Hạ Vy ngồi lặng lẽ ở ghế sau xe, bàn tay bấu chặt quai cặp đến trắng bệch. Đôi mắt em hướng ra ngoài cửa kính, nơi ánh đèn đường loang lổ trượt dài trên mặt kính, phản chiếu nỗi bất an không thể che giấu. Trần Diễm ngồi phía trước, thỉnh thoảng quay lại nhìn con gái, ánh mắt lo lắng không yên. Quân Dương ngồi cạnh tài xế, im lặng nhưng thần sắc căng thẳng, thỉnh thoảng liếc qua điện thoại, ngón tay lướt nhanh trên màn hình.
Khi xe dừng trước cổng trường cấp ba Lý Tự Trọng, Hạ Vy cúi đầu, lí nhí chào mẹ và anh trai, rồi lặng lẽ bước vào cổng. Bộ đồng phục xanh trắng rộng thùng thình càng làm em thêm nhỏ bé giữa dòng học sinh ồn ào. Quân Dương kéo cửa kính xe, ánh mắt sắc lạnh dõi theo từng bước chân em.
Trần Diễm nén tiếng thở dài, quay sang con trai:
– Gần đây con bé ít nói hơn hẳn, không biết ở trường có chuyện gì không.
Quân Dương nhíu mày, trong đầu lướt qua những hình ảnh rời rạc: vài vết xước trên cánh tay Hạ Vy, ánh mắt lảng tránh khi mẹ hỏi chuyện, những dòng tin nhắn lạ xuất hiện trong điện thoại của em mấy ngày trước. Anh gõ nhẹ lên màn hình, gửi đi một chỉ thị ngắn cho đội bảo vệ: “Theo sát Hạ Vy. Báo cáo mọi diễn biến bất thường.”
Bầu không khí trong xe đặc quánh lo âu. Quân Dương khẽ nói:
– Mẹ cứ yên tâm, để con điều tra thử.
Trần Diễm gật đầu, cố nén lo lắng. Xe lăn bánh về phía biệt thự, để lại phía sau cổng trường là bóng dáng nhỏ bé của Hạ Vy, lẫn vào đám đông nhưng lại cô đơn đến tột cùng.
**
Tiếng trống trường vang lên. Học sinh ùa vào lớp, tiếng cười đùa rộn rã. Nhưng nơi cuối dãy hành lang tầng ba, Hạ Vy lặng lẽ ngồi vào chỗ, ánh mắt cúi thấp, tay run nhẹ khi lấy sách vở. Một nhóm nữ sinh tụ tập ở góc lớp, xì xào bàn tán, ánh mắt liên tục liếc về phía em. Tụi nó là con gái của vài nhà giàu trong vùng, quen thói áp đặt, coi thường những kẻ “hào môn rớt giá” như Hạ Vy.
– Ê, con bé Lâm kìa, lại làm bộ chăm chỉ. Chắc định kiếm học bổng để cứu mẹ khỏi bị đuổi ra khỏi nhà quá!
– Mày nghe gì chưa, nó sống nhờ bố dượng ngày xưa, giờ nhà nó hết tiền rồi, chẳng ai thèm chơi chung nữa.
Tiếng cười khúc khích vang lên, xen lẫn những lời móc mỉa. Hạ Vy siết chặt bút, môi mím lại, cố gắng không để nước mắt trào ra. Em đã quá quen với những lời xì xào, với ánh mắt dò xét mỗi khi bước qua hành lang. Nhưng hôm nay, chúng không dừng lại ở lời nói.
Giờ ra chơi, khi Hạ Vy vừa ra khỏi lớp, một cô gái tóc ngắn chặn lối, ném quyển sổ ghi chép vào mặt em:
– Đừng tưởng học giỏi là ngon! Tao nghe mày bày đặt vẽ tranh, gửi lên nhóm nghệ thuật trường à? Đồ khoe mẽ!
