Thành phố chưa kịp tỉnh khỏi cơn mê đêm qua, cánh cửa phòng tập trung của hãng phim Phùng Thanh Đào đã chật kín người. Đám đông chen chúc ngoài hành lang, thấp thỏm. Trên tấm bảng điện tử, hai chữ “Vòng loại” đỏ rực như lưỡi dao chờ sẵn.
Quân Dương điềm nhiên giữa đám đông, ánh mắt sắc lạnh quét một vòng. Trịnh Lan Anh đứng cạnh, tay cầm tập hồ sơ, môi mím lại. Cô chưa từng thấy anh bình thản đến thế, nhất là khi biết rõ lần này, người cầm trịch là Phùng Thanh Đào – nữ vương nổi tiếng tàn nhẫn, không từ bất cứ thủ đoạn nào để bảo vệ vị trí của mình.
– Nhớ kỹ lời tôi dặn, – Quân Dương khẽ nói, mắt nhìn thẳng về phía cửa phòng casting. – Đừng để bất kỳ ai đến gần điện thoại của tôi. Nếu có chuyện gì, gọi cho Lê Quốc Khánh ngay lập tức.
Lan Anh gật đầu, ánh mắt lo lắng dõi theo bóng anh tiến vào, giữa tiếng xì xào bàn tán mỗi lúc một dày đặc.
Trong phòng, không khí nặng như chì. Bên kia bàn là Phùng Thanh Đào, gương mặt sắc lạnh, áo vest đen ôm sát càng tôn lên vẻ quyền lực. Kế bên bà ta là Vương Gia Hào – bộ dạng phúc hậu giả tạo, mắt lấp lánh tính toán. Gần cửa sổ, Diệp Ngọc Bích khoanh tay, mái tóc đỏ nổi bật, ánh mắt sắc lạnh như một con báo. Một vài đạo diễn phụ trợ, trợ lý, tất cả đều hướng ánh nhìn dò xét về phía Quân Dương.
– Lâm Quân Dương, – Phùng Thanh Đào cất tiếng, giọng đều đều nhưng ẩn chứa gai nhọn. – Cậu đã sẵn sàng chưa?
Anh gật đầu, đứng thẳng, ánh mắt không hề né tránh.
– Vai nam chính, cảnh đối đầu sống còn. Tình huống: bị phản bội, phải chiến đấu để giành lại công lý. Thời gian, ba phút. – Phùng Thanh Đào lạnh lùng ra lệnh.
Quân Dương nhắm mắt một giây, mở ra, ánh nhìn biến hóa. Trong khoảnh khắc, cả căn phòng lặng đi. Anh lùi lại một bước, hơi thở dồn nén, hai bàn tay siết chặt. Đôi mắt anh bỗng ngầu lửa, vừa đau đớn vừa uất hận, vừa lạnh lùng đến tận xương tủy.
– Tại sao? – Anh gằn từng chữ, giọng khàn đặc, vai run lên như cố nén giận. – Mày là anh em của tao mà… Sao lại phản bội?
Anh lao đến, động tác dứt khoát, mỗi cú đấm như xé không khí. Không cần đạo cụ, không bạn diễn, nhưng từng động tác của Quân Dương đều sắc nét, mạnh mẽ, khiến người xem tưởng như đang ở giữa một trận tử chiến thực sự. Anh trượt người tránh một đòn vô hình, rồi phản công bằng động tác võ thuật thuần thục, từng cú đá, xoay người, chuyển thế đều mạch lạc đến lạnh người.
Từng giọt mồ hôi lăn trên trán, nhưng ánh mắt anh không rời khỏi “kẻ thù” trước mặt. Cảm xúc cuộn trào, sự bất lực, đau đớn, căm hận dâng lên trong từng hơi thở. Cả căn phòng như bị cuốn vào cơn lốc cảm xúc ấy, không ai dám thở mạnh.
Đúng lúc đó, Diệp Ngọc Bích nhếch môi, thốt lên:
– Chỉ có thế thôi sao? Nhiều người diễn được cảnh này rồi.
Phùng Thanh Đào lạnh lùng liếc cô ta, nhưng vẫn giữ im lặng.
Quân Dương ngẩng đầu, ánh mắt chuyển lạnh như băng:
– Tôi chưa diễn xong.
