Trùng Tộc: Hãy Sống Thật Tốt

Chương 28: Kế coi phu phu - Nằm im mà nói.




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Suy cho cùng, trùng cái sẽ chẳng thể vì nhớ hùng chủ mà nửa đêm chạy tới, chui vào lòng trùng nhà mình để hôn như vậy được. Hành vi này hoàn toàn không hợp với tác phong ổn trọng, nghiêm ngặt của anh. Tây Nặc hơi không tin, nhưng vẫn bị sung sướng dâng lên lấp đầy ngực, liền túm chặt cổ áo trùng cái kéo xuống, chủ động hôn anh thêm lần nữa.

Rất nhanh, Tây Nặc phát hiện trùng cái hôm nay không chỉ tâm tình tốt, mà hành động cũng chủ động một cách khác thường. Bàn tay ấm áp của anh luồn vào trong lớp vải, ch*m r** v**t v* eo tuy mẫn cảm mà mềm mại, ngón tay không ngừng xoa bóp, nhéo nắn từng tấc thịt.

Rồi sau đó, bàn tay ấy lại càng chậm rãi đi xuống thăm dò.

Tây Nặc bật cười, không né mà hơi rụt người lại:
“Làm gì? Hiện tại làm được cái gì nữa? Hơn nữa… chỗ đó đã khôi phục hẳn đâu.”

“Không có.” Hi Già đáp, ánh mắt dưới ánh phản chiếu của tuyết ngoài cửa xe khẽ lóe sáng. “Trong người vẫn còn hơi đau. Nhưng anh có thể giúp em.”

Nhanh chóng cảm nhận được sự thay đổi, trùng cái mơ hồ hỏi: “Muốn sao?”

Tây Nặc lập tức căng thẳng. Không lâu trước đây cậu từng bị đối xử như vậy trong xe, nhưng khi đó chỉ có vài động tác, cũng không thoải mái lắm — lúc ấy hai người vốn không hòa thuận.

Cậu không khỏi nghĩ, sau khi trải qua kỳ đ*ng d*c và hoàn toàn đánh dấu, liệu loại “giúp đỡ” này có phải cũng sẽ trở nên dễ chịu hơn?

Trong hơi thở trầm nặng, môi răng quấn quýt, ngay lúc lý trí sắp tuột khỏi tay, Tây Nặc kịp phát ra một tiếng nghẹn nơi cổ họng:
“Đừng… Hi Già, đừng… đừng để Randall với Kiều Lí thấy…”

Vì Hi Già kéo cậu vào xe quá gấp, hai chân cậu vẫn còn thò ra ngoài, cửa xe cũng chỉ khép hờ. Randall và Kiều Lí bất cứ lúc nào cũng có thể đi ngang và nhìn thấy cảnh hai trùng đỏ mặt tim loạn.

Hi Già nói: “Colin đã đưa bọn họ đi rồi.”

Tây Nặc sững lại. Cậu thu về đầu lưỡi bị m*t đến ướt rượt, xoay người bò tới trên mặt kính pha lê của xe để nhìn ra ngoài.

Quả nhiên, sân vắng lặng, cửa phòng đóng chặt. Làm gì còn bóng dáng ai? Chỉ có dấu chân giao nhau trên nền tuyết hướng ra cổng.

Tây Nặc quay lại.

Colin vì sao lại ở đây? Có trùng cái nào nửa đêm vì tình cảm mãnh liệt đi tìm trùng đực mà còn đem theo phó quan không?

Cậu nhớ đến lời Hi Già nói trước đó: anh vốn không theo dõi Tây Nặc, chỉ là đang làm nhiệm vụ khác thì trùng hợp gặp.

Thì ra là vậy.

Tây Nặc nổi giận:
“Anh đêm nay có nhiệm vụ? Ngay ở gần đây? Đừng tưởng lừa em được!”

Hi Già bắt lấy tay cậu:
“Không có lừa em. Nhiệm vụ giao cho Colin, anh cần gì tự mình làm?”

Rồi môi lại phủ xuống.
“Anh chỉ muốn gặp em.”

Trùng cái ngậm lấy môi trùng đực, chậm rãi cắn xé. Môi Tây Nặc bị hôn liên tục hai ngày, da còn chưa kịp nghỉ ngơi, rất nhanh lại đau. Nhưng trùng cái hiển nhiên không hài lòng, còn dùng đầu gối thúc nhẹ, ra hiệu cậu co chân vào trong xe. Hi Già dùng mũi giày gạt, đóng cửa xe lại.

