Báo Cáo Thẩm Định Tình Yêu

Chương 4:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Ngày thứ 5, thứ Bảy.

Giang Trì đã đi tròn một tuần. 7 ngày, 168 giờ. 7 ngày nay, anh không gửi một tin nhắn wechat, không gọi một cuộc điện thoại nào.

Tôi cũng vậy. Không phải giận dỗi, mà là thực sự chẳng có điều gì muốn nói với anh ấy cả.

Báo cáo thẩm định đã viết xong, phương án đã chuẩn bị xong. Phần còn lại chỉ là thực thi.

3:17 phút chiều, chuông cửa reo.

Tôi tưởng là chuyển phát nhanh, mấy hôm trước đặt mua đèn sàn, hoặc bảo vệ tòa nhà đến kiểm tra gas.

Mở cửa. Giang Trì đứng bên ngoài. Không mang theo vali. Mặc chiếc áo len xám đó.

Anh nhìn tôi, vẻ mặt khó hình dung, không giống hối lỗi, không giống căng thẳng, cũng không giống thoải mái. Giống một kẻ vừa đi làm nhiệm vụ trở về báo cáo, không biết người đón chờ mình là lời khen hay lời trách mắng.

"Vào đi." Tôi nghiêng người nhường lối.

Anh thay giày bước vào phòng khách, đảo mắt nhìn quanh.

Căn nhà rất ngăn nắp, ngăn nắp hơn bất kỳ lúc nào khi anh còn ở đây. Sàn đã lau, bọc ghế sofa mới thay (hôm qua mới giao đến), trên bàn trà không có đồ linh tinh, rèm kéo một nửa, nắng chiều trải dài trên sàn nhà.

"Dạo này em thế nào?"

"Tốt."

"Ăn uống thế nào?"

"Vẫn bình thường."

Im lặng. Thứ im lặng rất nặng nề.

"Hứa Nặc, anh đã nghĩ rất nhiều."

"Ừ."

"Anh nghĩ vấn đề chúng ta cần đối mặt không phải ai đúng ai sai…" anh ta lại dùng chữ "chúng ta", "mà là liệu chúng ta có còn phù hợp để ở bên nhau hay không."

Đến rồi. Mỗi lần không muốn nhận trách nhiệm đều dùng cái bộ khung này.

Không phải "cảm xúc của anh đã thay đổi", mà là "vấn đề chúng ta cần đối mặt". Không phải "anh đã làm gì", mà là "chuyện gì đã xảy ra giữa chúng ta". Giống như chủ ngữ từ số ít chuyển sang số nhiều thì cảm giác tội lỗi có thể pha loãng thành hai người cùng chia đều vậy.

Tôi không ngắt lời. Để anh ta nói hết.

Trong các buổi mô phỏng tình huống giao tiếp của báo cáo thẩm định, tôi đã luyện đi luyện lại… để đối phương bộc lộ toàn bộ chuỗi logic trước khi phản hồi.

"Hai tuần nay anh đã luôn suy nghĩ. Anh nghĩ có lẽ anh... không còn yêu em nhiều như trước nữa. Không phải không yêu em, mà là cảm xúc đã thay đổi. Có lẽ em cũng có cùng cảm giác ấy phải không?"

Câu cuối dùng giọng nghi vấn, nhưng không phải câu hỏi thực sự. Đó là sự dò hỏi để tìm kiếm sự đồng lõa. Anh ta hy vọng tôi sẽ nói "đúng, em cũng thấy vậy", như vậy có thể đóng khung mọi chuyện thành "tình cảm tự nhiên phai nhạt" chứ không phải " đơn phương từ bỏ ".

Tôi nhìn anh ta.

"Nói xong chưa?"

Anh khựng một chút: "Chưa."

"Vậy anh tiếp tục."

Anh ta nói thêm khoảng 5 phút nữa.

Tóm gọn lại: vẫn còn yêu nhưng không đủ yêu; cảm thấy hai người biến thành bạn cùng phòng hơn là người yêu; vấn đề không nằm ở ai cả, là thời gian đã thay đổi tất cả; hy vọng có thể "thương lượng để tìm ra hướng đi tiếp theo".

Chú ý, là "thương lượng", không phải "hàn gắn" hay "cứu vãn".

Toàn bộ đoạn nói chuyện không hề nhắc đến khu Tượng Thụ Loan. Không nhắc đến Lâm Vi. Không giải thích "phát triển dự án khép kín" rốt cuộc là dự án gì. Không xin lỗi vì biến mất cả tuần không liên lạc.

Anh ta nói xong. Phòng khách im lặng 3 giây.

