Vượt Thời Không: Lão Đại Showbiz

Chương 16: Tận Cùng Tuyệt Vọng




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Ánh sáng đầu ngày rọi qua khe rèm, loang lổ trên khuôn mặt mệt mỏi của Quân Dương. Anh chưa chợp mắt, ngồi lặng lẽ trước màn hình điện thoại, lướt qua hàng trăm tin nhắn, bình luận và bài viết đang nhấn chìm tên mình dưới biển chỉ trích. Hashtag #QuânDươngbạolực, #QuânDươnggiảtạo phủ kín các diễn đàn. Ảnh ghép, clip cắt dựng ác ý, những lời bôi nhọ nhan nhản trên trang chủ mọi trang tin lớn nhỏ. Một bài phỏng vấn cũ bị lôi lại, bẻ cong thành bằng chứng “ngạo mạn”, “vô ơn”. Những người từng gọi anh là “ánh sáng” giờ quay lưng, lạnh lùng vùi dập.

Chuông điện thoại vang lên. Lan Anh, mắt sưng húp, vội chạy tới:

– Anh ăn chút gì đi đã… Em nấu cháo.

Quân Dương lắc đầu, bàn tay đặt lên vai cô, nhẹ mà dứt khoát:

– Cảm ơn em. Nhưng giờ tôi phải xử lý chuyện này trước.

Cô cắn môi, lặng lẽ đặt bát cháo xuống, ánh mắt không giấu nổi lo âu.

Tuấn Kiệt bước vào, tóc rối, giọng khàn đặc:

– Mạng xã hội như phát điên. Phía bên tôi cũng bị kéo vào, fandom chia rẽ, có người còn đòi tẩy chay luôn cả tôi vì “bảo kê cho anh”.

Gia Minh ngồi xuống, đặt laptop trước mặt Quân Dương, màn hình hiện chi chít những dòng thông báo: “Hợp đồng quảng cáo nước hoa bị hủy”, “Show diễn mùa hè gạch tên Lâm Quân Dương”, “Hãng phim ‘Ánh Sáng’ chính thức chấm dứt hợp tác”. Anh lật tiếp từng email – toàn thư thông báo thanh lý, đền bù, lời lẽ lạnh lùng đến tàn nhẫn.

Quân Dương nhìn từng dòng chữ, lặng lẽ hít sâu. Cảm giác thất bại dâng lên, vừa quen thuộc vừa cay đắng. Ở kiếp trước, anh từng rơi vào vực sâu này. Nhưng lần này, anh không cho phép mình gục ngã.

– Họ đã chuẩn bị từ trước – anh nói khẽ, mắt sáng rực. – Lâm Duy Nhân muốn tôi không còn đường sống.

Tuấn Kiệt bực tức:

– Bên phía truyền thông cũng dồn ép. Sáng nay, tôi nghe nói Phan Tuấn Kiệt và cả Từ Gia Minh cũng bị “khui” ra scandal cũ. Rõ ràng họ muốn cô lập anh hoàn toàn.

Gia Minh nhếch môi, nụ cười chua chát:

– Chúng ta là những con cờ. Khi không còn giá trị, họ sẵn sàng bóp nát trong một nốt nhạc.

Lan Anh nhìn Quân Dương, giọng nhỏ đi:

– Em đã liên hệ với mấy luật sư, nhưng không ai dám nhận vụ này. Họ đều bị Lâm gia hoặc Vương Gia Hào gây áp lực.

Quân Dương nheo mắt, suy nghĩ. “Vậy là bọn họ không chỉ muốn hủy hoại sự nghiệp, mà còn cắt đứt mọi đường lùi.”

Tiếng điện thoại lại reo. Lần này là số lạ. Quân Dương nhấn nghe, giọng đàn ông trầm khàn vang lên:

– Lâm Quân Dương? Mày tưởng có thể thoát khỏi cái bóng của Lâm gia? Tao khuyên mày, biết điều thì rút lui. Nếu không, mẹ mày và con em gái ngoan hiền của mày sẽ không còn bình yên đâu.

