Tin nhắn đe dọa vừa tắt trên màn hình, Quân Dương xoay người rời khỏi ghế, bước thẳng tới cửa sổ. Màn mưa phủ lên thành phố ánh sáng lấp lánh, từng giọt trượt qua kính như vết xước trên mặt gương, nhắc nhở anh về sự mong manh của thân phận một minh tinh giữa vòng vây quyền lực. Đêm nay, mọi thứ sẽ thay đổi.
Anh mở điện thoại, gọi cho Lê Quốc Khánh. Đầu dây bên kia, giọng luật sư già không giấu được sự trầm trọng:
– Tôi đã chuẩn bị xong. Các tài liệu, chứng cứ, và đơn tố cáo đều đã gửi đến các cơ quan chức năng. Nhưng cậu phải lường trước, truyền thông sẽ nổ tung, kẻ thù sẽ không ngồi yên.
– Tôi chờ đợi điều đó, chú Khánh. – Quân Dương đáp, mắt không rời khỏi bóng tối ngoài kia – Chỉ cần chú bảo đảm an toàn cho mẹ và em gái tôi.
Khánh ngập ngừng:
– Tin tôi đi, họ sẽ không thể làm gì trong phạm vi pháp luật. Còn những kẻ ngoài vòng pháp luật, tôi đã nhờ người sắp xếp bảo vệ vòng ngoài. Cậu chuẩn bị cho cuộc họp báo đi. Đúng 10 giờ sáng mai, toàn bộ giới truyền thông sẽ có mặt.
Quân Dương gật đầu, cúp máy. Anh quay lại phòng, gọi cả nhóm lại.
– Đã đến lúc. Các vị trí ổn cả chứ?
Trịnh Lan Anh nhìn anh, ánh mắt sáng lên trong ánh đèn vàng nhạt.
– Em đã sắp xếp sẵn phòng họp, kiểm soát danh sách phóng viên. Đội truyền thông độc lập sẽ livestream toàn bộ sự kiện.
Từ Gia Minh khoanh tay, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ:
– Tôi đã dựng xong video chứng cứ. Chỉ cần anh ra hiệu, tôi sẽ chiếu ngay trên màn hình lớn. Đảm bảo không ai có thể cắt ghép xuyên tạc.
Phan Tuấn Kiệt, tóc bạch kim rối bời nhưng khí thế không suy giảm, vỗ vai Quân Dương:
– Fanclub của tôi và anh đã được huy động. Họ sẽ kiểm soát bình luận trên mạng xã hội, ngăn chặn bot và bọn tung tin giả. Anh yên tâm.
Lâm Hạ Vy lặng lẽ đứng phía sau, tay nắm chặt vào nhau. Đôi mắt cô bé ánh lên sự quyết tâm hiếm thấy.
– Em đã gửi thư cho các bạn học, nhờ họ lan truyền sự thật. Em biết, chỉ một tiếng nói nhỏ cũng có thể thắp lên hy vọng.
Quân Dương nhìn từng người, cảm nhận rõ sức mạnh của sự đoàn kết. Anh siết nhẹ bàn tay, thở ra một hơi dài.
– Chúng ta không còn đường lùi. Hôm nay, tôi sẽ cho họ biết: không ai có thể chôn vùi sự thật mãi mãi.
***
Rạng sáng, tòa nhà truyền thông nơi tổ chức họp báo chìm trong màn sương lạnh. Bên ngoài, đám phóng viên chen chúc, máy quay, ống kính hướng về cửa lớn. Không khí căng như dây đàn.
Bên trong, Quân Dương ngồi lặng lẽ ở phòng chờ, hai mắt nhắm hờ. Bàn tay đặt trên tập hồ sơ dày cộp. Anh nghe rõ tiếng bước chân dồn dập, tiếng nói thì thầm lo lắng của nhân viên hậu trường. Mỗi giây trôi qua như một nhịp trống thúc vào ngực.
Trịnh Lan Anh bước vào, khẽ đặt tay lên vai anh:
– Anh ổn chứ?
Anh mở mắt, môi cong nhẹ.
– Đã từng nghĩ mình không thể vượt qua nổi. Nhưng đến giờ phút này, tôi chỉ thấy một điều: tôi không còn gì để mất.
