Vượt Thời Không: Lão Đại Showbiz

Chương 4: Người Đồng Hành Bất Đắc Dĩ




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Sáng sớm, ánh nắng yếu ớt lọt qua rèm cửa, hắt lên khuôn mặt trầm tĩnh của Quân Dương. Trên bàn làm việc, một xấp giấy tờ đã được đánh dấu chi chít, cạnh đó là chiếc máy tính còn đang mở dở bản phân tích truyền thông. Anh nhíu mày, chậm rãi lật trang, ánh mắt sắc như dao soi vào từng con số, từng dòng hợp đồng. Lan Anh bước vào, tay cầm hai ly cà phê còn nghi ngút khói. Cô đặt một ly trước mặt anh, nụ cười nhẹ thoáng qua khóe môi.

– Đêm qua anh lại thức trắng? – Giọng cô nhỏ nhưng rõ ràng.

Quân Dương gật nhẹ, lưng tựa vào ghế, ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình.

– Chưa đến lúc được phép thảnh thơi.

Lan Anh im lặng, ánh nhìn dịu dàng mà cương quyết dừng lại trên khuôn mặt anh. Cô đẩy tập tài liệu về phía anh, giọng đều đều:

– Em đã sắp xếp lại lịch. Hôm nay có buổi họp với ban quản lý, sau đó là casting “Vũ Khúc Định Mệnh” của đạo diễn Gia Minh. Nhưng... – Cô ngập ngừng, ánh mắt thoáng lo lắng – ...Vương Gia Hào vừa gửi thông báo khẩn, yêu cầu anh có mặt trong cuộc họp nội bộ.

Quân Dương cười nhạt, ánh nhìn lạnh lẽo:

– Đúng như dự đoán. Họ không ngồi yên nhìn mình vượt qua sóng gió.

Lan Anh ngồi xuống cạnh, bàn tay đặt lên mu bàn tay anh, truyền qua một chút ấm áp lặng thầm:

– Dù họ làm gì, em vẫn ở đây. Không ai ép được chúng ta nếu anh không cho phép.

Anh khẽ siết lấy tay cô, ánh mắt dịu lại, nhưng chỉ trong chốc lát. Ngoài kia, trận cuồng phong quyền lực đang dần hình thành.

*

Phòng họp tầng mười hai im phăng phắc, chỉ còn tiếng lật giấy và tiếng bút gõ nhẹ lên bàn. Vương Gia Hào ngồi giữa, vẻ ngoài điềm đạm nhưng ánh mắt lấp ló sau cặp kính dày lại ẩn chứa đầy toan tính. Xung quanh là các quản lý cấp trung, ai cũng tỏ ra nghiêm túc, nhưng không giấu được vẻ hồi hộp.

Cửa phòng mở, Quân Dương xuất hiện cùng Lan Anh. Sự xuất hiện của họ khiến mọi ánh mắt lập tức đổ dồn. Anh điềm nhiên kéo ghế ngồi xuống, Lan Anh ngồi cạnh, dáng vẻ chuyên nghiệp, ánh mắt không tránh né.

Vương Gia Hào nở nụ cười xã giao:

– Hai em đến đúng giờ lắm. Chúng ta bàn nhanh thôi, hôm nay đều bận.

Ông ta lật hồ sơ, nói đều đều:

– Gần đây, công ty gặp nhiều biến động. Ban giám đốc muốn xét lại việc bổ nhiệm quản lý cho Quân Dương. Cô Trịnh Lan Anh còn trẻ, lại có quan hệ cá nhân với nghệ sĩ, dễ bị cảm xúc chi phối.

Một quản lý khác chen vào, giọng cố ý nâng cao:

– Cậu Quân Dương, hiện tại vị thế của cậu không như trước. Gia tộc đã rút lui, công ty cần cân nhắc lại mọi quyền lợi, kể cả việc chọn quản lý.

