Vượt Thời Không: Lão Đại Showbiz

Chương 8: Đòn Phản Công Đầu Tiên




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Đồng hồ chỉ 7 giờ sáng. Quân Dương đứng trước gương, gương mặt lạnh lùng phản chiếu ánh sáng nhạt của buổi sớm. Anh chỉnh lại cổ áo, đôi mắt sắc như cắt lướt qua hình ảnh bản thân. Chỉ một đêm, những vết thương cũ trên mạng xã hội lại bị xé toang, bôi bẩn thêm bằng hàng loạt lời vu khống mới. Nhưng anh không cho phép mình yếu đuối thêm một lần nào nữa.

Lan Anh bước vào, tay cầm điện thoại, mái tóc buộc gọn, gương mặt căng thẳng nhưng ánh mắt kiên định. Cô dừng lại sau lưng Quân Dương, giọng nhỏ nhẹ mà dứt khoát:

– Anh đã quyết định livestream vào lúc nào?

– Chín giờ ba mươi. Trước khi họp báo diễn ra nửa tiếng. Anh muốn tự mình kiểm soát nhịp điệu dư luận, không để họ kịp trở tay.

Lan Anh gật đầu, đưa cho anh một bản kế hoạch ngắn gọn. “Đây là toàn bộ dàn ý, các câu hỏi nóng nhất từ cư dân mạng. Phan Tuấn Kiệt đã sẵn sàng hỗ trợ tạo hiệu ứng ở phần bình luận, Gia Minh phụ trách kỹ thuật, còn em sẽ điều phối từ hậu trường.”

Quân Dương lướt nhanh qua bảng tổng hợp. Đường nét trên khuôn mặt anh chợt giãn ra, khẽ mỉm cười với Lan Anh. Nụ cười ấy, dù ngắn ngủi, đủ khiến trái tim cô dịu lại giữa cơn bão lo lắng.

– Cảm ơn em, Lan Anh. Nếu không có em, mọi thứ đã khác.

– Anh biết mà, – cô đáp, mắt sáng lên – em chưa bao giờ rời khỏi vị trí bên cạnh anh.

*

Chỉ vài phút sau, phòng làm việc nhỏ trở thành căn cứ dã chiến. Trịnh Lan Anh ngồi trước màn hình máy tính, đeo tai nghe, liên tục trao đổi với các đầu mối truyền thông. Quân Dương thì vẫn lặng lẽ kiểm tra từng chi tiết: âm thanh, ánh sáng, đường truyền, cả góc quay – không một sơ sót nào được phép tồn tại.

Phan Tuấn Kiệt xuất hiện, áo phông trắng, tóc bạch kim nổi bật giữa những người còn lại. Anh ta cười toe, nháy mắt với Quân Dương:

– Lát nữa tui vào bình luận, anh cứ diễn sâu lên, tui kéo fandom về cho! Đừng lo, dân nhà mình vẫn còn nhiều người tỉnh táo lắm.

– Cậu chỉ cần làm đúng phần của mình, đừng bốc đồng, – Quân Dương đáp, giọng đều đều – lần này không được mắc sai lầm.

Kiệt bật cười, nhưng mắt thì lóe lên tia cương nghị. “Yên tâm, tôi không muốn anh rớt khỏi bảng xếp hạng đâu.”

Cửa lại mở. Từ Gia Minh đẩy vào một hộp lớn, bên trong là thiết bị dự phòng. Anh ta đặt lên bàn, quệt mồ hôi trán, giọng ồm ồm: “Mạng chính ổn rồi, nhưng tôi vẫn chuẩn bị đường truyền riêng. Lỡ có ai đó chơi xấu, mình chuyển liền, không để gián đoạn sóng.”

Quân Dương gật đầu, ánh mắt cảm kích. “Cảm ơn anh, Gia Minh. Đúng là không ai hiểu chiêu trò showbiz bằng anh.”

Gia Minh cười khẩy. “Tôi từng bị đá khỏi đoàn phim chỉ vì một đoạn tin giả. Đời này, không ai được phép giẫm lên tôi – cũng như không ai được phép giẫm lên cậu.”