Anh siết chặt điện thoại, gằn giọng:

– Đừng động vào họ. Nếu không, tôi sẽ cho các người biết thế nào là trả giá.

Đầu dây bên kia bật cười, rồi ngắt máy. Quân Dương buông điện thoại xuống, nắm tay run lên. Trong đầu anh vẽ ra hàng loạt khả năng: mẹ và Hạ Vy hiện ở đâu, bảo vệ có đủ an toàn không, đối phương sẽ ra tay thế nào.

Gia Minh nhận ra sắc mặt anh thay đổi, khẽ hỏi:

– Có chuyện gì?

Quân Dương nhìn thẳng vào mắt anh:

– Bọn chúng dọa sẽ ra tay với mẹ tôi và Hạ Vy.

Lan Anh hoảng hốt:

– Em sẽ gọi cho dì Trần Diễm ngay. Hạ Vy vẫn đang ở trường, đúng không?

Tuấn Kiệt cau mày:

– Tôi có người quen trong đội bảo vệ. Để tôi điều thêm người tới canh chừng hai người họ.

Quân Dương gật đầu, ánh mắt dịu lại phần nào nhưng vẫn căng thẳng. Anh bấm gọi cho mẹ, máy đổ chuông rất lâu mới có người nhấc.

– Dương à? – Giọng bà Trần Diễm yếu ớt, xen lẫn tiếng ồn ào phía sau.

– Mẹ đang ở đâu? Có ai khả nghi quanh mẹ không?

– Mẹ đang ở bệnh viện, đưa Hạ Vy đi kiểm tra định kỳ. Có mấy người lạ lảng vảng ngoài hành lang. Mẹ đã nhờ bảo vệ bệnh viện để ý, nhưng mẹ thấy không yên tâm…

Giọng Hạ Vy vang lên, nhỏ nhẹ mà run rẩy:

– Anh ơi, em sợ…

Quân Dương dịu giọng:

– Đừng lo. Anh sẽ đến ngay. Hai người cứ ở trong phòng, đừng ra ngoài. Có chuyện gì thì gọi cho anh lập tức.

Anh cúp máy, đứng bật dậy:

– Tôi phải tới bệnh viện.

Lan Anh nắm lấy tay anh, ánh mắt lo lắng:

– Để em đi cùng. Anh không thể tự mình đối mặt với tất cả.

Tuấn Kiệt và Gia Minh đồng loạt đứng dậy:

– Tôi cũng đi. Để lại một mình thì không yên tâm.

Anh nhìn họ, cảm động nhưng vẫn dứt khoát:

– Không cần tất cả cùng đi. Lan Anh ở lại điều phối thông tin, Kiệt liên hệ bảo vệ, Gia Minh theo tôi. Chúng ta phải chia nhỏ lực lượng, đề phòng bị đánh úp cả nhóm.

Mọi người gật đầu, nhanh chóng chia việc. Quân Dương và Gia Minh phóng xe tới bệnh viện. Gió sớm lạnh táp vào mặt, nhưng anh không cảm thấy gì ngoài nỗi lo cho mẹ và em gái.

Đến nơi, anh nhìn thấy hai bóng người cao lớn đứng lấp ló ở hành lang tầng ba. Một trong hai quay lưng lại, hình xăm rồng xanh lộ rõ trên cổ – dấu hiệu của Lục Thiên Phong, tay sai trung thành của Lâm Duy Nhân.

Gia Minh ghé tai anh thì thầm:

– Bọn này không phải loại chỉ biết dọa.

Quân Dương gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo. Anh bước nhanh về phía phòng bệnh, dừng lại trước cửa, nhẹ nhàng gõ cửa. Bên trong, mẹ anh ôm Hạ Vy, cả hai mặt cắt không còn giọt máu.

– Mẹ, Vy, là con.

Bà Trần Diễm run rẩy mở cửa, kéo hai người vào trong, đóng chặt lại.

