Trùng Tộc: Hãy Sống Thật Tốt

Chương 37: Trấn an khi rơi vào trạng thái phát tình giả




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Cảnh trong mơ, cảm giác rơi từ trên cao xuống thực là kỳ lạ.

Tây Nặc cảm thấy bản thân hóa thành một mảnh lông chim nhẹ bẫng, theo gió phiêu đãng trong đêm lạnh tái tê, như sắp bị thổi tan mất.

Trên đỉnh đầu truyền tới tiếng mắng:

“ Chết tiệt! Hắn thật sự nhảy xuống rồi! Không phải chỉ là một chiêu dọa dẫm thôi sao!"

“Đầu nhi, muốn cứu không?”

“Này trời quỷ quái, nửa đêm ngươi còn muốn xuống vớt?”

“Ha ha, ta thì không đâu. Phía dưới đen như mực, cái gì cũng không thấy, ai biết trong sông có thứ dơ bẩn gì.”

“Có trùng phân, trùng nước tiểu, còn có loại cá nheo chuyên ăn hủ vật.”

“Ờ……”

“Thôi bỏ. Herman nói rồi, từ nay về sau trùng cái xưng đế, khắp thiên hạ trùng đực mặc chúng ta chọn! Thích ai còn không phải dễ như trở bàn tay!”

“Đáng tiếc hắn lại là S cấp trùng đực!”

Tây Nặc vẫn đang rơi xuống.

Vì tốc độ rơi quá nhanh, cậu thậm chí sinh ra ảo giác như đang bị kéo ngược về phía trước. Gió lạnh rít lên bên tai.

Cậu gắng sức mở mắt, muốn nhìn rõ kẻ đã hại cậu rơi xuống nước. Cậu phải nhớ mặt trùng đó.

…… Nhưng đập vào mắt lại là gương mặt trắng bệch của Nạp Địch Tạp Mạt, vết sẹo từ mắt kéo xuống cằm rỉ máu, hung tợn lao đến.

“Đi tìm chết đi!”

Bùm ——

Hơi ấm trên thân thể cậu lập tức bị nước lạnh nuốt trọn. Tây Nặc hoảng loạn vung tay chân, cố tìm vật bám để nổi lên, nhưng vô ích. Nước đá nhanh chóng ép cạn không khí trong phổi, càng giãy giụa, câụ càng chìm sâu xuống đáy sông.

…… Đáy nước thật tối, thật lạnh…… Thể xác mất đi tri giác bị bầy cá phát hiện, từng con dè dặt áp lại, m*t vào làn da cậu.

Đừng ăn ta…… Ta không muốn mục nát ở góc tối không ai biết, bị cá gặm đến chẳng còn gì…… Cầu xin, tránh ra……

Tựa như Trùng Thần nghe thấy lời van cầu, bầy cá bỗng tản ra, hỗn loạn bơi đi, rồi tụ lại thành hình dáng Kiều Lí.

Kiều Lí hơi thở thoi thóp, nằm trong vũng máu.

“Kiều Lí, Kiều Lí……” Nước mắt Tây Nặc chảy xuống, là ta làm hại ngươi sao…… Cậu đưa tay muốn đỡ, nhưng Kiều Lí lại tự mình đứng lên, hóa thành dáng vẻ tươi cười như một thư phụ ôn hòa.

Irun mặc quân trang chỉnh tề, tay cầm kem và khí cầu động vật, nửa ngồi xuống đón hắn: “Ngoan nhãi con đáng thương của ta, daddy trở về xem con.”

“Daddy……” Tầm mắt bị nước mắt làm mơ hồ, Tây Nặc lại không thể tiến gần một bước. Đáy sông giống như một hắc động, điên cuồng kéo cậu xuống, muốn nuốt trọn cậu.

“Tây Nặc! Tây Nặc! Tỉnh lại!”

Ai? Là Irun sao? Tây Nặc nghẹn ngào quay đầu, liền bị cảnh tượng phía sau làm khiếp đảm. Chiến trường tràn ngập khói lửa, máu vương khắp nơi, cơ giáp bạc bị dị thú đánh móp một nửa, cửa khoang mở tung.

Một thân thể không còn nguyên vẹn ngã trên mặt đất.

Đó…… là thư quân của cậu sao? Không, không thể nào. Thư quân của cậu không phải như vậy, hơn nữa bọn họ đã làm hòa rồi……

“Tây Nặc!”

“…… Hi Già? Ô ô ô, Hi Già!”

“Tây Nặc, anh đây, anh ở đây……” Thân thể lạnh lẽo hoang vắng của cậu bị ôm chặt lấy, ấm áp từ đối phương kéo cậu ra khỏi ác mộng.

