Lâm Quân Dương đặt điện thoại xuống, ánh mắt chạm vào màn hình phản chiếu khuôn mặt lạnh lùng, cương nghị. Không gian căn hộ nhỏ bé chìm trong ánh sáng nhàn nhạt của đèn bàn, mọi âm thanh như bị nuốt chửng bởi bóng tối đặc quánh. Trong lòng anh, một dự cảm nặng nề trườn qua từng ý nghĩ, nhưng ý chí lại sắc như thép.
Tiếng gõ cửa vang lên, ngắn gọn mà dứt khoát. Quân Dương tiến tới, mở cửa. Trịnh Lan Anh đứng trước mặt anh, gương mặt tái nhợt, đôi mắt ánh lên vẻ lo âu xen lẫn quyết tâm. Cô đưa cho anh một tập hồ sơ, giọng hạ thấp:
– Em vừa nhận tin, Lâm gia mở họp khẩn. Họ gây sức ép trực tiếp lên mẹ anh, đe dọa sẽ cắt hết hỗ trợ. Đây là tất cả tài liệu em gom được – những bức thư nặc danh, ảnh paparazzi và các khoản chuyển tiền gần đây.
Quân Dương lật từng trang, ánh mắt tối lại. Một lá thư đánh dấu đỏ nổi bật: “Nếu tiếp tục chống đối, mọi quyền lợi sẽ bị thu hồi ngay lập tức.” Anh đặt tập hồ sơ xuống bàn, giọng trầm đục:
– Họ đã quyết đoạn tuyệt thật rồi.
Lan Anh ngồi xuống đối diện, bàn tay đan vào nhau không giấu nổi run rẩy. Nhưng khi ngẩng lên, ánh mắt cô đầy kiên định:
– Em nghe nói, lần này họ làm thật. Hạ Vy cũng bị ép rút khỏi trường quốc tế. Chúng ta phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.
Quân Dương dựa lưng vào ghế, mắt nhắm hờ. Hơi lạnh trườn dọc sống lưng, nhưng trong anh không còn chỗ cho sợ hãi. Anh khẽ nói, từng chữ cứng rắn:
– Anh sẽ không để mẹ và Hạ Vy chịu tổn thương. Dù đối đầu với cả Lâm gia, anh cũng không lùi.
Lan Anh đặt tay lên bàn, nhẹ nhàng nhưng vững vàng:
– Em ở bên anh. Dù vũng bùn có sâu đến đâu, em cũng không bỏ cuộc.
Ánh nhìn của họ giao nhau, một lời hứa không cần nói thành lời. Quân Dương gật đầu, nét lạnh trong mắt dịu đi đôi chút, nhưng phía sau đó là ý chí không thể lay chuyển.
*
Tiếng gõ cửa lần nữa vang lên, dồn dập hơn. Quân Dương mở cửa, thấy Hạ Vy đứng lặng lẽ, mắt hoe đỏ, vai run lên. Cô ôm chặt balô, giọng nghẹn lại:
– Anh… em bị đuổi khỏi trường rồi. Họ nói em không đủ điều kiện. Mẹ… mẹ đang ở nhà, có người của Lâm gia tới. Anh về đi.
Dù nước mắt lăn dài, Hạ Vy vẫn cố mím môi, ánh mắt chứa đựng sự phản kháng lặng lẽ. Quân Dương kéo em vào nhà, ôm vai cô:
– Đừng sợ. Anh ở đây rồi. Từ giờ, chỉ cần tin vào anh. Dù ai nói gì, em cứ vững lòng.
Hạ Vy ngẩng lên, giọng run run:
– Em không muốn làm gánh nặng cho anh. Chỉ cần mẹ và anh không bỏ em là đủ.
Quân Dương vuốt tóc em gái, lòng thắt lại. Ở kiếp trước, chính lúc này anh từng quay lưng, để mặc mẹ và em gái chịu đựng búa rìu dư luận. Hối hận ấy, anh sẽ không lặp lại.