– Dương, con đừng liều. Bọn chúng ngoài kia rất đáng sợ…

Anh siết chặt tay mẹ, ánh mắt kiên định:

– Chúng không dám làm gì ở nơi đông người. Nhưng chúng ta phải rời khỏi đây ngay.

Gia Minh kiểm tra qua khe cửa, thì thầm:

– Có một cửa thoát hiểm phía sau. Tôi sẽ đánh lạc hướng, cậu đưa mẹ và Hạ Vy đi.

Quân Dương gật đầu, dặn dò mẹ và em gái giữ im lặng tuyệt đối. Khi Gia Minh mở cửa chính, bước ra ngoài, cố tình gây chú ý, hai tên vệ sĩ liền bám theo. Quân Dương dắt mẹ và Hạ Vy ra cửa sau, chạy dọc hành lang vắng, lao xuống cầu thang thoát hiểm.

Tiếng bước chân nặng nề vang vọng phía sau. Anh ngoái lại, thấy Lục Thiên Phong đã phát hiện, đang lao tới như mãnh thú. Quân Dương đẩy mẹ và em gái ra ngoài, khép cửa, quay lại đối diện với Lục Thiên Phong.

– Định chạy đi đâu? – Thiên Phong nhếch môi, đôi mắt lạnh băng.

Quân Dương không trả lời, ánh mắt sắc lạnh, lùi lại giữ khoảng cách. Gia Minh bất ngờ xuất hiện phía sau, vung chiếc gậy sắt lấy được ở hành lang, nhắm vào đầu gối Lục Thiên Phong. Tên này khựng lại một nhịp, nhưng vẫn đủ tỉnh táo né tránh, xoay người tung cú đấm về phía Gia Minh.

Quân Dương tranh thủ thời cơ, lao vào, dùng thế võ học từ kiếp trước, đánh thẳng vào mạn sườn đối phương. Lục Thiên Phong trúng đòn, lùi lại, gầm lên tức giận. Cùng lúc, tiếng còi bảo vệ vang lên. Nhóm vệ sĩ bên ngoài chạy tới. Thiên Phong buộc phải bỏ cuộc, lườm Quân Dương, thì thào:

– Mày chưa xong đâu.

Rồi hắn biến mất trong đám đông.

Gia Minh thở hổn hển, ngồi phịch xuống bậc thang:

– Cậu… vẫn còn giữ phong độ lắm.

Quân Dương đỡ lấy mẹ và em gái, cả ba rời khỏi bệnh viện bằng lối riêng do Tuấn Kiệt điều phối. Hạ Vy bật khóc nức nở khi lên xe, còn bà Trần Diễm chỉ lặng lẽ ôm lấy con trai, bàn tay run rẩy không rời khỏi vai anh.

– Mẹ xin lỗi… Tất cả là vì mẹ mà con phải chịu khổ…

Quân Dương lắc đầu, ôm chặt mẹ và Hạ Vy vào lòng:

– Không. Nếu không có mẹ, không có em, anh chẳng còn lý do gì để chiến đấu.

Xe về tới căn hộ an toàn, mọi người đã tập trung đông đủ. Lan Anh lao tới, ôm chầm lấy Hạ Vy. Tuấn Kiệt cầm điện thoại, căng thẳng:

– Có tin xấu. Một blogger lớn vừa tung video “bằng chứng” cho rằng anh từng bạo hành bạn diễn trên phim trường, kèm hàng loạt bình luận tố cáo giả mạo. Chỉ trong một giờ, anh bị gắn mác “bạo chúa showbiz”.

Gia Minh nhíu mày:

– Đám truyền thông này phối hợp nhịp nhàng đáng sợ. Chỉ cần một sơ hở, mọi thứ sẽ sụp đổ.

Quân Dương trầm ngâm, ánh mắt tối lại. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Lâm Duy Nhân không hề có ý định tha cho mẹ con anh. Đòn này nối tiếp đòn khác, không để anh có thời gian ngẩng đầu.

Lan Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh:

– Anh… nếu mệt quá thì nghỉ đi một chút. Em và mọi người sẽ cố gắng bảo vệ dì và Hạ Vy.