Lan Anh không nhún nhường, ánh mắt sáng lên sự kiên định:

– Tôi tin năng lực của mình. Mọi thành tích đều rõ ràng, không cần bàn cãi. Nếu cần chứng minh, tôi sẵn sàng.

Vương Gia Hào cười nhạt, giọng lạnh đi:

– Đôi khi năng lực không cứu nổi một dự án thất bại. Chúng tôi muốn giao anh Quân Dương cho quản lý giàu kinh nghiệm hơn. Quyết định này từ hội đồng quản trị.

Quân Dương nhìn thẳng, giọng dứt khoát:

– Nếu công ty tước quyền chọn quản lý, tôi sẽ tạm dừng mọi hoạt động. Đến khi mọi chuyện rõ ràng, tôi mới quay lại.

Không khí phòng họp trùng xuống. Một người khác gằn giọng:

– Cậu không có tư cách mặc cả. Tài khoản bị phong tỏa, hợp đồng sắp hết hạn, ai sẽ bảo vệ quyền lợi cho cậu?

Lan Anh nhìn thẳng, bình tĩnh:

– Nếu công ty tự ý thay đổi quản lý, tôi sẽ công khai mọi rủi ro truyền thông. Báo chí đang theo dõi từng bước chân của chúng ta.

Vương Gia Hào nheo mắt, nhưng cuối cùng chỉ hạ giọng:

– Được. Tôi sẽ báo lại hội đồng. Nhưng Lan Anh, hãy nhớ: cảm xúc không nên vượt quá lý trí.

Lan Anh đáp, ánh mắt không chớp:

– Kết quả là câu trả lời tốt nhất.

Cuộc họp kết thúc, mọi người lặng lẽ đứng dậy. Trên hành lang, Lan Anh thở ra một hơi dài. Quân Dương nhìn cô, khẽ gật đầu, ánh mắt ẩn ý: “Trận chiến mới chỉ bắt đầu”.

*

Phòng tập lớn của công ty sôi động với tiếng nhạc và những bước chân vội vã. Đạo diễn Gia Minh xuất hiện trong chiếc áo phông đen, dáng vẻ phóng khoáng, ánh mắt sắc sảo lướt qua mọi người. Nhóm nghệ sĩ trẻ túm tụm bàn tán, ai cũng hồi hộp về buổi casting đặc biệt hôm nay.

Quân Dương bước vào, Lan Anh đi cạnh, cả hai thu hút ánh nhìn của không ít người. Gia Minh tiến lại, vỗ vai Quân Dương:

– Lâu rồi mới thấy cậu. Sẵn sàng cho thử thách chưa?

Quân Dương gật đầu, ánh mắt bình thản. Lan Anh quan sát những ánh mắt xung quanh, nhận ra vài người đang thì thầm, ánh nhìn đầy dò xét.

Một tiếng cười vang lên. Quân Dương quay lại, nhận ra mái tóc bạch kim nổi bật cùng dáng người cao ráo: Phan Tuấn Kiệt – đối thủ cũ, nay bất ngờ xuất hiện.

– Không ngờ gặp cậu ở đây. Đừng nói là định tranh vai với tôi nhé?

Tuấn Kiệt bước tới, nụ cười ngạo nghễ. Quân Dương không né tránh, đáp bằng giọng bình thản:

– Cứ để kết quả lên tiếng.

Tuấn Kiệt nhướng mày, liếc sang Lan Anh:

– Có quản lý xinh đẹp hộ tống, chắc cậu không sợ gì đâu nhỉ?

Lan Anh chỉ mỉm cười xã giao:

– Tôi làm đúng bổn phận của mình.

Gia Minh vỗ tay, cắt ngang:

– Hai cậu chuẩn bị đi. Hôm nay tôi muốn thấy màn trình diễn thực sự.

Không khí trong phòng nóng lên. Quân Dương và Tuấn Kiệt nhìn nhau, một luồng khí căng thẳng len lỏi giữa hai đối thủ ngang tài ngang sức.