“Này… Đây là nhà Baruch…” Tây Nặc thở không nổi. “Buông tay ra!”

Hi Già không nghe. Tây Nặc thật sự có chút chịu không nổi. Đêm nay trùng cái làm sao vậy? Bình thường giữa hai trùng không hẳn ai mạnh ai yếu, đều chủ động như nhau, nhưng giờ phút này Hi Già quả thật quá bá đạo.

Giống như… vừa biết được chuyện gì khiến cậu vô cùng vui mừng, nhưng lại nhất quyết không chịu nói.

Bị đè đến mức hoàn toàn ở thế hạ phong, Tây Nặc thừa lúc tách môi liền nghiến răng đe dọa:
“Hiện tại kiêu ngạo lắm hả? Khoang sinh sản không còn đau nữa? Chờ về nhà, em làm anh khóc luôn.”

“Ai khóc thì chưa chắc.” Hi Già lạnh nói. “Anh muốn thử ở trên.”

Kể từ khi Hi Già nghỉ phép về, hai trùng luôn dùng tư thế truyền thống. Lần đánh dấu dài ngày trước gần như Tây Nặc phải chịu từ đầu đến cuối.

Bọn họ còn chưa thử kiểu Hi Già nói. Ý nghĩ ấy chợt khiến Tây Nặc hơi động tâm — liệu cũng sẽ dễ chịu hơn?

Tây Nặc phát hiện, chỉ cần hòa thuận, hai trùng thật sự có rất nhiều điều có thể cùng nhau thử.

Nhưng… khi môi Hi Già buông ra rồi lại lần mò xuống dưới, Tây Nặc chộp lấy đầu bạc ôm vào lòng, nhỏ giọng cầu xin:
“Đừng bây giờ… Lần sau đi? Em còn có chuyện chính muốn nói.”

Cậu còn phải trả lời Randall.

“Vừa để anh hôn, vừa nói, không được sao?” Hi Già nghiêng mặt cọ vào tay Tây Nặc như một con mèo lớn cuộn trong lòng.

Tây Nặc:
“… Đúng đắn chút!”

Trùng Thần ơi… bị đánh dấu xong còn có bóng dáng quân trùng nghiêm túc gì nữa không!

Hi Già rốt cuộc không tiếp tục trêu, gật đầu điều chỉnh, kéo Tây Nặc cùng ngồi.

Tây Nặc ngắn gọn kể lại chuyện của Randall và Baruch — việc Randall mờ mịt nhưng quyết tâm tự lập, thậm chí muốn né cận vệ hoàng cung; còn Baruch bị Herman xem như tội trùng đào ngũ của đệ nhị quân đoàn. Dựa vào học thức, khí chất và trí nhớ đứt quãng của hắn, khả năng cao hắn từng là quan quân cấp cao, lại bị tinh tặc hãm hại.

Hi Già im lặng nghe.

“Đó, đại khái là như vậy. Hiện tại muốn thỉnh ngươi viện thủ, điều tra thân phận thật sự của Baruch, chứng minh hắn trong sạch.” Tây Nặc kết lại.

Hi Già hỏi:
“Chỉ dựa vào chút thông tin chủ quan này, vì sao các ngươi kết luận hắn bị oan?”

Tây Nặc trợn trắng mắt trừng anh một cái. Vừa rồi ngu ngốc như vậy, sao lúc này lại tỉnh táo phân tích?

Cậu đáp: “Cũng không chắc. Chỉ là Randall có vẻ rất để ý đến Baruch, giống như… cậu ấy vốn biết Baruch là ai.”

“Ừ,” Hi Già chỉ hỏi vậy thôi. “Sáng mai anh sẽ liên lạc phó quân đoàn trưởng đệ nhị quân đoàn, để hắn đích thân vào việc.”

Tây Nặc nghiêng người hôn lên cạnh mặt Hi Già: “Cảm ơn.”

“Ừ.” Hi Già tiếp tục suy nghĩ. Thật ra hôm đó anh cũng thấy Baruch quen mặt, chỉ tiếc lúc ấy Baruch luôn đeo khẩu trang, còn đi cà nhắc nên không nhìn ra dáng đi quen thuộc.

Mà hiện tại, bọn họ đang ở ngay trong sân nhà mới của Baruch.

“Giờ có thể gõ cửa không? Anh muốn chính thức gặp hắn.”