Anh lắc đầu:

– Tôi không thể nghỉ. Bọn chúng muốn tôi suy sụp, muốn tôi từ bỏ. Nếu tôi gục ngã lúc này, mọi cố gắng từ đầu đến giờ đều trở thành vô nghĩa.Tuấn Kiệt vỗ vai anh:

– Vậy kế hoạch tiếp theo là gì? Chúng ta đâu thể cứ bị động mãi.

Quân Dương nhìn từng người một, ánh mắt sáng rực lửa quyết tâm:

– Từ giờ, tôi sẽ không chỉ phòng thủ. Tôi muốn phản công – lần này, không phải chỉ để rửa oan, mà là để vạch trần toàn bộ đường dây thao túng của Lâm Duy Nhân và đồng bọn.

Gia Minh nhíu mày:

– Cậu có kế hoạch gì chưa?

– Bước đầu tiên, tôi cần thông tin nội bộ của Lâm gia và Vương Gia Hào. Cần biết chúng đang nắm những gì, ai là mắt xích yếu nhất. Lan Anh, em giúp tôi tập hợp toàn bộ các scandal cũ của Lâm Duy Nhân, Diệp Ngọc Bích, Phùng Thanh Đào và Bạch Hạo Nhiên. Kiệt, cậu điều tra tài chính ngầm của Vương Gia Hào, tôi nhớ cậu từng có nguồn tin trong giới ngân hàng.

Tuấn Kiệt gật đầu, ánh mắt trở nên sắc bén hiếm thấy:

– Được. Tôi sẽ liên hệ ngay. Có điều, phải cực kỳ cẩn trọng.

Lan Anh mở laptop, gõ lia lịa:

– Em sẽ liên lạc với các phóng viên tự do từng bị Lâm gia “dìm”, họ có thể là đồng minh tiềm năng. Nhưng phải bảo mật tuyệt đối, tránh bị gài bẫy.

Gia Minh hạ thấp giọng:

– Tôi có vài người quen cũ ở giới đạo diễn, từng bị Phùng Thanh Đào chèn ép. Nếu họ chịu hợp tác, ta sẽ có thêm bằng chứng.

Quân Dương gật đầu:

– Rất tốt. Ngoài ra, tôi cần gặp luật sư Lê Quốc Khánh. Kiếp trước, ông ấy từng giúp tôi lật lại vụ kiện lớn. Nếu ông ấy vẫn còn giữ tinh thần chính trực, đây sẽ là át chủ bài.

Tuấn Kiệt nhướn mày:

– Ông ấy bây giờ đang bị Lâm gia gây áp lực nặng nề. Để tiếp cận phải cực kỳ kín đáo.

Quân Dương trầm ngâm một lúc, rồi quyết định:

– Tôi sẽ tự mình đi. Các cậu tập trung bảo vệ mẹ và Hạ Vy, tuyệt đối không để hai người họ rời khỏi tòa nhà này.

Hạ Vy níu tay anh, ánh mắt ngấn nước:

– Anh… đừng đi một mình, nguy hiểm lắm.

Anh xoa đầu em gái, nở nụ cười dịu dàng hiếm hoi:

– Anh không sao đâu. Em và mẹ là động lực để anh không bao giờ gục ngã.

Bà Trần Diễm ôm lấy anh, giọng nghẹn ngào:

– Con nhất định phải cẩn thận.

***

Trời sẩm tối, Quân Dương một mình bước vào văn phòng luật sư Lê Quốc Khánh. Phòng làm việc vắng lặng, chỉ có tiếng bút lách cách trên bàn giấy. Lê Quốc Khánh ngẩng lên, ánh mắt sắc như dao, nhìn anh hồi lâu mới cất giọng:

– Tôi biết cậu sẽ đến. Nhưng lần này, đối thủ của cậu không đơn giản chỉ là truyền thông hay showbiz đâu.

Quân Dương ngồi xuống đối diện, ánh mắt kiên định:

– Tôi hiểu. Nhưng tôi không còn đường lùi nữa.