Tôi đứng dậy đi vào phòng làm việc.

Bản báo cáo thẩm định đã in sẵn ở trên bàn, giấy A4 in màu, đóng gáy trong bìa hồ sơ trong suốt. 12 trang, mỗi trang, mỗi biểu đồ, tôi đã kiểm tra nhiều lần.

Mang ra phòng khách, đặt lên bàn trà, đẩy về phía anh ta.

"Đây là gì?"

"Báo cáo thẩm định tình yêu. Anh lật xem đi."

Anh ta lật trang đầu, bìa, mục lục, mỉm cười. Nụ cười hơi khinh thường, kiểu cười cho rằng tôi lại đang làm chuyện bé xé ra to.

"Lại lấy dáng vẻ làm việc của em…"

Lật sang trang 2. Ý cười tắt hẳn.

23 dòng ghi chép tín hiệu bất thường. Ngày tháng chính xác. Mô tả sự kiện ngắn gọn, không nhuốm màu cảm xúc. Mức rủi ro xếp hàng từ thấp đến cao. Giống một báo cáo quản trị rủi ro chuyên nghiệp.

Trang 3. Phân tích đầu tư thời gian: 20.456 giờ.

Trang 4. Đường cong biến thiên điểm số cảm xúc ròng theo từng năm, cái đường dốc xuống ấy rất chói mắt, đặc biệt đoạn lao dốc ở nửa cuối.

Trang 5. Danh sách tài sản chung kinh tế, chính xác đến từng hàng thập phân. Có lẽ đây là lần đầu tiên anh ta thấy toàn bộ tài sản của mình được liệt kê ra như thế.

Trang 6. Biểu đồ tròn mức độ chồng lấn vòng tròn xã hội.

Trang 7. Tỷ lệ 3 loại giao tiếp hiệu quả. Hiệu quả giao tiếp 30%. Anh ta nhìn con số đó rất lâu.

Trang 8. Mô hình NPV tương lai và phân tích độ nhạy. Giá trị âm in màu đỏ.

Anh ta càng lật càng chậm. Đến mấy trang cuối, mỗi trang dừng lại hơn 1 phút.

Trang kết luận cuối cùng. Dòng chữ đỏ in đậm. Tay anh ta dừng lại.

"Kiến nghị ngừng đầu tư ngay lập tức." Anh ta đọc khẽ.

Ngước lên nhìn tôi. Ánh mắt có thứ tôi chưa từng thấy trên khuôn mặt anh ấy trước đây.

Không phải giận dữ - anh ta không có tư cách.

Không phải uất ức - mọi thứ đều do anh ta gây ra.

Là hoảng. Hoảng hốt thực sự.

"Em làm những thứ này từ khi nào?"

"Đứt quãng từ 3 năm trước. Tổng hợp hoàn chỉnh trong tuần này, sau khi anh đi."

"Em đã biết từ lâu?"

"Tôi không biết gì cả. Tôi chỉ nhìn vào số liệu. Số liệu không biết nói dối, nhưng số liệu cũng không nói được lên toàn bộ sự thật. Tôi không cần biết anh có đang ở bên người khác hay không, không cần biết người đó là ai, không cần biết anh bắt đầu không còn yêu tôi từ lúc nào."

Tôi ngừng một chút.

"Tôi chỉ cần biết một điều: tỷ suất sinh lời của mối quan hệ này đã rơi xuống dưới ngưỡng cắt lỗ của tôi rồi."

Anh ta ngồi trên ghế sofa, tay nắm chặt xấp giấy, các đốt ngón tay trắng bệch.

Một lúc lâu sau, có thể 1 phút, có thể 5 phút:

"Không còn đường cứu vãn nào sao?"

"Hãy nhìn trang 10. Ở đó có phần 'Phân tích phản thực tế'. Tôi đã xây dựng một mô hình suy diễn ngược: nếu ngay từ lần đầu tiên xuất hiện tín hiệu bất thường vào năm 2023, anh chọn giao tiếp thẳng thắn thay vì che giấu né tránh, thì toàn bộ đường xác suất đã hoàn toàn khác.
Với can thiệp kịp thời ở thời điểm đó, xác suất cứu vãn có thể tăng từ 12% hiện tại lên 67%.

Nhưng anh đã không chọn thẳng thắn. Anh chọn che giấu, đổi mật khẩu, xóa lịch sử, lạnh nhạt, 'bình tĩnh một chút', một tuần không liên lạc rồi về nhà sau khi đã mài dũa kỹ càng lời lẽ trong đầu.

