5 giờ chiều Chủ Nhật, bản thảo đầu tiên hoàn thành.
Excel dài 12 trang, 7 biểu đồ trung tâm, 3 mô hình dữ liệu, 2 phân tích độ nhạy, 1 trang kế hoạch thực thi.
Kết luận chỉ một dòng chữ, in đậm, căn giữa, màu đỏ:
KIẾN NGHỊ NGỪNG ĐẦU TƯ NGAY LẬP TỨC. ĐIỂM CẮT LỖ ĐÃ VƯỢT QUA TỪ QUÝ 3 NĂM 2025. TIẾP TỤC NẮM GIỮ CHO NPV = -47,3.
Lưu lại, sao lưu lên ổ đĩa mã hóa trên đám mây, gập máy tính.
Bên ngoài trời đã tối. Tôi bật đèn, nấu một gói sủi cảo đông lạnh. Ăn xong mới nhận ra đây là lần thứ 2 trong hai ngày tôi ăn một mình. Lần trước có người ăn cùng là khi nào nhỉ? Thứ Tư tuần trước. 5 ngày trước.
Ăn sủi cảo một mình cũng ngon.
---
Thứ Hai đi làm, mọi thứ vẫn như thường lệ.
Đồng nghiệp Tiểu Ngô gặp tôi trong phòng trà: "Ơ, dạo này Giang Trì không đưa em đi làm à?"
"Đi công tác rồi. Phát triển dự án khép kín."
"Ồ, cày ghê thế. Mấy người làm kỹ thuật đúng là..."
"Ừ, cày đến ch|ết."
Tôi cười đáp lại một câu, rót cà phê rồi quay về bàn làm việc.
Không ai thấy có gì bất thường.
Đó cũng là một đặc thù của mối quan hệ 7 năm: sự có mặt hay không có mặt của hai người hầu như không tạo ra bất kỳ ảnh hưởng nào có thể thấy được lên cuộc sống hàng ngày của nhau. Đồng nghiệp chẳng thấy lạ, bạn bè không hỏi han, đến chính bạn cũng có thể quên mất hôm nay đối phương mặc áo màu gì.
Trưa nay ăn ở căng tin, điện thoại rung.
Tin nhắn Wechat của Lâm Vi.
Lâm Vi là ai? Thực tập sinh bộ phận của Giang Trì. Năm nay 23 tuổi, vào làm tháng 9 năm ngoái, đã được 8 tháng.
Nửa năm trước tôi thêm Wechat, hôm ấy tiệc cuối năm của bộ phận, cô ấy ngồi cạnh tôi, nói chuyện thấy hợp, kết bạn wechat, cô ấy nói "sau này chị chỉ dạy nhiều hơn".
Cô ấy gửi một tấm ảnh.
Một tấm selfie. Phông nền là phòng khách căn hộ nào đó, ghế sofa vải màu xám, đèn sàn IKEA, trên tường treo bức tranh trừu tượng.
Trên ghế sofa có một chiếc áo len màu xám đặt hờ trên tay vịn.
Chiếc áo len đó tôi quá quen. Mua cho anh dịp 11/11 năm ngoái, Uniqlo pha len, 299 tệ. Anh rất thích, gần như mặc suốt cả mùa đông.
Trong ảnh nó được vắt tùy ý lên tay ghế, như thể vốn đã thuộc về nơi đó.
Dòng tin nhắn đi kèm: "Chị ơi, chị thấy màu xám này có đẹp không ạ? Em muốn mua một tấm thảm màu tương tự."
Tôi nhìn bức ảnh đó khoảng 10 giây.
Trả lời: "Đẹp."
Lật mặt điện thoại úp xuống bàn, tiếp tục ăn cơm thịt kho tàu.
Không phải tôi không tức giận. Tôi đã qua cái giai đoạn "nhìn thấy bằng chứng là mất kiểm soát" rồi.
Dòng ghi chép ngày 3 tháng 1 năm 2024 - tiệc tất niên, điện thoại anh ấy reo 3 lần không bắt, sau đó xóa lịch sử cuộc gọi. Kể từ hôm đó, trong lòng tôi đã có một câu trả lời mơ hồ.
Mỗi tín hiệu bất thường mới sau đó chỉ tiếp tục nâng cao tỷ lệ tín hiệu trên nhiễu của câu trả lời ấy.
Người đó tên gì, là ai, không quan trọng. Điều quan trọng là xu hướng dữ liệu đã đưa ra kết luận, và 3 năm chờ đợi dữ liệu tích lũy của tôi cuối cùng đã đạt đến ngưỡng trong tuần này.
Báo cáo thẩm định đã đưa biến số này vào tính toán từ lâu. Cả ba kịch bản: ước lượng tối ưu, ước lượng bi quan, ước lượng lạc quan, đều đã chạy hết. Ngay cả trong giả định lạc quan rằng "anh chỉ phản bội tinh thần chứ không thực sự phản bội", kết luận của mô hình vẫn là: rời khỏi.
Ăn cơm xong, tôi lưu luôn tấm ảnh chụp màn hình của Lâm Vi vào thư mục thẩm định. Thêm một dữ liệu mới.
…
Tối thứ Ba, bắt đầu xử lý công đoạn đầu của việc phân chia tài sản.
Trước hết tôi tìm một người bạn luật sư, Chu Trạch. Không phải luật sư ly hôn, chúng tôi có kết hôn đâu. Chu Trạch là bạn đại học của tôi, giờ làm luật sư đối tác mảng hợp đồng thương mại tại Hàng Châu.