Lê Quốc Khánh gật đầu, rút ra một tập hồ sơ dày cộp:

– Đây là những gì tôi thu thập được về các giao dịch ngầm của Vương Gia Hào. Có vài bằng chứng đủ để khởi kiện, nhưng cần thêm xác thực. Nếu cậu có được lời khai của nhân chứng, tôi sẽ lập tức khởi kiện.

Quân Dương cúi đầu cảm ơn:

– Tôi sẽ tự mình tìm ra bằng chứng. Chỉ cần thầy giữ vững lập trường, tôi sẽ không để thầy thất vọng.

Lê Quốc Khánh trầm ngâm, rồi đặt tay lên vai anh:

– Tôi biết cậu không phải người bình thường. Ở cậu có thứ gì đó rất khác. Hãy nhớ, khi rơi vào tận cùng tuyệt vọng, chỉ có bản thân mới cứu được mình. Đừng tin ai hoàn toàn, kể cả những người từng sát cánh bên cậu.

Quân Dương lặng người. Những lời ấy như kim châm vào lòng. Anh đứng dậy, cảm ơn rồi rời đi.

***

Đêm buông xuống, thành phố rực sáng ánh đèn, nhưng Quân Dương chỉ thấy những bóng tối chực chờ vây bủa. Anh trở về căn hộ, nhận ra không khí nặng nề hơn hẳn. Hạ Vy ngồi co ro trong lòng Lan Anh, mắt đỏ hoe. Tuấn Kiệt và Gia Minh thì thầm trao đổi gì đó, sắc mặt ai cũng căng thẳng.

– Có chuyện gì vậy?

Lan Anh ngẩng lên, giọng run run:

– Có người gửi ảnh dọa dẫm đến số của em. Ảnh chụp mẹ và Hạ Vy lúc ra khỏi bệnh viện, kèm lời nhắn: “Một bước sai, mất hết tất cả.”

Tuấn Kiệt bực tức đập bàn:

– Bọn này đúng là khốn nạn!

Gia Minh trầm giọng:

– Chúng muốn dồn cậu vào đường cùng, không cho thở.

Quân Dương nhìn bức ảnh, đôi mắt tối sầm. Anh biết, chỉ một sơ suất nhỏ thôi, mọi thứ sẽ sụp đổ. Nhưng anh cũng nhận ra, nếu cứ mãi bị động, sẽ mãi mãi là con mồi.

Anh ngồi xuống, bình tĩnh phân tích:

– Bọn chúng muốn tôi sợ hãi, muốn tôi mất lý trí. Nhưng tôi sẽ không mắc bẫy. Chúng ta phải phản công, nhưng phải có chiến lược.

Gia Minh gật đầu:

– Nói đi, tôi nghe theo cậu.

Quân Dương nhìn từng người, giọng chắc nịch:

– Chúng ta sẽ đánh vào điểm yếu của từng kẻ một. Đầu tiên, Vương Gia Hào đang rửa tiền qua showbiz. Kiệt, cậu phối hợp với luật sư Quốc Khánh, bới tung tài liệu tài chính của hắn lên. Lan Anh, em tập hợp các bằng chứng về việc Diệp Ngọc Bích tạo scandal giả, đồng thời theo dõi động thái của Phùng Thanh Đào trên mạng xã hội, cô ta thường để lộ sơ hở khi nổi nóng. Gia Minh, cậu chuẩn bị kịch bản mới – một dự án phim độc lập, không cần đầu tư từ các ông lớn, chỉ cần đủ để khuấy động truyền thông.

Tuấn Kiệt mỉm cười, lấy lại tinh thần:

– Được, tôi sẽ huy động fandom, tạo hiệu ứng truyền thông ngược.

Lan Anh gật đầu, ánh mắt sáng lên:

– Em sẽ liên hệ với các KOL độc lập, tạo làn sóng “minh oan” cho anh trên mạng xã hội.

Gia Minh hít sâu:

– Để tôi lo phần nghệ thuật. Nếu thành công, chúng ta sẽ có bằng chứng và cả sự ủng hộ từ công chúng.