*

Tuấn Kiệt lên sàn trước. Âm nhạc nổi lên, từng động tác vũ đạo của anh ta mạnh mẽ, sắc nét, mang theo sự nổi loạn và bản lĩnh. Người xem vỗ tay không ngớt, ánh mắt dõi theo từng bước nhảy.

Đến lượt Quân Dương. Anh bước lên, ánh mắt lạnh lùng. Nhạc nổi, từng động tác của anh không phô trương, nhưng đầy uy lực, tiết chế và sắc bén đến lạnh người. Không gian như chùng xuống, mọi ánh nhìn đều bị anh cuốn hút. Sự điềm tĩnh, cộng với khí chất lạ lùng, khiến ai nấy đều phải nín thở.

Gia Minh gật gù, khóe miệng cong lên:

– Đúng là khí chất không ai giống ai.

Tiếng vỗ tay vang lên, không khí sôi động hơn bao giờ hết. Tuấn Kiệt tiến lại, chìa tay:

– Lần này tôi không nhường đâu.

Quân Dương bắt tay, ánh mắt lóe lên sự cảnh giác kín đáo. Trong lòng anh, ký ức về kiếp trước nhắc nhở: Tuấn Kiệt từng là đối thủ, nhưng cũng từng cảnh báo anh về những cái bẫy ngầm. Sự xuất hiện của Tuấn Kiệt lúc này, không thể là ngẫu nhiên.

Lan Anh quan sát, nhận ra một số quản lý đang thì thầm, mắt liếc về phía Quân Dương. Một quản lý trẻ lặng lẽ tiến lại gần Lan Anh, hạ giọng:

– Chị Lan Anh, dạo này công ty có nhiều tin đồn lắm. Có người nói anh Dương sắp bị cắt hợp đồng.

Lan Anh nhẹ nhàng đáp:

– Cảm ơn, tôi biết rồi. Nhưng tin đồn cũng chỉ là tin đồn.

Cô nhìn về phía Quân Dương, ánh mắt đầy lo lắng nhưng vững vàng.

*

Casting kết thúc, Gia Minh gọi riêng Quân Dương và Tuấn Kiệt ở lại. Ông đưa ra một đoạn kịch bản ngắn, ánh mắt nghiêm túc:

– Đây là cảnh hai nhân vật chính đối đầu: một người giữ lý tưởng, một người bị cám dỗ bởi quyền lực. Hai cậu diễn thử cho tôi xem.

Tuấn Kiệt nhập vai nhanh chóng, giọng sắc lạnh:

– Cậu nghĩ chỉ cần giữ chính nghĩa là đủ sao? Không mạnh thì bị nuốt chửng thôi.

Quân Dương đáp lại, ánh mắt lạnh băng, giọng trầm:

– Tôi không sợ bị nuốt chửng. Nhưng sẽ không tha thứ cho kẻ lấy quyền lực để chà đạp người khác.

Hai ánh mắt va vào nhau, căng như dây đàn. Gia Minh vỗ tay, hài lòng:

– Được rồi! Hai cậu đều có khí chất nhân vật. Nhưng Quân Dương, cậu có gì muốn nói?

Quân Dương nhìn thẳng, giọng điềm tĩnh:

– Vai diễn nào cũng là một phần cuộc sống. Có người chọn bóng tối, có người chọn ánh sáng. Tôi chọn bước ra.

Gia Minh gật đầu:

– Tôi sẽ cân nhắc. Hai cậu về nghỉ đi, kết quả sẽ sớm có.

Tuấn Kiệt vỗ vai Quân Dương:

– Đừng để tôi thắng dễ quá nhé.

Quân Dương cười nhạt, không đáp.

*

Lan Anh sánh vai Quân Dương ra khỏi phòng tập, giọng cô nhỏ lại:

– Anh thấy hôm nay không khí khác lạ không?

– Rất rõ. Có nhiều người chờ chúng ta thất bại, nhưng cũng có người mong chúng ta đứng vững.