Anh bất ngờ dừng lại, thở hắt ra, đôi mắt rớm lệ. Một giây sau, ánh mắt ấy vụt tắt, thay bằng sự bình thản đến rợn người. Anh bước lên phía trước, giọng trầm xuống, sắc lạnh:
– Cậu nghĩ… phản bội một lần là có thể chôn vùi được tôi sao? – Anh cười nhạt, nét mặt chuyển sang kiêu ngạo, kiềm chế nỗi đau, như thể đã vượt lên trên tất cả.
Cả phòng lặng ngắt. Một trợ lý đạo diễn nuốt nước bọt, thì thầm với đồng nghiệp:
– Lần đầu tiên tôi thấy ai diễn cảnh chuyển biến tâm lý… khủng khiếp như vậy.
Chỉ có Vương Gia Hào là vẫn cười, bàn tay mập mạp vỗ nhẹ lên mặt bàn. Ông ta nhìn sang Phùng Thanh Đào, ý nhị:
– Diễn cũng được đấy, nhưng nghe nói Quân Dương gần đây dính không ít lùm xùm. Lỡ đâu lại làm hỏng danh tiếng đoàn phim thì sao?
Diệp Ngọc Bích chen vào:
– Đạo diễn, tôi đề xuất cho Bạch Hạo Nhiên thử luôn cảnh này đi. Dù sao, vai này cũng cần người “trong sạch” hơn chút.
Ánh mắt Phùng Thanh Đào tối lại, nhưng vẫn giữ vẻ lạnh lùng.
– Chúng tôi sẽ cân nhắc, – bà ta đáp khô khốc.
Quân Dương không quay đầu lại, chỉ lặng lẽ lui về chỗ. Anh thở sâu, ánh mắt chạm phải Lan Anh đang đứng chờ ngoài cửa kính. Cô nhìn anh, môi mím chặt, ánh mắt đầy lo lắng.
Chỉ vài phút sau, Bạch Hạo Nhiên được gọi vào. Gương mặt baby của anh ta lộ rõ vẻ tự tin. Cảnh diễn của Hạo Nhiên trôi chảy, cảm xúc vừa phải, động tác đẹp mắt, nhưng khi kết thúc, không ai trong phòng thực sự động lòng.
Phùng Thanh Đào khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt bà ta vẫn dừng lại trên tên Quân Dương trong danh sách.
Tiếng xì xào lại nổi lên ngoài hành lang. Một số người lặng lẽ trao đổi, vài ánh mắt kín đáo hướng về phía một nữ trợ lý áo đen đang thì thầm vào tai Vương Gia Hào.
Cùng lúc đó, Lan Anh lặng lẽ kiểm tra điện thoại, chợt phát hiện tin nhắn lạ: “Nếu muốn Quân Dương an toàn, hãy rút khỏi vòng loại.”
Cô nhíu mày, tiến lại gần anh:
– Có người đang giở trò.
– Tôi biết, – Quân Dương đáp nhỏ. – Em cứ làm theo kế hoạch, đừng để lộ sơ hở.
Vòng loại tiếp tục. Từng người một lên diễn, không khí ngày càng căng. Đến lượt Phan Tuấn Kiệt. Mái tóc bạch kim nổi bật, phong thái tự tin, anh ta bước lên, mang theo luồng khí năng động khác hẳn. Cảnh diễn của Tuấn Kiệt thiên về sức mạnh thể chất, những động tác vũ đạo kết hợp võ thuật tạo nên hiệu ứng bắt mắt. Đám đông ồ lên, nhưng ánh mắt Phùng Thanh Đào vẫn lạnh băng, chẳng mảy may cảm động.
Sau lượt diễn, Tuấn Kiệt bước ra, vỗ nhẹ vai Quân Dương, cười ngông:
– Lát nữa đi uống, thua thì cậu trả.
– Được, – Quân Dương mỉm cười, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi phòng casting.
Bên trong, một cuộc trao đổi ngầm bắt đầu. Vương Gia Hào thì thầm với nữ trợ lý, tờ giấy nhỏ được chuyền tay, cuối cùng rơi vào tay Phùng Thanh Đào. Bà ta liếc qua, ánh mắt lạnh tanh, không biểu lộ cảm xúc.
