Vượt Thời Không: Lão Đại Showbiz

Chương 7: Liên Minh Bất Ngờ




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Buổi sáng, Quân Dương đến trường quay sớm hơn mọi khi. Không khí hôm nay lặng như mặt nước trước cơn bão. Anh đã quen với những ánh nhìn dò xét, nhưng sự căng thẳng trong đoàn phim lại có màu sắc mới: sự chờ đợi, và cả dè chừng.

Phan Tuấn Kiệt xuất hiện, dáng cao nổi bật giữa dàn nghệ sĩ trẻ, mái tóc bạch kim rực rỡ dưới ánh đèn hành lang. Quanh anh là đám trợ lý rộn ràng, tiếng cười nói át cả tiếng giày va trên sàn. Nhưng chỉ một cái liếc nhanh của Kiệt về phía Quân Dương, mọi thứ như khựng lại.

Kiệt dừng chân trước mặt Quân Dương, nở một nụ cười nửa miệng. Đám đông xung quanh tự động lùi lại, nhường khoảng trống cho hai người.

– Có rảnh không? – Kiệt hỏi, giọng nhẹ bẫng, nhưng mắt không rời đối phương.

Quân Dương gật đầu, ánh nhìn điềm tĩnh. Họ cùng nhau bước vào phòng tập vũ đạo, nơi chỉ còn lại tiếng điều hòa và ánh sáng trắng lạnh lẽo.

Kiệt ngồi xuống ghế đối diện, gác chân lên, hai tay khoanh trước ngực. Anh ta nhìn Quân Dương chằm chằm, không còn vẻ hài hước thường thấy.

– Tôi muốn nói chuyện thẳng thắn, – Kiệt lên tiếng trước, giọng trầm xuống. – Chuyện hôm qua, tôi chứng kiến hết. Cậu không chỉ diễn giỏi, mà còn rất biết nắm thời cơ.

Quân Dương không đáp, chỉ khẽ nhướng mày. Ánh mắt lạnh như mặt hồ đóng băng, nhưng bên trong, trực giác của anh cảnh giác cao độ.

– Nói thật, tôi từng xem thường cậu, – Kiệt nhún vai. – Nhưng bây giờ, tôi thấy cậu xứng đáng làm đối thủ của tôi. Chẳng qua, ở cái giới này, kẻ đơn độc thì sớm muộn cũng bị xé xác.

Quân Dương không cắt lời, để Kiệt nói tiếp. Người như Phan Tuấn Kiệt, sẽ không chủ động chìa tay nếu không có toan tính.

– Có hứng làm đồng minh không? – Kiệt rướn người về phía trước, ánh mắt lóe lên. – Cậu có đầu óc, tôi có fandom. Nếu bắt tay, ít nhất dư luận không dám vùi dập quá đà.

Quân Dương nhìn Kiệt, trong giây lát, hai người như hai con sói cùng ngửi thấy mùi máu giữa rừng đêm. Sự cảnh giác hiện rõ trong đôi mắt cả hai.

– Anh nghĩ tôi sẽ tin anh dễ dàng vậy sao? – Quân Dương hỏi lại, giọng đều đều.

Kiệt nhún vai, cười nhạt:

– Tôi không bắt cậu tin. Chỉ là, cậu biết rõ, bọn họ sẽ không để cho chúng ta yên. Nếu không liên minh, kẻ bị loại đầu tiên chưa chắc là tôi, nhưng chắc chắn là cậu.

Quân Dương im lặng một lúc, cân nhắc. Trong đầu anh, ký ức về những lần bị phản bội ở kiếp trước trỗi dậy, nhưng hiện tại, anh không thể chỉ dựa vào sức mình. Đòn gió của truyền thông, mạng lưới của các gia tộc, tất cả đang siết chặt.

– Tôi đồng ý, – anh nói, ngắn gọn. – Nhưng tôi có điều kiện.

Kiệt cười, ra hiệu tiếp tục.

