Những chiếc xe sang nối đuôi nhau dừng lại trước sảnh lớn khách sạn. Bầu không khí đêm nay khác hẳn mọi lần: ai cũng khoác lên mình sắc đen – màu chủ đề của bữa tiệc – như một lời nhắc nhở ngầm về quyền lực, bí ẩn, và những toan tính không tên. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên thảm đỏ, phản chiếu ánh mắt dò xét của giới hào môn, nơi mỗi nụ cười đều có thể là một lưỡi dao giấu kín.
Lâm Quân Dương bước xuống xe, dáng người thẳng tắp, gương mặt lạnh lùng không biểu cảm. Anh chỉ mặc một bộ vest đen tối giản, không phụ kiện rườm rà, càng nổi bật thần thái vương giả bẩm sinh. Trịnh Lan Anh đi bên cạnh, khéo léo giữ khoảng cách đủ gần để hỗ trợ, đủ xa để tránh lời ra tiếng vào. Cô khẽ liếc anh, ánh mắt vừa lo lắng vừa tin tưởng. Đằng sau, Từ Gia Minh và Phan Tuấn Kiệt lặng lẽ quan sát, mỗi người một vẻ, nhưng đều kín đáo sẵn sàng ứng phó mọi bất trắc.
Bên trong đại sảnh, tiếng nhạc jazz dìu dặt quyện cùng tiếng cười nói xa gần. Những nhân vật quyền lực nhất thành phố đều có mặt, từ các trưởng lão Lâm gia, đến giới chủ tịch các tập đoàn, nghệ sĩ nổi tiếng, luật sư, truyền thông… Không khí đậm mùi âm mưu, mỗi ánh mắt đều như đang cân đo từng bước chân người khác.
Quân Dương không để lộ cảm xúc, sải bước vững vàng tiến vào giữa dòng người. Anh biết rõ, đêm nay không chỉ là bữa tiệc kỷ niệm thành lập một quỹ từ thiện, mà còn là sân khấu để các thế lực ngầm thử sức, dò xét và gài bẫy lẫn nhau. Đặc biệt, sự hiện diện của anh – kẻ từng bị hào môn ruồng bỏ, nay bỗng quay lại mạnh mẽ – càng là cái gai trong mắt nhiều người.
Cách đó không xa, Lâm Duy Nhân đứng cùng một nhóm doanh nhân, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Quân Dương, khóe môi nhếch lên lạnh lùng. Gã ra hiệu cho Bạch Hạo Nhiên – người vẫn giữ vẻ ngoài thư sinh vô hại – tiến lại gần khu vực truyền thông. Hạo Nhiên cầm theo một chiếc điện thoại, bên trong chứa đoạn video bí mật mà gã định tung ra trong đêm nay.
Phía bên kia sảnh, Diệp Ngọc Bích khoác lên mình chiếc váy đen ôm sát, đôi mắt lấp lánh chờ đợi một màn kịch hấp dẫn. Vương Gia Hào đứng cạnh Phùng Thanh Đào, hai người trao đổi những cái gật đầu kín đáo, như đã sẵn sàng cho một nước cờ lớn.
Quân Dương nắm bắt từng động thái, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra thản nhiên. Anh khẽ nghiêng đầu, thì thầm với Lan Anh:
– Em kiểm tra lại danh sách khách mời, ai không rõ lai lịch, báo cho Gia Minh ngay.
Lan Anh gật đầu, nhanh chóng mở điện thoại ghi chú, tay lướt nhẹ, mắt đảo qua từng khuôn mặt trong sảnh.
Tuấn Kiệt bám sát phía sau, ánh mắt cảnh giác. Anh ghé tai Quân Dương thì thầm:
– Hệ thống wifi ở đây có gì đó lạ. Có thể có người định phát tán gì đó lên mạng.
Quân Dương khẽ gật, ánh mắt chạm vào một nhân vật quen thuộc vừa xuất hiện ở phía cuối sảnh – Lê Quốc Khánh. Vị luật sư tóc hoa râm, dáng người đạo mạo, nét mặt nghiêm nghị, đang lặng lẽ quan sát toàn bộ không khí trong phòng. Ánh mắt của ông dừng lại ở Quân Dương, rồi nhẹ nhàng gật đầu, như một lời chào không lời giữa những người từng cùng nhau vượt qua hiểm cảnh.