Mỗi một lựa chọn đều có trọng số xác suất," tôi chỉ vào nhánh cây quyết định của mô hình, "và con đường anh chọn – che giấu → né tránh → lạnh nhạt → tìm lối thoát → trì hoãn → buộc phải đối mặt, điểm cuối cùng duy nhất mà con đường ấy dẫn đến là đây."

Phòng khách im lặng rất lâu.

Bên ngoài trời đã tối hẳn. Không bật đèn. Ánh sáng thành phố qua lớp rèm voan hắt vào, đổ lên mặt anh ta những mảng sáng tối loang lổ.

Cuối cùng anh ta chậm rãi đứng dậy, bỏ tập báo cáo lại trên bàn trà.

"Hứa Nặc, em bình tĩnh hơn anh tưởng rất nhiều."

"Không phải bình tĩnh," tôi nói, "mà là chuyên nghiệp."

"Thế anh có thể làm gì?"

Tôi rút từ dưới gầm bàn trà tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn từ trước, đưa cho anh.

Dự thảo Thỏa thuận thanh lý.

Các điều khoản rất đơn giản:

- Căn hộ rao bán, sau khi trả nợ vay, mỗi người nhận 50% số tiền thực thu.

- Tài khoản liên danh 380.000 tệ, ngày ký thỏa thuận mỗi người nhận chuyển khoản 190.000.

- Xe thuộc về anh ta, bù cho tôi 55.000 tệ khấu hao.

- Đồ điện, nội thất kèm danh sách, phân chia theo giá mua và thời gian sử dụng.

- Tài sản độc lập đứng tên mỗi người không truy thu.

Anh ta nhìn tờ giấy đó, tay khẽ run.

"Em chuẩn bị những thứ này trong một tuần?"

"3 ngày viết báo cáo, 2 ngày soạn phương án và xây dựng tâm lý. 2 ngày còn lại tôi phân vân có nên cho anh cơ hội tự mình phát hiện ra không, ví dụ như nhét giấy ghi chú vào túi anh, hay đổi tên file Excel thành 'Bất ngờ' gì đó. Sau nghĩ lại thấy hiệu suất thấp quá, không bằng nói thẳng."

Anhầt cười. Không phải cười khổ, cũng chẳng phải cười lạnh. Một nụ cười phức tạp, vừa tự giễu vừa nhẹ nhõm.

"Hứa Nặc, em đúng là một con quái vật."

"Cảm ơn." Tôi nghiêm túc. Với tôi, "quái vật" có lẽ là lời khen ngợi ở cấp độ cao nhất.

Tối hôm đó nói chuyện đến 11 giờ.

Hầu hết các điều khoản đều được thông qua theo dự thảo. Anh ta chỉ cò kè mặc cả về giá xe. Tôi nói 55.000, anh ta nói 53.000, lý do là xe mất giá nhanh hơn tôi ước tính. Cuối cùng mỗi bên lùi một bước, chốt 54.000.

Ký một bản thỏa thuận đơn giản bằng văn bản. Không công chứng, không có hiệu lực cưỡng chế thi hành, nhưng giấy trắng mực đen đã viết rõ ràng. Với hai người đã sống tử tế suốt 7 năm, thế là đủ.

Anh ta bắt đầu dọn đồ ngay tối hôm đó. Hai vali 28 inch và một ba lô, nhét đầy mọi thứ thuộc về anh ta. Kể cả đôi dép để dự phòng trong tủ giày cũng mang đi.

Căn nhà bỗng trống trải hơn rất nhiều.

Trước khi đi, anh ta đứng ở hành lang quay lưng về phía tôi, nói một câu:

"Anh đã nghĩ em sẽ xin anh đừng đi."

Tôi không nói gì.

"Từ mùa đông năm thứ 2 đại học, lần nào mâu thuẫn, bất kể ai sai, cuối cùng cũng là em nhượng bộ trước. Có lần là em xin lỗi, có lần là em mua món ăn anh thích, có lần em giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra. Anh nghĩ lần này cũng vậy."

"Lần này khác."

“Tại sao?"

Tôi nghĩ một lát, cố tìm cách diễn đạt theo kiểu anh ta có thể hiểu.

"Bởi vì trước đây anh làm tôi thấy đáng giá. Bây giờ thì không."

Tiếng cửa đóng. Chìa khóa xoay trong ổ khóa. Tiếng bước chân vọng ra cầu thang vài giây rồi biến mất.

Trong nhà hoàn toàn yên tĩnh. Tôi đứng một lát, sau đó lau lại sàn nhà. Vệt bẩn màu xám của anh ta cuối cùng cũng được lau sạch.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.