– Mỗi người giữ lại một con đường lui cho mình, không được phép đâm sau lưng, – Quân Dương nói, ánh mắt sắc lạnh. – Nếu anh vi phạm, tôi sẽ tự tay kéo anh xuống.

Kiệt bật cười, tiếng cười vang trong phòng tập. Anh ta chìa bàn tay ra, lòng bàn tay ấm áp, các ngón tay thon dài run nhẹ vì hưng phấn.

– Được thôi, tôi thích mấy trò mạo hiểm kiểu này, – Kiệt nói, giọng rắn rỏi. – Nhưng cậu cũng nhớ, tôi không phải dạng vừa đâu.

Hai bàn tay siết chặt lấy nhau. Cái bắt tay tưởng chừng thân thiện ấy lại ẩn chứa một lời thách đấu ngầm. Từ khoảnh khắc này, Quân Dương biết, liên minh này là con dao hai lưỡi – cùng tiến lên, hoặc cùng rơi xuống vực.

*

Tin đồn về “liên minh bất ngờ” lan nhanh như lửa rừng trong đoàn phim. Trịnh Lan Anh bước vào phòng trang điểm, ánh mắt đầy lo lắng khi nhìn thấy Quân Dương và Kiệt cùng ngồi cạnh nhau, trò chuyện thân mật.

– Hai người… hợp tác thật sao? – Lan Anh hỏi nhỏ, giọng có phần ngập ngừng.

Quân Dương quay sang, gật đầu. Anh thấy rõ nét băn khoăn trong mắt Lan Anh, sự lo lắng dành cho anh, và cả những ký ức chưa xa về những lần bị phản bội.

– Tôi biết mình đang làm gì, Lan Anh, – anh nói, dịu giọng. – Nhưng bây giờ, nếu đứng một mình thì chỉ là mục tiêu dễ bị bắn hạ.

Kiệt cười khúc khích, chen vào:

– Cô yên tâm, tôi không định biến cậu ấy thành bia tập bắn đâu.

Lan Anh nhìn Kiệt, ánh mắt nghiêm nghị:

– Tôi không tin những lời hoa mỹ. Ở đây, ai cũng có mặt nạ hết.

Kiệt nhún vai, vẻ bất cần. Nhưng ngay khi Lan Anh quay đi, ánh mắt anh ta tối lại, lộ rõ sự tính toán phía sau nụ cười.

*

Trong một góc khác của thành phố, Diệp Ngọc Bích ngồi trong xe hơi tối màu, tay cầm điện thoại, ánh mắt sắc như dao. Trợ lý ngồi bên cạnh, lo lắng nhìn cô ta:

– Chị định làm thật sao? Nếu chuyện này bại lộ…

– Câm miệng, – Ngọc Bích cắt ngang, mắt không rời màn hình. – Muốn đứng đầu thì phải dám đánh đổi.

Cô ta bấm gửi một file hình ảnh, gắn kèm đoạn chat dựng chuyện. Đầu đề: “Sao trẻ nổi tiếng bị tố quấy rối nữ đồng nghiệp”.

– Đám truyền thông sẽ cắn câu thôi, – Ngọc Bích cười lạnh. – Để xem, liên minh của hai kẻ đó chịu được bao lâu.

Trợ lý toát mồ hôi. Trong thế giới của Diệp Ngọc Bích, không có khái niệm bạn bè, chỉ có lợi ích và mồi nhử.

*

Buổi chiều, phòng họp nhỏ của đoàn phim trở nên náo loạn khi tin nhắn nặc danh bắt đầu lan trên mạng. Mỗi phút, lượng chia sẻ tăng vọt. Hình ảnh cắt ghép, đoạn chat giả mạo, tất cả đều nhằm vào Quân Dương.

Từ Gia Minh – đạo diễn – vừa xem vừa cau mày, ném điện thoại xuống bàn.

– Đám này chơi bẩn thật, – anh lầm bầm, quay sang Quân Dương. – Cậu chuẩn bị gì chưa?

Quân Dương lặng lẽ lướt qua từng chi tiết của scandal mới. Nội dung khá vụng về, nhưng sức lan tỏa của nó lại quá mạnh nhờ những cái tên nổi tiếng gắn vào.