Đúng lúc đó, tiếng chuông vang lên, báo hiệu chương trình chính thức bắt đầu. Một nữ MC bước ra, giọng nói truyền cảm giới thiệu các nhân vật chủ chốt của đêm hội. Dưới ánh đèn, các thành viên Lâm gia lần lượt xuất hiện, mỗi người đều khoác lên mình vẻ hào nhoáng, nhưng không giấu được nét căng thẳng nơi khóe mắt.
Quân Dương đứng cạnh Lan Anh, mắt không rời khỏi Lâm Duy Nhân. Anh cảm nhận rõ từng ánh nhìn ngấm ngầm từ phía đối thủ, sự lạnh lẽo dồn nén sau từng nụ cười xã giao. Trong đầu anh, mọi phương án phản kích đều được tính toán kỹ lưỡng, sẵn sàng cho mọi biến cố.
Bữa tiệc bắt đầu bằng những ly rượu vang sóng sánh, tiếng cụng ly lách cách. Một vài nghệ sĩ nổi tiếng chủ động tới bắt chuyện với Quân Dương, ánh mắt nửa dò xét, nửa ngưỡng mộ. Anh đáp lại bằng những câu xã giao vừa đủ, không quá thân thiện cũng không lạnh nhạt, khéo léo giữ mình ở lằn ranh an toàn.
Một lát sau, Bạch Hạo Nhiên tiếp cận, giả vờ chạm ly rượu với Quân Dương, giọng ngọt lịm:
– Lâm tổng, dạo này anh nổi quá, truyền thông không lúc nào yên. Có bí quyết gì chia sẻ cho đàn em không?
Quân Dương liếc nhìn đối phương, nụ cười nhạt hiện trên môi:
– Ở showbiz, giữ được sự tỉnh táo là điều quan trọng nhất. Đôi khi, biết im lặng đúng lúc còn quý hơn trăm lần phát ngôn.
Hạo Nhiên cười phá lên, nhưng trong mắt lóe lên một tia hiểm độc. Gã đưa điện thoại lại gần, giả vờ khoe ảnh, nhưng thực chất đang mở sẵn một đoạn ghi âm. Quân Dương bắt kịp ý đồ, nghiêng người tránh khéo, ánh mắt lạnh lùng lướt qua màn hình. Chỉ một khoảnh khắc, anh nhận ra tên file: “Người Mang Ký Ức – Bí Mật Lâm Quân Dương”.
– Ảnh đẹp đấy, – anh khẽ nói, vờ như không để ý, đồng thời nhấn nhẹ lên cổ tay Hạo Nhiên, khiến gã phải lùi lại nửa bước.
Bạch Hạo Nhiên thoáng bất ngờ, nhưng vẫn giữ nụ cười gượng gạo:
– Anh nhạy cảm quá rồi. Em chỉ muốn chụp chung một tấm làm kỷ niệm thôi mà.
Quân Dương không đáp, ánh mắt sắc như dao lướt qua đám đông. Anh biết rõ, chỉ cần một sơ suất nhỏ, đoạn ghi âm ấy có thể trở thành bằng chứng nguy hiểm nhất, không chỉ phá hủy danh tiếng mà còn đẩy anh vào vòng nguy hiểm của các gia tộc săn lùng “Người Mang Ký Ức”.
Một lát sau, Lan Anh đến gần, nói nhỏ:
– Có một phóng viên lạ mặt đang lượn lờ gần nhóm của Lâm Duy Nhân. Gia Minh đã bám theo, nhưng hình như họ muốn livestream gì đó ngay tại chỗ.
Quân Dương nhíu mày, lặng lẽ ra hiệu cho Tuấn Kiệt:
– Giả vờ gây chú ý bên kia đi. Đánh lạc hướng truyền thông, để tôi xử lý.
Tuấn Kiệt lập tức hiểu ý, kéo theo một nhóm nghệ sĩ trẻ ra giữa sảnh, bắt đầu màn trình diễn vũ đạo ngẫu hứng. Đám đông lập tức đổ dồn ánh nhìn về phía họ, tạo thành một vòng tròn ồn ào khiến nhóm phóng viên bị tách khỏi khu vực trung tâm.