*
Trong căn phòng khách cũ kỹ, Trần Diễm ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc lạnh. Hai người đàn ông mặc vest đen đứng đối diện, vẻ mặt lạnh lùng, cao ngạo.
– Phu nhân, quyết định của hội đồng đã rõ. Nếu bà còn liên lạc với Lâm Quân Dương, toàn bộ tài sản sẽ bị phong tỏa. Chúng tôi khuyên bà nghĩ cho tương lai của con gái.
Trần Diễm đáp, giọng bình thản:
– Tôi không cần Lâm gia nhắc nhở về tương lai con mình. Nếu các người thực sự muốn đoạn tuyệt, tôi sẽ trả lại từng đồng. Nhưng đừng quên, tôi chưa từng cầu xin một xu nào từ các người.
Người đàn ông nhếch mép, ánh mắt lạnh băng:
– Bà mạnh miệng thật. Nhưng ngoài kia không thiếu kẻ săn “Người Mang Ký Ức”. Lâm gia có thể bảo vệ bà – hoặc làm ngơ. Tùy bà chọn.
Cửa đóng lại, Trần Diễm thở dài. Bà nhìn sang Hạ Vy, dịu giọng:
– Mẹ không sao đâu con. Nếu phải làm lại từ đầu, mẹ cũng không để ai làm hại hai đứa.
Quân Dương bước vào, ánh mắt quét nhanh căn phòng. Anh ngồi cạnh mẹ, nắm chặt tay bà:
– Con xin lỗi vì kéo mẹ và Hạ Vy vào vòng xoáy này. Nhưng từ nay, con sẽ không lùi nữa.
Trần Diễm nhìn con trai, ánh mắt vừa tự hào vừa xót xa:
– Mẹ không sợ mất hết, chỉ sợ con mất chính mình. Dù con chọn thế nào, mẹ cũng ở bên con.
Quân Dương đáp khẽ, ánh nhìn dứt khoát:
– Con sẽ không để mẹ phải chọn lại lần nữa.
*
Sáng hôm sau, tin tức về việc Lâm Quân Dương bị gia tộc cắt đứt hậu thuẫn rò rỉ trên các diễn đàn kín. Các bài viết ác ý về mẹ anh, Hạ Vy, bắt đầu xuất hiện dày đặc. Những tin nhắn nặc danh đe dọa Lan Anh, yêu cầu cô rời xa Quân Dương, liên tục được gửi tới.
Lan Anh gửi ảnh chụp màn hình cho anh. Quân Dương chỉ nhắn ngắn gọn: “Đừng để tâm. Càng như vậy, càng phải đi tiếp.”
Cùng lúc, Phan Tuấn Kiệt chủ động gọi đến, giọng vừa đùa vừa nghiêm túc:
– Lão đại, công ty tôi cũng bị áp lực. Có người muốn tôi rút khỏi “Lửa Đen”. Nhưng tôi quyết rồi, cùng anh đến cùng, dù thành scandal quốc tế cũng chơi.
Quân Dương bật cười, tiếng cười trầm:
– Nếu tôi ngã, cậu kéo tôi dậy chứ?
– Tôi không kéo, mà sẽ đá anh đứng lên. Đời này, tôi ghét nhất là làm quân cờ cho ai khác.
– Vậy chuẩn bị đi. Trận này không chỉ là showbiz.
Tuấn Kiệt ngắt máy, nhắn lại: “Chúng ta không phải người của quá khứ. Đã đến lúc tự viết lại số phận.”
*
Quân Dương ngồi lại bàn, xem nhanh dữ liệu Lan Anh tổng hợp. Lâm gia đã bắt đầu cắt các đối tác, phong tỏa nguồn tài chính, chặn mọi hợp đồng quảng cáo. Một số nhãn hàng lớn âm thầm rút hợp đồng, mạng xã hội chia hai chiến tuyến: người ủng hộ, kẻ chờ anh sụp đổ.
