Tuế Tuế Thừa Niên

Chương 7:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 7:

26.

 

Tướng lĩnh Hung Nô sau khi biết tin, liền hạ lệnh rút quân lui về ba dặm.

 

Hai bên lần lượt cử sứ giả bước vào cuộc đàm phán.

 

Cuồng phong gào thét, bão tố sắp ập đến.

 

Thân hình ta bị treo lơ lửng, cứ thế chao đảo trong gió, không ngừng va đập vào những phiến đá thô kệch trên tường thành.

 

Mây đen vây thành,

 

có một con chiến mã đen tuyền lao ra từ bụi rậm phía xa.

 

Người trên lưng ngựa khoác áo choàng lớn, tay cầm cung cong, khuôn mặt khuất sau nón mũ.

 

Mũi tên xé gió lao ra, mang theo sức mạnh kinh người, dễ dàng bắn đứt sợi dây treo ta.

 

Thoát khỏi gông cùm, cơ thể ta rơi thẳng xuống dưới.

 

Tướng sĩ trên thành không kịp đề phòng, loạn tiễn liên tiếp bắn về phía kẻ kia.

 

Chiến mã đen phi nước đại như chẻ tre, chẳng mảy may sợ hãi trước những mũi tên từ bốn phương tám hướng.

 

Trong màn bụi đất mịt mù, ta rơi xuống lưng ngựa một cách vững chãi.

 

Người trên ngựa vớt lấy ta vào lòng, ta cùng người ấy được bọc kín trong lớp áo choàng.

 

Lưng ngựa quen thuộc này,

 

còn có vóc dáng cao lớn hơn ta một cái đầu của người phía sau.

 

Dường như ta lại quay về những ngày tháng được cùng A Niên ngồi sưởi nắng.

 

Chỉ khác là, kẻ cầm cương giờ không phải là ta.

 

Cơ thể ốm yếu rệu rã giờ lại là ta.

 

Còn người phía sau kia nội lực thâm hậu,

 

nhiệt lượng ấm áp không ngừng truyền đến từ lồng ngực,

 

ta cuối cùng không chịu nổi đôi mi mắt nặng trĩu, liền ngất đi.

 

27.

 

Đã có lúc ta tưởng rằng cảnh tượng vừa rồi chỉ là giấc mộng trước khi chếc của mình.

 

Dẫu sao trên đời này làm gì có ai lại liều mạng để cứu ta.

 

Cho đến khi ta từ từ tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường êm ái, sắc màu trong điện rực rỡ nồng đậm, các loại da thú được bài trí đầy phong phú.

 

Có mấy người mặc phục trang Hung Nô đang ngồi vây quanh đầu giường ta,

 

bàn tán xôn xao bằng thứ ngôn ngữ ta không hiểu nổi.

 

Lòng ta run lên, theo bản năng muốn rút roi buộc bên hông, nhưng lại sờ vào chỗ trống, chỉ chạm được vào miếng ngọc bội ấm áp kia.

 

Ta được một người đàn ông lớn tuổi ôm chặt vào lòng,

 

giọng ông nghẹn ngào: "Tháp Na của ta, con cuối cùng đã tỉnh lại rồi."

 

Ông khó nhọc dùng khẩu âm Trung Nguyên trò chuyện với ta, chữ nghĩa ú ớ nhưng lại vô cùng cố gắng để ta nghe hiểu.

 

Lạ thật, nghe giọng nói rõ ràng chỉ mới độ tuổi tứ tuần, thế nhưng tóc trên đầu đã bạc đi một mảng lớn.

 

Nhìn đôi con ngươi cùng màu hổ phách của ông, ta chợt hiểu ra điều gì đó.

 

"Ngài... chính là phụ thân của con sao?"

 

Người đàn ông có phong thái tôn quý vững vàng kia gật đầu lia lịa: "Phải phải! Tháp Na, ta là phụ hãn của con!"

 

Nói dứt câu ấy, hốc mắt ông đã sớm đỏ hoe.

 

Tháp Na... hóa ra đây chính là tên của ta.

 

"Đa tạ ngài đã cứu mạng, xin hỏi con có thể gặp người đã cứu con không?"

 

Đối mặt với người cha lần đầu gặp mặt, ta có chút căng thẳng,

 

khách sáo hỏi ra vấn đề mà hiện tại ta quan tâm nhất.