Cô nhìn sâu vào mắt anh, thấy ở đó không còn sự bối rối hay sợ hãi – chỉ còn ý chí sắt đá.
Bên ngoài, điện thoại của Lan Anh rung lên liên hồi. Cô kiểm tra tin nhắn, cau mày:
– Vương Gia Hào vừa phát tán thông cáo báo chí, phủ nhận mọi cáo buộc, còn tuyên bố sẽ kiện ngược lại anh tội vu khống.
Quân Dương nhếch môi, ánh mắt lạnh lùng:
– Để xem hắn có còn cười được sau khi xem đoạn video kia.
Từ Gia Minh xuất hiện, tay cầm USB. Anh nghiêng đầu:
– Tôi vào phòng kỹ thuật trước. Khi nào anh ra hiệu, tôi sẽ phát đoạn ghi âm cuộc nói chuyện giữa Lâm Duy Nhân và Vương Gia Hào. Đủ để khiến bọn họ không thể ngóc đầu dậy.
Quân Dương gật đầu, mắt không rời màn hình điện thoại. Tin nhắn từ Nguyễn Tinh Hà hiện lên: “Anh ơi, em vừa phát hiện tài khoản của Phùng Thanh Đào từng chuyển tiền cho tay paparazzi chuyên tung ảnh dàn dựng. Em gửi anh bản sao kê ngân hàng.”
Anh nhắn lại cảm ơn, chuyển ngay cho Lê Quốc Khánh.
Cánh cửa phòng bật mở, luật sư Khánh bước vào, mang theo làn khí lạnh.
– Mọi thứ đã sẵn sàng. Nhưng cậu phải cẩn thận, tôi nhận được tin nội bộ, Lâm Duy Nhân thuê cả đám xã hội đen tới gây rối, có thể sẽ phá hoại buổi họp báo.
Quân Dương cười nhạt:
– Để tôi lo. Bọn chúng chỉ giỏi giở trò sau lưng, trên mặt công chúng, tôi sẽ khiến họ không dám động thủ.
Khánh đặt tay lên vai anh, ánh mắt lấp lánh tự hào:
– Cậu không chỉ là nghệ sĩ, mà còn là chiến binh. Đừng quên, sau lưng cậu không chỉ có gia đình, mà còn cả những người tin vào lẽ phải.
***
Tiếng loa vang lên, báo hiệu buổi họp báo sắp bắt đầu. Quân Dương chỉnh lại áo vest, hít sâu, bước ra hành lang. Ánh đèn flash chớp liên tục, hàng trăm đôi mắt dõi theo.
Anh đứng trước bục phát biểu, ánh sáng rọi thẳng vào mặt, soi rõ từng vết mệt mỏi nhưng không che lấp được khí chất vương giả. Trịnh Lan Anh đứng bên, ánh mắt kiên định. Phía xa, Từ Gia Minh gật đầu ra hiệu mọi thứ đã sẵn sàng.
Phía dưới, hàng ghế đầu là những gương mặt quen thuộc: Vương Gia Hào, Phùng Thanh Đào, Lâm Duy Nhân – kẻ thì giả vờ bình thản, kẻ thì cười khẩy, kẻ thì nheo mắt quan sát từng cử động của anh. Đám vệ sĩ áo đen lấp ló ở góc khuất, như bóng ma rình rập.
Quân Dương cầm micro, giọng trầm ấm vang lên, dứt khoát:
– Tôi, Lâm Quân Dương, hôm nay đứng ở đây không phải để thanh minh cho bản thân, mà để vạch trần sự thật đã bị chôn giấu quá lâu. Showbiz không chỉ là ánh hào quang, mà còn là bóng tối quyền lực, nơi những kẻ đứng sau sẵn sàng đạp lên người khác để leo l*n đ*nh cao.
Tiếng xì xào nổi lên. Máy quay lia sát vào từng biểu cảm trên khuôn mặt anh.
– Thời gian qua, tôi liên tiếp bị bôi nhọ, vu cáo, mất hết hợp đồng. Nhưng tôi không đơn độc. Tôi có những người bạn, những đồng minh đã giúp tôi thu thập đủ chứng cứ về những hành vi phạm pháp, thao túng truyền thông, thậm chí là rửa tiền và ép buộc nghệ sĩ của một số cá nhân có mặt tại đây.