– Tôi đoán Diệp Ngọc Bích đứng sau, – Quân Dương nói nhỏ, mắt không rời màn hình. – Kiểu dựng chuyện này là sở trường của cô ta.

Kiệt ngồi bên cạnh, cũng cầm điện thoại, gương mặt nghiêm túc lạ thường.

– Nếu để lâu, cậu sẽ bị dìm chết trong bùn, – Kiệt nói, giọng không còn chút hài hước. – Nhưng tôi có một cách.

Quân Dương nhìn Kiệt, chờ đợi.

– Tôi sẽ lên mạng, đăng một video nói rõ chuyện liên minh của chúng ta, – Kiệt nói, mắt sáng lên. – Nếu fandom của tôi nhảy vào bảo vệ, dư luận sẽ bị chia rẽ, chẳng ai dám kết tội cậu chỉ qua mấy tấm hình dởm.

Lan Anh chen vào, giọng lo lắng:

– Nhưng như vậy, cậu sẽ dính luôn vào scandal của Dương. Họ có thể kéo cả fandom của cậu xuống.

Kiệt cười, lắc đầu:

– Cô yên tâm, fan của tôi chỉ cần một lý do để nổi loạn. Họ thích cảm giác thần tượng bị cả thế giới “bắt nạt”, càng khiến họ cuồng nhiệt bảo vệ.

Từ Gia Minh gật gù, ánh mắt lóe lên tia đồng cảm hiếm hoi với hai nghệ sĩ trẻ.

– Được, chúng ta phải phản đòn ngay. Nếu để im lặng, cậu sẽ thành nạn nhân thật sự.

Quân Dương không nói gì thêm. Anh hiểu, đây là cuộc chiến không có chỗ cho sự do dự. Nếu muốn sinh tồn, phải chủ động tấn công.

*

Trong căn hộ nhỏ, Hạ Vy vừa về đến nhà đã thấy mẹ – Trần Diễm – đang nghe điện thoại, nét mặt căng thẳng. Cô bé đặt cặp xuống bàn, lặng lẽ lắng nghe.

– Vâng, tôi hiểu… Nhưng xin đừng lo, Quân Dương sẽ tự giải quyết được, – Trần Diễm nói, giọng trấn an. – Chúng tôi đã trải qua nhiều chuyện rồi.

Dập máy, bà ngồi lặng một lúc, rồi quay sang con gái, ánh mắt dịu lại.

– Em trai con sẽ ổn chứ? – bà hỏi khẽ.

Hạ Vy gật đầu, nét mặt nghiêm túc bất ngờ:

– Anh ấy mạnh mẽ lắm, mẹ đừng lo. Em tin anh ấy sẽ không thua đâu.

Trần Diễm khẽ mỉm cười, đôi mắt sâu thẳm, như chứa đựng một thế giới khác. Trong lòng bà, nỗi lo sợ về quá khứ vẫn còn nguyên vẹn, nhưng niềm tin vào con trai lại lớn hơn tất cả.

*

Cùng lúc đó, Lâm Duy Nhân ngồi trong văn phòng rộng lớn, ánh mắt lạnh lùng nhìn màn hình máy tính chi chít tin tức về scandal mới.

– Đám này ra tay nhanh thật, – anh ta lẩm bẩm. – Nhưng cũng chỉ là trò trẻ con.

Lục Thiên Phong đứng sau lưng, mặt không cảm xúc.

– Có cần tôi ra mặt không? – Thiên Phong hỏi.

Duy Nhân lắc đầu, nụ cười nhạt nhoẻn trên môi:

– Cứ để chúng tự đấu đá. Đến khi chúng mệt, chúng ta sẽ thu dọn tàn cuộc.

*

Trên mạng xã hội, video của Phan Tuấn Kiệt vừa đăng đã lập tức lọt top xu hướng. Trong video, Kiệt ngồi trước camera, ánh mắt nghiêm túc hiếm thấy.