Một đứa khác giật lấy balô của Hạ Vy, lục lọi:
– Xem thử có gì hay ho không. À, nhật ký nè! Để tao đọc cho cả trường nghe nhé!
Cả bọn cười rú lên. Hạ Vy hoảng loạn lao tới giật lại balô, nhưng bị chúng đẩy ngã sóng soài xuống nền xi măng. Quanh đó, vài học sinh khác chỉ biết im lặng đứng nhìn, không ai dám lên tiếng. Một đứa rút điện thoại, lén quay lại cảnh Hạ Vy bị bắt nạt, rồi nhếch mép:
– Đưa lên nhóm chat trường cho vui nè.
Hạ Vy run rẩy đứng dậy, ánh mắt rực lên sự tủi nhục và bất lực. Nhưng rồi em chỉ lặng lẽ nhặt lại đồ, không nói một lời, lủi thủi về chỗ ngồi. Những mẩu giấy ghi lời lẽ nhục mạ xuất hiện trong ngăn bàn em, nét chữ nguệch ngoạc: “Đồ con ghẻ!”, “Biến khỏi trường đi!”, “Đừng mơ trèo cao!”
Giữa tiếng ồn ào của trường lớp, Hạ Vy như lạc vào một thế giới không ai thấu hiểu. Nhưng trong bóng tối ấy, một âm thanh lặng lẽ vang lên – tiếng dương cầm từ phòng nhạc vang vọng qua hành lang vắng. Bàn tay nhỏ bé của em khẽ gõ nhịp lên mặt bàn, như để trấn an chính mình, như để nhắc nhớ rằng, ngoài những lời cay nghiệt, vẫn còn một thế giới khác – thế giới của âm nhạc, của sắc màu hội họa, nơi em có thể tự do.
**
Cuối giờ học, Hạ Vy lặng lẽ rẽ vào phòng nhạc. Căn phòng nhỏ chỉ có chiếc dương cầm cũ kỹ, vài giá nhạc và khung cửa sổ nhìn ra khoảng sân đầy nắng. Em ngồi xuống, khẽ đặt tay lên phím đàn, nhắm mắt lại. Giai điệu quen thuộc của “Nocturne” vang lên, dịu dàng và buồn bã. Âm thanh ấy, dù run rẩy, vẫn trong trẻo như giọt nước đêm.
Đang mải mê chơi đàn, em không biết phía ngoài cửa sổ, một bóng dáng cao lớn lặng lẽ dõi theo. Quân Dương đứng tựa vào tường, ánh mắt sâu thẳm. Anh vừa rời khỏi trường quay, chưa kịp thay đồ diễn, vẫn khoác chiếc áo sơ mi đen, tóc rối nhẹ vì gió. Nhận được báo cáo của đội bảo vệ, anh lập tức ghé qua trường, không ngờ lại nhìn thấy cảnh tượng này.
Bàn tay Hạ Vy lướt trên phím đàn, từng nốt nhạc như rót vào không gian một nỗi cô đơn thăm thẳm. Mỗi lần chuyển đoạn, em lại ngừng một nhịp, ngón tay run nhẹ, rồi lại tiếp tục – như thể đấu tranh với chính mình để không gục ngã. Quân Dương lặng im, trong lòng bỗng trào lên cảm xúc vừa thương xót vừa tự trách. Anh nhớ lại những năm tháng trước đây, bản thân cũng từng như em, đứng giữa bủa vây của những lời dè bỉu, chỉ khác là anh học cách phản kháng, còn Hạ Vy thì chọn im lặng chịu đựng.
Khi bản nhạc kết thúc, Hạ Vy ngồi bất động, hai hàng nước mắt lặng lẽ lăn trên má. Em không biết, ngoài kia, anh trai mình đã nghe thấy tất cả.
Quân Dương rút điện thoại, gửi một tin nhắn cho Trịnh Lan Anh: “Tìm hiểu về nhóm nữ sinh bắt nạt Hạ Vy. Lấy thông tin về giáo viên chủ nhiệm và tổ chức nghệ thuật trường. Giữ bí mật.”
