“Cho rằng trốn sau lưng những linh hồn lương thiện là có thể rửa sạch sự dơ bẩn trên người mình sao?”
Vân Thính Chu siết chặt cổ tay viện trưởng, ánh mắt nhìn thẳng người đang quỳ dưới đất, giọng nhuốm giận: “Ông còn định chiếm giữ thân thể người khác bao lâu nữa?”
“Tôi không biết cậu đang nói gì.” Viện trưởng không né tránh ánh mắt, đôi mắt vừa mới khóc đỏ giờ đã trong suốt, như thể không còn chút giả ý nào.
“Sống mấy ngàn năm, sao vẫn không biết viết chữ ‘mặt’ như thế nào hả?” Tống Bạc Lễ tiến lại gần, giọng điệu đầy ẩn ý.
Đúng là cáo già giả làm thỏ trắng.
Vân Thính Chu để chắc chắn ông ta không thoát được,giơ tay không bận ngoắc Tống Bạc Lễ, rồi liếc nhìn viện trưởng, ý bảo anh mang dây thừng lại.
Tống Bạc Lễ biết ý cậu, nhưng vẫn đứng yên, chỉ lặng lẽ nhìn.
Vài giây sau, Vân Thính Chu nhận ra bên cạnh im lặng bất thường, không nghe thấy tiếng vải cọ xát, liền quay sang cau mày hỏi: “Sao không động?”
“Gì mà không động?” Tống Bạc Lễ nhún vai, trong mắt đầy vẻ nghi hoặc, nghiêm túc nói: “Em bảo anh làm gì sao?”
Vân Thính Chu giữ nguyên tư thế đó nhìn anh vài giây, rồi quay lại nhìn viện trưởng, giọng nhanh hơn: “Đi lấy dây thừng, trói ông ta lại, tính sổ cho rõ ràng.”
“Rõ, Chu Chu.”
Được lệnh, Tống Bạc Lễ lấy dây thừng rất nhanh, chưa đến một phút đã quay lại, thậm chí còn kịp dặn ba người bên ngoài đừng lại gần quá.
Vân Thính Chu nhận dây, đợi Tống Bạc Lễ cố định xong, mới trói thật chắc, đến mức viện trưởng không thể nhúc nhích, chỉ có thể đảo mắt nhìn xung quanh.
“Ông không biết chúng tôi đang nói gì, đúng không?” Vân Thính Chu đi từ phía sau ra trước mặt ông ta, cúi mắt hỏi từng chữ.
“Tôi chỉ biết viện phúc lợi này là của tôi, các người không có quyền trói tôi ở đây!” Viện trưởng trừng mắt, nói năng đầy khí thế.
“Sai rồi.”
“Cái gì?!” Viện trưởng cau mày, bất đắc dĩ ngửa đầu nhìn chàng trai trước mặt.
“Viện phúc lợi này thuộc về linh hồn vốn có của thân thể này, còn ông, chỉ là kẻ thích chiếm đoạt thân thể người khác để thỏa mãn d*c v*ng của mình — một tên trộm.”
Vân Thính Chu vừa nói vừa lùi một bước, như thể sợ linh hồn mình bị ông ta làm ô nhiễm.
“Cậu nói bậy…”
Chữ tục còn chưa thoát khỏi miệng đã bị Tống Bạc Lễ đứng phía sau đá thẳng vào lưng, chặn lại.
“Không phải thích cầu nguyện sao? Vậy để tôi kể một câu chuyện, nghe xong mà cho tôi câu trả lời vừa ý thì tôi sẽ thực hiện nguyện vọng của ông.”
“Thế nào?”
Vân Thính Chu đứng cách ông ta hơn nửa thước, giọng không chút cảm xúc, như đang đọc một bản cáo trạng.
Viện trưởng biết có nói gì cũng vô ích, liền ngậm miệng, gượng giữ tư thế vừa không thể quỳ, cũng chẳng thể ngồi, buộc phải thẳng lưng chống đỡ.
“3021 năm, vợ chồng viện trưởng dọn tới viện phúc lợi bỏ hoang này, lúc đó…”
Mùa xuân năm 3021.
Từ xa nhìn, toàn bộ viện phúc lợi phủ đầy cỏ dại, cánh cổng sắt vốn để ngăn người ngoài đã hoen gỉ, tấm bảng treo trước cổng nứt làm đôi, một nửa rơi mất, nửa còn lại treo lỏng lẻo.
Bên trong tòa nhà ba tầng, lớp sơn tường đã bong tróc, những dây hổ leo từng che phủ nửa bức tường giờ khô héo, ố vàng.
Người tỉnh táo nhìn qua cũng biết nơi này đã hoàn toàn bỏ hoang. Đường xá lại bất tiện, xung quanh không có hàng xóm, sinh hoạt khó khăn, ai cũng sẽ từ chối nhận.
Vậy mà một đôi vợ chồng từ xa đến vẫn kiên quyết bỏ ngoài tai lời khuyên, mua lại nơi này.
