Sáng hôm ấy, không khí trong phòng họp của công ty giải trí Tinh Vân căng như dây đàn. Trịnh Lan Anh lặng lẽ đi lại giữa những dãy bàn, ánh mắt dõi về phía cửa, lo lắng không che giấu. Đội ngũ truyền thông, luật sư Lê Quốc Khánh, Từ Gia Minh và cả Phan Tuấn Kiệt đều đã có mặt, riêng Lâm Quân Dương vẫn chưa xuất hiện.
Chỉ đến khi đồng hồ điểm tám giờ đúng, cửa bật mở. Quân Dương bước vào, áo sơ mi đen, gương mặt lạnh như băng, đôi mắt sáng rực ý chí. Không ai lên tiếng. Anh đặt điện thoại lên bàn, ngồi xuống ghế chủ tọa.
– Mọi người đã sẵn sàng cho buổi livestream? – Giọng anh trầm, dứt khoát.
Trịnh Lan Anh gật đầu, đưa tập giấy tóm tắt các kịch bản truyền thông. – Đã kiểm tra toàn bộ hệ thống an ninh. Đội IT trực 24/24. Nếu có tấn công mạng, sẽ khóa luồng ngay.
Lê Quốc Khánh chỉnh lại kính, ánh mắt sắc như dao: – Tôi đã chuẩn bị hồ sơ pháp lý. Nếu phía bên kia tung tin vu khống, lập tức phản pháo. Nhưng… – Ông dừng lại, nhìn thẳng Quân Dương – Cậu thật sự muốn công khai mọi chuyện? Cả bí mật về “Người Mang Ký Ức”?
Bên ngoài, tiếng gió rít qua cửa kính. Quân Dương nhìn từng người trong phòng, ánh mắt bình thản nhưng không kém phần quyết đoán.
– Đã đến lúc chấm dứt vòng lặp bẩn thỉu này. Tôi không muốn bất kỳ ai khác phải chịu cảnh bị săn lùng, bị biến thành công cụ. Nếu tôi không lên tiếng, những kẻ đó sẽ tiếp tục thao túng mọi thứ. – Anh dừng lại, giọng dịu xuống – Và tôi muốn tự tay kéo mẹ tôi về, không để ai khác trả giá thay.
Im lặng kéo dài vài giây. Từ Gia Minh vỗ vai anh, cười khẽ: – Nếu cậu dám, tôi cũng dám. Đời tôi chẳng còn gì để mất.
Phan Tuấn Kiệt nháy mắt: – Anh lên sóng, tôi nhảy phụ họa cũng được. Chỉ cần không bỏ rơi chúng tôi là được.
Cả phòng bật cười, không khí bớt phần căng thẳng. Quân Dương khẽ gật đầu, ánh mắt cảm kích lướt qua từng người.
– Vậy bắt đầu chuẩn bị thôi. – Anh đứng dậy, sải bước ra phía hậu trường, nơi đã bố trí sẵn phông nền và thiết bị livestream. Ngoài cửa, Lâm Hạ Vy nép vào góc, tay nắm chặt cuốn sổ vẽ. Nhìn thấy anh, cô bé rụt rè gọi khẽ:
– Anh… em sẽ vẽ lại khoảnh khắc này. Anh đừng sợ.
Quân Dương mỉm cười, nhẹ nhàng xoa đầu em gái. – Không ai có thể ép chúng ta cúi đầu nữa đâu, Hạ Vy.
***
Khi đồng hồ chỉ còn mười phút tới giờ phát sóng, Quân Dương một mình ngồi trước gương. Gương mặt hiện lên nét mệt mỏi, nhưng ánh mắt không chút do dự. Anh mở điện thoại, đọc lại lá thư công khai vừa gửi tối qua. Lời lẽ giản dị, nhưng mỗi câu đều như mũi dao xoáy vào những kẻ đang nấp trong bóng tối.
Chuông báo rung lên. Một tin nhắn nặc danh: “Nếu mày dám nói thật, mày sẽ hối hận cả đời.” Anh cười nhạt, xóa ngay không cần đọc thêm.
Trịnh Lan Anh bước vào, tay cầm cốc trà nóng. – Anh ổn chứ?
Quân Dương nhìn cô, giọng trầm ấm: – Anh chưa bao giờ cảm thấy mình là chính mình như lúc này. Lan Anh, em có sợ không?
Cô gái lắc đầu, nụ cười dịu dàng: – Không. Em tin vào anh. Cũng như năm xưa anh từng tin vào em.
Anh khẽ siết tay cô, rồi buông ra. – Cảm ơn em.