– Tôi, Phan Tuấn Kiệt, xác nhận đang hợp tác cùng Lâm Quân Dương cho dự án mới. Mọi lời đồn thất thiệt về anh ấy đều là bịa đặt. Chúng tôi sẽ chứng minh bằng thực lực, không phải lời nói.

Bình luận nổ ra như pháo hoa: “Kiệt bảo vệ Dương, chắc chắn Dương không sai!”, “Fandom nhà Kiệt không để idol bị oan đâu!”, “Hai người này kết hợp là đỉnh của đỉnh!”

Ngay lập tức, hashtag #KiệtDươngLiênMinh tràn ngập mạng xã hội, đè bẹp những tin đồn bôi nhọ trước đó.Quân Dương đứng trong góc phòng, nhìn điện thoại rung liên tục. Anh không ngạc nhiên về sức mạnh của dư luận, nhưng vẫn cảm nhận rõ sự mong manh của sự thật nơi showbiz này. Chỉ cần một bước đi sai, mọi thứ sẽ sụp đổ như lâu đài cát.

*

Tối hôm đó, Lan Anh lặng lẽ ngồi cạnh Quân Dương trong quán cà phê nhỏ gần trường quay. Ngoài đường, xe cộ vội vã lao qua dưới ánh đèn vàng hiu hắt.

– Anh có nghĩ mình đang đặt cược quá nhiều vào một người không? – Lan Anh hỏi, giọng nhỏ nhẹ.

Quân Dương nhìn bạn, đôi mắt sâu thẳm:

– Anh biết. Nhưng nếu không dám thử, sẽ chẳng bao giờ thay đổi được vị trí của mình.

Lan Anh im lặng, ánh mắt lấp lánh niềm tin xen lẫn lo âu.

– Em chỉ mong anh đừng đánh mất bản thân, – cô nói. – Dù ở giữa bao nhiêu toan tính, em vẫn muốn anh là Quân Dương của ngày xưa.

Anh mỉm cười, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên tay cô.

– Anh hứa.

*

Đêm xuống, Diệp Ngọc Bích ngồi trong phòng khách sạn sang trọng, nhìn màn hình điện thoại hiện lên những bình luận bảo vệ Quân Dương. Cô ta siết chặt ly rượu, ánh mắt rực lên ngọn lửa ghen tức.

– Được lắm, liên minh của các người mạnh thật, – cô ta lẩm bẩm. – Nhưng đừng nghĩ tôi sẽ dừng lại ở đây.

Cô ta bấm số điện thoại, đầu dây bên kia vang lên giọng nói trầm đục của Vương Gia Hào.

– Anh Hào, tôi muốn đẩy mạnh scandal. Dùng hết các kênh phụ, tạo thêm tin giả, tung một đoạn clip cắt ghép nữa. Tôi muốn dư luận không còn biết đâu là thật đâu là giả.

Vương Gia Hào cười khẩy:

– Được thôi, cô cứ yên tâm. Tôi còn nhiều quân bài chưa lật.

*

Sáng hôm sau, đoàn phim họp khẩn cấp. Đạo diễn Từ Gia Minh đứng giữa phòng, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người.

– Ai trong số các người phát tán tin đồn giả, tôi sẽ cho nghỉ việc ngay lập tức, – anh nói, giọng rắn rỏi. – Còn ai muốn chơi trò bẩn, hãy nhớ, tôi không phải loại dễ bị thao túng.

Mọi người im phăng phắc. Một vài ánh mắt liếc trộm Quân Dương, số còn lại nhìn Kiệt với vẻ ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị.

Sau cuộc họp, Kiệt ghé tai Quân Dương thì thầm:

– Đám truyền thông đang ráo riết săn lùng tin tức thật về cậu. Nếu cậu có gì che giấu, tốt nhất chuẩn bị tinh thần đi.

Quân Dương không đáp, chỉ nhếch mép. Anh biết, thời gian không còn nhiều. Phía sau những scandal, còn có những thế lực ngầm nguy hiểm hơn đang chuyển động.