Tây Nặc đột ngột mở mắt, mồ hôi lạnh ướt đẫm, từ giường bệnh bật dậy trong hoảng loạn, đối mặt đôi mắt đầy tơ máu của Hi Già đang nhìn cậu trong bóng đêm.

Tóc bạc trùng cái chưa ngủ một giây, khuôn mặt mệt mỏi đến đau lòng. Anh ôm chặt lấy trùng đực vừa tỉnh, hận không thể đem cậu che kín vào trong ngực.

“Tốt quá rồi… em tỉnh rồi……”

Ký ức trước khi rơi xuống nước lần lượt ùa về. Cảnh trong mơ lại lập tức trở nên mơ hồ, như sương tan, lùi vào bóng tối. Tây Nặc muốn níu lấy, nhưng đầu đau nhói. Cậu chỉ mơ hồ nhớ được đôi chút—đều là những khúc mắc đời trước còn sót lại…

“Khát không? Đói không?”
Trong phòng bệnh tĩnh lặng rạng sáng, ánh đèn ngủ màu vàng nhạt hắt sáng một góc. Hi Già thắp đèn rồi bưng đến một ly nước ấm, đỡ Tây Nặc tựa vào vai mình, chầm chậm cho cậu uống.

Tây Nặc uống xong, lại nằm xuống giường bệnh, ngơ ngác nhìn bóng Hi Già in lên bức tường.

“Sốt đã lui rồi. Có chỗ nào vẫn khó chịu sao? Khải tiến sĩ nói thân thể em không có vấn đề, chỉ là tinh thần hải chịu quá nhiều áp lực…”

Hi Già nhẹ giọng trấn an.

Tây Nặc không bận tâm. Cậu biết mình không bệnh gì nghiêm trọng. Chỉ là dư âm cảnh trong mơ còn như băng lạnh phủ người, khiến cơ thể run rẩy đáp ứng theo bản năng. Tất cả đều hỗn loạn — cậu không phân biệt được đâu là phán đoán của bản thân, đâu là ký ức chân thật từ đời trước vọng về.

“Hi Già.”
Tóc đen trùng đực khàn giọng mở miệng.
“Anh đừng chết.”

Hi Già thoáng sững sờ.

“Ang đừng chết… em cũng không cần chết… chúng ta phải thật tốt…”

Trùng đực yếu ớt nói xong, lại chậm rãi nhắm mắt.

Không lâu sau, tiếng thở đều đều vang lên. Cơ thể bị tổn hao nguyên khí vô cùng mệt mỏi—Tây Nặc lại ngủ thiếp đi.

Hi Già nhìn gương mặt an tĩnh ấy, biết rằng lần này cậu không còn gặp ác mộng khiến bản thân sợ hãi nữa.

“Anh sẽ không. Đời này đều sẽ không.”
Trùng cái khẽ thì thầm, “Ang sẽ luôn ở bên cạnh em.”

---

Sáng hôm sau, Tây Nặc khi tỉnh khi ngủ, tinh thần vẫn chưa khá hơn, nhưng các chỉ số giám sát cơ thể đều đã trở lại bình thường. Khải tiến sĩ từ quân đoàn ba đến, ra lệnh gỡ bỏ phần lớn thiết bị giám sát, rồi tiêm cho Tây Nặc một liều dược tề.

Hi Già nhìn phần thuyết minh của dược vật, hiểu rằng mình không nên nghi ngờ nhà khoa học có danh tiếng lớn nhất giới y học, nhưng vẫn không nhịn được nói:

“Trùng ở Trung Ương Quân y nói thứ này sẽ không có tác dụng…”

“Bởi vì ta với bọn họ khác nhau.”

Bác sĩ Khải mỉm cười, “Không tính dược vật chuyên dụng cho cửa hông trùng đực, còn phải xem dùng thế nào trong phác đồ trị liệu. Mà ta—so với bọn họ—hiểu rõ nhất cách vận dụng chính xác nó.”

Tiêm xong, bác sĩ Khải cũng không ở lại lâu. Nhân lúc còn trên chủ tinh, ông còn phải sang phòng bệnh khác xem tình trạng vết thương cụt tay của Kiều Lí.

Tiểu Liệp Xuân bị thương rất nặng, nhưng khả năng tự khép miệng vết thương lại cực mạnh. Nếu giải phẫu quá sớm can thiệp, lực khép lại quá cao sẽ kéo gân cốt sai vị trí, khiến sau này rất khó khôi phục lại lực và độ linh hoạt từng có.

“Tiểu oa nhi tuổi còn trẻ như vậy, ta sẽ cố hết sức giúp hắn khôi phục nguyên vẹn.”

