Đông Cung.
Tiếng canh điểm giữa đêm khuya thanh vắng, báo hiệu giờ Tý đã qua. Thái t.ử vẫn thao thức, trằn trọc không yên. Hắn đan tay sau lưng, đi đi lại lại trong tẩm điện, thi thoảng lại đảo mắt nhìn ra không gian tĩnh mịch, sương lạnh mịt mù bên ngoài.
Cách đó không xa, một gã thái giám đứng khuất nửa người trong bóng tối. Giọng gã trầm thấp nhưng mang theo âm điệu dụ dỗ ma mị: "Thái t.ử điện hạ, những gì nương nương vì ngài mà dốc sức bao năm qua, chẳng cần nô tài phải dài dòng, chắc hẳn ngài cũng tường tận. Giờ phút này tuyệt đối không được mềm lòng. Ngôi vị Đông Cung của ngài có vững bền hay không, tất cả trông cậy vào mưu đồ đêm nay. Nương nương từng căn dặn, cái đêm ngài ra quyết định xử t.ử Tần nữ quan, quả quyết dứt khoát vô cùng, đã chặt đứt biết bao nhiêu mầm mống hậu hoạn. Ở đời này, một khi đã làm việc lớn thì không được mủi lòng. Mềm lòng một phút là để lại vô số rắc rối về sau."
"Ta đâu phải không nỡ xuống tay với Thập Nhất.” Thái t.ử ngập ngừng: “Chỉ là Thập Nhất khác với những người khác, đệ ấy được phụ hoàng vô cùng sủng ái. Chúng ta phải tìm cách nào đó hành động thật kín kẽ, đừng để phụ hoàng sinh nghi."
Trong đôi mắt lạnh lẽo của gã thái giám xẹt qua một chút khinh bỉ. Đúng là cái đồ bỏ đi! Mẹ hắn đã vắt óc bày mưu tính kế đẩy hắn lên ngôi, vậy mà hắn lại do dự, ươn hèn. Giờ là lúc nào rồi mà còn sợ Hoàng thượng tính sổ? Phải tìm mọi cách tiêu diệt hết những kẻ nắm giữ bí mật năm xưa mới là việc cấp bách.
Cứ lần chần mãi, với thủ đoạn sắc sảo, dứt khoát của Thế t.ử Lan Vương, ngôi vị Thái t.ử mà hắn vất vả lắm mới giành được này, e rằng sẽ sớm dâng lại cho người khác. Đến lúc đó, những kẻ từng tham gia vào âm mưu tày đình này như hắn, có mà chạy đằng trời.
Lẽ nào lời tiên tri của Lý Thiên Sư năm xưa là thật? Số mệnh một con người đã được ông trời định đoạt, dẫu có tài phép nghịch thiên cãi mệnh, cũng chẳng thể nào làm thay đổi đại cục.
Bị dồn ép bởi nỗi hoang mang tột độ, giọng gã thái giám bất giác trở nên the thé: "Điện hạ! Cứ lần chần không quyết, tình hình sẽ vượt khỏi tầm tay. Thế t.ử Lan Vương không phải dạng vừa, ngồi im chờ c.h.ế.t đâu. Hơn nữa, Lan Vương chỉ có mỗi một người con nối dõi, ngài ấy quyết không ngồi yên nhìn chúng ta hãm hại Thế tử. Muốn lật ngược thế cờ, việc đầu tiên là phải lấy đầu hai cha con họ."
"Nhưng Thập Nhất hành sự rất bài bản, lại đang nắm giữ lệnh bài của phụ hoàng, có quyền điều động Ngự Lâm Quân. Giờ này chắc đệ ấy đã có phòng bị..." Thái t.ử vẫn không dứt khoát. Hắn không ngại dấn thân vào cuộc chiến vương quyền, nhưng hắn sợ thất bại.
Gã thái giám thấy cái điệu bộ chần chừ, rụt rè của Thái t.ử mà phát ngán, lên giọng: "Điện hạ quên mất thân phận của mình rồi sao? Ngài là Thái t.ử danh chính ngôn thuận, là bảo bối được Hoàng thượng nâng niu từ bé. Ngự Lâm Quân dẫu có nghe lệnh Lận Hiệu, nhưng liệu có gan dám làm loạn trước mặt ngài? Chưa kể, ngài còn nắm trong tay Phủ Chiết Xung Đô Úy với hàng vạn tinh binh mãnh tướng. Xét về lực lượng lẫn danh nghĩa, ngài đều nắm phần thắng mười mươi. Rốt cuộc ngài còn sợ cái gì nữa!"