*

Ở nhà, Hạ Vy ngồi trước giá vẽ, nét mặt đăm chiêu. Cô bé nghe loáng thoáng về liên minh mới của anh trai, về những cơn bão truyền thông đang nổi lên. Bàn tay nhỏ nhắn cầm bút chì, vẽ lên giấy một đôi chim sẻ nép sát vào nhau giữa cơn mưa. Đôi mắt cô sáng lên nét kiên định.

Cô lấy điện thoại, nhắn cho anh trai một dòng ngắn ngủi: “Anh cố lên. Em luôn tin vào anh.”

*

Tối muộn, Quân Dương nhận được một tin nhắn lạ: “Nếu muốn bảo vệ người thân, hãy đến gặp tôi. Đừng để kẻ khác ra tay trước.”

Địa chỉ đính kèm là một quán bar nhỏ ở ngoại ô thành phố. Quân Dương nhìn qua cửa sổ, thành phố chìm trong màn đêm yên tĩnh giả tạo.

Anh khoác áo, rời khỏi nhà, lòng dậy sóng. Trong đầu anh, hàng loạt giả thiết đan xen. Liệu đây là cái bẫy của Diệp Ngọc Bích, hay một đồng minh bí ẩn muốn ra mặt?

*

Quán bar vắng, ánh đèn tím mờ ảo phủ lên những chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Quân Dương vừa bước vào, đã thấy Kiệt ngồi ở góc khuất, tay cầm ly rượu, mắt nhìn anh không chớp.

– Cậu đến rồi, – Kiệt khẽ nói, giọng trầm lặng lạ thường. – Có vẻ như chúng ta sắp phải đối mặt với thứ lớn hơn đám truyền thông nhiều.

Quân Dương ngồi xuống đối diện, ánh mắt sắc lạnh.

– Anh có thông tin gì?

Kiệt rút trong túi ra một tập tài liệu mỏng, đẩy sang phía Quân Dương.

– Đây là danh sách những người đứng sau Diệp Ngọc Bích, – Kiệt nói nhỏ. – Trong đó có cả người của Lâm Duy Nhân và Vương Gia Hào.

Quân Dương lật từng trang, ánh mắt lóe lên tia sắc bén. Những cái tên quen thuộc, những mối liên hệ chằng chịt giữa truyền thông, gia tộc và các công ty giải trí lớn.

– Anh lấy được thứ này bằng cách nào?

Kiệt nhún vai:

– Cậu không phải người duy nhất có đồng minh. Tôi không ngu mà chơi một mình.

Quân Dương nhìn Kiệt, lòng vừa khâm phục vừa dè chừng. Liên minh này, rõ ràng không đơn thuần là sự hợp tác – mà là một ván cờ, nơi cả hai đều giữ lại quân át chủ bài.

*

Ngay khi Quân Dương rời khỏi quán bar, điện thoại anh rung liên hồi. Hàng loạt tin nhắn báo động: “Có đoạn clip mới bị tung ra!”, “Fanpage chính thức của cậu bị hack!”, “Truyền thông đang gọi hỏi về vụ ẩu đả ở hậu trường!”

Anh lao ra phố, lòng dậy sóng. Đêm nay, mọi thứ như vỡ òa. Bóng tối bao trùm thành phố, nhưng trong mắt Quân Dương, ánh sáng ý chí càng rực rỡ hơn bao giờ hết.

Ở một đầu khác của thành phố, Diệp Ngọc Bích ngồi trước máy tính, nụ cười hiểm độc lan trên môi. Cô ta gõ thêm một dòng lệnh, đoạn clip cắt ghép bịa đặt về Quân Dương và một nữ diễn viên trẻ lập tức xuất hiện trên hàng loạt diễn đàn lớn.

– Bây giờ thì xem các người chống đỡ thế nào, – cô ta thì thầm, mắt lóe lên ánh tàn nhẫn.

*

Giữa đêm, Quân Dương đứng trên tầng thượng của một tòa nhà, gió thổi mạnh, thành phố phía dưới rực sáng vô số ánh đèn. Anh gọi cho Lan Anh, giọng trầm ổn:

– Hãy chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Đừng để mẹ và Hạ Vy ra khỏi nhà. Anh sẽ tự giải quyết chuyện này.