Trong lúc đó, Quân Dương lặng lẽ lách qua một hành lang phụ, tiến về phía Lê Quốc Khánh đang đứng quan sát. Ánh sáng ở đây dịu hơn, không khí tĩnh lặng giữa những bức tranh cổ kính treo dọc tường.
– Lâu rồi không gặp, chú Khánh, – Quân Dương mở lời trước, ánh mắt sâu thẳm.
Luật sư họ Lê nhìn anh, nụ cười hiếm hoi xuất hiện nơi khóe miệng:
– Cậu vẫn chưa hết vận hạn, nhỉ? Nhưng tôi thích cái cách cậu đối diện với nó – không trốn tránh, cũng không tự mãn.
– Chú từng nói, “muốn sống sót ở nơi này, phải có hai thứ: bản lĩnh và đồng minh”. Kiếp này, cháu không muốn chỉ dựa vào may mắn.
Ông Khánh gật đầu, ánh mắt trở nên nghiêm nghị:
– Tôi nhận được tài liệu cậu gửi. Đủ sức chấn động cả giới kinh doanh lẫn pháp luật. Nhưng nếu công khai lúc này, cậu sẽ bị tấn công từ nhiều phía – không chỉ Lâm Duy Nhân, mà cả những thế lực đứng sau hắn.
– Cháu biết, – Quân Dương đáp, giọng chắc nịch. – Nên cháu cần chú giúp xây dựng tuyến phòng thủ pháp lý từ bây giờ. Không chỉ cho cháu, mà cho cả mẹ và em gái. Có thể sẽ phải đối mặt với những cáo buộc ngược, thậm chí là bẫy pháp lý.
Ông Khánh trầm ngâm một lúc, rồi nói khẽ:
– Tôi đã chuẩn bị đội ngũ riêng. Cậu cần giữ kín danh tính, không để lộ bất cứ sơ hở nào về “bí mật”. Tôi cũng nhắc lại: nếu ai biết cậu là “Người Mang Ký Ức”, sẽ không chỉ là scandal mà còn là hiểm họa cho cả nhà.
Quân Dương nhìn thẳng vào mắt ông, ánh nhìn vững vàng:
– Cháu sẽ không để ai làm hại người thân mình thêm lần nào nữa. Nếu phải ra tòa, cháu sẽ đối đầu – nhưng phải có chú ở bên.
Ông Khánh khẽ cười, đặt tay lên vai anh:
– Có tôi, cậu không đơn độc. Nhưng hãy nhớ, đôi khi kẻ thù không phải là người đối diện, mà là chính những người tưởng như thân thiết nhất.
Từ phía xa, tiếng ồn ào bất chợt nổi lên. Một nhóm phóng viên lao về phía trung tâm sảnh, máy quay hướng về khu vực của Lâm Duy Nhân. Trên màn hình lớn phía sân khấu, đột ngột xuất hiện một đoạn clip ngắn – hình ảnh Quân Dương trò chuyện với một người đàn ông lạ mặt trong quán cà phê, âm thanh bị bóp méo, nhưng những từ như “ký ức”, “trọng sinh”, “bí mật gia tộc” vẫn lọt vào tai những người nhạy cảm.
Tiếng xì xào lập tức lan ra khắp sảnh, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Quân Dương. Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm nhận rõ áp lực đè nặng lên vai – một sai lầm nhỏ có thể trở thành dấu chấm hết.
Bạch Hạo Nhiên đứng ở góc sảnh, nụ cười đắc ý hiện rõ. Gã rút điện thoại, chuẩn bị bấm nút phát trực tiếp lên mạng xã hội. Nhưng chỉ trong tích tắc, tín hiệu wifi đột ngột chập chờn, màn hình chuyển sang màu đen. Từ Gia Minh đã kịp thời can thiệp, cắt toàn bộ đường truyền trong khu vực.
