Tuế Tuế Thừa Niên

Chương 8:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 8: HẾT

30.

 

Phụ hãn quả nhiên nói được làm được.

 

Chỉ cần nam tử ta thích, người liền đưa tới cho ta.

 

Người tâm lý đuổi hết nô bộc trong trướng của ta ra ngoài, rồi ghé sát tai ta dặn dò:

 

"Phụ hãn đã giúp con hạ loại thuốc mạnh nhất rồi."

 

Sau đó tỏ vẻ như hoàn thành nhiệm vụ, sải bước rời đi.

 

Ta nhìn nam tử đang ngủ say trên giường, vô thanh thở dài.

 

Trong cuộc đối thoại giữa Phụ hãn và chàng, toàn cảnh sự việc đã hiện ra trước mắt ta.

 

Hóa ra Phụ hãn và Hoàng đế Đại Kinh đã bí mật lập liên minh, chỉ để nhổ bỏ Long Nhương Quân vốn đã có ý đồ mưu phản từ lâu.

 

Còn A Niên bao năm qua giả bệnh chỉ là để ẩn mình,

 

chàng võ nghệ cao cường lại am hiểu mưu lược, nên rất được Hoàng đế trọng dụng,

 

nhất là khi người chàng còn đẹp đến nhường ấy.

 

Đúng như lời Phụ Hãn nói, e rằng những bà mối muốn đến cầu thân đã sắp giẫm nát ngưỡng cửa rồi.

 

Chàng đã cứu ta, lại còn đưa ta trở về quê hương, ta sao có thể lấy oán báo ân mà trói buộc chàng bên cạnh mình.

 

«A Niên, những năm qua chàng hẳn là mệt mỏi lắm, hãy ngủ một giấc thật ngon đi.»

 

Ngủ dậy rồi thì đi đi,

 

trở thành công tử được người người săn đón nhất kinh thành, cưới vợ sinh con, sống lâu trăm tuổi.

 

Ta xoay người rời đi,

 

vừa đi được mấy bước,

 

bỗng một luồng roi gió ập tới, chiếc roi như lưỡi rắn quấn chặt lấy eo ta.

 

Lực đạo được nắm bắt vô cùng chuẩn xác,

 

ta không cảm thấy một chút đau đớn nào,

 

cả người đã bị kéo ngược trở lại trên thảm nằm.

 

A Niên lật người đè ta xuống dưới,

 

đuôi mắt chàng ửng đỏ, trong đáy mắt d*c v*ng cuồn cuộn mãnh liệt,

 

tựa như một con mãnh thú bị giam cầm đang chực chờ bộc phát.

 

Tiếng th* d*c nặng nề gần trong gang tấc, hơi thở quấn quýt lấy nhau,

 

ta kinh hãi kêu lên một tiếng: «A Niên...»

 

Nhưng những lời còn lại đều bị chàng cuốn sạch vào trong miệng, nghiền nát thành tro bụi.

 

Đây chẳng phải là A Niên yếu ớt không chịu nổi một đòn trước kia,

 

sức lực của chàng vượt xa ta,

 

hai tay ta bị chàng nắm chặt, không còn chút đường phản kháng.

 

Dược này quả nhiên đúng như lời Phụ Hãn nói, là loại mãnh liệt nhất.

 

Dằn vặt mãi đến tận nửa đêm,

 

vết thương cũ của ta bắt đầu đau nhức, không nhịn được mà hít vào mấy ngụm khí lạnh.

 

A Niên mới chịu buông tha cho ta.

 

Ta kiệt sức gục xuống chìm vào giấc ngủ,

 

trong cơn mơ màng,

 

dường như có người đang cắn nhẹ d** tai ta, giọng khàn khàn hỏi: «Còn tìm nam sủng nữa không?»

 

31.

 

Sau khi gạo đã nấu thành cơm, ta chẳng biết phải đối diện với A Niên thế nào.

 

Cứ như thể đã làm chuyện gì hổ thẹn, bèn dứt khoát tự mình trốn đi.

 

Phụ Hãn cho rằng ta không hài lòng sau đêm xuân ấy.

 

Liền coi như chưa có chuyện gì xảy ra, khách sáo tiễn sứ thần đi.

 

Trước lúc đi, chàng tặng cho Khả Hãn một con ngựa đen, tên gọi là 'Đại Tráng'.

 

Ta ngồi trên cành cây cao, dõi theo bóng dáng chàng dần dần biến mất thành một chấm đen nhỏ bé.