Lan Anh nín lặng, rồi đáp:

– Em tin anh. Nhưng đừng quên, anh không đơn độc.

Quân Dương tắt máy, ánh mắt dõi về phía chân trời xa. Bóng tối phủ xuống, nhưng trong lòng anh, lửa đã bùng lên.

*

Ở một góc khác, Lâm Duy Nhân nhận được báo cáo mới nhất. Anh ta mỉm cười lạnh lùng, tay lật qua từng tấm ảnh scandal vừa được tung ra.

– Đẩy nhanh đi, – Duy Nhân ra lệnh. – Để xem, liên minh mới của chúng có trụ nổi đến sáng mai không.

Lục Thiên Phong đứng sau, ánh mắt như lưỡi dao. Anh ta lặng lẽ rời khỏi phòng, bóng lưng hòa vào màn đêm.

*

Quân Dương ngồi một mình trong phòng làm việc, ánh mắt lặng lẽ nhìn màn hình máy tính sáng rực với hàng trăm thông báo dồn dập. Mọi thứ đang vượt khỏi tầm kiểm soát, nhưng anh không để mình rơi vào hoảng loạn.

Anh mở tập tài liệu của Kiệt, rà soát từng chi tiết. Những cái tên, những mối liên hệ, những điểm yếu của đối phương – tất cả được ghi chú tỉ mỉ.

Bên ngoài cửa sổ, trời bắt đầu mưa. Từng giọt nước chảy dài trên kính, loang lổ ánh đèn thành phố. Trong tiếng mưa rơi, Quân Dương khẽ mỉm cười.

– Trận này, tôi sẽ không thua.

Điện thoại lại rung lên. Một tin nhắn mới, không tên người gửi: “Cẩn thận, có kẻ đang tiến lại gần người thân của anh.”

Quân Dương siết chặt điện thoại, ánh mắt lạnh lẽo. Anh đứng dậy, khoác áo mưa, rời khỏi phòng, lòng ngập tràn quyết tâm.

Ngoài trời, mưa mỗi lúc một nặng hạt. Thành phố chìm trong bóng tối, chỉ còn lại tiếng gió và tiếng bước chân của người không bao giờ chịu khuất phục.

*

Ở phía bên kia, Diệp Ngọc Bích đứng trước cửa sổ, nhìn xuống phố. Đèn xe loang loáng, những cơn mưa xối xả. Cô ta bấm điện thoại, gửi đi một đoạn tin nhắn: “Bắt đầu kế hoạch B. Đảm bảo không ai có thể ngóc đầu dậy.”

Trên màn hình, những dòng bình luận phẫn nộ, những hashtag tố cáo Quân Dương lại tràn ngập mạng xã hội. Cơn bão scandal chưa có dấu hiệu dừng lại, mà chỉ càng lúc càng dữ dội.

*

Giữa tâm bão, liên minh giữa Quân Dương và Kiệt vẫn đứng vững, nhưng từng phút từng giây đều căng như dây đàn. Cả hai đều biết, chỉ cần một sơ hở, mọi thứ sẽ tan thành mây khói.

Đêm ấy, Quân Dương không ngủ. Anh ngồi bên cửa sổ, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Bên ngoài, thành phố vẫn không ngừng chuyển động – như ván cờ lớn mà anh chỉ là một quân cờ nhỏ bé.

Nhưng anh biết, chỉ cần không gục ngã, ngày mai sẽ là một khởi đầu mới.

*

Sáng sớm, một tin nhắn nặc danh khác lại xuất hiện trong hộp thư của Quân Dương: “Nếu muốn bảo vệ tất cả, hãy chuẩn bị cho buổi họp báo lúc 10 giờ. Có kẻ muốn lật ngược thế cờ, và anh chỉ có một cơ hội duy nhất.”

Quân Dương nhìn dòng chữ, mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Anh biết, trận chiến thực sự vừa mới bắt đầu.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.