Vượt Thời Không: Lão Đại Showbiz

Chương 15: Đồng Minh Trong Bóng Tối




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Quán cà phê nhỏ khuất trong ngõ giờ chỉ còn lại ánh sáng vàng nhạt hắt qua khung cửa kính. Tiếng mưa vẫn rả rích ngoài hiên, thi thoảng xé toang bởi tiếng còi xe vọng lại từ xa. Bên trong, bầu không khí đặc quánh nỗi lo âu và chờ đợi. Trịnh Lan Anh ngồi lặng lẽ, bàn tay nắm chặt ly nước đã nguội lạnh, mắt không rời màn hình điện thoại. Mỗi tin nhắn mới đến đều khiến cô giật mình, sợ hãi lẫn hy vọng. Đối diện, Lâm Quân Dương trầm ngâm, ánh mắt sắc lạnh nhưng sâu thẳm lại ánh lên tia mệt mỏi. Từ Gia Minh và Phan Tuấn Kiệt vừa đến, mang theo cảm giác gấp gáp của những người sắp bước vào trận chiến không cân sức.

Không ai lên tiếng trước. Sự yên lặng kéo dài cho đến khi Gia Minh bất ngờ phá vỡ, giọng khàn đặc sau một đêm không ngủ:

– Tôi có chuyện cần nói trước khi bắt tay vào việc.

Quân Dương nhướng mày, ánh mắt như xuyên thấu đối phương. Tuấn Kiệt khoanh tay tựa lưng, cảnh giác. Lan Anh ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn bình tĩnh.

Gia Minh mím môi, lấy ra một chiếc nhẫn bạc từ túi áo, đặt lên bàn. Anh vuốt nhẹ mặt nhẫn, hít một hơi thật sâu:

– Tôi… không chỉ là đạo diễn Gia Minh mà các người quen biết. Tôi từng… trọng sinh. Đời trước tôi không phải người tốt, thậm chí là kẻ đối đầu với cậu, Quân Dương.

Cả bàn im phăng phắc. Quân Dương không biểu lộ gì, chỉ nhìn Gia Minh bằng ánh mắt thăm dò. Tuấn Kiệt nheo mắt, Lan Anh bất động.

Gia Minh cười gượng:

– Tôi từng là trợ thủ của Lâm Duy Nhân ở kiếp trước. Chính tay tôi từng dựng bẫy truyền thông, làm cậu mất hết danh dự. Nhưng sau khi bị phản bội, tôi chết trong sự tuyệt vọng, nhận ra mọi thứ mình làm đều vô nghĩa. Khi tỉnh lại ở kiếp này, tôi đã thề không tiếp tục làm tay sai cho ai nữa.

Anh ngẩng đầu, ánh mắt rực lên:

– Tôi muốn chuộc lỗi. Nếu các người không tin tôi, cứ việc rời đi. Nhưng nếu đồng ý, tôi sẽ dùng tất cả những gì mình biết để giúp Quân Dương lật ngược thế cờ.

Không khí căng như dây đàn. Tuấn Kiệt chau mày:

– Cậu có bằng chứng gì không? Ai dám chắc cậu không phải gián điệp hai mang?

Gia Minh nhún vai, cười khổ:

– Trong cuộc chơi này, lời nói chẳng đáng giá mấy đồng. Nhưng tôi biết những bí mật mà ngoài tôi và Duy Nhân ra, không ai biết. Cậu còn nhớ vụ “Ánh Sáng Mù Lòa” năm ngoái chứ, Quân Dương? Bản thảo gốc bị đánh cắp, chỉ có người trong phòng họp hôm đó biết. Tôi chính là người đã lén đưa nó cho Duy Nhân.

Quân Dương lặng lẽ quan sát, rồi nói chậm rãi:

– Tôi tin cậu. Nếu Gia Minh đã dám nói ra, cậu ấy không còn đường lui nữa. Nhưng tôi cũng cảnh báo: Chỉ cần một lần phản bội, tôi sẽ không tha thứ.