 

Trong lòng trống trải đến lạ thường.

 

Cúi đầu nhìn Đại Tráng đang ăn cỏ dưới gốc cây, khẽ lên tiếng:

 

«Đại Tráng, liệu kiếp này ta có còn gặp lại chàng nữa hay không?»

 

«Đã hứa sẽ dành cả đời dạy ta đọc chữ, thôi bỏ đi, dù sao ở Khương Quốc cũng chẳng dùng đến mấy chữ đó nữa rồi.»

 

Ta lấy một quả táo tàu nhét vào miệng.

 

Không ngọt, chẳng hề ngọt chút nào,

 

đắng chát đến mức khó mà nuốt trôi,

 

đắng đến mức khiến nước mắt ta rơi xuống.

 

Ta còn lén lút bỏ vào túi A Niên một nắm, chẳng biết khi nào chàng mới phát hiện ra.

 

32.

 

Ba ngày sau, sứ thần lại đến thăm.

 

Đại Kinh và Khương Quốc đi lại cũng chỉ mất ba ngày, có chuyện gì mà lại vội vàng đến thế?

 

Chuyện gì mà gấp gáp như vậy?

 

Khả Hãn ngẩn người: «Sứ thần đại nhân có phải bỏ quên thứ gì chăng...»

 

«Chẳng qua là trở về kinh thành từ quan mà thôi.»

 

Ta vốn đang tìm chỗ trốn, nghe thấy câu này cũng ngẩn cả người.

 

A Niên xuyên qua đám đông, tiến về phía ta,

 

«Theo lễ pháp Đại Kinh, nam tử nạp th.i.ế.p cần phải có sự đồng ý của chính thê.»

 

Lòng ta thắt lại,

 

chẳng ngờ chàng lặn lội đường xa chỉ để vì chuyện này mà tìm đến ta.

 

Ta lặng lẽ chờ đợi lời chàng nói tiếp, dù là hòa ly hay nạp th.i.ế.p ta cũng sẽ gật đầu.

 

Chàng nhìn ta không chớp mắt, khóe môi vẽ lên một đường cong:

«Ta muốn cưới một cô nương tên là Tháp Na, Tuế Tuế, nàng có ưng thuận không?»

 

[Hết truyện]

 

Ngoại truyện của Lăng Thừa Niên:

 

Mẫu thân ta sinh ra tại một bộ lạc du mục nhỏ ở thảo nguyên.

 

Người là cô nương dũng mãnh nhất bộ lạc.

 

Nhưng bất hạnh thay, người lọt vào mắt xanh của một vị tướng quân Trung Nguyên, mẫu thân không chịu phục.

 

Kẻ đó cậy quyền cướp đoạt, ngay trước mặt người mà sát hại cả tộc người.

 

Sau khi ta chào đời không bao lâu, người cũng vì uất ức mà qua đời,

 

chỉ để lại một cây roi dài và một cuốn sách dày cộm.

 

Bên trong không chỉ ghi chép lại roi pháp của người mà còn cả những nỗi đau người phải chịu đựng.

 

Chẳng ai quan tâm đến quá khứ của mẫu thân, những điều này chỉ mình ta ghi tạc trong lòng.

 

Phụ thân, đối với ta chỉ là một danh xưng.

 

Tham vọng ngai vàng trong mắt ông ta cũng giống hệt như đối với mẫu thân ta năm xưa, nhất định phải giành cho bằng được.

 

Hoàng đế vốn đã có ý nghi ngờ, ta tự tiến cử mình dưới trướng ngài.

 

Phải trải qua mấy lần thử thách mới giành được lòng tin của ngài.

 

Ta quanh năm uống thuốc che giấu nội lực,

 

lẩn khuất trong phủ tướng quân để thu thập chứng cứ mưu phản, thậm chí còn có sự trợ giúp của phe cánh Thừa tướng.

 

Cây đại thụ này rễ sâu mọc chằng chịt, không dễ gì nhổ bỏ,

 

trận chiến này vô cùng gian nan, ta đã chuẩn bị sẵn tâm thế cá chếc lưới rách.

 

Thế nhưng, mặt hồ phẳng lặng vốn chẳng có gợn sóng lại bị ném vào một viên đá nhỏ.

 

Dẫu không ảnh hưởng đến những cơn sóng ngầm dưới đáy hồ, nhưng lại làm dấy lên những gợn sóng trong lòng ta.

