Trùng Tộc: Hãy Sống Thật Tốt

Chương 27: Tưởng rằng ngươi không rời ta một giây.




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tây Nặc đổi xong bộ quần áo chắc chắn rồi xuống lầu. Chiếc xe bạc đã đỗ sẵn trên bãi trống trước bậc thang cổng lớn, Kiều Lí đang đứng ở cửa xe cúi đầu ngoan ngoãn nghe dặn dò.

Tây Nặc đi tới: “Đi thôi.”

Hi Già xoay người lại, bình tĩnh giúp Tây Nặc vuốt phẳng cổ áo lông:
“Ban đêm ra ngoài, an toàn là trước hết.”

“Được.” Mi mắt Tây Nặc cong cong, hai trùng thuần thục ôm hôn một cái, sau đó cậu lên xe rồi xuất phát.

Hạ Quá Tuyết chủ tinh về đêm càng thêm rét lạnh, cái lạnh thấu tận xương. Tây Nặc bật điều hòa trong xe lên mức tối đa, nhanh chóng bay về phía hoàng cung.

Đến tẩm điện của Randall, Trùng hoàng tử đã sớm ăn mặc như một cái “cầu tựa”, đứng canh ngoài cửa trông chờ đến mòn cả mắt.

“Ô ô ô, Tây Nặc!” Y nhào tới ôm lấy Tây Nặc, suýt nữa khóc lên làm ướt gương mặt trùng đực tóc đen sạch sẽ.

Tây Nặc đưa tay đẩy vị Trùng hoàng tử đang kêu gào loạn xạ: “Bình tĩnh một chút.”

Đội trưởng cận vệ thấy Trùng hoàng tử muốn ra ngoài một mình thì sống chết không đồng ý. Randall chống eo quát lớn:
“Ta muốn cùng Tây Nặc các hạ đi dạo phố! Khuê mật tư mật hẹn hò biết không! Các ngươi đám quân thư này thì không cần đi theo! Huống hồ—mười người các ngươi cộng lại còn không bằng Kiều Lí hữu dụng!”

Dứt lời, y lại bá vai bá cổ Tây Nặc làm trò, đồng thời còn không đứng đắn mà véo mặt Kiều Lí. Kiều Lí không né tránh, chỉ chớp đôi mắt to vô tội.

Ba trùng ái muội đứng cùng nhau, cảnh tượng khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Đội trưởng cận vệ mặt cứng đờ, nhưng không dám chống lại hoàng thất, đành cúi đầu lui xuống.

Đón được Trùng hoàng tử, Tây Nặc vẫn bình thản như cũ, thật sự dẫn y đi dạo phố. Cậu đeo khẩu trang, đi thẳng đến cửa hàng chuyên bán đồng hồ trí năng, tiêu gấp mười lần giá để mua một chiếc đồng hồ mới nhất, không trói ID trùng.

Randall ngơ ngác nhìn S cấp trùng đực giải quyết chuyện từ lớn đến nhỏ gọn gàng sạch sẽ. Ngày trước y ở nhà Baruch hai ngày hai đêm mà còn không nhớ ra phải làm chuyện này. Nhớ tới Baruch từng nói “Chắc ngươi quên xuống dưới tiện tay bấm một trăm lần”, Randall lập tức bắt đầu hoài nghi chỉ số thông minh của mình.

“Được rồi, Tây Nặc, trước kia sao tớ không phát hiện cậu tri kỷ như vậy?” Randall lại nhào lên người Tây Nặc, làm bộ muốn cọ mặt. “Cậu tốt như thế… tớ muốn cùng cậu làm hùng hùng luyến!”

Nói xong đôi mắt lại đỏ lên.

Tây Nặc lạnh nhạt đẩy vị Trùng hoàng tử đa sầu đa cảm ra lần nữa:
“Điện hạ, xin tự trọng. Nhà ta thư quân sẽ ghen.”

Randall: “…”
Âm thầm nuốt xuống một bụng cẩu lương.

Phi thuyền bay lên lần nữa, lần này lặng lẽ xuyên qua đêm đen, thẳng đến nơi cần đến.

Tây Nặc tự nhiên không gấp gáp như Randall. Baruch té ngã chảy máu là vào rạng sáng, giờ đã qua nhiều tiếng. Baruch lại là quân thư, sẽ không nguy hiểm tính mạng.

Ba trùng yên lặng bước lên bậc thang. Còn chưa kịp gõ cửa, Baruch đã nghe tiếng động, mở cửa trước. Trán hắn dán một miếng băng tiêu độc, nghiêng người mời bọn họ vào.