Cô lặng lẽ nhìn anh:

– Anh có tin Tuấn Kiệt không?

Quân Dương dõi theo bóng Tuấn Kiệt, ánh mắt sâu thẳm:

– Anh từng coi cậu ấy là đối thủ. Nhưng ở kiếp trước, cậu ấy từng cảnh báo anh về bẫy của Lâm Duy Nhân. Tuấn Kiệt không phải người hai mặt, nhưng anh sẽ không mù quáng đặt niềm tin.

Lan Anh gật đầu, lòng nhẹ đi đôi chút.

*

Thang máy vừa mở, điện thoại Lan Anh rung lên. Một tin nhắn ẩn danh, chỉ vỏn vẹn một câu: “Mọi bước đi của các người nằm trong tầm kiểm soát. Đừng biến mình thành con tốt.”

Cô đưa điện thoại cho Quân Dương. Anh đọc, ánh mắt tối lại:

– Đã bắt đầu rồi.

– Anh nghĩ là ai?

– Có thể là người của Vương Gia Hào, cũng có thể là kẻ khác. Nhưng chắc chắn, họ không muốn chúng ta đi xa.

Lan Anh dừng lại, nhìn thẳng vào anh:

– Dù thế nào, em cũng không bỏ anh lại.

Anh khẽ mỉm cười, ánh mắt hiếm khi dịu xuống:

– Anh biết.

*

Về đến nhà, Hạ Vy đang ngồi học. Thấy anh trai và Lan Anh, cô chạy lại:

– Anh về rồi! Hôm nay ổn chứ?

Quân Dương xoa đầu em gái, nụ cười dịu dàng hiếm hoi:

– Ổn cả. Em đừng lo.

Lan Anh đặt hộp bánh lên bàn, mỉm cười:

– Chị có bánh ngọt, ăn cùng nhé?

Hạ Vy reo lên, ánh mắt rạng rỡ. Dù ngoài kia bão tố, trong căn nhà nhỏ này, họ vẫn giữ cho nhau một góc bình yên.

Trần Diễm từ trong bước ra, ánh mắt pha lẫn tự hào và lo lắng:

– Mẹ nghe nói công ty đang gây khó dễ?

Quân Dương gật đầu:

– Mẹ yên tâm. Con sẽ không để ai làm hại gia đình mình nữa.

Trần Diễm nhìn con trai, ánh mắt kiên định:– Mẹ tin con.

*

Tối khuya, Lan Anh ngồi trước máy tính, rà soát tài liệu về Vương Gia Hào. Cô phát hiện một khoản chuyển khoản bất thường từ quỹ công ty đến tài khoản cá nhân Bạch Hạo Nhiên – kẻ nổi tiếng hai mặt, chuyên tạo scandal. Không chần chừ, cô gửi tin cho Quân Dương: “Chúng ta phải đề phòng cả Bạch Hạo Nhiên.”

Quân Dương nhận được tin nhắn, ánh mắt càng sắc lạnh. Anh mở một tập dữ liệu cũ, trong đó là những ghi chú về các vụ thao túng truyền thông do Vương Gia Hào đứng sau. Ở cuối, nổi bật cái tên: Lục Thiên Phong – vệ sĩ riêng của Lâm Duy Nhân, từng là công cụ dọn đường cho những phi vụ ngầm.

Anh lặng lẽ kết nối các mảnh ghép, một bức tranh âm mưu dần hiện ra trong đầu.

*

Điện thoại Quân Dương đổ chuông. Đầu dây bên kia, giọng nói quen thuộc vang lên, trầm ấm nhưng đầy ẩn ý:

– Lâu rồi không gặp, Quân Dương.

– Tuấn Kiệt?

– Tôi muốn gặp riêng anh. Có chuyện không thể nói qua điện thoại.

– Ở đâu?

– Quán cà phê cạnh công viên. Nửa tiếng nữa.