Không khí căng thẳng, nhưng mỗi người đều giữ cho mình một niềm tin bền bỉ. Họ không nói ra, nhưng ai cũng biết: đây là ván cờ sinh tử, là cơ hội duy nhất để lật ngược mọi định kiến.

*

Tám rưỡi. Ngoài trời mưa đã tạnh, ánh nắng mỏng manh len qua khung cửa sổ. Trên mạng, các nhóm anti ngày càng hung hăng. Hashtag #LoạiBỏLâmQuânDương leo lên top 1, kéo theo hàng chục nghìn bình luận. Dư luận phân hóa dữ dội. Một số fan cũ lặng lẽ rút lui, nhưng cũng có những người vẫn kiên định bảo vệ anh, dù chỉ bằng những dòng chữ nhỏ nhoi giữa biển người phẫn nộ.

Trong căn phòng, Hạ Vy ngồi thu mình ở góc, tay siết chặt quyển vở nháp. Đôi mắt cô bé đỏ hoe, nhưng vẫn chăm chú nhìn về phía anh trai. Quân Dương tiến lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai em gái:

– Đừng sợ, anh sẽ không để ai làm tổn thương mẹ và em đâu.

Hạ Vy ngước lên, gật đầu thật khẽ. “Em tin anh. Anh là người mạnh nhất mà em từng biết.”

Câu nói ấy, dù nhỏ nhẹ, như một lời nhắc nhở âm thầm về trách nhiệm lớn lao mà anh đang gánh.

*

Chín giờ kém mười. Quân Dương ngồi vào ghế, trước mặt là máy quay đặt ngay ngắn, ánh sáng vừa đủ làm nổi bật đường nét sắc lạnh trên gương mặt anh. Lan Anh đứng sau máy, kiểm tra lần cuối cùng. Từ Gia Minh thì thầm: “Chuẩn bị ba, hai, một… lên sóng.”

Màn hình sáng lên, biểu tượng trực tiếp hiện rõ. Chỉ trong tích tắc, số lượng người xem tăng vọt. Bình luận trôi liên tục, hỗn loạn giữa những câu chửi bới và lời động viên.

Quân Dương nhìn thẳng vào ống kính, ánh mắt không hề dao động. Anh mở lời, giọng trầm, dứt khoát:

– Tôi là Lâm Quân Dương. Hôm nay, tôi muốn nói về tất cả những gì đã xảy ra.

Bình luận nổ ra như vỡ trận: “Giả tạo!” – “Diễn tiếp đi!” – “Tự thú đi cho rồi!” – Nhưng cũng có những dòng: “Im đi, cho anh ấy nói!” – “Đừng phán xét khi chưa biết sự thật.”

Quân Dương không để mình bị cuốn theo. Anh kể lại sự việc bằng ngôn từ đơn giản, không né tránh: việc bị vu oan, những bức ảnh dàn dựng, tin nhắn giả mạo. Đôi mắt anh nhìn thẳng, ánh lên sự kiên định không gì lay chuyển.

– Tôi không phủ nhận, tôi từng phạm sai lầm trong quá khứ. Nhưng những gì đang lan truyền hiện giờ, phần lớn là ngụy tạo. Tôi sẵn sàng đối mặt với mọi cuộc điều tra, nhưng không thể chấp nhận việc bị chà đạp bởi những lời dối trá.

Anh dừng lại, hơi cúi đầu như một sự tôn trọng dành cho người xem. Màn hình bỗng lặng đi vài giây. Lan Anh tranh thủ chuyển cảnh, đưa lên những bằng chứng gốc: file ghi âm, đoạn video chưa cắt ghép, tin nhắn đối chiếu thời gian – tất cả đều được kiểm chứng.

– Đây là sự thật. Tôi không cầu xin lòng thương hại, chỉ muốn mọi người nhìn nhận bằng lý trí.

Bình luận bắt đầu chuyển hướng: “Có thật không?” – “Bằng chứng này chưa từng thấy!” – “Ai dám bày trò này vậy?”

Quân Dương tiếp tục, lần này anh khéo léo chuyển đề tài:

– Chúng ta đều biết, showbiz không chỉ là ánh đèn sân khấu. Đôi khi, chính những người đứng sau lại là kẻ điều khiển mọi trò lừa đảo. Tôi không thể chỉ đổ lỗi cho ai, nhưng tôi mong những ai từng nhúng tay vào, hãy tự soi lại mình.