Cửa lớn đóng lại, chặn gió đêm bên ngoài. Tây Nặc đưa chiếc đồng hồ mới cho Baruch, bảo hắn đeo lên.

“Nếu có thể, cho Randall kéo rèm. Chúng ta bốn trùng ở trong này, ngươi có gì cần cứ gọi.”

Baruch dồn trọng tâm lên chân phải, hơi nghiêng người, cúi mình với Tây Nặc.

Rất nhanh, Baruch pha xong trà đơn giản. Mấy trùng ngồi quanh bàn trong phòng khách dưới ánh đèn bàn mờ nhạt, không khí giống như đang họp bàn phản quân mưu đồ bí mật.

“Lão sư, ngươi nhớ được gì rồi? Mau nói chúng ta nghe.” Randall thúc giục.

Tây Nặc liếc vị Trùng hoàng tử đầu lam một cái.

Baruch hơi mất tự nhiên:
“Ta là đào binh của Đệ Nhị Quân Đoàn, lại phiền hai vị tôn quý trùng đực đến thăm nửa đêm.”

Hắn đan hai tay vào nhau, theo bản năng vuốt nhẹ, “Lúc ấy chân trái trượt, đầu đập vào góc quầy bếp, nên nhớ được vài đoạn vụn vặt thời còn trong quân ngũ, nhưng đều rất ngắn.”

Ngày trước, Baruch bị ngã từ trên cao dẫn đến chấn thương não. Những ký ức trước đó của hắn phần lớn đều mất.

Baruch chìm vào hồi ức, giữa mày lơ đãng nhíu lại:
“Trước khi xảy ra chuyện, ta hình như từng dẫn một tiểu đội đến kho hàng lấy quần áo giữ ấm và rau quả, thịt. Kho hàng rất lớn, có thể là kho trung tâm Đệ Nhị Quân Đoàn. Nhưng ta không phải trùng viên hậu cần. Bởi ngay sau đó, ta nhớ đoạn thứ hai: ta đang điều khiển cơ giáp lớn giao chiến với tinh tặc trong vũ trụ, mà đây thường là nhiệm vụ tiền trạm đội.”

Baruch dừng một chút:
“Màu đỏ tươi, chiến hạm. Hoa văn xương khô cánh bọ cánh cứng.”

“J Tinh Tặc Đoàn.” Randall lập tức tiếp lời.

Tây Nặc trầm ngâm. Cậu không rành khoản này, nhưng cái tên J Tinh Tặc Đoàn không phải lần đầu nghe.

Thấy Tây Nặc không rõ lắm, Randall vội phổ cập:
“Tinh tặc đoàn đột ngột lớn mạnh vài năm gần đây. Thủ lĩnh tên J. Đốt giết cướp bóc đủ kiểu, đứng đầu bảng Huyền Thưởng Lệnh của quân bộ.”

Tây Nặc nhướng mày:
“Cái này ngươi cũng biết? Baruch nói cho ngươi?”

Huyền Thưởng Lệnh của quân bộ vốn không phải tin tức công khai. Lũ tinh tặc đó lại hành sự quỷ quyệt, thường hoạt động ở biên giới đế quốc. Trùng trên chủ tinh thường không quan tâm mấy chuyện này.

Baruch lắc đầu:
“Ta không nhớ rõ mấy năm gần đây.”

Tây Nặc: “Vậy à?”

Randall lè lưỡi:
“Ta chẳng qua học tra một chút mà thôi.”

Baruch tiếp tục:
“Sau đó, ta mơ hồ thấy mình rơi xuống một tinh cầu. Bị một trùng đánh rơi khỏi chiến hạm. Thân hình đối phương rất lớn, cả người bốc mùi tanh. Còn ta thì rất đau, hình như bị thương nặng. Bị hắn đánh trúng đầu, ngã khỏi hạm.”

Nói đến đây, Baruch đặt tay lên miếng băng ở trán, nhẹ nhàng ấn:
“Hắn hẳn là tinh tặc. Những đoạn ký ức này đều là lúc trước khi ta gặp chuyện, nhưng ta cũng không dám chắc… có thể chỉ là ký ức hỗn loạn.”

Randall chờ tiếp, nhưng Baruch không nói nữa.

Vài giây sau, Randall trợn mắt:
“Lão sư, hết rồi sao?”

“Không có.” Baruch đáp, “Chiều nay đến giờ, miệng vết thương của ta vẫn ẩn ẩn đau, luôn cảm thấy còn có chuyện gì muốn nhớ lại. Ngủ một giấc, có lẽ sẽ khôi phục được càng nhiều ký ức. Nếu như vậy, nhất định sẽ phù hợp thời gian báo cáo.”