***
Ánh đèn trong phòng thu bật sáng, máy quay đã vào vị trí. Phía ngoài, hàng trăm nghìn người đang chờ đợi trên các nền tảng mạng xã hội. Từ các hot search đến diễn đàn giải trí, đâu đâu cũng bàn tán về buổi livestream “giải trình scandal lớn nhất năm” của Lâm Quân Dương.
Ở một góc tối, Lâm Duy Nhân ngồi vắt chân, mắt dán vào màn hình laptop, bên cạnh là Vương Gia Hào và Diệp Ngọc Bích. Cô gái tóc đỏ cười nhạt: – Để xem hắn dám làm gì. Một bước sai thôi là hết đường quay lại.
Vương Gia Hào lẩm bẩm: – Nếu hắn lật bài ngửa, liệu phía trên có để yên không?
Lâm Duy Nhân không trả lời, ánh mắt lạnh lẽo. Ngoài cửa, Lục Thiên Phong đứng lặng lẽ, tay đặt lên thắt lưng, sẵn sàng đợi lệnh.
***
Tám giờ ba mươi. Đèn đỏ bật sáng. Lâm Quân Dương xuất hiện trên màn hình, phía sau là logo công ty giản đơn, không chiêu trò, không hiệu ứng. Anh ngồi thẳng lưng, hai tay đan vào nhau trên bàn.
– Xin chào mọi người. Tôi là Lâm Quân Dương.
Chỉ một câu, phòng chat đã bùng nổ. Hàng trăm nghìn bình luận cuộn trào: “Lên sóng rồi kìa!”, “Liệu có khóc lóc xin lỗi không?”, “Anh Dương, hãy nói thật đi!”
Anh nhìn thẳng vào ống kính, ánh mắt kiên định. – Tôi biết, thời gian qua có rất nhiều tin đồn, thậm chí có người dùng mạng xã hội để vu khống, bôi nhọ danh dự của tôi và những người thân quanh tôi. Hôm nay, tôi ngồi đây không phải để thanh minh cho cá nhân mình, mà để nói về một sự thật lớn hơn tất cả những scandal tầm thường ngoài kia.
Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu. Không khí phòng thu lặng như tờ. Từ Gia Minh, Lan Anh, Hạ Vy, cả Phan Tuấn Kiệt đều dõi theo anh từ phía sau cánh gà.
– Có lẽ các bạn từng nghe những câu chuyện về “Người Mang Ký Ức” – những người mang theo ký ức từ kiếp trước hoặc thế giới khác. Trong xã hội này, chúng ta bị ràng buộc bởi rất nhiều quy tắc. Nhưng cũng chính vì vậy, có những người bị biến thành mục tiêu săn lùng, bị coi như dị loại, phải sống trong bóng tối.
Một làn sóng bình luận mới ập tới: “Định chơi chiêu giả tưởng à?”, “Cậu ấy nói thật hay đùa vậy?”, “Người Mang Ký Ức là gì?”
Quân Dương không né tránh. Anh mở laptop, chiếu lên màn hình những đoạn video cắt ghép từ các lần anh bị vu oan, bị dìm hàng, những lần mẹ anh bị ép buộc, những giọt nước mắt của Hạ Vy bị quay lén rồi đem ra làm trò cười trên mạng xã hội.
– Tôi là một trong số những người đó. Tôi mang ký ức của một đời trước – một người từng đứng trên đỉnh cao, cũng từng rơi xuống đáy vực. Tôi đã mất tất cả, từng bị chính người thân, đồng nghiệp và cả truyền thông dìm xuống bùn lầy. Nhưng tôi không chọn đầu hàng.
Không khí trong phòng chat dường như đông cứng lại. Nhiều người bán tín bán nghi, nhưng cũng không ít người bắt đầu viết những dòng động viên: “Cố lên!”, “Tôi cũng từng bị bắt nạt”, “Anh không đơn độc!”
Anh hướng ánh mắt về phía máy quay, từng lời đều rõ ràng, sắc lạnh:
– Tôi biết, sẽ có người cười nhạo, có người sợ hãi, có người sẽ dùng điều này để tiếp tục công kích tôi và gia đình tôi. Nhưng tôi không cần sự thương hại. Tôi chỉ muốn nhắn nhủ những ai từng bị chà đạp, từng bị gọi là dị biệt, từng bị lôi ra làm trò tiêu khiển: Đừng để bọn họ quyết định số phận của bạn.