Hẹn trưa thứ Tư ăn cơm, quán Nhật yên tĩnh.
Chu Trạch nghe xong, hỏi mấy câu hỏi quan trọng: Sổ đỏ đứng tên ai? Thẻ thanh toán khoản vay thế chấp ai? Nguồn tiền mua xe? Thỏa thuận tài khoản chung?
Tôi trả lời từng câu một, trôi chảy như đang báo cáo.
Bởi vì tuy tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện chia tay, nhưng ngay từ đầu tôi đã lưu lại tất cả các chứng từ tài chính dưới dạng điện tử. Hợp đồng mua nhà, thỏa thuận vay, hóa đơn mua xe, sao kê ngân hàng, lịch sử chuyển khoản.
Không phải vì thiếu tin tưởng. Đơn thuần là bệnh nghề nghiệp. Người làm dữ liệu có thói quen lưu vết mọi thứ.
Kết luận: nếu không thương lượng được mà phải đi đường pháp lý, quyền lợi của tôi cơ bản được đảm bảo. Nhà chia đôi, tiền gửi chia đôi, xe thuộc về anh ấy nhưng phải bù giá trị.
"Em định thế nào?"
"Ưu tiên chia tay hòa bình. Đàm phán theo giá thị trường, nói chuyện bằng con số chứ không bằng tình cảm. Nhưng nếu anh ấy không đồng ý hoặc kéo dài thời gian, em có bằng chứng để đi đường pháp lý."
Thứ Tư, thứ Năm, tôi dự thảo danh sách thực thi chi tiết.
𝐆𝐢𝐚𝐢 đ𝐨𝐚̣𝐧 𝐦𝐨̣̂𝐭 (đã hoàn thành): Thu thập và xác minh thông tin.
[x] Xác minh vị trí (3 nguồn dữ liệu độc lập đối chiếu chéo)
[x] Trích xuất bảng chấm công.
[x] Sắp xếp chứng từ tài chính.
[x] Tham vấn pháp lý.
[x] Hoàn thành báo cáo thẩm định.
𝐆𝐢𝐚𝐢 đ𝐨𝐚̣𝐧 𝐡𝐚𝐢 (đang thực hiện): Tháo gỡ ràng buộc tài sản và mối quan hệ
[ ] Xây dựng phương án phân chia tài sản chung chính thức
[ ] Hủy liên kết tất cả tài khoản đã đăng nhập chung
[ ] Thông báo phù hợp với vòng tròn xã hội
𝐆𝐢𝐚𝐢 đ𝐨𝐚̣𝐧 𝐛𝐚 (chờ thực hiện): chính thức thanh toán
[ ] Trình bày báo cáo thẩm định và phương án
[ ] Thương lượng và ký thỏa thuận
[ ] Chuyển tiền
[ ] Xử lý bất động sản
[ ] Chuyển nhà
---
Tối thứ Năm bắt đầu thực hiện giai đoạn hai.
Hủy liên kết đủ thứ tài khoản linh tinh: 3 dịch vụ xem phim trực tuyến, 2 thẻ xe đạp công cộng, thẻ phụ của thẻ tín dụng anh ấy (không biết được mở từ lúc nào), xóa lịch sử đăng nhập tự động trên Taobao của anh ấy.
Sau đó gọi cho mẹ tôi.
Cuộc gọi này tôi bấm đi 2lần mới gọi được. Lần đầu tiên bấm số rồi lại cúp, không phải vì sợ, mà là đang sắp xếp câu chữ. Làm thế nào để truyền đạt thông tin mà không khiến bà lo lắng quá mức?
Lần thứ hai, mẹ bắt máy.
"Alo, Nặc Nặc à?"
"Mẹ, con có việc muốn nói với mẹ."
Đầu dây bên kia im lặng 2 - 3 giây. Mẹ tôi là người nhạy cảm, chỉ qua giọng nói cũng có thể nhận ra có điều không ổn.
"Con với Giang Trì sao à?"
"Bọn con chia tay."
Tôi không dùng "định chia tay" hay "đang chia tay". Dùng thì hoàn thành ngay từ đầu. Một khi quyết định đã được đưa ra, hãy diễn đạt nó bằng thì hoàn thành. Ngôn ngữ do dự sẽ làm lung lay ý chí.
Im lặng rất lâu. Lâu đến mức tôi tưởng mất sóng.
“Có phải hai đứa đã có vấn đề từ lâu rồi không?"
"Một thời gian rồi mẹ."
"Vậy giờ con đã nghĩ kỹ chưa?"
"Con nghĩ kỹ rồi. Từ khá lâu trước đây con đã nghĩ kỹ rồi, chỉ là đang đợi đúng thời điểm thôi."
"Vậy đừng do dự."
Mẹ tôi chưa bao giờ là người dài dòng. Không hỏi chi tiết, không nói đỡ cho anh, không nói "thử lại đi", "7 năm không dễ dàng".
Giọng bố tôi vọng ra từ phía sau, chắc ông ở bên cạnh nghe từ nãy, chen vào một câu: "Lần trước đến nhà mình ăn cơm, bố thấy nó đã có vẻ không tập trung rồi. Ánh mắt cứ lơ đễnh.”
Bố tôi là giáo viên vật lý về hưu. Cách ông nhìn nhận một người cũng ẩn dụ bằng vật lý. "ánh mắt lơ đễnh" có lẽ là lời phê bình nghiêm khắc nhất mà ông có thể nghĩ ra.
Tôi suýt bật cười.
Cúp máy, tôi ghi lại một dòng: thông báo với bố mẹ ✓, thuận lợi hơn dự kiến.