Hắn dùng đốt ngón tay nhẹ nhàng gõ lên chiếc đồng hồ mới mang, môi hơi cong, hiện lên một tia ý cười.

Randall nhìn qua rõ ràng là không cam lòng:
“Vậy nên… cái sừng thật – tức dụng cụ nhận dạng thân phận của ngươi – vẫn không nhớ lại sao?”

Âm lượng y hơi lớn, trong đêm yên tĩnh đặc biệt chói tai, khiến Tây Nặc giơ tay gõ đầu y:
“Tĩnh lặng một chút. Chuyện đó thế nào rồi?”

Tây Nặc vốn tưởng lúc Baruch mở ra mạch ký ức, Randall đã hỏi rồi.
Một tia cảm giác quỷ dị lặng lẽ dâng lên: Randall rất quan tâm Baruch, vì sao lại không hỏi trước?

Randall ôm đầu:
“Làm gì đó? Quân tử động khẩu bất động thủ! Ta hỏi ít hay hỏi nhiều thì có ích gì? Sớm nghe — nghe lại được gì?”

Kiều Lí ngồi cạnh phân tích, giọng nhỏ nhẹ:
“Baruch lão sư khẳng định không phải đào binh. Học thức uyên bác như vậy, chắc chắn là đại quân quan của đệ nhị quân đoàn, trùng vật rất quan trọng.”

Randall lập tức gật đầu, hùa theo lời Kiều Lí:
“Đúng đúng! Ta chính là ý đó! Baruch bị tinh tặc tập kích, bị thương mất trí nhớ, Herman lại xử theo tội đào binh, còn sung quân đến cơ sở lao dịch bị vũ nhục! Baruch rõ ràng là anh hùng đế quốc, lại phải phục vụ cho một trùng cái bình thường!”

Tây Nặc cau mắt suy nghĩ.

Randall hăng hái, duỗi tay chọt chọt cánh tay đặt trên bàn của Tây Nặc:
“Baruch đến từ đệ nhị quân đoàn. Hiện tại nhà tộc thư quân cậu cũng là đệ nhị quân đoàn trưởng. Có thể nhờ chiến đấu hỗ trợ tra tra không?”

Tây Nặc gật gù:
“Có thể thì có thể. Nhưng lúc đó Hi Già còn ở đệ tam quân, là bộ hạ của Irun. Đệ nhị quân khi ấy là…”

Tây Nặc nhìn Randall:
“Do Nguyên soái Cơ Lam nắm giữ.”

Cơ Lam chính là thư phụ của Randall .

Randall im lặng. Tây Nặc lại hỏi:
“Ta đương nhiên có thể hỏi Hi Già xem. Nhưng ngươi xác định chứ? Muốn điều tra ổn thỏa, Hi Già chắc chắn sẽ yêu cầu biết hết bí mật mật, không chỉ chuyện bảo dưỡng Baruch, mà cả bộ thiết bị trùng lặp kia.”

Randall cắn môi, ngón tay xoắn lại vạt áo.

Hồi lâu, y mới thở dài, vỗ bàn, hỏi:
“Nhà tộc Hi Già… là hạng trùng tốt chứ?”

Đây là lần thứ hai Randall hỏi như thế.

Tây Nặc khó hiểu — vì sao Randall cứ nghi Hi Già?

“Đừng nói linh tinh. Muốn hỏi thì hỏi, đừng đội mũ giới tính đối lập lên đầu nhau. Nhà tớ Hi Già không làm mấy chuyện đó.”

“Được.” Randall lập tức đáp, giọng thoạt nghe không phải không oan ức:
“Tớ không có khơi mào giới tính đối lập. Nhưng mà Tây Nặc… cậu biết đó, mỗi trùng chúng ta đều có câu chuyện thuộc về chính mình.”

Mái tóc phấn lam cuộn sóng trên đầu Trùng hoàng tử thoáng hiện một biểu cảm rất kỳ quái. Thanh âm y trong đêm tối càng trở nên mơ hồ, như đang nói mê:
“Có lẽ chuyện xưa của ngươi là điềm mỹ luyến ái. Kiều Lí là đoàn sủng tiểu trùng cái. Baruch thì kiểu mỹ cường thảm. Còn chuyện xưa của ta… ai… 99% đều bị miêu tả bằng vài câu không thể tả nổi, cốt truyện vừa thiếu vừa đáng thương. Rất nhiều trùng ta thậm chí còn không biết hình dạng chính xác của họ? Hoặc diện mạo và thân phận không khớp, vì ta luôn bị bắt chung một chỗ với bọn họ. Mà phần lớn thời gian, bọn họ còn chẳng mặc quần áo.”