Sợ cái gì? Thái t.ử lo lắng bước đi đi lại lại thêm mấy bận rồi đột ngột dừng lại, nhìn đăm đăm về phía trước. Kể từ khi biết mình không phải do Huệ Phi sinh ra, hắn đã đ.á.n.h mất đi sự ung dung, tự tại trước mặt phụ hoàng. Đôi vai hắn gánh thêm một lớp gông cùm vô hình, hiếm có đêm nào được ngon giấc. Hắn luôn nơm nớp lo sợ ngày sự thật bị phơi bày, sẽ bị phụ hoàng giáng một đòn chí mạng từ trên đỉnh cao quyền lực xuống tận đáy bùn nhơ.
Nhiều lúc bị bủa vây bởi nỗi kinh hoàng tột độ, hắn lại sinh lòng oán hận người mẹ ruột ở cung Vĩnh Thọ. Hận bà vì sao lại dùng thủ đoạn để tranh đoạt cái hư danh không thuộc về mình, đẩy hắn vào thế cưỡi hổ khó xuống.
Hắn chẳng màng đến một cuộc sống đầy toan tính, mưu mô. Phụ hoàng đã vì hắn mà dọn sạch mọi chướng ngại, trải t.h.ả.m đỏ cho hắn lên ngôi. Hắn chỉ việc nhàn nhã chờ đợi cơ hội chín muồi để tiếp nhận ấn ngọc.
Nhưng giờ đây, người phụ nữ mà hắn tưởng là mẹ kế lại nói cho hắn biết: Tất cả những gì hắn đang có đều được xây dựng trên m.á.u tươi. Hắn phải giống như bà ta, không ngừng vung lên lưỡi d.a.o địa ngục mới có thể duy trì được địa vị và sự bình yên hiện tại.
Vì cái bí mật này, hắn đã tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t người con gái mình yêu thương nhất. Bây giờ, hắn lại phải xuống tay với chính người huynh đệ ruột thịt của mình. Và sau này, có lẽ hắn sẽ còn bị ép phải làm những điều trái lương tâm hơn nữa.
Thậm chí, hắn còn không dám nghĩ xa hơn, sợ rằng một ngày nào đó, vì quá chán ngấy cái cuộc sống giả tạo này, hắn sẽ chĩa mũi d.a.o về phía người cha đã cưng chiều mình suốt hai mươi năm.
"Thái t.ử điện hạ!" Sức chịu đựng của gã thái giám dường như đã cạn kiệt, gã hối thúc: “Ngô vương điện hạ đến giờ vẫn chưa vào cung. Hiện tại người duy nhất có quyền quyết định là ngài. Nếu ngài còn chần chừ, e rằng chúng ta sẽ bị Thế t.ử Lan Vương tóm gọn!"
Thái t.ử lắc mạnh đầu, xua tan những ý nghĩ viển vông, rối rắm, quả quyết: "Ta đi lo liệu ngay đây. Ta sẽ xuất cung tìm Kim Tướng quân ở Phủ Chiết Xung Đô Úy. Cầm lấy lệnh bài của ta, cử người cưỡi ngựa nhanh đi đón Hạ Địch. Binh lính dưới trướng Hạ Địch thuộc Phủ Chiết Xung Đô Úy, phải nghe lệnh ta. Bảo hắn không được chậm trễ, mau chóng về Trường An hội quân với ta."
Gã thái giám thấy Thái t.ử cuối cùng cũng chịu nghe lời, khẽ nhếch mép cười đắc ý, lùi ra ngoài để sắp xếp mọi việc.
Đúng lúc Thái t.ử định bước ra khỏi điện, một tiểu thái giám chạy hớt hải vào bẩm báo: "Hoàng thượng lại vừa gặp ác mộng, bảo là nằm mơ thấy Huệ Phi nương nương. Không rõ cụ thể là mơ thấy gì, nhưng người vã mồ hôi hột. Di Phi nương nương sợ Hoàng thượng bị tổn hao tâm trí, đã cho mời Dư Nhược Thủy tới khám."
Gã thái giám liếc nhìn Thái tử, thấy thái độ ngập ngừng, lưỡng lự của hắn như muốn đến thăm phụ hoàng, bèn lên giọng cảnh cáo: "Điện hạ, ngài đừng quên những lời thần vừa nói. Việc nào quan trọng hơn, chắc ngài tự phân rõ."
Thái t.ử không dám chần chừ thêm nữa, rảo bước xuống thềm, đi thẳng ra ngoài điện.
Thấy bóng Thái t.ử khuất xa, khuôn mặt gã thái giám sa sầm, vội vã quay trở lại hướng Vĩnh Thọ Cung.
Duyên Giác vừa thò nửa người xuống giếng, bỗng tai ông vẳng lại một âm thanh rất khẽ từ bên dưới. Ông khựng lại, dòm xuống, thấy cánh cửa hầm ngầm đang rục rịch mở ra.