Nghe vậy, Tây Nặc hơi bất ngờ, lại hơi do dự. Đã là nửa đêm, Randall và Kiều Lí đã về, còn hai người bọn họ ngồi trong xe quá lâu — thật sự cũng không lịch sự lắm.

Cậu nhìn ra ngoài: phòng Baruch tối đen, không thấy trong nhà còn ánh đèn bàn nào.

“Baruch chắc ngủ rồi. Nếu không, ngày mai lại đến một chuyến?” Tây Nặc đề nghị. “Gọi Randall tới luôn. À đúng rồi, nếu ngày mai anh gặp Randall, đừng tỏ ra quá kinh ngạc. Cậu ấy tuy là hoàng tử, nhưng lại chỉ là trùng đực F cấp. Bề ngoài thì la hét kiêu ngạo, kỳ thật là kiểu mẫn cảm – nhát gan – đa nghi.”

Hi Già khẽ gõ mũi trùng đực: “Anh sẽ không.”

Vì giờ không tiện gõ cửa, Hi Già khởi động xe màu bạc, rời khỏi tiểu khu Hạnh Phúc.

Nhưng xe vừa mới nâng lên đã lại hạ xuống.

Brooklyn – tiểu khu Hạnh Phúc nằm trong khu nhà phố xa hoa dành cho phú trùng; xung quanh đều là tiểu khu cao cấp hoặc biệt thự. Hi Già đỗ xe ở ven đường đối diện sân nhà ngoại, rồi kéo Tây Nặc chui vào rừng cây nhỏ.

Tây Nặc: “?”

Thêm nữa, dù đêm rất tối và xung quanh vắng vẻ, bọn họ vẫn đeo mặt nạ phòng hộ, hoàn toàn không nhìn thấy diện mạo.

Tựa như… những trùng đã đưa cậu rời khỏi trị an cục lần bị bắt ở phố buôn bán — những trùng đệ tam quân đoàn theo Hi Già tới tiếp cậu.

Tây Nặc nghiêng đầu liếc Hi Già một cái.

Tóc bạc trùng cái hơi mỉm cười, đem xe dừng yên cách đó không xa, vừa đủ để thấy rõ mọi chuyện đang xảy ra trước cửa biệt thự. Nhất cử nhất động của Hùng Bảo Hội và Raleigh Vưu đều bị nhìn thấy rõ ràng, vậy mà bên trong hoàn toàn không hay biết mình bị theo dõi.

Tây Nặc trên mặt thoáng hiện vẻ mất tự nhiên. Cái kiểu rình coi này cũng quá thuận tiện đi! Chẳng trách mấy ngày trước cậu mang Baruch đi tân gia, bộ dạng cẩn thận đề phòng đều bị tên trùng cái đáng giận này nhìn hết rồi!

Cậu lập tức đánh tượng trưng Hi Già một quyền, nhưng dễ dàng bị trùng cái chặn lại, còn thuận tay nắm lấy tay cậu mà v**t v*.

“Xem diễn.” Hi Già nói ngắn gọn.

Tây Nặc hừ nhẹ, muốn quay đầu so đo vài câu cho hả giận, tốt nhất là nhảy ra mà mắng Hi Già một trận. Nhưng cuối cùng vẫn quay lại tiếp tục xem.

Rầm rầm rầm!

Raleigh Vưu điên cuồng đập cửa đối thoại khí, vừa đập vừa gào:
“Đồ khốn nạn trùng Herman, mở cửa! Ta muốn vào lục soát ngươi, tra ngươi! Đem tất cả dơ bẩn của ngươi phơi hết ra ánh sáng! Sao? Không dám ra quản môn? Thiếu trùng đực an ủi nên phát điên rồi? Hay ngươi lén trộm trùng? Bằng không thì giải thích thế nào việc Bố Lí Đặc mất tích mấy tháng, còn ngươi thì bình yên như chẳng có gì?”

Đêm khuya lạnh lẽo, bên trong im lìm không đáp.

Raleigh Vưu chẳng thèm bận tâm, quay đầu ra lệnh:
“Phá cửa cho ta!”

Một trị an trùng lập tức vác hoả tiễn tiến lên, nhắm ngay cửa sắt chuẩn bị khai hỏa.

“Đừng đừng đừng!”
Bên trong như có trùng đang hoảng hốt theo dõi động tĩnh, vội vàng trả lời qua đối thoại khí:
“Ta–ta mở cửa!”