 

Nghe thấy giọng điệu vừa cung kính vừa ẩn chứa sự khẩn cầu của ta,

 

Khả hãn lộ vẻ đầy xót xa, nhanh c.h.óng ra lệnh cho người bên cạnh,

 

chẳng bao lâu sau, một bóng người cao gầy bước đi dứt khoát từ phía cửa.

 

Khi nhìn rõ khuôn mặt ấy, ta khó lòng che giấu nỗi thất vọng.

 

Người đó đặt lòng bàn tay phải lên ngực trái rồi quỳ xuống,

 

giọng nói tràn đầy khí lực: "Tham kiến Khả hãn! Tham kiến Công chúa!"

 

Dường như để chiều lòng ta, hắn gắng sức thốt ra một câu tiếng Trung đầy ngọng nghịu.

 

Đúng là một giấc mộng rồi. Nhiệt độ cơ thể sau lưng trong mơ quá mức nóng bỏng, cùng với mùi thuốc Đông y thanh đạm quen thuộc phảng phất nơi áo choàng, chỉ người quanh năm dùng thuốc như chàng mới có được.

 

Thấy thần sắc ta thất vọng, Khả hãn vội nói: "Tháp Na thích nam tử thế nào? Chỉ cần con mở miệng, Phụ hãn sẽ đưa tới cho con hết!"

 

"Hách Ba là chiến sĩ dũng mãnh nhất bên cạnh ta, ta ban hắn cho con làm nam sủng, cũng có thể bảo vệ con."

 

Nam tử quỳ trên mặt đất nghe vậy, gương mặt đen sạm thoáng hiện lên ráng đỏ.

 

"Thuộc hạ nhất định sẽ hầu hạ Tháp Na công chúa thật tốt."

 

28.

 

Vô số bổ phẩm cùng thuốc quý được đưa vào trong trướng của ta như nước chảy.

 

Sau thời gian dài điều trị phục hồi, cuối cùng ta cũng có thể xuống giường đi lại,

 

chỉ là hai chân vẫn thỉnh thoảng đột ngột chuột rút mà mất sức.

 

Đây chẳng biết đã là lần thứ mấy ta ngã xuống.

Hách Ba nhanh mắt nhanh tay đỡ lấy đôi vai ta,

 

để ta tựa vào lồng ngực hắn.

 

"Công chúa, để ta dìu nàng bước đi nhé."

 

Hách Ba thân hình vạm vỡ, nhưng khi nói chuyện cùng ta thường hay đỏ mặt cúi đầu.

 

Ta biết được từ miệng hắn, người Khương quốc chuộng làn da màu lúa mạch, nữ tử có vẻ anh khí như ta lại đặc biệt được yêu thích.

 

Trong số dũng sĩ dưới trướng Khả hãn, ai cũng muốn tranh làm nam sủng của công chúa, chỉ có hắn là được chọn.

 

Ta đẩy đôi tay hắn ra, hơi áy náy nhìn vẻ mặt bị tổn thương của hắn:

 

"Xin lỗi Hách Ba, ta đã có phu quân."

 

Dẫu cho A Niên đã chếc, ta vẫn luôn coi chàng là phu quân của mình.

 

Ta đang tính toán quay lại kinh đô thắp cho chàng nén hương, còn phải tìm cơ hội đem Đại Tráng đang nuôi ở phủ Tướng quân đi theo.

 

Từ phía xa, vài người lục tục đi ra từ vương trướng, nhìn không rõ mặt.

 

Ta bỗng dưng sững sờ,

 

"Đó, đó là..."

 

"Là sứ thần do Hoàng đế Đại Kinh phái tới." Hách Ba giải thích.

 

Người cầm đầu kia, bên hông thắt rõ ràng là chiếc roi của ta, còn chiếc đại sưởng màu đen trên người hắn, giống hệt với chiếc trong mơ của ta!

 

Ngũ quan của hắn ẩn khuất dưới mũ áo choàng,

 

bị bao phủ trong bóng tối, chỉ lộ ra một chút phần cằm nhọn.

 

Trái tim đập thình thịch, như thể ngay khoảnh khắc tiếp theo sẽ nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.

 

Nhìn người kia đã lật người lên ngựa.

 

Lòng ta nóng như lửa đốt, vội vàng sải bước đuổi theo,

 

một bước, hai bước, ba bước...