**
Tối hôm đó, khi cả nhà quây quần bên bàn ăn, Hạ Vy vẫn giữ vẻ im lặng thường ngày. Quân Dương gắp cho em miếng cá, nhẹ nhàng hỏi:
– Ở trường có gì vui không em?
Hạ Vy khựng lại một giây, rồi gượng cười:
– Cũng… bình thường thôi anh.
Trần Diễm nhìn con gái, dịu dàng:
– Mẹ nghe nói trường sắp có cuộc thi vẽ tranh, con có đăng ký không?
Hạ Vy lắc đầu, ánh mắt thoáng buồn:
– Con không tự tin lắm… Mấy bạn trong lớp vẽ đẹp hơn.
Quân Dương liếc nhanh, nhận ra lời nói dối. Anh đổi chủ đề:
– Nếu em thích, anh sẽ nhờ người giới thiệu em với một họa sĩ nổi tiếng. Em có muốn thử học thêm không?
Hạ Vy ngẩng lên, mắt lóe sáng, rồi vội cúi đầu:
– Dạ… để em suy nghĩ đã.
Bữa cơm kết thúc trong không khí trầm lắng. Sau khi Hạ Vy về phòng, Quân Dương lên tầng, gõ cửa phòng em. Căn phòng nhỏ, tường dán đầy tranh vẽ do chính tay em phác thảo – đa phần là cảnh vật giản dị, nhưng mỗi nét bút đều chất chứa cảm xúc sâu sắc. Ở góc phòng, một cây guitar cũ được treo ngay ngắn, bảng nhạc viết tay xếp gọn trên bàn.
Anh bước vào, dịu giọng:
– Em có chuyện gì giấu anh không?
Hạ Vy giật mình, vội lắc đầu:
– Không… Em chỉ hơi mệt thôi.
Quân Dương ngồi xuống cạnh em, trầm ngâm một lát rồi nói:
– Ở trường, nếu ai làm khó em, nhất định phải nói với anh. Đừng chịu đựng một mình.
Hạ Vy cắn môi, mắt đỏ hoe. Một lúc lâu sau, em mới thì thào:
– Anh… nếu em làm liên lụy đến anh, anh có giận em không?
Quân Dương khẽ xoa đầu em, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy:
– Đồ ngốc. Anh chỉ sợ em bị tổn thương thôi.
Hạ Vy òa khóc, vùi mặt vào vai anh. Quân Dương lặng lẽ ôm em, lòng đầy day dứt. Khi đã bình tĩnh lại, Hạ Vy kể nhỏ:
– Ở trường… có mấy bạn không thích em… Họ nói xấu, lấy đồ, còn quay clip em bị ngã… Em sợ lắm, nhưng không dám kể với ai.
Quân Dương siết nhẹ vai em, giọng dứt khoát:
– Anh sẽ xử lý. Em chỉ cần học, vẽ, làm điều em thích, còn lại để anh lo.
Hạ Vy gật đầu, đôi mắt trong veo ánh lên tia hy vọng mong manh.
**
Sáng hôm sau, tin tức về một đoạn video “hot” trong nhóm chat học sinh trường Lý Tự Trọng lan nhanh như virus. Clip quay cảnh Hạ Vy bị đẩy ngã, bị lục balô, kèm theo hàng loạt bình luận ác ý: “Đồ giả tạo!”, “Con ghẻ nhà giàu rớt giá!”… Một tài khoản ẩn danh đăng bài tố Hạ Vy gian lận thi cử, lợi dụng quan hệ gia đình để được ưu ái điểm số, thậm chí còn bịa đặt chuyện em từng bắt nạt bạn học khác.
Scandal bùng nổ trong một buổi sáng. Ban giám hiệu lập tức triệu tập Hạ Vy lên phòng họp. Cô giáo chủ nhiệm, gương mặt lạnh tanh, đặt xấp giấy in hình ảnh và bình luận mạng xã hội trước mặt em, giọng nghiêm khắc:– Em có gì muốn nói không, Lâm Hạ Vy?