Một lát sau, danh sách “qua vòng loại” được dán lên bảng điện tử. Trong đó, Quân Dương bị xếp vào nhóm dự bị, còn Bạch Hạo Nhiên và một vài cái tên “sạch sẽ” hơn lại lên đầu bảng. Đám đông xôn xao, không ít người lắc đầu ngán ngẩm.
Lan Anh cau mày, kéo Quân Dương ra góc khuất:
– Họ cố tình gạt anh ra. Nhóm dự bị nghĩa là chẳng còn cơ hội.
– Chưa đâu, – anh trầm giọng. – Em chuẩn bị giúp tôi một việc.
*
Khi mọi người tản ra chờ kết quả cuối cùng, Quân Dương lặng lẽ rẽ lối về phía phòng hóa trang. Trong hành lang vắng, anh bất ngờ bắt gặp Từ Gia Minh đang tranh cãi với một trợ lý của đoàn phim. Giọng Gia Minh bốc lửa:
– Đạo diễn phụ nào cho phép cô đổi tên diễn viên trong danh sách audition? Có lệnh của ai?
Nữ trợ lý giật mình, lắp bắp:
– Tôi chỉ làm theo yêu cầu của Vương tổng…
Gia Minh gằn giọng:
– Đừng tưởng tôi không biết các người đang làm gì.
Cô gái tái mặt, vội bỏ đi. Gia Minh quay lại, bắt gặp ánh mắt Quân Dương.
– Họ đã chuẩn bị trước cả rồi, – anh thấp giọng. – Cậu định làm gì?
– Đánh thẳng vào vết bẩn của họ, – Quân Dương đáp, ánh mắt lóe lên tia sắc bén. – Anh có thể thu xếp cho tôi vào phòng đạo diễn phụ không?
Gia Minh gật đầu, ánh mắt phức tạp:
– Được, nhưng cẩn thận. Đám này chẳng từ thủ đoạn nào đâu.
*
Phòng đạo diễn phụ nằm ở cuối hành lang, cửa chỉ khép hờ. Bên trong, một nhóm người đang thì thầm trao đổi về danh sách diễn viên. Quân Dương nhẹ nhàng bước vào, ánh mắt quét qua bàn làm việc lộn xộn, nơi có một tập hồ sơ mở sẵn. Trên màn hình máy tính, file excel danh sách vai diễn hiện rõ, nhưng có vài cái tên đã bị thay đổi.
Anh nhanh chóng chụp lại toàn bộ màn hình, đồng thời lặng lẽ lục tìm trong ngăn kéo, phát hiện một chiếc usb nhỏ. Không chần chừ, anh c*m v** máy, tải về các file log trao đổi nội bộ. Một đoạn ghi âm vừa bật lên, giọng Vương Gia Hào vang lên rõ ràng:
– Cứ để Quân Dương vào nhóm dự bị. Vai chính phải là người nhà mình. Diệp Ngọc Bích cũng phải có đất diễn, hiểu chưa? Đổi danh sách đi, tôi lo truyền thông.
Anh rút usb, tắt màn hình, lặng lẽ rời khỏi phòng.
Trên đường quay lại, anh gửi đoạn ghi âm cho Lan Anh kèm lời nhắn: “Chuẩn bị công bố khi tôi ra hiệu.”
*
Ngoài sảnh lớn, Phùng Thanh Đào triệu tập các diễn viên vào hội trường. Đèn sáng trắng chiếu xuống, không khí căng như dây đàn. Bà ta bước lên sân khấu, giọng vang dội:
– Cảm ơn các bạn đã tham gia vòng loại hôm nay. Chúng tôi đã chọn được những gương mặt phù hợp nhất cho dự án lần này. Nhưng tôi cũng muốn nhấn mạnh: đây là cuộc chơi công bằng, không có chỗ cho gian lận.Một tiếng cười nhạt vang lên từ phía dưới – là Bạch Hạo Nhiên. Anh ta ngả người trên ghế, ánh mắt tinh quái lướt qua Quân Dương:
– Công bằng? Vậy chắc tôi là người may mắn nhất rồi.
Một số người bật cười nhỏ, không khí càng thêm ngột ngạt.
Quân Dương bước lên phía trước, ánh mắt không chút sợ hãi:
– Nếu đã nói công bằng, tôi xin phép công bố một đoạn ghi âm. Mong đạo diễn và mọi người cùng nghe.
Anh giơ điện thoại, nhấn nút phát. Giọng Vương Gia Hào vang lên rành rọt giữa hội trường, từng lời rõ như đinh đóng cột.