Nửa năm sau, họ sửa sang, cải tạo, khiến viện phúc lợi sáng sủa trở lại, sinh khí mới bắt đầu hồi phục.
“Thân ái.” Người phụ nữ đứng trên ban công lầu hai, tay vịn lan can, nửa người nghiêng ra ngoài, mỉm cười nhìn xuống, trong giọng nói tràn đầy ý cười: “Ngày mai chúng ta đi bái thần đi. Hôm qua em lên thị trấn, trò chuyện với mấy bà, họ nói cách đây không xa có một tòa kiến trúc, bên trong có một pho tượng thần, nghe nói…”
“Nghe nói, trăm điều ước đều linh nghiệm. Chúng ta đi xem được không?”
Viện trưởng đứng phía dưới nghe vậy, cũng ngẩng đầu nhìn lên dưới ánh mặt trời, gật đầu đáp: “Được, ngày mai chúng ta đi.”
Ông biết vợ mình rất muốn có một đứa con, nhưng hai người đã cố gắng suốt thời gian dài, thử qua đủ mọi cách, vẫn không thể có một đứa bé đến với gia đình họ.
Cho nên, nếu vợ muốn đi, ông sẽ đi cùng bà ấy.
Tiếc là, khi mặt trời vừa mọc vào hôm sau, viện trưởng lại bị vướng việc gấp, bất đắc dĩ phải đến tìm vợ xin lỗi.
“Thân ái, e là anh không thể cùng em đi bái thần, nhưng anh hứa với em, sau khi em đến đó, không bao lâu anh sẽ tới bên em, được không?”
Người phụ nữ thấy bộ dạng căng thẳng, áy náy của ông thì mỉm cười, giọng mềm nhẹ, vừa nói vừa phủi bụi trên vai áo ông: “Anh cứ làm việc của mình, em sẽ ở đó chờ anh, đừng để em chờ lâu quá nhé.”
Hai người chia tay trước cổng, người phụ nữ men theo con đường hướng tây, đi qua một vùng cỏ hoang để đến một nơi tràn đầy sức sống. Từ bên ngoài nhìn vào, vừa vặn thấy một cây lệch tán, trên cây treo đầy những dải lụa đỏ — hẳn là chỗ treo điều ước.
Trong lòng đầy hân hoan, bà bước vào tòa kiến trúc. Vừa vào phòng, bà thấy bốn phía bàn đều bày nến, ngọn nào cũng đang cháy, ánh sáng bập bùng mang lại cảm giác ấm áp.
Chính giữa là một pho tượng cao lớn, trang nghiêm, dưới ánh nến trông lại có chút không hợp, như thể nó và ngọn nến không cùng thời đại.
“Phu nhân, ngài đến cầu nguyện sao?”
Khi bà và pho tượng vừa chạm mắt, bên cạnh bỗng vang lên một giọng nam già nua nhưng đầy khí lực. Nhìn sang, bà thấy một ông lão lưng hơi còng, tay cầm một tấm thẻ gỗ, thoạt trông giống người trông coi nơi này.
“À… đúng vậy, tôi nghe nói nơi này rất linh, nên muốn đến thử.” Người phụ nữ cảm thấy mình có chút thất lễ, vội vàng lùi một bước, trên mặt đầy vẻ xin lỗi. “Bây giờ có thể bái không?”
“Có thể chứ, phu nhân. Nếu ngài thành tâm đến, thần minh nghe được nguyện vọng của ngài nhất định sẽ giúp ngài toại nguyện.”
“Vậy tôi phải làm thế nào?”
Ông lão mỉm cười, khẽ khom lưng một chút, giơ một tay lên ngang tầm mắt, hơi cúi đầu, nói nhẹ: “Hãy cầm một tấm thẻ, quỳ trước pho tượng và nói ra nguyện vọng của ngài.”
Nghe vậy, người phụ nữ gật đầu, tiến lên hai bước nhận tấm thẻ gỗ từ tay ông lão. Bà chắp tay trước ngực, kẹp tấm thẻ vào giữa hai bàn tay, quỳ xuống tấm đệm trước pho tượng, vô cùng thành kính cầu nguyện trong lòng.
“Thần linh ơi, xin ban cho chúng con một đứa con.”
Ngoài trời, gió nhẹ thổi qua, làm những dải lụa đỏ trên cây lệch tán tung bay, vài chiếc lá cũng lìa cành, theo gió cuốn đi xa.
Người phụ nữ quỳ rất thành kính, chậm rãi không đứng dậy.
Chờ khoảng năm phút, ông lão vuốt râu cười nói: “Phu nhân, được rồi. Tiếp theo, ngài hãy đến dưới cây lệch tán treo một dải lụa, trên đó viết điều ước của mình.”
“Như vậy, thần linh vừa có thể nghe, vừa có thể thấy, ngài chắc chắn sẽ được như nguyện.”
“Cảm ơn ông.” Người phụ nữ đứng dậy, khẽ khom lưng cảm tạ, rồi nghiêng người nhường lối để ông lão đi trước, còn mình thì đi theo sau.