Hạ Vy run rẩy, cố kìm nước mắt:
– Em không làm những chuyện này… Em không bắt nạt ai cả.
Một giáo viên khác chen vào:
– Nhưng clip rõ ràng cho thấy em có mâu thuẫn với bạn. Em nên tự kiểm điểm, nếu không sẽ ảnh hưởng đến thành tích toàn lớp.
Hạ Vy lặng im, nước mắt trào ra. Trong khoảnh khắc ấy, em chỉ ước mình có thể biến mất khỏi thế giới này.
Cùng lúc đó, Quân Dương nhận được báo cáo từ Lan Anh. Anh lập tức gọi cho Từ Gia Minh:
– Gia Minh, tôi cần cậu giúp một việc. Truy tìm nguồn gốc clip, xác minh tài khoản ẩn danh tung tin thất thiệt về Hạ Vy. Càng sớm càng tốt.
Gia Minh đáp ngay, giọng chắc nịch:
– Đưa tôi tên nhóm chat và thời điểm phát tán. Tôi sẽ xử lý.
Quân Dương dặn thêm:
– Nếu phát hiện ai đứng sau, không được manh động. Để tôi quyết định bước tiếp theo.
Cúp máy, anh gửi tin nhắn cho mẹ: “Có chuyện ở trường Hạ Vy. Mẹ giữ bình tĩnh, để con giải quyết.”
**
Cuối buổi, Trần Diễm nhận được cuộc gọi từ giáo viên chủ nhiệm. Giọng nói lạnh lùng vang lên qua điện thoại:
– Chị nên đến trường gặp ban giám hiệu. Vấn đề của con gái chị khá nghiêm trọng.
Trần Diễm chết lặng, bàn tay run rẩy. Bà vội vàng đến trường, lòng như lửa đốt. Đến nơi, bà thấy Hạ Vy ngồi co ro ngoài hành lang, mắt đỏ hoe, hai tay ôm chặt lấy nhau. Trần Diễm ôm con vào lòng, nước mắt lăn dài trên má.
– Mẹ đây rồi… Có mẹ ở đây, con đừng sợ.
Hạ Vy chỉ biết khóc, không nói thành lời. Trong phòng họp, ban giám hiệu đưa ra quyết định tạm đình chỉ Hạ Vy một tuần để “làm rõ vụ việc”. Tin tức nhanh chóng lan ra ngoài, bị biến tướng thành “con gái nhà họ Lâm bị đuổi học vì gian lận, bắt nạt bạn bè”.
Trần Diễm trở về nhà trong trạng thái tuyệt vọng, khuôn mặt phờ phạc. Bà ngồi lặng trước hiên, nước mắt chảy dài, tay bấu chặt vạt áo. Quân Dương trở về, nhìn thấy cảnh đó, lòng trào lên cơn giận dữ chưa từng có.
Anh bước vào phòng Hạ Vy, thấy em ngồi thẫn thờ trên giường, đôi mắt vô hồn. Quân Dương ngồi xuống cạnh em, nhẹ nhàng:
– Em tin anh không?
Hạ Vy ngước lên, ánh mắt tuyệt vọng:
– Nhưng họ đều nói em sai… Em không làm gì cả…
Quân Dương cầm tay em, giọng chắc nịch:
– Anh tin em. Chỉ cần em nói thật, mọi thứ còn lại để anh lo.
Hạ Vy ôm lấy anh, nước mắt ướt đẫm vai áo.
**
Đêm xuống, cả biệt thự chìm trong im lặng. Quân Dương ngồi một mình trong phòng làm việc, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào màn hình laptop. Những tệp dữ liệu liên tục hiện lên – Gia Minh đã gửi toàn bộ log truy cập nhóm chat, địa chỉ IP, danh sách người phát tán clip đầu tiên.