Khán phòng im phăng phắc. Mặt Phùng Thanh Đào tái đi, bà ta siết chặt tay, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình thản.
Vương Gia Hào đứng phắt dậy, mặt đỏ gay:
– Cậu lấy đâu ra đoạn ghi âm đó? Đừng có vu khống!
Quân Dương nhìn thẳng vào mắt ông ta, ánh nhìn lạnh lẽo:
– Tôi chỉ muốn một cuộc thi công bằng. Nếu đoàn phim không dám đối diện với sự thật, tôi sẽ gửi đoạn ghi âm này cho giới truyền thông. Để xem ai sẽ bị bôi nhọ danh tiếng.
Không khí như đặc quánh lại. Một vài phóng viên trẻ chen lấn phía sau, máy quay đã lặng lẽ bật lên. Từ Gia Minh xuất hiện ở cửa, gật đầu ra hiệu cho Quân Dương.
Phùng Thanh Đào hít sâu, ánh mắt chuyển lạnh:
– Được. Nếu đã có bằng chứng, tôi sẽ cho kiểm tra lại toàn bộ danh sách. Nếu có gian lận, tôi cam kết loại bỏ người vi phạm ngay lập tức.
Bạch Hạo Nhiên mặt biến sắc, Diệp Ngọc Bích lặng lẽ lùi về sau, ánh mắt lạnh tanh.
Đúng lúc ấy, một trợ lý lao vào, thì thầm với Phùng Thanh Đào. Bà ta cau mày, nhìn xuống bảng danh sách, rồi quay lên, giọng sắc lạnh:
– Tất cả ở lại. Đội kiểm soát nội bộ sẽ kiểm tra lại hồ sơ ngay bây giờ.
Cả hội trường rì rầm. Một số người tỏ ra lo lắng, vài kẻ hậm hực. Quân Dương lặng lẽ lùi về phía Lan Anh, thấp giọng:
– Giờ là lúc tung đòn cuối.
Lan Anh mím môi, mở điện thoại, gửi đoạn ghi âm và file ảnh danh sách bị đổi lên mạng nội bộ ngành giải trí. Chỉ trong tích tắc, điện thoại của các trợ lý, phóng viên đồng loạt rung lên liên tục. Một số trang tin giải trí bắt đầu nháo nhào đăng tin nóng: “Lộ bằng chứng đoàn phim lớn đổi vai, gian lận trắng trợn!”
Trong khoảnh khắc, điện thoại của Phùng Thanh Đào đổ chuông liên tục. Bà ta cau mày, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, bước ra ngoài nghe máy.
Vương Gia Hào thì thầm gì đó với Diệp Ngọc Bích, nhưng cô ta đã rút điện thoại, ánh mắt đầy toan tính.
Từ phía sau, Gia Minh tiến đến gần Quân Dương, khẽ nói:
– Cậu làm tốt lắm. Nhưng coi chừng phản đòn. Đám này không dễ gì bỏ qua đâu.
– Tôi chờ họ ra mặt, – Quân Dương đáp gọn.
*
Chưa đầy nửa giờ sau, kết quả kiểm tra nội bộ được công bố. Bạch Hạo Nhiên và hai diễn viên khác bị loại khỏi danh sách chính thức vì có dấu hiệu liên quan gian lận. Vai nam chính – vị trí quan trọng nhất – được trả lại cho người có điểm số cao nhất vòng loại: Lâm Quân Dương.
Không khí hội trường như vỡ òa. Một số người vỗ tay, vài kẻ cúi đầu lặng lẽ rời khỏi. Phan Tuấn Kiệt nháy mắt với Quân Dương, giơ ngón cái, miệng cười lớn:
– Đúng là lão đại!
Lan Anh thở phào, mắt đỏ hoe, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Cô nhìn anh, ánh mắt lấp lánh niềm tin.
Phùng Thanh Đào bước vào, gương mặt lạnh băng, nhưng giọng nói không giấu được sự tức giận:
– Tôi không quan tâm cậu dùng cách gì để lấy lại vai. Nhưng tôi muốn nhắc, ở đây, không có chỗ cho kẻ yếu. Cậu đủ bản lĩnh thì hãy chứng minh trên trường quay, đừng để tôi thất vọng.