*

Quán cà phê vắng khách, ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt Tuấn Kiệt. Anh ta vẫy tay, nụ cười nửa miệng:

– Cậu đến rồi.

Quân Dương ngồi xuống, không vòng vo:

– Chuyện gì?

Tuấn Kiệt nhìn quanh, hạ giọng:

– Tôi nhận lời mời từ Vương Gia Hào, với điều kiện phải kéo cậu vào một vụ scandal. Họ muốn cậu thân bại danh liệt.

Quân Dương không ngạc nhiên:

– Thế còn cậu, chọn phe nào?

Tuấn Kiệt nhìn thẳng, giọng trầm:

– Tôi không thích làm con rối nữa. Lần trước, tôi suýt mất tất cả vì tin người. Lần này, tôi muốn tự quyết.

Quân Dương gật đầu:

– Nếu cậu đã quyết, tôi không hỏi thêm.

Tuấn Kiệt cúi đầu, giọng thấp:

– Nhưng tôi phải cảnh báo: Vương Gia Hào không chỉ chơi truyền thông. Ông ta liên kết với Lâm Duy Nhân, sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn, kể cả dàn dựng tai nạn, hãm hại người thân cậu. Bạch Hạo Nhiên cũng đã nhận tiền, chuẩn bị tung scandal.

Quân Dương nắm chặt ly cà phê, mắt lóe sáng:

– Tôi sẽ chuẩn bị. Cảm ơn vì đã nói thật.

Tuấn Kiệt vỗ vai anh:

– Cần gì cứ nói. Tôi không muốn làm đối thủ của cậu nữa.

Quân Dương cười hiếm hoi:

– Lần này, tôi chọn đồng hành. Nhưng vẫn sẽ cạnh tranh công bằng.

Tuấn Kiệt bật cười:

– Chúng ta vốn không sinh ra để làm bạn hiền.

Họ rời quán, mỗi người một hướng. Từ khoảnh khắc ấy, một liên minh ngầm đã hình thành, dù không cần lời hứa.

*

Sáng hôm sau, trong văn phòng Vương Gia Hào, không khí ngột ngạt bao trùm. Ông ta và Lâm Duy Nhân ngồi đối diện nhau, trên bàn là xấp tài liệu, ảnh chụp, bảng kế hoạch chi tiết. Vương Gia Hào khẽ gõ tay lên bàn:

– Đến lúc kết thúc trò chơi. Tôi muốn mọi thứ sụp đổ cùng lúc: truyền thông, tài chính, cả niềm tin.

Duy Nhân nhếch môi:

– Nếu hắn không gục, tôi sẽ ra tay mạnh hơn. Lục Thiên Phong luôn sẵn sàng.

Trợ lý bước vào, đưa chiếc USB. Vương Gia Hào c*m v** máy tính, màn hình hiện lên đoạn video: Quân Dương trò chuyện với một người đàn ông lạ, hình ảnh mờ ảo, dễ bị cắt ghép thành bất cứ bằng chứng nào.

Vương Gia Hào nhếch mép:

– Chỉ một cú nhấn, sự nghiệp hắn sẽ chấm dứt.

Duy Nhân khoanh tay, ánh mắt lạnh tanh:

– Làm đi. Tôi muốn thấy hắn tuyệt vọng.

*

Ở căn hộ nhỏ, Lan Anh nhận cuộc gọi từ Nguyễn Tinh Hà – fan trung thành, nay là người hỗ trợ truyền thông không chính thức.

– Chị Lan Anh, em phát hiện một loạt tài khoản ảo đang chuẩn bị công kích anh Dương. Họ dùng ảnh cắt ghép, lan truyền tin bịa đặt, kéo cả gia đình anh vào.

Lan Anh bình tĩnh:

– Gửi hết dữ liệu cho chị. Đừng phản ứng vội, chị sẽ phối hợp với luật sư Khánh.

Cô lập tức liên hệ Lê Quốc Khánh – luật sư kỳ cựu, giọng ông trầm ổn:

– Tôi sẽ chuẩn bị tài liệu. Cô cung cấp bằng chứng, tôi sẽ khiến họ không còn đường lùi.