Lúc này, các hashtag “Lâm Quân Dương Người Mang Ký Ức”, “Đừng Để Họ Quyết Định Số Phận” bắt đầu leo top. Truyền thông bủa vây, các kênh lớn nhỏ đồng loạt đưa tin nóng: “Sao nam công khai thân phận dị biệt”, “Quân Dương livestream thách thức truyền thông hào môn”.
Bên trong phòng điều khiển, Từ Gia Minh quay sang Lan Anh, giọng run lên vì xúc động: – Tôi không ngờ cậu ấy dám nói ra… Chuyện này sẽ thay đổi mọi thứ.
Lan Anh mím môi, mắt long lanh: – Anh ấy chưa từng cúi đầu trước ai cả.
***
Ở một căn biệt thự ngoại ô, Trần Diễm ngồi trước màn hình, bàn tay run lên. Bà nhìn con trai, nước mắt lặng lẽ lăn xuống. Bên cạnh, Hạ Vy cũng khóc, nhưng ánh mắt sáng lên niềm tự hào.***
Quân Dương tiếp tục, giọng chậm rãi, từng chữ như đóng đinh:
– Người ta nói: Ai kiểm soát truyền thông, người đó kiểm soát vận mệnh. Nhưng truyền thông cũng chỉ là công cụ. Quan trọng là chính chúng ta có đủ dũng khí để nhìn thẳng vào sự thật hay không.
Anh kể về những lần bị cô lập, những đêm không ngủ vì bị đe dọa, những lần mẹ anh phải quỳ gối xin tha cho con, những giấc mơ Hạ Vy khóc òa trong bóng tối. Anh không tô vẽ, không kêu ca, chỉ bình thản thuật lại.
– Tôi đã từng hận bản thân vì yếu đuối, từng muốn biến mất khỏi thế giới này. Nhưng rồi tôi hiểu ra, nếu tôi gục ngã, những người tôi yêu thương sẽ không còn chỗ dựa nào nữa.
Phòng chat bỗng tràn ngập biểu tượng trái tim, những dòng bình luận động viên, chia sẻ câu chuyện của chính họ. “Tôi cũng từng tuyệt vọng”, “Cảm ơn anh đã nói ra!”, “Không ai đáng bị đối xử như vậy!”
Quân Dương ngước nhìn máy quay, ánh mắt như xuyên thấu màn hình:
– Sự dũng cảm không phải là không sợ hãi, mà là dám bước qua nỗi sợ. Nếu ai đó đang xem livestream này từng muốn buông xuôi, hãy nhớ: Bạn không hề đơn độc. Chúng ta có thể bị bôi nhọ, bị ghét bỏ, nhưng không ai có quyền tước đi phẩm giá của chúng ta.
Trịnh Lan Anh ngồi phía sau, hai bàn tay siết chặt, nước mắt chực trào. Từ Gia Minh lặng người, Phan Tuấn Kiệt cũng cúi đầu, môi mím chặt. Mỗi người đều nhìn thấy bóng dáng chính mình trong những gì Quân Dương kể lại.
***
Ở đầu bên kia thành phố, Lâm Duy Nhân đập mạnh vào bàn, mặt tái đi. – Dừng livestream lại! – Hắn quát vào điện thoại. – Dùng bot tấn công, spam bôi nhọ, bất cứ cách nào cũng được!
Phùng Thanh Đào gọi điện cho đội truyền thông ngầm, giọng lạnh như băng: – Tung tất cả video cắt ghép, cho trending hashtag “Lâm Quân Dương hoang tưởng”.
Tuy nhiên, phòng IT của Tinh Vân đã chuẩn bị từ trước. Các đợt tấn công bị chặn đứng, đội ngũ kỹ thuật viên căng mình bảo vệ đường truyền. Bình luận tiêu cực bị lọc sạch, những lời động viên ngày càng nhiều lên.
***
Quân Dương nhìn thẳng vào máy quay, giọng chậm rãi hơn, nhưng không kém phần mạnh mẽ:
– Tôi sẽ không xin lỗi vì mình khác biệt. Tôi cũng không xin lỗi vì dám lên tiếng. Nếu có ai đó muốn dùng điều này để đe dọa, hãy nhớ: Tôi không còn gì để mất nữa. Các người có thể lấy đi mọi thứ của tôi, nhưng không thể lấy đi ý chí này.
Cả phòng chat nổ tung. Các nghệ sĩ từng bị vùi dập cũng lên tiếng ủng hộ. Nguyễn Tinh Hà – một trong những fan trung thành – đăng dòng trạng thái: “Tôi tự hào vì thần tượng của mình!” Hàng loạt hashtag mới xuất hiện: “Sự Thật Không Thể Bị Chôn Vùi”, “Đừng Sợ Khác Biệt”.