Quân Dương bình tĩnh bước lên bục, giọng nói vang lên rõ ràng:
– Có vẻ như ai đó đang muốn biến một buổi tiệc từ thiện thành phiên tòa xét xử cá nhân. Tôi không biết ai đứng sau đoạn clip này, nhưng tôi khẳng định: mọi lời đồn đại đều là vô căn cứ. Nếu ai có bằng chứng, cứ đưa ra trước pháp luật.Câu nói dứt khoát, không chút run sợ. Đám đông tạm im lặng, nhưng những ánh nhìn nghi kỵ vẫn chưa tan. Lâm Duy Nhân tiến lên, giọng trầm lạnh:
– Lâm Quân Dương, cậu dám phủ nhận những chuyện đã xảy ra? Có vẻ như cậu đang giấu giếm điều gì đó rất lớn.
Quân Dương không nhún nhường:
– Nếu anh có bằng chứng thật sự, tôi sẵn sàng đối chất. Nhưng xin đừng dùng trò cắt ghép để hạ thấp người khác. Tôi đã giao toàn bộ dữ liệu cho luật sư Lê Quốc Khánh – bất kỳ ai vu khống sẽ phải đối mặt với pháp luật.
Ông Khánh bước ra, giọng điềm tĩnh:
– Tôi sẽ đại diện cho Lâm Quân Dương và gia đình trước mọi cáo buộc. Nếu ai muốn kiện, xin cứ chuẩn bị kỹ hồ sơ.
Không khí trong sảnh căng như dây đàn. Một vài khách mời bắt đầu lặng lẽ rời đi, tránh xa vùng xoáy nguy hiểm. Trong khi đó, nhóm của Vương Gia Hào và Phùng Thanh Đào trao đổi nhanh vài câu, rồi cũng tản ra, tránh dính líu trực tiếp.
Diệp Ngọc Bích nhìn Quân Dương, ánh mắt phức tạp – vừa tò mò, vừa có chút thán phục lẫn dè chừng. Cô tiến lại gần, khẽ cười:
– Anh đúng là không bao giờ dễ bị hạ gục. Nhưng anh nên biết, ở đây, không ai thực sự an toàn.
– Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ an toàn, – Quân Dương đáp, mắt không rời khuôn mặt cô, giọng trầm tĩnh. – Nhưng tôi không sợ.
Cô bật cười, lùi lại, ánh mắt vẫn dõi theo anh như muốn đoán đọc mọi bí mật.
Lan Anh tiến đến, thì thầm:
– Em đã nhờ fanclub tung ra các bài viết đính chính, nhấn mạnh anh luôn minh bạch và sẵn sàng hợp tác với pháp luật. Nhưng dư luận mạng đang chia hai phe, có người tin, có người nghi ngờ.
– Không sao, – Quân Dương đáp nhẹ, – càng lúc này càng phải giữ bình tĩnh. Trò chơi chưa kết thúc.
Phía bên ngoài sảnh, Lục Thiên Phong nhận được tin nhắn: “Chưa phải lúc. Đợi tín hiệu mới.” Gã ngồi im, ánh mắt như bóng tối chực chờ, sẵn sàng lao tới bất cứ lúc nào.
Trong khi đó, ở một góc vắng, Hạ Vy đang run rẩy nắm chặt tay mẹ. Trần Diễm ôm lấy con gái, thì thầm trấn an. Ánh mắt bà lặng lẽ hướng về phía Quân Dương, đầy tự hào xen lẫn lo lắng.
Bữa tiệc tiếp tục trong không khí ngột ngạt. Các nhóm quyền lực dần chia thành từng cụm nhỏ, thì thầm bàn tán, dò xét lẫn nhau. Một số nghệ sĩ trẻ tỏ ra lo lắng, len lén nhìn về phía Quân Dương, như chờ đợi một lời khẳng định từ người từng vực dậy cả ngành showbiz trong những ngày đen tối nhất.
Trong lúc ấy, Lê Quốc Khánh và Quân Dương lặng lẽ trao đổi ở hành lang phụ. Ông Khánh nói nhỏ:
– Tôi đã liên hệ với bên kiểm toán quốc tế. Nếu cần, chúng ta có thể tung ra bản sao kê tài khoản của Duy Nhân như quân bài cuối. Nhưng phải cẩn thận, nếu lộ ra quá sớm, sẽ bị phản đòn.
– Cháu hiểu, – Quân Dương đáp, – cháu chỉ muốn để họ tự lộ mặt trước. Khi đó, mọi chứng cứ sẽ không thể chối cãi.