Lan Anh khẽ thở phào, ánh mắt bừng lên quyết tâm.

*

Tối, Quân Dương ngồi bên cửa sổ, trước mặt là bức thư nặc danh. Anh lật đi lật lại, ánh mắt trầm ngâm. Ngoài kia, thành phố chìm trong yên lặng kỳ lạ. Điện thoại rung: một tin nhắn mới, không tên, không số: “Người Mang Ký Ức không được phép tồn tại lâu. Chúng tôi đang đến gần.”

Quân Dương nhắm mắt, hít sâu. Ký ức kiếp trước tràn về: phản bội, cạm bẫy, đồng minh quay lưng. Nhưng lần này, anh không đơn độc. Anh có Lan Anh, mẹ, Hạ Vy, và một đồng minh bất đắc dĩ – Tuấn Kiệt.

Anh mở laptop, nhắn cho Lan Anh: “Chuẩn bị mọi thứ. Chúng ta đối đầu trực diện.”

Cô trả lời gần như ngay: “Em sẵn sàng.”

Một email mới xuất hiện, chủ đề: “Hợp đồng độc quyền – xác nhận cuối cùng.” Anh nhấn mở. Điều khoản ràng buộc chặt chẽ, vi phạm sẽ bị kiện, bồi thường số tiền khổng lồ, cấm xuất hiện trên truyền thông. Rõ ràng, đây là cái bẫy cuối cùng của Vương Gia Hào.

Quân Dương dựa lưng vào ghế, ánh mắt lạnh lùng. Các nước cờ đã sẵn sàng. Ký là trở thành con rối. Từ chối, sóng gió sẽ ập đến. Nhưng anh chưa bao giờ biết sợ.

*

Đêm khuya. Lan Anh đứng ngoài ban công, điện thoại áp tai:

– Anh Khánh, em cần anh rà lại hợp đồng, tìm kẽ hở pháp lý. Không thể để họ dồn Quân Dương vào chân tường.

Giọng Lê Quốc Khánh điềm tĩnh:

– Tôi sẽ xử lý ngay. Cẩn thận, họ có thể chơi bẩn.

Cô gật đầu, ánh mắt cứng rắn. Quân Dương lặng lẽ khoác thêm áo cho cô. Họ đứng cạnh nhau, không nói gì, nhưng sự im lặng ấy đủ truyền sức mạnh.

*

Sáng hôm sau, cả gia đình ngồi quanh bàn ăn, không khí nghiêm trang.

– Từ giờ, mọi người hạn chế ra ngoài một mình, – Quân Dương dặn – ai tiếp cận, kể cả người quen, phải báo cho anh hoặc Lan Anh.

Trần Diễm gật đầu, ánh mắt lo lắng:

– Con định làm gì tiếp theo?

– Đối đầu trực diện. Họ không để chúng ta có đường lùi, thì không cần nhún nhường nữa.

Hạ Vy nắm tay anh trai, giọng nhỏ mà chắc nịch:

– Em sẽ không làm gánh nặng cho anh.

Anh siết tay em, ánh mắt dịu lại:

– Em chưa từng là gánh nặng.

Lan Anh nhìn họ, ánh mắt quyết liệt. Trận chiến này, không chỉ là của Quân Dương, mà của cả gia đình, của những người từng bị hào môn chà đạp.

*

Sáng hôm sau, mặt báo tràn ngập tin: “Lâm Quân Dương bị tố gian lận hợp đồng, có dấu hiệu phạm pháp.” Hình ảnh cắt ghép, video giả mạo, tài khoản mạng xã hội đồng loạt tung tin chấn động.

Lan Anh và Nguyễn Tinh Hà phối hợp, tung bằng chứng đối lập: giấy tờ, video hậu trường, lời chứng cộng sự. Lê Quốc Khánh gửi thư cảnh báo kiện ngược kẻ tung tin giả. Trong 24 giờ, mạng xã hội chia hai phe: một bên công kích, một bên bảo vệ Quân Dương.