Tây Nặc: “? Ngươi đang nói cái gì vậy?”

Randall đang nói cái gì thật? Y đang tưởng tượng mình là tra trùng à? Hay hoang đường đến mức tự biên chuyện mình từng thân mật với mấy chục trùng cái?

“Ngay cả ngươi với Hi Già, lúc đầu ta cũng không quen, tin tức về các ngươi cũng ít đến đáng thương. Chuyện xưa của ta… thảm như vậy, ta biết tìm ai nói lý đây!”

Nói xong hết mấy thứ trong lòng, Randall u oán nhìn mọi người, rồi đột nhiên che mặt:
“Xin lỗi, tớ vừa rồi chỉ là đang miêu tả tớ trong thiết lập tra trùng. Thật hạ lưu, đúng không? Có khi ta nên viết luôn thành tiểu thuyết đưa lên Tinh Võng…”

Tây Nặc cảm thấy Randall chắc chắn là thiếu ngủ, đầu óc toàn đậu hủ.

Baruch nghe xong một chuỗi ngôn luận khó hiểu, tự mình xem lại:
“…… Ta với điện hạ hợp tác khó đến vậy sao?”

Kiều Lí hoang mang gãi đầu.

“Tốt rồi. Muộn quá rồi. Tớ đưa ngươi về trước? Baruch cũng nên nghỉ ngơi.”

Tây Nặc đứng lên, vỗ Randall đang sa vào cảm xúc:
“Tớ về nhà gặp Hi Già sẽ nói chuyện điều tra giúp cho.”

“Ừ……”

Tây Nặc lại nâng cánh tay Randall:
“Đừng nghĩ nhiều, chuyện của Baruch chắc chắn sẽ có manh mối.”

“Cảm ơn anh em.” Randall yếu xìu vỗ tay với Tây Nặc.

Baruch đứng dậy, khập khiễng đưa ba trùng ra đến cửa.

Randall đứng trước cửa hỏi:
“Lão sư, ngươi còn đủ tinh tệ không? Ta chuyển thêm chút cho. Rau dưa với đồ ăn cứ để trùng giao hàng đưa.”

Chờ Randall và Baruch chuyển khoản xong, Tây Nặc đi ra trước.

Chiếc xe bay bạc vẫn dừng ở sân như lần trước.

Lá khô héo rụng đã bị tuyết trắng phủ kín, dưới ánh trăng mặt đất sáng lên rõ rệt.

Tây Nặc đứng ở cửa, qua hàng rào tường viện nhìn sang con đường tối tăm bên kia.

Mấy ngày trước, Hi Già trốn ở đây nhìn cậu.

Cậu bước xuống bậc thang. Kiều Lí định đuổi theo, nhưng chợt dừng lại rồi lui vào trong phòng.

Randall bị sượt qua cũng dừng nói chuyện với Baruch, quay đầu hỏi:
“Sao vậy, Tiểu Kiều Lí?”

Kiều Lí đỏ mặt lắc đầu.

Tây Nặc không để ý, đi đến bên chiếc xe bạc, lúc này mới nhận ra hai trùng kia không theo kịp.

Bọn họ bị gì vậy?

Đúng lúc ấy, cửa xe đột nhiên bật mở. Một bóng đen kéo thẳng cậu vào trong!

Ngay sau đó, một thân thể nóng rực, cường tráng áp sát, mạnh mẽ đến mức làm cậu khó thở. Hôn môi dồn dập, kịch liệt rơi xuống.

Tây Nặc bị dọa suýt nhảy dựng, nhưng chỉ một khắc sau, bị tầng tầng tin tức tố quen thuộc bao lại, cậu mới an tâm.

Cậu cố né tránh môi Hi Già, dở khóc dở cười:
“Không phải chứ? Sao anh lại đến nữa?”

Cậu với Hi Già đã nói rõ hết rồi, kỳ đ*ng d*c của Hi Già cũng qua rồi. Sao lại chạy tới đây… ăn dấm lung tung nữa?

Hi Già dường như nhìn thấu suy nghĩ mắng thầm của trùng đực trong lòng, chậm lại thế công: “Anh không có ghen.”

“Ồ? Vậy đến làm gì?”
Tây Nặc vòng tay lên cổ Hi Già, thong thả hỏi.

Quân thư đem mặt chôn vào cổ áo của trùng đực, dùng sức ngửi, tâm tình tốt đến rõ rệt.

“Không có gì. Chỉ là nhớ em.”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.