Quân Dương gật đầu, ánh mắt kiên định:
– Tôi sẽ cho bà thấy, tôi xứng đáng với vị trí này.
Bà ta nhìn anh một hồi lâu, rồi quay đi, bóng lưng toát lên vẻ lạnh lùng, cao ngạo.
*
Chiều xuống, các diễn viên lần lượt rời đi. Trong một góc khuất, Diệp Ngọc Bích đứng chờ, ánh mắt rực lửa nhìn Quân Dương. Cô ta tiến lại gần, giọng rít qua kẽ răng:
– Đừng tưởng thắng lần này là thắng mãi. Tôi sẽ không để yên đâu.
– Tôi cũng không mong cô đứng yên, – Quân Dương nhếch môi, ánh nhìn sắc lạnh. – Nhưng lần sau, hãy chọn đối thủ thông minh hơn.
Diệp Ngọc Bích siết chặt nắm tay, xoay người bỏ đi, mái tóc đỏ rực quét ngang gương mặt lạnh lùng.
Từ xa, Vương Gia Hào đang gọi điện, giọng bực bội:
– Rút hết các hợp đồng quảng cáo liên quan đến Quân Dương. Tôi không tin một thằng nhãi dựa vào scandal mà trụ được lâu!
Phía bên kia, một giọng nữ lạnh lùng vang lên:
– Đừng vội, để tôi lo phần truyền thông. Đòn này chưa phải mạnh nhất đâu.
Quân Dương lặng lẽ quan sát, ánh mắt bình thản. Anh biết, thắng một vòng loại chỉ là khởi đầu. Phía trước, bức tường quyền lực và những âm mưu bẩn thỉu vẫn còn nguyên đó.
*
Tối muộn. Trong căn hộ nhỏ, Hạ Vy ngồi vẽ bên cửa sổ, ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt non trẻ. Trần Diễm lặng lẽ pha trà, ánh mắt dịu dàng nhìn con trai.
– Mẹ nghe nói con được chọn rồi? – Bà hỏi nhỏ.
– Con phải chiến đấu nhiều hơn nữa, – Quân Dương đáp, ánh mắt nghiêm nghị. – Nhưng con sẽ không lùi bước.
Hạ Vy ngẩng đầu, đôi mắt long lanh:
– Anh làm được mà! Em tin anh.
Quân Dương mỉm cười, xoa đầu em gái. Bên ngoài, tiếng còi xe vọng lại xa xăm, thành phố vẫn không ngừng chuyển động.
*
Trong văn phòng sang trọng ở trung tâm thành phố, Lâm Duy Nhân ngồi trầm ngâm sau bàn làm việc, ánh mắt tối lại khi đọc tin tức về vụ gian lận đoàn phim. Lục Thiên Phong đứng phía sau, im lặng như một cái bóng.
– Hắn lại qua mặt được đám kia, – Duy Nhân nhếch môi, giọng lạnh như băng. – Được, để xem, vòng tiếp theo hắn còn chống đỡ được bao lâu.
*
Đêm xuống, trong một căn phòng tối, ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt sắc sảo của Diệp Ngọc Bích. Cô ta gõ nhanh những dòng tin nhắn, môi cong lên nguy hiểm:
– Nếu không thể loại hắn bằng cách công khai, tôi sẽ dùng con đường khác. Hãy chuẩn bị đi.
*
Giữa những bóng tối đang dày lên, Quân Dương ngồi trước bàn làm việc, lật lại tập hồ sơ bí mật sáng nay. Dòng chữ “Coi chừng người bên cạnh” như một lời cảnh tỉnh. Anh nhắm mắt, hít sâu, lòng dâng lên cảm giác dự báo chẳng lành.
Điện thoại rung lên, một tin nhắn nặc danh: “Vòng loại chỉ là màn khởi động. Đêm mai, sân khấu thực sự mới mở.”
Quân Dương mở mắt, ánh nhìn sắc như lưỡi dao. Anh biết, cơn bão lớn hơn đang tới gần – và lần này, không ai được phép mắc sai lầm.
Ngoài cửa sổ, thành phố lên đèn, ánh sáng chớp nháy như những con mắt bí ẩn đang dõi theo từng nhịp thở của những người trên ván cờ quyền lực.
Câu hỏi lớn nhất trong đầu anh: Ai sẽ là kẻ đâm sau lưng tiếp theo?
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]