Ngay lúc ấy, điện thoại Quân Dương rung lên. Một số lạ gửi đến đoạn video quay cảnh mẹ anh – Trần Diễm – đang bị trói trong một căn phòng tối. Giọng nói lạnh lùng vang lên: “Dừng lại, hoặc mẹ mày sẽ không được an toàn.”
Anh liếc qua màn hình, mắt lóe lên tia lạnh lẽo, nhưng không để lộ ra ngoài. Anh chuyển đoạn video cho Lan Anh xử lý, rồi tiếp tục hướng về ống kính:
– Tôi biết, sẽ có người không muốn sự thật này bị phơi bày. Nhưng tôi không sợ nữa. Nếu các người dám động vào người thân của tôi, tôi sẽ cho cả thế giới biết bộ mặt thật của các người.
***
Sau hơn một tiếng, buổi livestream kết thúc bằng lời nhắn: – Cảm ơn mọi người đã lắng nghe. Nếu bạn từng bị tổn thương, hãy đứng lên. Nếu bạn từng bị dìm xuống, hãy để tôi là người truyền cảm hứng cho bạn. Đừng bao giờ để ai quyết định bạn là ai.
Khi máy quay tắt, cả phòng thu vỡ òa trong tiếng vỗ tay. Quân Dương đứng dậy, hơi thở nặng nề, nhưng ánh mắt sáng rực. Trịnh Lan Anh lao đến ôm chầm lấy anh, nghẹn ngào:
– Anh làm được rồi.
Từ Gia Minh chạm vai anh, cười lớn: – Đúng là lão đại của tôi!
Phan Tuấn Kiệt huýt sáo, nhảy lên bàn: – Fan tăng vèo vèo! Đợi xem bọn họ còn dám làm gì nữa không.
Quân Dương chỉ mỉm cười, lặng lẽ nhìn về phía màn hình, nơi hàng triệu lượt xem vẫn đang tăng lên từng giây.
***
Bên ngoài, sóng truyền thông dậy sóng. Các nhà báo, blogger, chuyên gia tâm lý, thậm chí cả nghệ sĩ từng bị lãng quên đều lên tiếng ủng hộ Quân Dương. Hàng loạt chương trình thảo luận, talkshow mời anh làm khách mời. Đội ngũ pháp lý của Lê Quốc Khánh liên tục nhận được đề nghị bảo vệ những người bị bắt nạt khác.
Ở trường học, sinh viên truyền tay nhau đoạn trích livestream. Trong các văn phòng, giới trẻ bàn tán về “Người Mang Ký Ức”, về nghị lực, về dám sống thật với mình. Phong trào #KhôngCúiĐầu lan tỏa khắp mạng xã hội.
Làn sóng ủng hộ mạnh đến mức, các đối thủ truyền thông buộc phải gỡ bỏ những bài bôi nhọ, thậm chí có kênh lớn công khai xin lỗi vì từng tiếp tay cho các thế lực đen tối.
***
Tuy vậy, ở một nơi khác, Lâm Duy Nhân đập vỡ cốc thủy tinh, ánh mắt đỏ ngầu:
– Hắn nghĩ thắng được sao? Trò chơi mới chỉ bắt đầu.
Bên cạnh, Lục Thiên Phong siết chặt nắm đấm, sẵn sàng nhận lệnh.
Phùng Thanh Đào cười nhạt, lướt qua các bảng tin: – Để xem, ai sẽ là người cười cuối cùng.
***
Đêm buông xuống. Quân Dương ngồi một mình trong phòng, màn hình laptop sáng lên dòng tin nhắn mới: “Cậu nghĩ mình đã an toàn rồi sao? Sự thật vẫn còn nhiều lớp. Hãy chuẩn bị trả giá.”
Anh ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm. Ngoài cửa sổ, tiếng còi xe cấp cứu lại vang lên đâu đó trong thành phố.
Chặng đường phía trước vẫn còn đầy thử thách. Nhưng giờ đây, anh không còn đơn độc. Và phía sau, một làn sóng mới đang âm thầm trỗi dậy, đợi chờ người dẫn đường.
Ở đầu dây bên kia, một giọng nói bí ẩn vang lên: – Bắt đầu đi. Hãy để Lâm Quân Dương nếm mùi mất mát thực sự.
Đèn đường rực sáng. Màn đêm chưa kết thúc. Trò chơi quyền lực, danh dự và sự thật chỉ vừa mới bắt đầu.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]