Màn hình xuất hiện hình ảnh mờ của một đoạn chat nhóm, nơi các tài khoản lạ bàn tán về việc dàn dựng scandal, mua chuộc phóng viên, trả tiền cho các tài khoản “bình luận viên” chuyên nghiệp. Tất cả được làm mờ tên, chỉ giữ lại nội dung.

Lan Anh thì thầm: “Chuyển cảnh ba, hai, một.” Đoạn ghi âm vang lên: “Nếu không hạ được nó lần này, tôi không tin vào nghề này nữa.” Giọng nói ấy, dù đã bóp méo, vẫn khiến nhiều khán giả rùng mình.

– Đây là thế giới thật sự của chúng tôi, – Quân Dương nói, mắt lạnh đi – nơi một lời nói dối có thể g**t ch*t một con người. Tôi không muốn ai trong chúng ta trở thành nạn nhân tiếp theo.

Bình luận đã bắt đầu đảo chiều. Nhiều fan cũ quay lại, lập hashtag #TinTưởngLâmQuânDương, #SạchScandal. Phan Tuấn Kiệt chủ động kéo theo hàng loạt tài khoản lớn lên tiếng, tạo hiệu ứng lan truyền nhanh chóng.

Một phút im lặng. Quân Dương nhìn vào ống kính, thấp giọng:

– Tôi biết, những gì tôi làm hôm nay không đủ xóa sạch mọi định kiến. Nhưng tôi sẽ chiến đấu tới cùng, không phải chỉ cho bản thân, mà còn cho những người đang bị đẩy xuống đáy xã hội vì một cái tên, một bức ảnh, một lời dối trá.

*

Ở phía bên kia màn hình, Diệp Ngọc Bích đang ngồi trong phòng trang điểm, khuôn mặt không che giấu nổi sự bực bội. Cô ta ném mạnh điện thoại lên bàn, mắt ánh lên tia giận dữ:

– Đám ngốc này, sao lại để lộ bằng chứng?

Cô ta gọi cho Bạch Hạo Nhiên, giọng sắc như dao:

– Anh làm ăn kiểu gì vậy? Để lộ cả đoạn chat nhóm là sao?

Bạch Hạo Nhiên thở gấp, giọng lắp bắp: “Tôi… tôi đã xóa rồi, không hiểu sao vẫn bị đào lại…”

– Đồ vô dụng! – Ngọc Bích cắt ngang, cúp máy, môi mím chặt.

Ở một văn phòng sang trọng, Lâm Duy Nhân cũng đang theo dõi buổi livestream. Gương mặt anh ta tối sầm lại, bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Lục Thiên Phong đứng lặng lẽ phía sau, ánh mắt khó đoán.

– Thằng nhãi này cứng đầu hơn ta tưởng, – Duy Nhân gằn giọng, lật nhanh tài liệu trong tay – Tăng cường giám sát. Từ giờ không được để nó có cơ hội thở.

Lục Thiên Phong gật đầu, rời khỏi phòng mà không nói gì thêm.

*

Khi sóng livestream kết thúc, Quân Dương tháo tai nghe, người vẫn ngồi yên, ánh mắt trầm lặng nhìn màn hình đang tràn ngập những bình luận mới: “Anh ơi, em tin anh!” – “Đừng bỏ cuộc!” – “Bọn em sẽ bảo vệ anh!” – “Hãy kiện đám vu khống đi!”

Lan Anh bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh:– Anh làm rất tốt. Dư luận đã bắt đầu nghiêng về phía chúng ta.

Quân Dương khẽ gật đầu, môi chỉ hơi mím lại. Anh biết, thắng một trận không có nghĩa là đã kết thúc cuộc chiến. Sự ủng hộ hôm nay có thể tan biến chỉ sau một scandal nhỏ. Nhưng ít nhất, anh đã giành lại được thế chủ động, buộc kẻ thù phải lộ diện.

Phan Tuấn Kiệt lao vào, giơ hai ngón tay chữ V, cười như trẻ con:

– Đỉnh cao luôn! Fan nhà mình đang kéo nhau quay lại, anti thì loạn hết cả lên! Anh mà không làm minh tinh thì phí mất nửa đời người!