Hàng loạt phóng viên đồng loạt giơ tay, tiếng hỏi dồn dập:
– Anh có bằng chứng gì không?
– Ai đứng sau các vụ thao túng này?
– Anh định kiện ai?
Quân Dương giơ tay, ra hiệu xin yên lặng. Anh nhìn về phía Từ Gia Minh, khẽ gật đầu.
Màn hình lớn phía sau sáng lên. Hình ảnh, tài liệu, những đoạn ghi âm lần lượt xuất hiện. Đầu tiên là đoạn ghi âm Lâm Duy Nhân nói chuyện với Vương Gia Hào:
– Chỉ cần đánh gục nó, cả showbiz này sẽ thuộc về chúng ta. Tiền tôi chuyển rồi, lo liệu sạch sẽ.
Mặt Lâm Duy Nhân tái mét. Vương Gia Hào ngả người ra sau, toát mồ hôi.
Tiếp theo là đoạn video trích xuất từ camera bí mật, ghi lại cảnh Phùng Thanh Đào gặp gỡ một paparazzi, đưa tiền mặt và nhận một thẻ nhớ.
Trên màn hình, hình ảnh sao kê tài khoản của Phùng Thanh Đào chuyển tiền vào tài khoản paparazzi hiện rõ. Dưới góc màn hình, tên người nhận, số tài khoản, thời gian giao dịch đều trùng khớp với lời khai của nhân chứng.
Cả khán phòng im phăng phắc, chỉ còn tiếng máy quay chạy rì rì.
Quân Dương tiếp tục, giọng đều nhưng từng chữ như nhát dao:
– Đây là bằng chứng không thể chối cãi về việc Lâm Duy Nhân, Vương Gia Hào và Phùng Thanh Đào cấu kết để hãm hại tôi, thao túng truyền thông, dàn dựng scandal, thậm chí dùng tiền bẩn để rửa các khoản lợi nhuận phi pháp.
Hàng loạt phóng viên bùng nổ câu hỏi, ánh đèn flash lóe sáng không ngừng.
Lê Quốc Khánh tiến lên, giọng nghiêm nghị:
– Chúng tôi đã gửi đơn tố cáo kèm toàn bộ bằng chứng đến cơ quan điều tra. Đồng thời, yêu cầu tạm đình chỉ chức vụ của các cá nhân liên quan trong thời gian điều tra.
Bỗng có tiếng ồn ào từ ngoài cửa. Đám người mặc đồ đen chen lấn, định tràn vào. Đội bảo vệ của tòa nhà nhanh chóng chặn lại, không khí căng như dây đàn.
Một tên xã hội đen hùng hổ hét lớn:
– Tụi mày dám vu khống đại ca tao, coi chừng không yên với bọn tao đâu!
Quân Dương không hề nao núng. Anh nhìn thẳng vào đám đông, ánh mắt sắc như dao:
– Ai sai sẽ phải trả giá trước pháp luật. Không ai có thể dùng bạo lực để bịt miệng sự thật.
Phan Tuấn Kiệt từ phía dưới đứng dậy, kéo theo hàng chục fan hâm mộ cũng có mặt trong hội trường. Họ đồng loạt hô vang:
– Sự thật phải được sáng tỏ! Công lý cho nghệ sĩ!
Không khí dồn lên cao trào. Một phóng viên trẻ đứng bật dậy:
– Anh Quân Dương, anh có sợ sẽ bị trả thù không? Liệu những bằng chứng này có đủ để lật ngược thế cờ?
Quân Dương nhìn thẳng vào ống kính, giọng rõ ràng:
– Tôi không sợ. Tôi đã mất tất cả một lần, và tôi biết cảm giác ấy đau đớn thế nào. Tôi làm việc này không chỉ cho mình, mà cho cả những người từng bị chà đạp, từng bị vùi dập bởi những thế lực ngầm trong showbiz. Nếu cần, tôi sẽ là người đầu tiên mở đường.
Tiếng vỗ tay vang lên rầm rộ. Một số phóng viên lặng lẽ nhìn nhau, ánh mắt ngưỡng mộ lẫn dè chừng.
Phía dưới, Lâm Duy Nhân mặt xám ngoét, quay sang thì thầm với Phùng Thanh Đào. Vương Gia Hào rút điện thoại, lén nhắn tin cho ai đó, mặt thất thần. Không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy.