Anh mở nhóm chat bí mật, gửi tín hiệu cho Từ Gia Minh. Chỉ ít phút sau, Gia Minh xuất hiện, mặt lấm tấm mồ hôi, giọng đầy lửa:
– Tôi nghe tin rồi. Bên đầu tư vừa rút, “Lửa Đen” có nguy cơ dừng sản xuất. Nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu anh đồng ý, tôi gom đội ngũ cũ, tự sản xuất bằng vốn cá nhân. Nhưng… tôi cần một đầu tàu thực sự.
Quân Dương nhìn Gia Minh, ánh mắt hai người giao nhau:
– Anh không sợ bị cuốn vào cuộc chiến này sao? Tôi không đảm bảo được sự an toàn cho ai cả.
Gia Minh cười lớn:
– Sợ gì chứ? Tôi đi lên từ con số không. Đánh với hào môn, chỉ sợ không đủ quyết liệt. Nếu được, tôi muốn mời cả Tuấn Kiệt, Lan Anh vào nhóm sản xuất. Chúng ta không chỉ làm phim, mà còn tạo làn sóng mới.
Quân Dương gật đầu:
– Đồng ý. Nhưng trước hết, tôi cần một liên minh. Không chỉ nghệ sĩ, mà còn những người đứng sau, sẵn sàng chống lại luật chơi cũ.
Gia Minh hỏi:
– Anh có kế hoạch gì?
– Tạo một mạng lưới liên minh ngầm. Mỗi người giữ một vai trò, không ai biết toàn bộ kế hoạch ngoài tôi. Chúng ta sẽ tự xây dựng truyền thông, tung ra sản phẩm chất lượng. Nếu Lâm gia muốn kiểm soát dư luận, tôi sẽ cho họ thấy: truyền thông không còn là độc quyền của gia tộc.
Lan Anh xen vào, ánh mắt sáng lên:
– Em có thể xây dựng kênh truyền thông độc lập, tập hợp các cây bút trẻ, blogger ủng hộ nghệ sĩ tự do. Họ chỉ cần một người dẫn đường.
Quân Dương mỉm cười, ánh mắt dịu lại:
– Tốt. Từ hôm nay, mỗi người là một mắt xích. Chúng ta không chỉ chống lại một gia tộc, mà còn là cả hệ thống cũ kỹ.
*
Tối hôm đó, căn hộ nhỏ sáng ánh đèn. Hạ Vy ngồi vẽ tranh, thỉnh thoảng liếc nhìn ra ngoài, như muốn chắc chắn anh trai vẫn ở đó. Trần Diễm đứng bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn dòng xe phía xa. Sự bình yên mong manh này chỉ là tạm bợ giữa giông bão.
Quân Dương nhận được cuộc gọi lạ. Giọng trầm khàn vang lên:
– Tôi là Lê Quốc Khánh. Nghe nói cậu gặp rắc rối với Lâm gia. Nếu cần trợ giúp pháp lý, gọi cho tôi. Có những thứ luật pháp không bảo vệ được, nhưng tôi có thể giúp cậu lật lại thế cờ.
Quân Dương trầm ngâm:
– Vì sao ông giúp tôi?
– Tôi từng nợ mẹ cậu một ân tình. Giờ đến lượt tôi trả. Đừng để mình bị dồn vào góc tường, Quân Dương. Đôi khi chỉ cần một người dám đứng lên, mọi thứ sẽ thay đổi.
Anh ghi lại số, khẽ đáp:
– Cảm ơn. Tôi sẽ nhớ.
*
Sáng hôm sau, Diệp Ngọc Bích gửi tin nhắn lạnh lùng: “Anh sẽ không trốn thoát được đâu. Showbiz này không có chỗ cho kẻ phản bội. Tôi chờ ngày anh tự hủy hoại chính mình.”