Không lâu sau, một trùng quản gia mang dáng vẻ hoảng sợ chạy ra.

Tuy sợ đến run, nhưng dựa vào thân phận quản gia bất động sản Herman, hắn vẫn cố mạnh miệng:
“Các–các ngươi muốn làm gì? Đêm hôm khuya khoắt xông vào trùng trạch! Đây là ai gia các ngươi biết không? Đây chính là nguyên soái phủ! Ta đã thông tri nguyên soái, hắn lập tức sẽ—á!”

Câu cuối chưa nói xong đã bị Raleigh Vưu thô bạo đẩy ra, đồng thời đá bật đại môn:
“Lục soát!”

Hơn mười trị an trùng toàn bộ vũ trang, đồng loạt xông vào.

Quản gia chỉ là trùng cái bình thường, đừng nói đối phó nhóm quân thư, ngay cả A+ cấp Raleigh Vưu hắn cũng không đánh lại. Chỉ có thể trơ mắt nhìn cửa phòng lớn bị chia quân lục soát.

Hiện trường tức thì hỗn loạn, tiếng đồ đạc văng vỡ vang khắp nơi. Vài biệt thự gần đó còn bật đèn xem náo nhiệt, nhưng không trùng nào dám ra quấy rầy công tác của Hùng Bảo Hội và trị an bộ.

Tây Nặc thu hồi ánh mắt, nghiêng đầu nhìn Hi Già. Hi Già cũng đang nhìn cậu. Tây Nặc biết, đối phương đang chờ cậu hỏi.

Hừ, ai mà không muốn hóng chuyện?

Tây Nặc đè nén tò mò, giả vờ kinh ngạc nói:
“Kỳ quái nha, đây là một trong mười mấy bất động sản của Herman? Sao ngay cả binh bảo vệ cửa cũng không có, tùy tiện trùng nào cũng xông vào được.”

Từ “tùy tiện” cậu cắn rất nặng, rõ ràng ám chỉ: đệ tam quân đoàn chỉ đến thế mà thôi.

“Đây là chỗ ở tiện nghi nhất của hắn. Cũng là nơi duy nhất có thể công khai tuần tra trên Tinh Võng, cho dân chúng xem. Hắn căn bản không ở nơi này.”
Hi Già nghiêng người vuốt tóc đen của Tây Nặc.

Tây Nặc mặc anh nghịch tóc, gật đầu.

Herman một tay che trời, lại giữ chức vị quan trọng trong nghị hội. Tiền nhiệm nguyên soái Cơ Lam mất, hoàng thất suy yếu, khiến vệ quân hoàng cung và trị an quân gần như bị hắn ta thu vào tay.

Herman ở chủ tinh đi ngang dọc, nơi nơi là thế lực của hắn. Hắn ta chắn chắn sẽ không tưởng rằng bất động sản của mình có ngày bị Hùng Bảo Hội phá cửa mà vào.

“Kia Raleigh Vưu với Herman chó cắn chó, ngươi lại nhúng vào làm gì?”
Tây Nặc cuối cùng không nhịn được mà hỏi.

“Cho Herman tìm chút chuyện.”
Hi Già không phủ nhận, còn như rất thích Tây Nặc đặt câu hỏi:
“Em nhìn ra rồi?”

“Đương nhiên. Chỉ chờ Herman phản ứng lại ai mới là kẻ chơi xấu sau lưng, thì hiềm nghi ngươi đã quét sạch hết.”

“Bị hắn phát hiện cũng không sao.”

Hi Già bình thản.

“Anh chưởng quản nhị và tam quân đoàn, quan hệ với quân viễn chinh cũng tốt. Hắn ta sớm nhìn anh không vừa mắt. Anh nhân cơ hội đâm hắn ta một dao sau lưng, hắn ta sẽ nghĩ ta trẻ tuổi thiếu kiên nhẫn nên lộ sơ hở, mà sẽ không dám ra tay quá mức. Như vậy hắn ta càng an tâm.”

Tây Nặc nhướng mày.

Thư quân nhà mình, quả nhiên lòng dạ sâu vô cùng.

“Vậy hắn ta rốt cuộc chọc anh ở điểm nào?”

Nghe xong, Hi Già chỉ cười nhạt.
Sau đó cúi gần bên tai Tây Nặc, nhẹ giọng nói mấy câu.

Tây Nặc nghe xong, lông mày càng nhướng cao.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.