Gia Minh ngồi bệt xuống sàn, thở phào:

– May mà cậu giữ vững nhịp. Nếu không, chỉ cần lệch một nhịp là cả bọn chết chìm.

Hạ Vy rón rén lại gần, đưa cho anh trai một cốc nước:

– Anh uống đi. Em… em thấy hôm nay anh rất tuyệt.

Quân Dương nhận lấy, khẽ xoa đầu em gái, nụ cười thoáng qua trong đôi mắt lạnh.

*

Bên ngoài, các diễn đàn mạng xã hội bắt đầu chuyển hướng. Một số phóng viên uy tín lên tiếng bênh vực Quân Dương, trích dẫn bằng chứng từ buổi livestream. Các bài phân tích dài xuất hiện, bóc trần chiêu trò truyền thông bẩn, phân tích khả năng dàn dựng của các thế lực ngầm.

Trong lúc đó, Vương Gia Hào – CEO công ty giải trí lớn – ngồi trong phòng họp, gương mặt nặng trĩu. Trước mặt ông ta là bảng thống kê lượng truy cập, biểu đồ dư luận thay đổi chóng mặt. Ông ta rít một hơi thuốc, lạnh lùng ra lệnh cho trợ lý:

– Tìm hiểu xem, ai đã tuồn bằng chứng cho nó. Đừng để truyền thông ngoài luồng chen chân vào nữa. Còn nữa, tăng cường kiểm soát các nghệ sĩ bên mình, không được ai phát ngôn linh tinh.

Trợ lý cúi đầu, thoắt cái đã biến khỏi phòng, để lại Vương Gia Hào chìm trong suy tính.

*

Ở một góc khác của thành phố, Trần Diễm – mẹ Quân Dương – lặng lẽ bật tivi. Bà ngồi bên cửa sổ, tay nắm chặt khăn tay, ánh mắt rưng rưng khi nhìn thấy con trai bình tĩnh trước búa rìu dư luận. Hạ Vy ngồi bên cạnh, tựa đầu vào vai mẹ, thì thầm:

– Con tin anh Dương sẽ không thua đâu mẹ ạ.

Trần Diễm vuốt tóc con gái, mỉm cười nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm, linh cảm sóng gió chưa dừng lại.

*

Ngay sau buổi livestream, điện thoại của Quân Dương reo liên tục. Lê Quốc Khánh – vị luật sư từng giúp anh ở kiếp trước – chủ động gọi đến, giọng trầm ấm:

– Tôi đã xem hết buổi phát sóng. Cậu làm rất tốt. Nếu muốn khởi kiện những kẻ vu khống, tôi sẵn sàng hỗ trợ toàn lực.

– Cảm ơn chú Khánh. Cháu sẽ gửi toàn bộ bằng chứng cho chú.

– Phải nhanh lên, đừng để họ kịp xóa dấu vết. Cứ để tôi lo phần pháp lý, cậu chỉ cần giữ vững tinh thần.

Quân Dương cười nhẹ, cảm giác an toàn dâng lên trong lòng. Không còn là kẻ đơn độc giữa bầy sói, anh đã có đồng minh thật sự.

*

Buổi trưa, trong phòng họp của Lâm gia, Duy Nhân đập mạnh tay xuống bàn, ánh mắt tối sầm:

– Hành động của nó quá nhanh, truyền thông bắt đầu dao động. Phải xử lý triệt để, không để nó có thời gian nghỉ.

Diệp Ngọc Bích ngồi đối diện, môi đỏ mím chặt, giọng lạnh tanh:

– Để tôi xử lý mặt trận truyền thông. Chỉ cần một sai lầm nhỏ, tôi sẽ vùi dập nó không thương tiếc.

Vương Gia Hào chen vào, giọng khàn khàn:

– Bên tôi đã kiểm soát toàn bộ các tài khoản lớn. Nếu cần, tôi có thể tung thêm vài scandal mới, kéo nó xuống đáy lần nữa.

Lâm Duy Nhân trầm ngâm, mắt lạnh như băng:

– Không cần vội. Để nó tự đắc vài ngày, rồi tung đòn quyết định. Nhưng phải giám sát mọi động thái của nó, kể cả đời tư. Không được để lộ bất kỳ sơ hở nào.