Quân Dương không đáp, nhưng hiểu rõ: trận chiến này không chỉ là quyền lực, mà còn là danh dự, sinh mệnh của người anh thương yêu.
Lan Anh nhắn:
– Em phát hiện có người mua chuộc các fanpage lớn để bôi nhọ anh. Em đang liên hệ với Nguyễn Tinh Hà, cô ấy có thể giúp định hướng lại dư luận.
Anh nhắn lại:
– Được, cứ làm đi. Em cẩn thận.*
Buổi họp nhóm liên minh đầu tiên diễn ra trong một quán cà phê kín đáo. Quân Dương, Lan Anh, Gia Minh, Tuấn Kiệt và Nguyễn Tinh Hà ngồi quanh bàn. Mỗi người một tâm trạng, nhưng ánh mắt đều sáng lên quyết tâm.
Gia Minh mở đầu:
– Tôi nói rõ: tôi không có gì để mất, chỉ muốn làm phim thật sự cho đời. Nhưng nếu ai phản bội, tôi là người đầu tiên xử lý.
Tuấn Kiệt vỗ vai Gia Minh, cười phá lên:
– Tôi thích kiểu này. Có gì chơi hết mình, cùng lắm về quê trồng rau.
Lan Anh liếc Tuấn Kiệt, rồi hỏi Quân Dương:
– Anh đã có kế hoạch truyền thông chưa?
Quân Dương trải bản kế hoạch ra bàn:
– Chúng ta chia ba hướng. Thứ nhất, xây dựng nội dung mạng xã hội độc lập, tự sản xuất clip hậu trường, phỏng vấn thật, không qua kiểm duyệt nhà sản xuất nào. Thứ hai, gom các nhà báo tự do, blogger, fan trung thành như Tinh Hà, tạo làn sóng phản biện dư luận. Thứ ba, chuẩn bị sẵn hồ sơ pháp lý, nếu Lâm gia tấn công, ta phản đòn ngay.
Nguyễn Tinh Hà gật đầu, ánh mắt sáng rực:
– Em sẽ tập hợp fan cứng, lập chiến dịch hashtag, lan tỏa câu chuyện của anh. Truyền cảm hứng cho những người từng bị chà đạp.
Tuấn Kiệt hào hứng:
– Tôi lo phần vũ đạo, tiết mục viral, khuấy đảo các nền tảng video ngắn. Để bọn họ thấy, nghệ sĩ thực lực không cần dựa hơi ai.
Gia Minh trầm giọng:
– Tôi lo hậu trường, ghi lại toàn bộ quá trình sản xuất. Nếu có gì bất trắc, ít nhất ta có bằng chứng.
Quân Dương nhìn từng người, ánh mắt kiên định:
– Từ hôm nay, chúng ta không chỉ chiến đấu cho mình, mà còn cho rất nhiều người ngoài kia. Đây không phải trận chiến của một người.
Cả nhóm gật đầu, không khí căng thẳng nhưng hừng hực lửa nhiệt huyết.
*
Đêm đó, mạng xã hội xuất hiện hàng loạt bài viết, clip hậu trường, hình ảnh chân thực về quá trình tập luyện, làm việc của nhóm Quân Dương. Các blogger trẻ đồng loạt lên tiếng, kêu gọi chống lại sự thao túng của các tập đoàn lớn. Hashtag #ChọnSựThật, #NghệSĩTựDo, #LậtMặtHàoMôn liên tục lọt top xu hướng.
Phía Lâm gia lập tức phản kích. Lâm Duy Nhân chỉ đạo truyền thông, tung bài báo bôi nhọ, khơi lại vết thương cũ của mẹ Quân Dương, dựng lại các scandal từ thời anh còn là “bình hoa”. Các tài khoản ảo liên tục công kích Hạ Vy, gọi cô là “kẻ ăn bám”, “con ghẻ hào môn”.