Khải tiến sĩ cười sảng khoái rồi rời đi.

Tây Nặc cả người mềm nhũn, đầu óc cũng mơ hồ, mơ màng ăn mấy muỗng cháo. Không nguy hiểm gì, khiến Hi Già có thể yên tâm tranh thủ ngủ một lát.

Theo lời Khải tiến sĩ, cậu đã hôn mê gần hai ngày. Hi Già cũng theo đó mà hai ngày hai đêm không chợp mắt.

Phòng bệnh là loại phòng suite cao cấp dành cho sĩ quan cấp cao. Hi Già gật đầu, dự định ra ghế sô pha gian ngoài nghỉ tạm.

“Ngủ bên cạnh đi.”
Sau khi tỉnh, trùng đực mềm nhũn, giọng nói cũng mềm, còn bĩu môi lầm bầm, vừa nói vừa dịch sang phía bên giường. Giường bệnh ở đây rất rộng, tuy không bằng giường đôi xa hoa trong nhà, nhưng đủ để hai trùng nằm.

Hi Già không làm bộ, liền tháo giày, nằm phía trên chăn, ôm lấy trùng đực từ ngoài vào.

“Hừ…”
Được ôm khiến Tây Nặc cảm giác an toàn, yên tâm nhắm mắt lại.

---

Đến buổi chiều, Tây Nặc bỗng mở mắt. Tinh thần rõ ràng tốt lên, đầu óc trong trẻo, thậm chí có chút phấn chấn khó hiểu. Bụng dưới lại có cảm giác hoạt động lạ.

Nhưng cùng lúc đó, thân thể lại bắt đầu nóng lên.

Hi Già sợ hãi, nhìn Tây Nặc đột nhiên hô hấp nặng nề, liền lập tức chạy đi gọi Khải tiến sĩ.

Bác sĩ Khải liếc mắt một cái đã nhìn ra vấn đề, nhưng vẫn kiểm tra lại bằng dụng cụ, rồi mới xác nhận:

“đ*ng d*c giả.”
Ông nói thẳng kết luận:
“Tinh thần hải của trùng đực chịu k*ch th*ch quá mạnh, kéo theo hàng loạt điều chỉnh k*ch th*ch tố. Chỉ số pheromone đều đang ở mức bệnh lý, cần trùng công hỗ trợ hạ thấp.”

Hi Già luống cuống:
“Tại sao lại như vậy?”

Bác sĩ Khải chậm rãi giải thích:
“Đây là kết cấu sinh lý bình thường. Trùng cái dễ cuồng loạn, trùng đực phụ trách trấn an. Đó là tạo hoá an bài—trùng đực trời sinh nhạy cảm, từ bản năng đã có xu hướng an ủi và tiếp nhận phát tiết của trùng cái.”

Nói xong, bác sĩ Khải vỗ vai Hi Già, còn trêu:
“Thượng tướng, đây chính là ưu điểm của việc kết hôn. Ngươi là thư quân, lúc này phải trấn an hùng chủ của ngươi.”

“Trấn an? Ý ngài là… giúp ổn định pheromone?” Khuôn mặt Hi Già nghiêm túc đến mức căng thẳng, lo sợ mình làm sai, trấn an không đúng chỗ sẽ ảnh hưởng thân thể Tây Nặc.

“Vậy… phải trấn an như thế nào?”
SSS cấp thượng tướng thật lòng hỏi.

Bác sĩ Khải bật tiếng “chậc”:
“Còn phải hỏi? Trùng đực bình thường trấn an trùng cái thế nào thì bây giờ làm vậy.”

Hi Già:
“……”

Có vẻ không khác ngày thường.

Bác sĩ Khải cười ha hả:
“Yên tâm. Thể chất Tây Nặc rất tốt. Ngoài tình trạng đ*ng d*c giả này cần xử lý kịp thời, thân thể hắn hoàn toàn không có tổn thương nghiêm trọng.”

Thu dọn hòm y tế, ông nói tiếp:
“Giữ lại quan sát một ngày. Nếu ngày mai không có tình huống khác, có thể xuất viện. Về nhà tĩnh dưỡng hai ngày, đảm bảo trùng đực nhà ngươi khôi phục như ban đầu.”

“Cảm ơn ngài.”
Tây Nặc lễ phép nói.

Hi Già tiễn bác sĩ xong mới quay lại phòng bệnh.

Lúc này Tây Nặc nóng đến mức khó chịu, liền kéo chăn xuống đến ngang eo, dựa vào gối ngồi dậy.

Cậu nhìn trùng cái tóc bạc đứng đó.
Trùng cái cũng nhìn cậu.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.