầu gối.
Ta nhìn thấy bờ vai hắn đang khẽ run rẩy.
Ta đi đến, ngồi xuống bên cạnh hắn.
"Đừng buồn."
"Cây ngay không sợ chếc đứng."
Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe.
"Tam Phúc, có phải chúng ta... thật sự không nên đến đây không?"
"Có phải chúng ta... chỉ toàn đem lại rắc rối cho người khác thôi không?"
Trong giọng nói của hắn tràn đầy sự hoài nghi bản thân và tuyệt vọng.
Ta biết, những lời lẽ độc địa của Hà Thúy Hoa đã làm hắn tổn thương.
Nó cũng đánh sụp chút tự tin mà hắn đã khó khăn lắm mới gây dựng được.
Ta nhìn hắn, từng chữ từng chữ nói vô cùng rõ ràng:
"Sở Uyên."
"Nhìn ta này."
"Chúng ta không sai."
"Sai là ở những kẻ miệng lưỡi độc ác kia, là ở cái kẻ không muốn nhìn thấy chúng ta sống tốt kia."
"Người không phải là rắc rối, người là người của ta."
"Ai dám bắt nạt người, ta sẽ liều mạng với kẻ đó."
Lời ta vừa dứt.
Một tiểu ca mặc đồ đưa thư, thở hồng hộc chạy đến cửa viện của chúng ta.
Trong tay cậu ta cầm một lá thư, lớn tiếng gọi:
"Xin hỏi, vị nào là Trương đại nương?"
"Ở đây có bức thư hỏa tốc do con trai bà ấy gửi từ biên quan về!"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]