Quân Dương chậm rãi nói:

– Đây là canh bạc cuối cùng. Nếu thất bại, tôi sẽ mất tất cả. Nhưng nếu thắng, không chỉ lấy lại danh dự, mà còn vạch mặt toàn bộ bọn chúng.

Anh nhìn mẹ, nhìn em gái, nhìn những đồng minh đang đồng lòng sát cánh. Lửa trong mắt anh cháy bừng trở lại.

– Tôi không cho phép mình thất bại. Không cho phép chúng cướp đi thứ gì của tôi thêm một lần nào nữa.

Mọi người im lặng, ai nấy đều cảm nhận rõ sức nặng của khoảnh khắc này.

Ngoài cửa sổ, gió thổi vù vù, mang theo hơi lạnh của đêm tối. Nhưng trong căn phòng nhỏ, một ngọn lửa âm thầm bùng lên.

***

Rạng sáng, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ chập chờn, Quân Dương ngồi một mình trước màn hình máy tính, mắt đỏ rực. Anh lần lượt mở từng tập hồ sơ, từng đoạn chat, từng email nặc danh, ghép nối các đầu mối vụn vặt thành bản đồ quyền lực phức tạp. Bàn tay anh run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì cơn giận bị nén quá lâu.

Một tin nhắn mới xuất hiện – là Nguyễn Tinh Hà, cô fan trung thành luôn âm thầm theo dõi anh.

– Anh ơi, em phát hiện một tài khoản ẩn từng phát tán video cắt ghép bôi nhọ anh, hóa ra là do trợ lý của Diệp Ngọc Bích lập ra. Em gửi link cho anh nhé!

Quân Dương mỉm cười. Trong tận cùng tuyệt vọng, vẫn có những tia sáng âm thầm tiếp sức cho anh.

Anh nhắn lại: “Cảm ơn em. Em hãy cẩn thận, đừng để mình bị cuốn vào nguy hiểm.”

Đêm ấy, anh không ngủ. Suốt mấy tiếng liền, anh và đồng đội phân tích từng chi tiết, lên kế hoạch chi li cho từng đòn phản công.

Bên ngoài, các thế lực ngầm tiếp tục siết chặt vòng vây. Đám paparazzi rình rập quanh tòa nhà, các phóng viên “chực chờ” giật tít tiếp theo, các hợp đồng bị cắt nối tiếp nhau đổ về. Mẹ và Hạ Vy phải sống trong sợ hãi, không dám ra khỏi phòng. Áp lực như tảng đá đè nặng lên vai mọi người.

Nhưng Quân Dương không còn là “bình hoa” dễ vỡ của kiếp trước. Anh lặng lẽ dặn lòng: “Chỉ cần còn một con đường, anh sẽ chiến tới cùng. Nếu không còn đường, anh sẽ tự mình mở lối.”

Ánh sáng bình minh rọi qua khung cửa, hắt lên khuôn mặt chai sạn vì mất ngủ nhưng bừng bừng quyết tâm. Trong đầu anh, kế hoạch phản công đã thành hình.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, báo hiệu một tin nhắn mới: “Đêm nay, chúng tôi sẽ kết liễu cậu. Đừng mơ trốn thoát.”

Anh nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh, trả lời ngắn gọn: “Tôi chờ.”

Không ai biết, đêm nay sẽ là đêm quyết định – nơi mọi mặt nạ sẽ rơi xuống, mọi bí mật phơi bày. Đằng sau cánh cửa, Quân Dương chuẩn bị sẵn sàng, cho trận chiến cuối cùng của một kẻ đã rơi xuống tận cùng tuyệt vọng – và sẽ tự mình vươn lên từ vực thẳm.

Ngoài hiên, mưa bắt đầu rơi. Bóng ai đó lặng lẽ rình rập dưới ánh đèn đường, chuẩn bị cho một đòn trí mạng. Trong phòng, Quân Dương không chợp mắt, mắt sáng lên tia nhìn của kẻ đã quyết không cúi đầu trước số phận.

Cơn bão thực sự vừa chạm ngõ.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.