Hóa Ra Crush Là Ma Cà Rồng

Chương 13: Chương 13




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Irene lạnh toát cả người, nhưng trong lòng đã được làm sáng tỏ.

Ồ, đồng loại, biến đổi, sơ ủng.

Anh cũng muốn làm như vậy với cô.

Michael cầm bình hoa đi, đặt sang một bên. Anh nhìn vào mặt cô, khẽ nói: “Xin lỗi darling, đã đánh thức em rồi. Anh sẽ gọi người làm lại phần cách âm, sau này, những chuyện như vậy sẽ không xảy ra nữa...”

Trong căn phòng tối, Irene nghe anh dịu dàng thì thầm.

“Ở đâu?” Cô ngắt lời anh.

“...” Anh ngừng lại một chút, ôm lấy eo cô, “Darling, em sẽ sợ đấy.”

Irene nuốt nước bọt. Đúng như anh nói, cô thực sự đã sợ hãi.

Nhưng thời gian thì có hạn. Cho dù là thời gian cho lần sơ ủng này, hay là... thời gian trước khi Michael quyết định biến đổi cô, đều không còn nhiều.

“Em muốn xem, em muốn biết.” Cô hít sâu một hơi, làm dịu giọng nói, cúi người ôm lấy đầu anh, ngón tay lướt trên mái tóc vàng của anh, liên tục vuốt ve, “Được không?”

“...” Michael nói, “Em không nên nhìn đâu.”

Giống như mỗi đêm, anh đều không cho cô xuống giường, không cho cô rời khỏi căn phòng này. Đối với loài ma cà rồng sống về đêm... tầng dưới mới là cuộc sống thật sự của họ.

“Sớm muộn gì thì em cũng sẽ biết thôi.” Irene bình tĩnh nói với anh, “Michael, rồi em cũng sẽ biết, anh sợ cái gì chứ?”

Anh sợ, sợ cô đối mặt với hiện thực, biết rõ anh thực sự là thứ gì... Sau đó...

Anh dùng giọng điệu cầu xin, cố gắng làm cô suy nghĩ lại, qua lớp áo ngủ mỏng manh, đôi môi lạnh lẽo của anh chạm vào bụng cô, liên tục hôn lên: “Irene...”

Đợi đến khi “ván đã đóng thành thuyền”, sau đó mới đối mặt, vẫn còn kịp.

Cô cúi đầu, một lúc lâu sau, cô nói nhỏ: “Em rất sợ.”

Michael không yên lòng mà cử động một chút: “... Không...” Anh ôm chặt eo cô, lòng bàn tay vuốt ve qua lại, như muốn giải thoát cho cô.

Irene thở dài: “Có lẽ, cho em biết nhiều hơn một chút, thêm cho em chút thời gian nữa...”

Thậm chí trong bóng tối, mắt cô còn đỏ hoe.

Michael không chịu nổi, anh ôm lấy eo cô, cứ như vậy mà bế cô lên cao.

Irene giật mình run lên, những giọt nước mắt vừa dâng lên trong mắt lập tức quay ngược trở lại. Cô chỉ có thể nắm chặt tóc anh.

Bị anh dễ dàng nhấc lên hạ xuống, cô cảm thấy trong tay anh mình cũng nhẹ như cái bình hoa ban nãy vậy.

Anh đặt cô lên tủ nhỏ bên cạnh cửa mà có bình hoa trang trí, xỏ dép cho cô, đầu hàng: “... Được rồi.”

Irene đung đưa đôi chân, nhảy xuống.

Cô đi trên đôi dép lê, rời khỏi phòng ngủ. Cả tầng lầu yên tĩnh lạ thường, đây là lãnh địa của Michael, tối tăm, vắng lặng, cô đơn.

Cô chỉ nghe thấy tiếng bước chân của mình, vì tiếng bước chân của anh quá nhẹ, con người không thể nghe thấy được. Thật kỳ lạ, tới hôm nay cô mới nhận ra điều này. Một cảm giác sợ hãi từ phía sau lưng bò dần lên, như một con rắn nhầy nhụa đang bám vào người vậy.

Nhưng Irene lại nắm chặt vạt áo của anh: “… Bảo vệ em.”

Cái lồng giam giữ cô, hàng rào bảo vệ cô.

Anh khẽ cong mắt, vẻ mặt có phần thải lỏng: “Tất nhiên rồi.”

Cô xuống cầu thang vài tầng, đến trước phòng tiệc nhỏ ở phía tây của tầng một.

Cô nghe thấy tiếng nhạc, như thể có một ban nhạc đang biểu diễn trong phòng.

Cô lại tin tưởng vào khả năng cách âm một lần nữa, cùng lúc đó cũng cảm thấy rùng mình. Giai điệu kỳ quái của đàn violin như đang cưa xương cô, những âm thanh rời rạc từ đàn piano như đang gõ vào răng cô. Nhạc trưởng nào có thể sáng tác loại âm nhạc không hòa hợp đến như vậy chứ? Thực sự khiến da cô nổi da gà, chỉ muốn quay người bỏ chạy.

Michael đẩy cửa lớn ra.

Ánh đèn rực rỡ, người trong phòng đông đúc.

Không có chút hơi ấm nào cả.

Dù bên trong ánh sáng rực rỡ, nhưng vẫn tối tăm như một vực sâu không thấy đáy. Những gương mặt nhợt nhạt lần lượt quay lại, những khuôn mặt khác thường này như đã đánh sâu vào thị giác, khiến Irene không thể phân biệt được ngoại hình, chỉ cảm thấy sởn tóc gáy.

Đây là một buổi tiệc hoan lạc của ma cà rồng.


 

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.