Gia Minh gật mạnh, đôi mắt ánh lên quyết tâm.

Lan Anh lên tiếng, giọng run rẩy nhưng cương quyết:

– Nếu anh thực sự muốn bù đắp, hãy giúp tôi thoát khỏi tay Phùng Thanh Đào. Bà ta đang giữ tôi như con tin, chỉ cần tôi sơ sẩy, cả nhóm sẽ tan nát.

Tuấn Kiệt nhìn quanh, thấp giọng:

– Bên ngoài có người theo dõi. Chúng ta không còn thời gian.

Quân Dương gật đầu:

– Đi thôi. Lần này, chúng ta sẽ không để ai bị bỏ lại phía sau.

***

Xe lướt nhanh trên đường phố vắng, rẽ vào một khu chung cư cũ kỹ, nơi Lan Anh bị giam lỏng. Quân Dương bước xuống đầu tiên, ánh mắt lạnh lùng quét quanh. Gia Minh đi sau, tay cầm thiết bị phá sóng nhỏ giấu trong túi áo. Tuấn Kiệt bám sát, sẵn sàng đối phó bất cứ tình huống nào.

Tầng năm, hành lang tối om, chỉ có tiếng bước chân vọng lại. Lan Anh siết chặt lấy cánh tay Quân Dương, tim đập loạn nhịp. Cánh cửa sắt cuối hành lang khép hờ, phía trong le lói ánh đèn.

Gia Minh ra hiệu cho mọi người dừng lại, ghé sát tai Quân Dương:

– Có hai người bên trong, một là vệ sĩ của Phùng Thanh Đào, một là Bạch Hạo Nhiên. Hắn chính là kẻ phản bội trong nội bộ chúng ta.

Tuấn Kiệt nghiến răng:

– Tôi nghi ngờ hắn từ lâu. Mỗi lần nhóm gặp chuyện, hắn đều biến mất, sau đó lại biết trước mọi động thái của đối thủ.

Quân Dương gật đầu, ánh mắt lóe lên tia sát khí:

– Vậy lần này, chúng ta sẽ bắt sống hắn.

Gia Minh nhẹ nhàng mở thiết bị phá sóng, ngón tay lướt trên màn hình. Tín hiệu trong phòng chập chờn rồi tắt hẳn. Tuấn Kiệt đá mạnh cửa, cả nhóm ập vào.

Bên trong, Bạch Hạo Nhiên đang nói chuyện với một gã vệ sĩ vạm vỡ. Thấy cửa bật mở, hắn hoảng hốt, toan chạy nhưng đã bị Quân Dương chặn lối. Tuấn Kiệt nhanh như cắt khóa tay vệ sĩ, Gia Minh lôi Bạch Hạo Nhiên ngã sấp xuống sàn.

Lan Anh vội lao đến, ôm lấy vai Quân Dương, nước mắt tuôn trào:

– Em biết anh sẽ đến…

Quân Dương siết nhẹ tay cô, ánh mắt dịu đi đôi chút:

– Anh sẽ không để em bị tổn thương thêm lần nào nữa.

Bạch Hạo Nhiên vùng vẫy, ánh mắt lấm lét:

– Các người muốn gì? Tôi chỉ là người đưa tin thôi!

Gia Minh lạnh lùng:

– Đưa tin cho ai? Lâm Duy Nhân hay Phùng Thanh Đào?

Hạo Nhiên im lặng, mồ hôi túa ra trên trán. Tuấn Kiệt gằn giọng:

– Nếu còn muốn giữ mạng, tốt nhất khai ra hết.

Hạo Nhiên run rẩy, cuối cùng lí nhí:

– Tôi… tôi nhận tiền của cả hai bên. Nhưng người ra lệnh cuối cùng là Duy Nhân. Hắn muốn có mọi thông tin về nhóm các người, đặc biệt là Quân Dương.

Quân Dương cười nhạt, lắc đầu:

– Không ngờ lại là cậu. Tôi cứ nghĩ cậu chỉ ham nổi tiếng, hóa ra còn biết bán đứng bạn bè.