 

Nàng ngày ngày vui vẻ đưa ta ra phơi nắng, dạy ta vận công tụ khí,

 

để hái cho ta một loại thảo dược hiếm, nàng đã tìm kiếm cả đêm trên vách núi,

 

lúc trở về y phục đã bị sương đêm làm cho ướt sũng.

 

Mỗi khi ta dạy nàng viết chữ, nàng đều lắng nghe vô cùng chăm chú.

 

Đôi mắt nàng y hệt chú sóc nhỏ mà ta từng cứu được,

 

cứ chớp chớp, sáng lấp lánh.

 

Nàng bảo người trong quân doanh nói con ngươi của nàng giống yêu quái.

 

Miệng ta tuy nói không phải, nhưng trong lòng lại có phần thừa nhận.

 

Đôi mắt màu hổ phách ấy như thể có khả năng đoạt hồn, nhìn lâu một chút liền khiến tim ta đập chẳng ngừng.

 

Trong lúc điều tra chứng cứ mưu phản, ta cũng biết được thân thế thực sự của nàng.

 

Chứng cứ thu thập cũng đã gần như đầy đủ.

 

Theo lẽ thường, ta nên "chếc" vào đêm thích khách lẻn vào Tướng quân phủ.

 

Những tên thích khách đó đều do ta sắp đặt,

 

kim thiền thoát xác, ta còn việc quan trọng hơn cần phải làm.

 

Thế nhưng nhìn thấy nàng vì cứu ta mà hồ đồ làm bản thân bị thương,

 

ta lại chần chừ.

 

Vậy thì cứ tiếp tục làm kẻ ốm yếu thêm một thời gian nữa đi.

 

Ta đem cây roi cùng miếng ngọc bội tặng cho nàng,

 

chúng ta sống những ngày tháng bình dị như bao cặp phu thê bình thường khác.

 

Những ngày tháng đó từng khiến ta chìm đắm, quên mất chính sự của mình.

 

Trước khi ta "bệnh chếc", ta muốn an bài nàng thật tốt.

 

Tính tình nàng thuần hậu đơn thuần như thế, quá dễ bị người khác lợi dụng,

 

đặc biệt là với vị phụ thân giả tạo kia của ta, nàng lại càng một lòng tin tưởng.

 

Ta viết một phong thư cho Khả Hãn, rồi dặn nàng tự mình đi đưa.

 

Nếu không có gì ngoài ý muốn, Khả Hãn nhất định sẽ dùng ba tòa thành trì để đổi lại con gái mình.

 

Chuyện đưa thư lại bị phụ thân ta phát hiện, ông ta muốn truy cùng diệt tận kẻ giấu mặt trong Tướng quân phủ.

 

Truy ra thì đã sao, ai nấy đều cho rằng ta đã chếc rồi.

 

Nhưng ta mặc kệ mệnh lệnh của Hoàng đế, bất chấp hiểm nguy, quyết tâm đi cứu nàng.

 

Mặc dù ta biết vị phụ thân tinh quái kia của ta sẽ trao đổi điều kiện với Khương Quốc để thả nàng.

 

Nhưng ta tuyệt đối không cho phép bất kỳ sơ suất nào xảy ra nữa,

 

khoảnh khắc ôm nàng vào lòng, trái tim ta mới thật sự an định.

 

Sau khi đưa nàng trở về Khương Quốc, ta ngày đêm dấn thân vào cuộc đấu trí quyền mưu này.

 

Ban đầu, ta mang theo quyết tâm tử chiến.

 

Nhưng giờ đây ta lại không muốn như vậy nữa,

 

ta đã hứa với nàng phải sống trường thọ.

 

Chờ đến khi mọi chuyện bụi trần lắng xuống,

 

ta chỉ muốn mỗi ngày đều cùng nàng đi sưởi nắng.

 

Giống như lúc này đây,

 

chúng ta nằm trên bãi cỏ mênh mông, nắng ấm chan hòa,

 

nàng bỗng chống cằm nhìn ta, đôi mắt màu hổ phách giấu vẻ tinh quái,

 

nhìn thôi cũng biết là đang định trêu chọc ta.

 

"A Niên, theo lễ pháp Khương Quốc, nữ tử nạp nam sủng cần được phu quân đồng ý, không biết ta có thể..."

 

"Không được."

 

Lời nàng còn chưa dứt, ta đã chẳng chút đắn đo mà cự tuyệt,

 

"Trừ phi hắn tên là Lăng Thừa Niên."

 

 

 

 

HẾT

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.