Anh nhíu mày khi phát hiện một tài khoản lạ – “BạchHàoNhiên_2” – vừa gia nhập nhóm chat trường, đăng tải những bình luận ác ý về Hạ Vy. Quân Dương lập tức nhận ra cái tên này không đơn thuần chỉ là sự trùng hợp. Trong giới showbiz, Bạch Hạo Nhiên nổi tiếng với trò dùng mạng xã hội để tạo drama, không ngại kéo người thân đối thủ vào vòng xoáy bẩn thỉu.
Quân Dương soát kỹ từng bình luận, lật lại các mốc thời gian. Anh phát hiện một chuỗi tài khoản ảo liên tục đẩy bài, tung tin giả, bôi nhọ Hạ Vy, đồng thời lồng ghép những chi tiết nhạy cảm về gia đình họ Lâm. Cách tấn công này rất giống thủ đoạn của Lâm Duy Nhân – vừa dùng truyền thông ngầm, vừa thuê người thao túng dư luận từ phía sau.
Anh gửi tin nhắn cho Lan Anh: “Tập hợp bằng chứng, chuẩn bị phản đòn. Đăng bài thanh minh trên các group lớn, nhờ fanpage nghệ sĩ hỗ trợ lan truyền thông tin chính xác. Phải làm thật nhanh.”
Lan Anh trả lời ngay: “Đã rõ. Anh yên tâm, em sẽ xử lý.”
Bên ngoài, tiếng guitar khe khẽ vang lên. Quân Dương bước ra hành lang, bắt gặp Hạ Vy ngồi bên cửa sổ, tay run run gảy đàn. Giai điệu em chơi không hoàn chỉnh, nhưng lại đầy cảm xúc. Anh lặng lẽ lắng nghe, bất giác nhận ra – mỗi nốt nhạc, mỗi đường nét tranh em từng vẽ đều mang một nỗi đau âm thầm, nhưng cũng có sức mạnh kỳ lạ, như muốn bứt phá khỏi xiềng xích thực tại.
Anh lặng lẽ đi vào phòng, lấy ra tập giấy trắng và bộ màu nước, nhẹ nhàng đặt trước mặt em:
– Em thử vẽ lại cảm xúc của mình lúc này đi. Nếu không nói được, hãy để màu sắc lên tiếng.
Hạ Vy bối rối, nhưng rồi vẫn cầm bút. Bàn tay em run nhẹ, những nét vẽ ban đầu rời rạc, rồi dần dần liền mạch. Trên giấy, hiện lên hình ảnh một cô gái nhỏ bé đứng giữa sân trường trống trải, xung quanh là những bóng người mờ ảo, chỉ duy cô gái là rõ nét, sắc màu rực rỡ dần lan tỏa từ đôi bàn tay cô.
Quân Dương ngắm bức vẽ, ánh mắt dịu lại. Anh nhận ra, trong em không chỉ có nỗi đau, mà còn là một thế giới nội tâm phong phú, một tài năng nghệ thuật bẩm sinh. Anh thầm nhủ, nhất định phải bảo vệ “âm thanh trong bóng tối” này, không để nó bị dập tắt bởi những định kiến tàn nhẫn ngoài kia.
**
Sáng hôm sau, mạng xã hội bất ngờ xuất hiện một làn sóng phản đối việc bôi nhọ Hạ Vy. Hàng loạt fanpage nổi tiếng đăng bài bênh vực em, tung ra bản đầy đủ của đoạn clip – cho thấy Hạ Vy chỉ là nạn nhân, còn nhóm nữ sinh kia mới là kẻ chủ động bắt nạt. Một số giáo viên trẻ lên tiếng kêu gọi bảo vệ học sinh khỏi nạn bạo lực học đường. Dư luận đảo chiều chóng mặt, nhiều bình luận động viên, an ủi Hạ Vy xuất hiện.
Ban giám hiệu trường buộc phải xem xét lại quyết định đình chỉ, đồng thời mở cuộc họp khẩn để điều tra nhóm học sinh liên quan. Hạ Vy được mời lên làm việc lại, lần này bên cạnh em là Quân Dương – gương mặt lạnh lùng, khí chất áp đảo, khiến cả phòng họp lặng như tờ.