Gia Minh đẩy mạnh vai Hạo Nhiên, nghiến răng:

– Mọi chuyện sáng tỏ rồi. Nhưng chúng ta phải rời khỏi đây ngay, không thì sẽ có thêm người đến.

Quân Dương quay sang Lan Anh, dịu giọng:

– Em đi cùng Gia Minh và Tuấn Kiệt, ra xe trước. Anh sẽ xử lý chuyện còn lại.

Lan Anh gật đầu, bước đi mà chân run lẩy bẩy. Gia Minh dìu cô, mắt luôn dõi theo hành lang phía sau. Tuấn Kiệt lôi Hạo Nhiên theo, không rời mắt khỏi hắn dù chỉ một giây.

Quân Dương ở lại một mình, mắt nhìn quanh căn phòng. Trên bàn, một xấp tài liệu dày cộp, lẫn trong đó là những bức ảnh chụp lén anh và các thành viên trong nhóm ở đủ mọi địa điểm. Anh nhét hết vào túi áo, kiểm tra điện thoại, phát hiện một đoạn tin nhắn vừa gửi đến từ số lạ:

“Mày sắp tiêu rồi. Đếm ngược đi, Lâm Quân Dương.”

Anh mím môi, ánh mắt tối lại. Cơn giận bùng lên, nhưng lý trí vẫn giữ anh đứng vững. Anh rời khỏi phòng, đóng sầm cửa, bước nhanh xuống cầu thang.

***

Cả nhóm trở về căn hộ an toàn, Lan Anh được chăm sóc cẩn thận. Gia Minh đặt thiết bị phá sóng quanh phòng, kiểm tra từng ngóc ngách. Tuấn Kiệt giữ chặt Hạo Nhiên, trói tay hắn vào ghế, không rời mắt lấy một giây.

Quân Dương ngồi xuống ghế sofa, ánh mắt lặng như nước sâu. Lan Anh khẽ nắm tay anh, thì thầm:

– Anh có ổn không?

Anh gật đầu, tay siết nhẹ tay cô:

– Chỉ cần em an toàn là đủ. Còn lại, để anh lo.

Gia Minh ngồi xuống bên cạnh, đặt chiếc nhẫn bạc lên bàn:

– Cậu có kế hoạch gì chưa? Tin tức sắp tới sẽ rất rối ren, phía Duy Nhân chắc chắn không bỏ qua cơ hội này.

Tuấn Kiệt chen vào, giọng gấp gáp:– Tôi vừa nhận được tin, một tài khoản ẩn danh đang tung clip giả mạo cảnh Quân Dương hành hung một nữ nghệ sĩ. Chỉ trong mười phút, hashtag #LâmQuânDươngBạoLực leo top 1. Fandom bắt đầu chia rẽ, nhiều người đã quay lưng.

Quân Dương nhắm mắt, hơi thở nặng nề. Anh mở điện thoại, lướt qua hàng loạt tin nhắn chửi rủa, bài đăng đòi tẩy chay, những đoạn video cắt ghép ác ý. Anh nhấn nút ghi âm, giọng trầm tĩnh vang lên:

– Đã đến lúc lên sóng. Chúng ta không thể chờ đợi thêm nữa.

Gia Minh lập tức mở laptop, kết nối với hệ thống livestream riêng. Tuấn Kiệt huy động fan club, gửi thông báo khẩn: “Quân Dương chuẩn bị lên sóng nói rõ sự thật, mọi người giữ bình tĩnh, không chia sẻ tin giả.”

Lan Anh lau nước mắt, chỉnh lại tóc cho Quân Dương, khẽ nói:

– Em tin anh. Chỉ cần anh dám đối mặt, mọi người sẽ thấy rõ ai mới là người thật sự đứng về phía công lý.

Quân Dương mỉm cười nhạt, ánh mắt dịu đi khi nhìn cô. Gia Minh đếm ngược:

– Ba, hai, một… lên sóng.