Hạ Vy ngồi co mình trong phòng, nước mắt lặng lẽ rơi. Nhưng lần này, cô không tắt điện thoại, mà lặng lẽ vẽ tranh: một người con trai đứng giữa lằn ranh sáng tối, phía sau là hai người phụ nữ nhỏ bé. Bóng lưng ấy vững chãi như thành lũy.
*
Một buổi chiều, Quân Dương nhận tin nhắn: “Muốn bảo vệ gia đình? Gặp tôi ở bãi đỗ xe tầng hầm, 19h tối nay. Đừng mang ai theo.”
Anh không nói với ai, chỉ gửi định vị cho Lan Anh trước khi rời đi. Bãi xe tầng hầm vắng lặng, ánh đèn vàng nhợt nhạt hắt bóng dài. Một chiếc xe đen đỗ khuất, cửa kính hạ xuống, lộ gương mặt góc cạnh, nụ cười nhạt của Lâm Duy Nhân.
– Cuối cùng cũng chịu gặp riêng tôi?
Quân Dương đứng thẳng, ánh mắt không chút sợ hãi:
– Anh không cần vòng vo. Đến để ra điều kiện hay đe dọa?
Duy Nhân khoanh tay, nhấn từng chữ:
– Gia tộc đã quyết. Nếu cậu tiếp tục chống đối, tôi sẽ không chỉ hủy sự nghiệp cậu, mà cả mẹ và em gái cũng không còn chốn dung thân. Số tiền các người nợ, từng đồng, tôi sẽ thu lại. Cậu nghĩ thắng nổi tôi?
Quân Dương cười khẩy:
– Anh nhầm rồi. Tôi không đến để cầu xin. Chỉ nhắc anh: kẻ nắm truyền thông chưa chắc nắm được lòng người. Anh có thể mua chuộc bao nhiêu kẻ, nhưng không kiểm soát được tất cả. Tôi sẽ cho anh thấy, một mình tôi cũng đủ làm Lâm gia lung lay.
Duy Nhân im lặng, ánh mắt lạnh như băng:
– Cậu tưởng mình là ai? Một “Người Mang Ký Ức”? Thứ đó chỉ biến cậu thành con mồi béo bở hơn thôi.
Quân Dương tiến lên một bước, giọng trầm:
– Nếu anh đã biết bí mật ấy, cũng nên biết: nếu tôi rơi vào tay các người, tôi sẽ kéo cả Lâm gia xuống đáy cùng mình. Đừng ép tôi đến đường cùng.
Hai người đối diện, không ai nhường ai. Không khí đông cứng lại. Duy Nhân cười nhạt, khép cửa kính:
– Tôi chờ xem cậu chống đỡ được bao lâu. Bóng tối hào môn không dễ gì thoát ra. Cậu sẽ phải trả giá cho từng bước đi của mình.
Xe phóng đi, để lại Quân Dương đứng trơ trọi giữa tầng hầm lạnh lẽo. Anh nắm chặt tay, móng tay in hằn vào da, ánh mắt kiên định không đổi.
*
Trở về nhà, Quân Dương thấy mẹ và em gái ngồi chờ. Trần Diễm nhìn anh, giọng bình tĩnh:
– Lâm gia đã chính thức gửi thông báo cắt đứt toàn bộ quan hệ. Tài khoản đã bị phong tỏa. Nhà này, từ nay không còn thuộc về chúng ta.
Hạ Vy cố giấu nước mắt, môi run run:
– Anh… bây giờ chúng ta làm gì?
Quân Dương ngồi xuống, kéo em gái vào lòng:
– Bắt đầu lại từ đầu. Không còn gì để mất thì cũng chẳng còn gì phải sợ. Anh hứa, sẽ không ai chia cắt chúng ta nữa.