 

Lại ngã xuống rồi.

 

"Công chúa chậm một chút."

 

Hách Ba làm tấm đệm thịt, ta rơi gọn vào lòng hắn.

 

Ta dùng khóe mắt liếc thấy bàn tay đang cầm cương của người kia dường như khựng lại,

 

sau đó phóng ngựa rời đi.

 

Ta lao vào trong vương trướng,

 

"Phụ hãn, người từng nói chỉ cần là nam tử con thích đều sẽ đưa tới cho con, liệu còn tính không?"

 

Đây là lần đầu ta đổi cách gọi là Phụ hãn, người vô cùng xúc động.

 

"Đương nhiên tính! Tháp Na vừa ý ai rồi?"

 

"Chính là vị sứ thần vừa rời đi đó, con muốn người đó."

 

29.

 

Gặp lại vị sứ thần kia,

 

đã là chuyện của vài tháng sau.

 

Mấy tháng ngắn ngủi này, người ta đều truyền tai nhau rằng triều đình Đại Kinh đã nổ ra một trận tanh m.á.u.

 

Nay sứ thần lại tới thăm, ắt hẳn đại cục đã định.

 

Phụ hãn bày tiệc rượu trong vương trướng để tiếp đãi.

 

"Hiện giờ cục diện Đại Kinh vừa ổn định, sứ thần đại nhân trăm công nghìn việc mà vẫn nhận lời lặn lội ngàn dặm tới đây tâm tình cùng ta, Bản hãn kính ngươi một ly!"

 

"Đại hãn khách khí rồi."

 

Người đó nâng chén rượu, nhấp một ngụm từ xa.

 

Đôi môi mỏng khẽ mấp máy, tư thế uống rượu văn nhã đoan trang, chậm rãi từ tốn.

 

Giống hệt như mỗi lần chàng uống thuốc vậy.

 

Ta trốn sau rèm sa, nhìn chằm chằm gương mặt nghiêng tuấn tú kia mà xuất thần.

 

Trái tim như tiếng trống trận dồn dập,

 

vị sứ thần kia - chính là A Niên.

 

Đảm bảo sứ thần đã uống cạn ly rượu, Khả hãn không lộ dấu vết nhếch khóe môi,

 

cố tình che giấu mà ho nhẹ một tiếng:

 

"Bản hãn muốn kính ngươi thêm một ly nữa, đa tạ đại nhân đã cứu con gái ta. Nếu không phải cha ngươi chặn thư lại, ta cũng sớm biết chuyện hơn, khiến Tháp Na phải chịu thêm nỗi khổ da thịt rồi."

 

"Đó là tội thần, không phải cha ta."

 

"Ai da, là ta lỡ lời. Ta vốn khâm phục hắn là một vị tướng lĩnh sắt đá bảo vệ quốc gia, không ngờ hắn nắm quân trong tay lại sớm đã thèm khát ngôi hoàng đế. Vừa muốn nuốt chửng Khương quốc ta, lại vừa muốn cướp đoạt hoàng quyền Đại Kinh, muốn ngoạm cả hai miếng thịt, thật đúng là tâm địa lang sói."

 

"Cũng nhờ kế hoạch cải trang tráo đổi của ngươi mới giữ được mạng cho ta. Thật ngưỡng mộ Hoàng đế Đại Kinh, có một tâm phúc dũng mưu song toàn, lại còn nhẫn nhịn ẩn mình suốt bao năm như ngươi. Những nhân tài kiệt xuất như sứ thần đại nhân, ắt hẳn người đến làm mai đã phá vỡ cả ngạch cửa rồi nhỉ?"

 

Vòng vo tam quốc, câu chuyện đột nhiên chuyển sang chuyện nam nữ.

 

Lăng Thừa Niên lặng lẽ nhấp một ngụm rượu, trịnh trọng đáp:

 

"Đa tạ Đại hãn quan tâm, ta đã có thê thất rồi."

 

Khi nói lời này, ánh mắt chàng thấp thoáng liếc nhìn về phía rèm châu rèm sa dày dặn sau lưng Khả hãn.

 

Khóe miệng Khả hãn giật giật,

 

liền phất tay,

 

"Không sao không sao, tới, đại nhân uống tiếp đi, cứ thoải mái uống!"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.