Màn hình sáng lên, gương mặt Quân Dương xuất hiện trước hàng trăm ngàn khán giả trực tuyến. Anh nhìn thẳng vào ống kính, ánh mắt kiên định:

– Tôi là Lâm Quân Dương. Tôi biết các bạn đang rất giận dữ, thất vọng trước những tin đồn vừa xuất hiện. Nhưng tôi xin khẳng định, tôi không bao giờ bạo lực với bất kỳ ai, càng không có chuyện hành hung đồng nghiệp nữ. Đoạn video đang lan truyền là sản phẩm cắt ghép, dựng chuyện.

Anh dừng lại, ánh mắt rực lửa:

– Tôi từng mất tất cả vì tin giả, vì những kẻ đứng sau thao túng truyền thông. Lần này, tôi sẽ không để mình hay bất kỳ ai phải gánh chịu bất công nữa. Nếu các bạn tin tôi, hãy chờ bằng chứng mà tôi sẽ công bố ngay sau đây.

Gia Minh gửi lên màn hình bằng chứng: hình ảnh hậu trường, trích xuất camera gốc, cho thấy Quân Dương không hề có mặt tại hiện trường vụ việc. Tiếp theo là đoạn ghi âm cuộc gọi giữa Bạch Hạo Nhiên và một kẻ giấu mặt, bàn bạc cách cắt ghép video.

Tuấn Kiệt điều phối fandom, kêu gọi trend hashtag #TinỞQuânDương, #VạchMặtKẻGian. Các bài đăng bắt đầu đổi chiều, nhiều fan nổi tiếng lên tiếng bảo vệ anh.

Bạch Hạo Nhiên bị lôi ra trước ống kính, mặt cắt không còn giọt máu. Gia Minh gằn giọng:

– Cậu còn gì để nói không?

Hạo Nhiên run rẩy, cuối cùng cúi đầu:

– Tôi… bị ép. Nếu không làm, tôi sẽ bị hủy hoại. Nhưng mọi chuyện đều do Duy Nhân và Phùng Thanh Đào giật dây.

Quân Dương gật đầu, nhìn thẳng vào ống kính:

– Các bạn đã nghe rồi đấy. Tôi không mong mọi người tin ngay, chỉ xin hãy nhìn vào sự thật, đừng để bản thân bị dẫn dắt bởi những kẻ đứng trong bóng tối.

Livestream bùng nổ. Bình luận dồn dập, số người xem tăng vọt. Nhiều nghệ sĩ nổi tiếng chia sẻ, lên tiếng bênh vực Quân Dương. Tuy nhiên, cũng không ít người hoài nghi, tẩy chay, đòi tẩy sạch showbiz.

Lan Anh nắm chặt tay anh, nước mắt lăn dài:

– Anh làm tốt lắm.

Quân Dương khẽ gật đầu, nhưng trong mắt vẫn còn đó nỗi bất an. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một cơn sóng lớn hơn.

***

Bên ngoài, trời đã ngớt mưa. Trong căn phòng tối, Lâm Duy Nhân ngồi trước màn hình, khuôn mặt không chút biểu cảm. Gã vệ sĩ Lục Thiên Phong đứng phía sau, ánh mắt lạnh lẽo.

Duy Nhân lặng lẽ nhìn những bình luận ủng hộ Quân Dương tràn ngập mạng xã hội, môi nhếch thành nụ cười lạnh:

– Đúng là không dễ chơi. Nhưng trò chơi mới chỉ bắt đầu.

Hắn quay sang Thiên Phong:

– Chuẩn bị kế hoạch tiếp theo. Đã đến lúc cho cậu ta nếm mùi thất bại thực sự.

Thiên Phong gật đầu, rút điện thoại, nhắn tin bằng ngón tay lực lưỡng: “Bắt đầu pha hai.”

***

Trong căn hộ, sau khi livestream kết thúc, mọi người lặng đi. Tuấn Kiệt thở hắt ra, ngồi phịch xuống ghế:

– Cảm giác như vừa đánh trận lớn.