Ông Khánh gật đầu:
– Cậu cũng nên chuẩn bị phương án bảo vệ người thân. Tôi nghe nói có người đã thuê xã hội đen. Đừng để mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Quân Dương trầm ngâm, ánh mắt tối lại:
– Cháu sẽ không để bất cứ ai tổn thương mẹ và em gái thêm nữa. Cháu cũng đã chuẩn bị một vài đội bảo vệ bí mật, chú không cần lo.
Ông Khánh khẽ vỗ vai anh:
– Được. Cậu có bản lĩnh, nhưng đừng quá chủ quan. Đêm nay chưa phải hồi kết, chỉ mới là khởi đầu cho một cuộc chiến dài hơi.
Bất chợt, tiếng la hét vang lên từ khu vực gần cửa sảnh. Một phóng viên bị ai đó đẩy ngã, chiếc máy quay rơi xuống vỡ tan. Mọi người xôn xao, bảo vệ lập tức lao tới. Trong lúc hỗn loạn, Quân Dương nhận ra Lâm Duy Nhân đang tranh thủ lẻn ra phía sau, ánh mắt đầy toan tính. Một lát sau, Bạch Hạo Nhiên cũng lặng lẽ biến mất khỏi đám đông.
Quân Dương ra hiệu cho Gia Minh bám sát, còn mình thì quay lại trung tâm sảnh, kiểm soát tình hình. Lan Anh bám sát phía sau, thì thầm:
– Anh có ổn không? Mặt anh hơi tái đi rồi.
Anh cười nhẹ:
– Không sao. Chỉ là hơi mệt. Em để ý xem có ai khả nghi quanh mẹ và Hạ Vy không.
Lan Anh gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ quyết liệt hiếm thấy.
Bữa tiệc kéo dài thêm một giờ, không khí mỗi lúc một căng thẳng. Nhiều khách mời bắt đầu kiếm cớ ra về sớm, tránh dính líu vào vòng xoáy quyền lực đang bùng phát. Chỉ một số ít vẫn ở lại, ánh mắt dõi theo từng cử động của Quân Dương – người vừa thoát hiểm trong gang tấc, nhưng cũng vừa bị đẩy ra trước ánh sáng của những lời đồn đại chết người.
Đến khi chương trình kết thúc, Quân Dương chủ động tiến về phía mẹ và em gái. Anh khẽ nắm tay Hạ Vy, ánh mắt dịu dàng:
– Em đừng sợ, có anh ở đây rồi.
Hạ Vy gật đầu, đôi mắt trong veo ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối.
Trần Diễm nhìn con trai, khẽ nói:
– Con phải cẩn thận. Mẹ biết, mọi chuyện không chỉ dừng lại ở đây.
– Con sẽ không để ai động vào gia đình mình, – anh đáp chắc nịch.
Lúc cả ba chuẩn bị rời khỏi khách sạn, Lê Quốc Khánh tiến lại gần, nói nhỏ:
– Tôi sẽ cho người theo sát gia đình cậu. Đừng chủ quan, đặc biệt là trong vài ngày tới. Bọn họ sẽ còn thử nhiều chiêu mới.
Quân Dương cảm ơn, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía bầu trời đêm ngoài kia. Anh biết, sau đêm hội sắc đen này, sóng ngầm dưới lớp vỏ hào nhoáng sẽ còn cuộn trào dữ dội hơn.
Khi xe lăn bánh ra khỏi khách sạn, điện thoại của Quân Dương rung lên. Một tin nhắn ẩn danh xuất hiện: “Trận tiếp theo, máu sẽ phải đổ. Liệu anh có dám chơi đến cùng?”
Anh mỉm cười lạnh, mắt ánh lên tia thách thức. Bàn cờ đã dọn xong, chỉ chờ đến nước cờ sinh tử.
Ở một góc tối, Lâm Duy Nhân đứng lặng, điện thoại áp sát tai, giọng nói lạnh lùng:
– Kích hoạt phương án hai. Đừng để hắn có cơ hội thở.
Trong bóng đêm, những mũi nhọn quyền lực lặng lẽ chuyển động, hướng thẳng về phía Lâm Quân Dương – người vừa một lần nữa vượt qua sóng gió, nhưng cũng đang đứng giữa tâm bão mới, nơi mọi bí mật đều có thể bị lật tẩy trong khoảnh khắc tiếp theo.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]