Quân Dương trình bày rõ ràng bằng chứng: địa chỉ IP, log truy cập, các đoạn chat gốc, bản đầy đủ video. Anh không dùng một lời chỉ trích, chỉ lặng lẽ đặt tất cả lên bàn. Ban giám hiệu không thể chối cãi, lúng túng nhìn nhau.
– Chúng tôi… sẽ điều tra lại, – hiệu trưởng lắp bắp.
Quân Dương đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt từng người:
– Tôi không cần lời xin lỗi. Chỉ cần các vị làm đúng trách nhiệm của mình. Nếu còn để học sinh bị bạo lực học đường, tôi sẽ nhờ luật sư can thiệp.
Không khí trong phòng nặng nề đến ngột ngạt. Hạ Vy nắm chặt tay anh, lần đầu tiên ngẩng cao đầu trước ánh mắt của mọi người.
**
Trở về nhà, Hạ Vy chủ động mở laptop, đăng lên trang cá nhân một bức tranh mới – cô gái nhỏ bé đứng giữa bóng tối, nhưng phía sau là ánh sáng rực rỡ tỏa ra từ chính đôi tay mình. Dưới bức tranh, em viết: “Không ai có quyền dập tắt ánh sáng của người khác.”
Bài đăng nhanh chóng nhận được hàng ngàn lượt thích, chia sẻ và bình luận ủng hộ. Trong số đó, một tài khoản ẩn danh gửi tin nhắn: “Cố lên, em có nhiều hơn những gì em nghĩ. Đừng sợ.”
Hạ Vy nhìn tin nhắn, khóe môi khẽ nhếch lên thành nụ cười yếu ớt. Quân Dương đứng phía sau, lặng lẽ đặt tay lên vai em, ánh mắt đầy tự hào.
**
Tối đó, trong phòng làm việc, Quân Dương nhận được cuộc gọi từ Gia Minh:
– Tôi lần ra được một địa chỉ IP liên tục phát tán thông tin giả về Hạ Vy, liên kết trực tiếp với nhóm của Bạch Hạo Nhiên. Có cả dữ liệu chuyển tiền từ một tài khoản giấu tên – rất có thể là người của Lâm Duy Nhân.
Quân Dương nhắm mắt, hít sâu. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu cho một chuỗi tấn công mới nhắm vào gia đình mình.
Cùng lúc ấy, Trần Diễm nhận được một bức thư nặc danh, trong đó chỉ có một dòng: “Đây mới là cảnh báo đầu tiên. Hãy chuẩn bị tinh thần trả giá.”
Bà siết chặt tờ giấy, lòng ngổn ngang bất an.
Ngoài trời, gió nổi lên, cuốn theo những âm thanh mơ hồ giữa bóng tối – như tiếng dương cầm vọng lại từ căn phòng nhỏ năm xưa, vừa dịu dàng, vừa dữ dội. Hạ Vy ngồi bên cửa sổ, tay gảy những nốt nhạc mới, đôi mắt sáng rực lên niềm tin đã nhen nhóm trở lại.
Nhưng ở một nơi khác, trong căn phòng sang trọng, Lâm Duy Nhân ngồi đối diện màn hình lớn, môi nhếch lên thành nụ cười lạnh. Bên cạnh hắn, Bạch Hạo Nhiên lặng lẽ gửi đi một loạt tin nhắn mới, chuẩn bị cho nước cờ tiếp theo.
Trận chiến giữa bóng tối và ánh sáng vẫn chưa dừng lại. Những âm thanh trong bóng tối, dù nhỏ bé, vẫn vang lên – báo hiệu một cuộc đối đầu khốc liệt sắp tới, nơi mỗi bí mật đều có thể bị phơi bày, và mỗi vết thương đều cần được bảo vệ đến cùng.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]