Vương Gia Hào tổ chức họp báo, sắp xếp để Quân Dương xuất hiện cùng Bạch Hạo Nhiên – kẻ hai mặt đã nhận tiền tạo scandal.

Trước khi lên sân khấu, Lan Anh thì thầm:

– Dù chuyện gì xảy ra, anh phải giữ vững bản lĩnh.

Anh gật đầu, ánh mắt như lửa cháy trong đêm.

*

Trên bục họp báo, Vương Gia Hào cười giả lả, mở đầu bằng những lời sáo rỗng về “đạo đức nghệ sĩ”, “trách nhiệm cộng đồng”. Bạch Hạo Nhiên diễn vai nạn nhân, kể lể về “tổn thương” do Quân Dương gây ra.

Đến lượt Quân Dương, anh nhìn thẳng máy quay, giọng trầm tĩnh:

– Tôi không phủ nhận từng mắc sai lầm, nhưng chưa từng làm điều trái lương tâm. Nếu ai có bằng chứng, xin đưa ra trước công chúng.

Bạch Hạo Nhiên nhếch mép:

– Vậy còn đoạn video này? – Hắn đưa USB, màn hình lớn chiếu cảnh Quân Dương trò chuyện với người lạ trong bóng tối, hình ảnh mờ, dễ gây hiểu lầm.

Quân Dương không hoảng loạn, nhìn về phía Lan Anh. Cô gật đầu. Anh chậm rãi đáp:

– Đó là đoạn cắt ghép. Tôi sẽ yêu cầu giám định pháp y kỹ thuật số. Ngoài ra, đề nghị mời luật sư vào cuộc điều tra nguồn gốc video.

Khán phòng xôn xao. Lê Quốc Khánh xuất hiện, giơ cao tập tài liệu:

– Tôi đại diện cho Lâm Quân Dương, chính thức khởi kiện những cá nhân, tổ chức vu khống, tạo chứng cứ giả.

Ánh mắt Quân Dương sắc lạnh, nhìn thẳng Vương Gia Hào:

– Chúng ta sẽ gặp nhau ở tòa.

Vương Gia Hào cười gượng, bàn tay dưới bàn đã siết chặt đầy tức tối.

*

Đêm ấy, Quân Dương trở về căn hộ, mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn bừng ý chí. Lan Anh đợi sẵn, đưa anh tập tài liệu mới:

– Đây là hợp đồng của Gia Minh. Anh được chọn vào vai chính, nhưng phải tự sản xuất một đoạn phim ngắn về chủ đề “Bóng tối và Ánh sáng”.

Anh cầm lấy, mỉm cười:

– Cuối cùng cũng có tin tốt.

Cô nhìn anh, ánh mắt dịu lại:

– Chúng ta sẽ làm được.

Ngoài trời mưa lất phất. Trong căn hộ nhỏ, hai người ngồi bên nhau, ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt Quân Dương – vừa trẻ trung, vừa từng trải. Ngoài kia, bóng tối vây quanh, nhưng ngọn lửa trong mắt họ chưa từng tắt.

*

Rạng sáng, một tin nhắn mới lại xuất hiện trong hộp thư Lan Anh: “Nếu còn tiếp tục, không chỉ có scandal. Cẩn thận cả với những người thân cận nhất.”

Cô đọc xong, tay run nhẹ. Nhìn sang Quân Dương, cô thấy anh vẫn bình thản ngồi trước máy tính, ánh mắt hướng về phía cửa sổ, nơi thành phố chìm trong màn mưa mờ ảo.

Ở một góc khuất, một bóng người lặng lẽ quan sát căn hộ, chiếc điện thoại trên tay lóe lên dòng chữ: “Bắt đầu bước hai.”

Cơn sóng ngầm thực sự, vừa mới trỗi dậy.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.