Trịnh Lan Anh nhìn Quân Dương, trong mắt ánh lên niềm tự hào lẫn lo lắng. Cô thì thầm:
– Anh đã làm được rồi, nhưng họ sẽ không bỏ qua đâu.
Anh cười nhẹ:
– Tôi đã chuẩn bị tinh thần. Đòn phản công của họ sẽ rất độc ác. Nhưng lần này, tôi không chiến đấu một mình.
Bên ngoài, mưa vẫn chưa dứt. Đám đông phóng viên tiếp tục truy hỏi, không khí nóng lên từng phút.
Lê Quốc Khánh cầm micro, thông báo kết thúc họp báo:
– Mọi thông tin chi tiết sẽ được chuyển đến các cơ quan chức năng. Chúng tôi đề nghị mọi người bình tĩnh, tránh đưa tin sai lệch khi chưa có kết luận điều tra chính thức.
Đám đông lục tục đứng dậy, nhưng ánh mắt vẫn dán vào Quân Dương. Không ai ngờ một “bình hoa” bị ruồng bỏ ngày nào lại có thể lật ngược bàn cờ, đưa cả giới showbiz vào tâm bão.
***
Phòng chờ sau họp báo, không khí như lắng lại sau trận bão lớn. Quân Dương ngồi xuống ghế, hai tay đan vào nhau, mắt nhìn ra cửa kính mờ hơi nước. Lâm Hạ Vy rón rén lại gần, đưa cho anh cốc trà nóng.
– Anh mệt không?Anh nhận cốc trà, cười dịu dàng:
– Không đâu, Hạ Vy. Anh đã quen với áp lực rồi. Em và mẹ hãy tránh mặt một thời gian, mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Cô bé gật đầu, mắt hoe đỏ nhưng ánh lên tia kiên cường. Trần Diễm – mẹ anh – bước vào, đặt tay lên vai con trai:
– Mẹ tự hào về con. Dù chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn là một gia đình.
Anh nắm lấy bàn tay mẹ, cảm nhận hơi ấm truyền vào người. Trong lòng, bao nhiêu đau đớn, tủi nhục từng trải qua dường như tan biến, chỉ còn lại tình thân bền bỉ như ngọn lửa không tắt.
Từ Gia Minh bước vào, cười khẩy:
– Anh giỏi lắm. Đòn này chắc bọn chúng phải choáng váng một thời gian. Nhưng tôi cá, chúng sẽ không ngồi yên đâu.
Quân Dương nhướng mày:
– Tôi đợi họ. Đã đến nước này, không còn đường lùi nữa.
Phan Tuấn Kiệt nhảy phắt lên bàn, vung tay:
– Để tôi tổ chức chiến dịch bảo vệ anh trên mạng xã hội. Nếu bọn họ dám chơi bẩn, fanclub sẽ dọn sạch tin giả trong vòng một ngày!
Trịnh Lan Anh mỉm cười, khẽ nhắc:
– Đừng chủ quan. Lâm Duy Nhân không dễ bị đánh bại như vậy. Hắn còn nhiều con bài chưa lật.
Quân Dương gật đầu. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu cho một cuộc chiến dài hơi.
***
Đêm đó, mạng xã hội bùng nổ. Video họp báo lan truyền với tốc độ chóng mặt, hashtag #CôngLýChoQuânDương đứng đầu bảng tìm kiếm. Hàng trăm nghìn bình luận ủng hộ, nhưng cũng không ít lời đe dọa, bôi nhọ từ phe đối lập.
Trong một căn phòng tối, Lâm Duy Nhân đứng trước màn hình, tay siết chặt ly rượu. Phùng Thanh Đào ném điện thoại xuống bàn, mặt đỏ bừng vì giận dữ.
– Tại sao lại có đoạn ghi âm đó? Ai đã phản bội chúng ta?
Vương Gia Hào lắp bắp:
– Tôi… tôi đã kiểm tra kỹ mọi thứ. Không ngờ hắn lại có người bên trong đội của mình!
Duy Nhân trừng mắt, giọng lạnh như băng:
– Không quan trọng ai phản bội. Quan trọng là, chúng ta còn nước cờ nào không?