Không dám chắc đó có phải là Lận Hiệu hay không, ông không vội trèo xuống tiếp mà rón rén trèo ngược lên miệng giếng, giơ tay thủ thế phòng thủ.
Thanh Hư T.ử cũng nghe thấy tiếng động, vội rút phất trần ra, đứng thủ thế, mắt trừng trừng dán vào miệng giếng.
Thấm Dao vừa khoác vội chiếc áo lông bước ra ngoài, thấy điệu bộ của hai người bèn rảo bước lại gần giếng, nín thở ngó xuống. Lát sau, Thường Vanh bám tay vào thành giếng, phi người nhảy lên. Theo sau hắn là Ngụy Ba và vài người khác.
Thấy Thấm Dao, Thường Vanh chẳng buồn hành lễ, giọng gấp gáp: "Thế t.ử phi, mọi thứ bên trong thư viện đã được sắp đặt đâu ra đấy rồi. Đêm nay mượn cớ phá trận, chúng ta sẽ 'dụ rắn khỏi hang'. Thế t.ử phái chúng thuộc hạ đến đón người và nhị vị đạo trưởng về Trường An."
"Dụ rắn khỏi hang?" Thấm Dao kinh ngạc. Lẽ nào Lận Hiệu đã đoán được dị sĩ nấp sau lưng Di Phi là ai?
"Chuyện dài dòng lắm, lát nữa lên xe thuộc hạ sẽ trình bày rõ hơn." Tình thế như nước sôi lửa bỏng, Thường Vanh không rảnh dài dòng, quay sang Thanh Hư T.ử và Duyên Giác: "Đạo trưởng, Phương trượng, xin hai vị cùng Thế t.ử phi mau chóng theo chúng thuộc hạ về thư viện."
Thấm Dao không chần chừ, vội kéo áo choàng lại cho kín, chạy vào phòng lấy mớ bùa chú vừa vẽ xong, đồng thời móc Phệ Hồn Linh đeo vào cổ. Đủ đồ nghề, nàng bước ra sân, thấy sư phụ và Duyên Giác vẫn đứng sững như tượng đá.
Cả hai người họ cứ chằm chằm nhìn Thường Vanh, gặng hỏi: "Thế t.ử định giả phá trận hay phá trận thật? Có nhắc gì đến A Hàn không? Nó ở lại đây hay đi cùng chúng ta?"
A Hàn nghe nhắc đến tên mình bèn hớt hải chạy từ trong phòng ra: "Sư phụ, A Dao, Phương trượng, ta muốn đi cùng mọi người."
"Phá trận thật!" Thường Vanh quả quyết: “Thế t.ử dặn, kẻ đó và Di phi mưu mô xảo quyệt, rất khó bắt thóp. Chỉ có trận pháp lồng trong trận pháp ở thư viện mới là thứ cốt t.ử mà chúng không thể bỏ qua. Kể cả biết rõ là đi vào chỗ c.h.ế.t, tên đó cũng phải lòi mặt ra để ngăn cản chúng ta phá trận."
Nghe Thường Vanh nói vậy, nhóm Thấm Dao thầm nghĩ: Kế này tuy đ.á.n.h thẳng vào t.ử huyệt địch nhưng cũng vô cùng mạo hiểm. Thế lực của Di Phi không phải dạng vừa, Thái t.ử và Ngô Vương cũng nắm trong tay binh quyền. Nếu tên dị sĩ kia xông vào bảo vệ trận pháp, ắt hẳn Di Phi sẽ điều binh khiển tướng hỗ trợ. Cả nhóm liều mạng xông vào, không những không phá được trận mà còn có nguy cơ sa lưới.
Liệu Lận Hiệu có đủ sức địch lại phe cánh của Di Phi?
Tuy nhiên, với tính cách cẩn trọng của Lận Hiệu, nếu hắn đã quyết định thực hiện thì chắc chắn đã có sự chuẩn bị kỹ càng.
"Được, chúng ta đi ngay." Duyên Giác và Thanh Hư T.ử liếc nhìn A Hàn đang bối rối, lập tức lôi hắn đến miệng giếng. Thấm Dao sững lại một giây rồi cũng mau chóng bám theo.
Lần lượt từng người chui xuống hầm ngầm. Vừa bước đi, nỗi bất an ban đầu trong lòng Thấm Dao dần tan biến, thay vào đó là sự kiên định: Đêm nay ắt sẽ là một trận t.ử chiến.
Chỉ có tiến lên mới mong thấy được ánh bình minh. Nếu cứ mãi chần chừ, e rằng họ sẽ mãi mãi chìm sâu trong hố đen vô tận.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]