Trần Diễm nắm tay con trai, ánh mắt kiên định:
– Mẹ từng mất tất cả một lần. Giờ mẹ chỉ sợ mất con. Nhưng mẹ tin, con sẽ không lùi bước.
Ba ánh mắt giao nhau, lặng lẽ mà bền bỉ, như một lời thề thầm lặng.
*
Đêm xuống, căn hộ nhỏ lặng yên. Quân Dương đứng ngoài ban công, nhìn thành phố rực rỡ ánh đèn. Sau lưng, Lan Anh bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh:
– Em biết anh gánh quá nhiều. Nhưng anh không đơn độc.
Quân Dương quay lại, nhìn sâu vào mắt cô:
– Anh không sợ bóng tối. Thứ duy nhất anh sợ là không bảo vệ được người mình yêu thương.
Lan Anh mỉm cười, ánh mắt dịu dàng mà kiên định:
– Chỉ cần anh không bỏ cuộc, chúng ta sẽ tìm được lối ra.
Anh siết nhẹ bàn tay cô. Trong khoảnh khắc ấy, mọi tàn nhẫn ngoài kia dường như không thể chạm tới họ.
*
Sáng hôm sau, trên mạng xã hội, một video hậu trường tập luyện máu lửa của nhóm Quân Dương lan truyền mạnh mẽ. Những lời động viên, câu chuyện thật về nghị lực của anh và đồng đội dần chiếm ưu thế. Fanpage “Nghệ Sĩ Tự Do” do Nguyễn Tinh Hà khởi xướng chỉ sau một đêm đã có hàng trăm nghìn lượt theo dõi.
Nhưng cùng lúc đó, một tin nhắn ẩn danh xuất hiện trong hộp thư Lan Anh:
– Đã đến lúc kết thúc trò chơi này. Người Mang Ký Ức phải trả giá. Cẩn thận với người bên cạnh anh ta.
Lan Anh đọc đi đọc lại, lòng dấy lên nỗi bất an. Cô nhìn sang Quân Dương, thấy anh vẫn điềm tĩnh bàn bạc cùng Gia Minh và Tuấn Kiệt, nhưng trong mắt anh, một vệt bóng tối thoáng lướt qua.
*
Ở một nơi khác, Lâm Duy Nhân ngồi trong văn phòng rộng lớn, trước mặt là Phùng Thanh Đào và Vương Gia Hào. Ba người trao đổi ánh nhìn ngấm ngầm, từng kế hoạch được vạch ra, từng cái tên gạch dưới trong danh sách cần “xử lý”.
Duy Nhân lạnh giọng:
– Hắn nghĩ vài bài đăng có thể lật đổ Lâm gia? Để tôi cho hắn thấy, bóng tối hào môn không phải ai cũng chịu nổi.
Phùng Thanh Đào nhếch môi:
– Để tôi lo phần truyền thông. Tôi sẽ khiến hắn không ngóc đầu lên nổi.
Vương Gia Hào cười giả lả:
– Còn tài chính, tôi sẽ bóp nghẹt từng đồng, để xem hắn trụ được mấy ngày.
Ba ánh mắt giao nhau, lạnh lẽo như sương giá.
*
Đêm ấy, Quân Dương nhận một bức thư nặc danh, chỉ vỏn vẹn dòng chữ: “Người Mang Ký Ức, hãy cẩn thận với chính đồng minh của mình.”
Anh nhìn dòng chữ, mắt trầm xuống. Bóng tối hào môn không chỉ đến từ kẻ thù, mà còn có thể đến từ những người tưởng như bên cạnh.
Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng rực. Nhưng trong lòng anh, một nỗi bất an âm ỉ lan dần.
Cơn gió đêm thổi qua, cuốn theo những mảnh giấy vụn. Quân Dương nắm chặt lá thư, mắt hướng về phía xa xăm. Anh biết, sóng gió chỉ vừa bắt đầu.
Bóng tối, vẫn đang rình rập từng bước chân anh.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]