Phùng Thanh Đào cười nhạt:
– Còn chứ. Đòn này chưa đủ để hạ gục tôi. Để xem, Quân Dương chịu được bao nhiêu sóng gió nữa.
Bên ngoài, Lục Thiên Phong – vệ sĩ trung thành của Duy Nhân – đứng lặng lẽ, mắt ánh lên sự tàn nhẫn. Hắn móc điện thoại, bấm số lạ.
– Đã đến lúc cho nó biết thế nào là địa ngục.
***
Trong căn hộ nhỏ, Quân Dương ngồi trầm ngâm bên bàn làm việc. Điện thoại reo lên – là Nguyễn Tinh Hà.
– Anh ơi, em vừa thấy một bài đăng nặc danh tung ra đoạn tin nhắn giả mạo giữa anh và một nữ nghệ sĩ, ám chỉ anh từng quấy rối cô ấy. Em nghĩ đây là chiêu tiếp theo của bọn chúng.
Anh nhíu mày, giọng trầm xuống:
– Em gửi đường link cho anh. Đừng để bị lộ danh tính, em hiểu không?
– Dạ, anh yên tâm. Em sẽ nhờ bạn bè report giúp anh.
Kết thúc cuộc gọi, Quân Dương gửi ngay thông tin cho Trịnh Lan Anh. Cô trả lời tức thì:
– Đội pháp lý sẽ xử lý. Nhưng chúng ta phải chuẩn bị cho một đợt tấn công mới, lần này sẽ nhắm vào đời tư của anh.
Anh cười nhạt:
– Bọn họ chỉ biết lặp lại chiêu cũ. Tôi sẽ cho họ thấy, tôi không còn là “bình hoa” dễ vỡ nữa.
Điện thoại lại rung. Tin nhắn từ số lạ: “Mày nghĩ mình thắng rồi sao? Đêm nay, mày sẽ phải trả giá.”
Quân Dương nhắm mắt, hít sâu. Ngoài kia, mưa đã ngớt. Nhưng trong lòng anh, một cơn bão khác vừa nổi lên.
***
Tòa soạn lớn nhất thành phố, một nữ phóng viên trẻ cắm cúi trước màn hình, lướt qua hàng trăm email nặc danh tố giác các “ông lớn” showbiz. Cô ngẩng lên, ánh mắt sáng quắc:
– Đây mới chỉ là bắt đầu. Lâm Quân Dương vừa mở ra một cuộc thanh trừng thực sự.
Phía sau, trưởng ban biên tập thấp giọng:
– Cẩn thận, đây không phải trò chơi. Đụng vào hào môn là rước họa vào thân.
Cô gái cười nhẹ:
– Nếu không ai dám lên tiếng, thì mãi mãi sẽ không có công lý.
***
Bên trong phòng họp nhỏ, Quân Dương và đồng đội tiếp tục rà soát từng lỗ hổng trong kế hoạch. Trịnh Lan Anh trình bày:
– Em đã đặt lịch với các kênh truyền hình lớn, sẽ phát sóng phóng sự điều tra về đường dây rửa tiền của Vương Gia Hào. Từ Gia Minh sẽ dựng lại toàn bộ timeline sự kiện. Nếu cần, chúng ta có thể tung tiếp bằng chứng về các hợp đồng ma của Phùng Thanh Đào.
Từ Gia Minh tiếp lời:
– Tôi vừa nhận được tin, có người của Lâm Duy Nhân đang mua chuộc nhân chứng. Chúng ta phải bảo vệ họ, nếu không mọi thứ sẽ đổ bể.
Lê Quốc Khánh trầm giọng:
– Tôi sẽ sắp xếp bảo vệ cho các nhân chứng. Nhưng cậu phải cảnh giác, tôi ngửi thấy mùi nguy hiểm.
Phan Tuấn Kiệt cười lớn:
– Càng nguy hiểm càng k*ch th*ch! Để xem bọn họ còn làm được gì.
Quân Dương liếc anh một cái, giọng trầm tĩnh:
– Đừng chủ quan. Chúng ta chỉ mới thắng một trận nhỏ. Cuộc chiến thực sự mới bắt đầu.
Anh đứng dậy, nhìn từng người một, ánh mắt kiên định:
– Từ giờ, mọi người phải đi lại cẩn thận. Đừng để lộ lịch trình. Nếu có bất cứ dấu hiệu gì bất thường, phải báo cho tôi hoặc chú Khánh ngay lập tức.