Bạch Hạo Nhiên lặng lẽ ghi chú, trong lòng lo lắng. Anh ta biết, chỉ cần một sai sót nữa, mình sẽ trở thành vật tế thần tiếp theo.

*

Buổi chiều, Quân Dương cùng Lan Anh họp kín với nhóm thân tín. Phan Tuấn Kiệt hào hứng:

– Giờ chúng ta làm gì tiếp? Đưa bằng chứng cho báo chí lớn chứ?

Lan Anh lắc đầu:

– Phải cẩn thận. Đối phương chắc chắn sẽ phản kích. Tốt nhất, chúng ta nên chọn lọc báo chí thân thiện, kiểm soát đầu ra thông tin.

Từ Gia Minh góp ý:

– Tôi có người quen ở một số tòa soạn độc lập. Nếu cần, tôi sẽ liên hệ. Nhưng nên nhớ, lần này không chỉ là scandal, mà còn là cuộc chiến truyền thông lâu dài.

Quân Dương gật đầu, mắt ánh lên tia quyết đoán:

– Không ai được rời vị trí. Kể từ bây giờ, mọi tin nhắn, cuộc gọi đều phải được kiểm tra kỹ càng. Không được để đối phương chen vào hệ thống của chúng ta.

Anh quay sang Lan Anh, giọng trầm:

– Em liên hệ với các admin fanpage lớn. Hãy nhấn mạnh sự thật, nhưng tuyệt đối không được kích động đám đông. Chúng ta không muốn biến mình thành kẻ gây rối.

– Em hiểu rồi, – Lan Anh đáp, tay đã lướt nhanh trên bàn phím.

*

Khi đêm xuống, Quân Dương đứng trên ban công, nhìn thành phố lên đèn. Gió thổi nhẹ, không khí trong lành hơn sau cơn mưa. Trong đầu anh, hàng loạt kế hoạch nối tiếp nhau hiện lên. Anh biết, trận chiến này mới chỉ bắt đầu. Kẻ thù đã cảm nhận được sức mạnh phản công của anh, và chắc chắn sẽ không ngồi yên.

Bỗng điện thoại rung lên. Một tin nhắn lạ hiện ra: “Cẩn thận, họ đang giám sát từng bước đi của anh. Đừng tin ai ngoài người trong phòng.”

Quân Dương khẽ nhíu mày, mắt ánh lên tia cảnh giác. Anh ngẩng đầu nhìn về phía phòng làm việc, nơi Lan Anh và các đồng minh vẫn đang miệt mài chuẩn bị cho những bước tiếp theo. Trong lòng anh, ý chí lại bừng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Bóng tối dày đặc ngoài kia, nhưng anh biết, chỉ cần không khuất phục, ánh sáng sẽ thuộc về người cuối cùng trụ lại. Và lần này, anh không cho phép mình thất bại thêm một lần nào nữa.

Ở một nơi khác, Lâm Duy Nhân ngồi trước màn hình giám sát, ánh mắt lạnh lùng dõi theo từng chuyển động của Quân Dương. Bàn tay anh ta nhấn nhẹ một nút, màn hình hiện lên hàng loạt dòng mã, tín hiệu định vị nhấp nháy liên tục.

– Để xem, cậu còn trụ được bao lâu, – Duy Nhân thì thầm, nụ cười nhạt nhoẻn trên môi.

*

Trong bóng đêm, một chiếc xe lặng lẽ đỗ lại gần khu căn hộ nơi Quân Dương ở. Bên trong, Lục Thiên Phong kiểm tra lại điện thoại, ánh mắt lạnh lẽo, đôi môi mím chặt. Anh ta nhìn ra ngoài cửa kính, thì thầm: “Chỉ cần một sai lầm, mọi thứ sẽ chấm dứt.”

Đêm ấy, thành phố lại chìm trong sóng ngầm. Nhưng ở nơi sáng đèn, Quân Dương và những người thân cận vẫn vững vàng, sẵn sàng cho trận phản công tiếp theo – dù biết phía trước là vực thẳm, họ cũng sẽ không lùi bước.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.