Gia Minh gật đầu, mắt đỏ ngầu vì căng thẳng:

– Nếu không có bằng chứng, có lẽ chúng ta đã xong đời.

Lan Anh cúi đầu, thì thầm:

– Nếu Hạo Nhiên không khai ra, chúng ta đã chẳng thể lật ngược thế cờ.

Quân Dương nhìn sang Hạo Nhiên, lạnh lùng:

– Cậu sẽ được giao cho cảnh sát. Nhưng tôi khuyên cậu, nếu còn giấu bất cứ điều gì, tốt nhất nên khai hết ra.

Hạo Nhiên lắp bắp:

– Tôi… tôi chỉ biết Duy Nhân muốn lấy thông tin về mẹ cậu, về Hạ Vy… Hắn còn nói sẽ dùng người thân của cậu để ép cậu phải rút khỏi showbiz.

Quân Dương siết chặt nắm tay, ánh mắt tối lại.

Gia Minh nói nhỏ:

– Duy Nhân không chỉ muốn hủy hoại danh tiếng, hắn còn muốn triệt đường sống của cậu. Chúng ta phải bảo vệ những người thân trước đã.

Tuấn Kiệt đồng tình:

– Fandom của tôi sẽ cử người theo dõi mẹ cậu và Hạ Vy. Nhưng cẩn thận, đừng để bị lộ.

Lan Anh nắm lấy tay Quân Dương, mắt ngấn lệ:

– Anh… em xin lỗi vì đã kéo anh vào chuyện này.

Anh dịu dàng lau nước mắt cho cô:

– Không phải lỗi của em. Tất cả những gì xảy ra là vì tôi quá mềm lòng ở kiếp trước, để cho bọn chúng có cơ hội. Kiếp này, tôi sẽ không lùi bước nữa.

Gia Minh bỗng trầm ngâm:

– Cậu định khi nào sẽ công khai thân phận Người Mang Ký Ức?

Quân Dương nhìn quanh, trầm tư:

– Khi tất cả các mắt xích đã lộ diện, tôi sẽ tự mình nói ra. Bây giờ, chúng ta phải củng cố đội ngũ, không để thêm ai bị lôi kéo hay phản bội.

Tuấn Kiệt vỗ vai Quân Dương, cười lớn:

– Dù cậu có là người xuyên không, hay người ngoài hành tinh, tôi vẫn ở cạnh cậu. Chơi tới bến!

Lan Anh mỉm cười qua nước mắt, Gia Minh cũng bật cười theo.

Không khí căng thẳng dịu lại đôi chút, nhưng mọi người đều hiểu, cơn bão thực sự vẫn còn phía trước.

***

Đêm muộn, khi mọi người đã mệt mỏi ngủ thiếp đi trên sofa, Quân Dương ngồi một mình bên cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm về phía những tòa cao ốc sáng đèn. Anh nhớ lại từng khuôn mặt đã phản bội, từng vết thương cũ vẫn còn âm ỉ trong tim. Nhưng lần này, bên cạnh anh không chỉ có những ký ức đau đớn, mà còn là những đồng minh mới, những người dám đứng cạnh anh giữa bão tố.

Điện thoại rung lên. Một tin nhắn nặc danh hiện ra: “Mày tưởng đã thắng? Đợi xem, lần này sẽ không còn ai cứu được mày.”

Quân Dương nhìn dòng chữ, môi mím chặt. Anh biết, những kẻ trong bóng tối vẫn chưa buông tha, trò chơi mới chỉ bắt đầu.

Ngoài cửa kính, thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng trong sâu thẳm, bóng tối đang dần lan rộng. Anh siết chặt điện thoại, ánh mắt bừng lên quyết tâm:

– Được, cứ thử xem. Tôi sẽ không gục ngã.

Tiếng mưa ngoài hiên lại rơi, dai dẳng như nhịp tim của người không chịu đầu hàng. Trong bóng tối ấy, những đồng minh vừa được kết nối, đang thở cùng một nhịp, sẵn sàng cho một trận chiến mới.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.