Mọi người gật đầu, không ai nói thêm gì, nhưng trong mắt đều ánh lên sự quyết tâm.
***
Đêm xuống. Thành phố lại chìm trong cơn mưa nhẹ. Quân Dương đứng một mình ngoài ban công, ngước nhìn bầu trời xám xịt. Bên dưới, đèn xe nối dài bất tận, như những dòng người không bao giờ ngừng lại.
Anh biết, sóng gió phía trước còn dài. Kẻ thù của anh không chỉ có ba người đó, mà còn cả một thế lực ngầm đứng sau, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
Tiếng điện thoại vang lên lần nữa. Một tin nhắn nặc danh: “Muốn bảo vệ gia đình, hãy cẩn thận. Đừng để người thân của mày trả giá thay.”
Quân Dương siết chặt điện thoại, mắt lóe lên tia nhìn nguy hiểm. Anh quay vào trong, đóng sập cửa ban công.
– Không ai được phép động vào người thân của tôi. Nếu các người dám, tôi sẽ cho cả thế giới biết bộ mặt thật của các người.
Trong bóng tối, ánh mắt anh sáng rực. Ngọn lửa phục hận chưa bao giờ tắt, mà càng cháy dữ dội hơn.
***
Ở một góc khuất khác của thành phố, Lâm Duy Nhân ngồi đối diện Phùng Thanh Đào. Họ im lặng rất lâu, rồi Duy Nhân lên tiếng:
– Không thể để hắn sống sót qua đêm nay.
Phùng Thanh Đào cười lạnh:
– Được. Để tôi lo phần truyền thông. Anh lo phần còn lại.
Vương Gia Hào run rẩy đứng sau, ánh mắt dao động, nhưng không dám nói lời nào.
Ngoài cửa, Lục Thiên Phong đã chuẩn bị sẵn, chỉ chờ lệnh.
***
Trong đêm, tiếng còi xe cấp cứu vang lên đâu đó ngoài phố. Những tin nhắn đe dọa, những lời bôi nhọ tiếp tục xuất hiện dày đặc trên mạng. Nhưng lần này, bên cạnh Quân Dương đã có một đội ngũ vững vàng.
Anh ngồi xuống, mở laptop, bắt đầu viết một lá thư công khai gửi tới toàn bộ người hâm mộ, đồng nghiệp và công chúng. Từng dòng chữ hiện lên, mạnh mẽ, chân thành:
“Dù có bị bôi nhọ, tôi vẫn chọn đối diện với sự thật. Tôi không muốn bất kỳ ai phải chịu cảnh như tôi từng chịu đựng. Nếu có ai đó phải ngã xuống để l*t tr*n sự giả dối, tôi sẵn sàng là người đó…”
Khi anh nhấn nút gửi, đâu đó ngoài kia, những bàn tay tối tăm lại bắt đầu toan tính. Nhưng ánh sáng của sự thật đã le lói, không gì có thể dập tắt hoàn toàn.
***
Sáng sớm hôm sau, một tin nhắn lạ gửi tới điện thoại Quân Dương: “Muốn gặp mặt, tôi có thông tin về mẹ anh. Nếu không muốn hối hận, hãy đến nhà kho cũ ven sông trước khi quá muộn.”
Anh nhìn dòng tin, ánh mắt tối sầm lại. Bàn tay siết chặt, khớp ngón tay trắng bệch.
Ngoài cửa, tiếng bước chân khẽ vang lên – Trịnh Lan Anh xuất hiện, lo lắng:
– Có chuyện gì sao?
Anh ngước nhìn cô, nụ cười nhạt trên môi:
– Trò chơi mới chỉ bắt đầu, Lan Anh à. Lần này, chúng ta sẽ không để ai phải trả giá oan uổng nữa.
Bên ngoài, bình minh vừa ló rạng. Nhưng trong lòng Quân Dương, một cơn bão mới đang âm thầm hình thành, sẵn sàng cuốn phăng mọi thứ cản đường.
Chưa ai biết, đêm nay sẽ là đêm của những mặt nạ cuối cùng rơi xuống – và sự thật, có khi phải trả giá bằng cả máu và nước mắt.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]