Đến dưới cây lệch tán, bà viết lại điều ước, treo lên. Tưởng rằng mọi việc đã xong, bà vừa thu tay lại thì đúng lúc ông lão lên tiếng đưa ra một đề nghị.
“Không ngại treo cả thẻ gỗ lên đi, như vậy cũng coi như một cách cầu nguyện.”
Người phụ nữ cúi đầu nhìn tấm thẻ gỗ trong tay mình, rồi lại nhìn những tấm thẻ gỗ lẫn dải lụa đỏ treo dày đặc trên cây, khẽ bật cười: “Tôi muốn mang nó về cho chồng tôi, hy vọng may mắn sẽ luôn ở bên.”
“Chồng ngài?” Ông lão hơi ngạc nhiên, giọng cũng gấp gáp hơn: “Ông ấy không cùng ngài đến bái sao?”
“Sẽ đến.”
Vừa dứt lời, viện trưởng đã từ ngoài cửa bước vào, đi nhanh đến bên cạnh vợ, đặt tay lên eo bà rồi mới nhìn về phía ông lão.
“Chào ông.”
“Ngài đến thật đúng lúc.” Ánh mắt ông lão sáng lên, nói: “Vợ ngài đã bái thần xong, ngài bây giờ cũng có thể cúi chào, thần sẽ thực hiện bất cứ nguyện vọng nào của ngài.”
Viện trưởng hé miệng định nói, nhưng bị vợ nắm tay ngăn lại. Ông nhìn sang, nghe thấy bà nói: “Tôi và chồng tôi cùng chung một nguyện vọng, cầu nhiều sợ thần chán, chỉ một mình tôi là được.”
Nói rồi, bà đưa tấm thẻ gỗ cho chồng.
Viện trưởng không nhận, chỉ cúi đầu, để lộ cổ cho vợ giúp mình đeo lên.
“Vậy chúc hai vị, tâm tưởng sự thành.”
“Làm phiền ông.”
“Đa tạ.”
Hai người từ chỗ bái thần trở về, trời đã sẩm tối. Về đến viện phúc lợi, bên trong vẫn tối om, chưa bật đèn.
Người phụ nữ bất đắc dĩ, mò trong bóng tối bật công tắc. Vừa lúc đèn sáng lên, trước mắt bà xuất hiện một đôi bàn tay lớn, che kín tầm nhìn, chỉ có thể cảm nhận được hơi ấm cơ thể qua sự tiếp xúc.
“Anh có một bất ngờ cho em, thân ái.” Hơi thở ấm áp của viện trưởng phả ra, giọng đầy háo hức: “Cùng anh đếm ngược 3, 2, 1 được không?”
“Được.” Bà không hề khó chịu, cũng không gỡ đôi tay trước mắt, chỉ nhẹ gật đầu đáp.
“3… 2… 1…”
Tiếng đếm vừa dứt, đôi tay chậm rãi rời đi, ánh đèn nghiêng chiếu xuống. Trước khi bà kịp phản ứng, bên chân đã cảm nhận được một thứ gì đó khác thường.
Cụp mắt nhìn, bà thấy vài đứa trẻ đôi mắt to tròn, gương mặt còn ngượng ngùng, đang ôm lấy chân mình, ngẩng đầu nói từng chữ vụng về: “Hoan nghênh về nhà!!”
Người phụ nữ sững sờ thật lâu rồi mỉm cười đáp lại: “Hoan nghênh về nhà.”
Từ khi bọn trẻ đến, tòa nhà rộng lớn mới thực sự náo nhiệt, và cùng lúc đó, một niềm vui lớn khác cũng đến với vợ chồng viện trưởng — người vợ mang thai.
Họ vui mừng khôn xiết, viện trưởng còn chạy khắp nơi báo tin cho các em nhỏ trong viện.
Bọn trẻ cũng háo hức mong chờ sự ra đời của đứa bé.
Khi ấy là mùa đông năm 3021, mùa mà ai cũng vui sướng mong đợi.
Nhưng rồi bi kịch xảy ra.
Người phụ nữ bắt đầu mệt mỏi, chán ăn. Ban đầu, họ nghĩ đó chỉ là phản ứng bình thường khi mang thai nên không để ý. Nhưng sau đó tình trạng càng ngày càng tệ, bà gần như không nuốt nổi bất cứ thứ gì.
Viện trưởng nhìn thấy, vừa lo vừa thương, mỗi ngày tìm cách nấu những món ngon để bà ăn.
Ban ngày có vẻ khá hơn, nhưng đêm đến, khi không ai hay biết, bà lại nôn hết mọi thứ ra. Bà không muốn để chồng lo lắng thêm, thấy rõ từng cử chỉ của ông đều mang nỗi bận tâm, nên giấu kín chuyện này.
Sau đó, bà ngày càng gầy, bụng thì ngày một lớn. Về sau, dường như đứa bé đang hút cạn sinh mệnh của bà.
Viện trưởng nhìn khuôn mặt hốc hác của vợ, tim đau như cắt. Ông chợt nhớ đến ngôi chùa kia, nghĩ có thể đến bái thần, cầu cho vợ được bình an.
Nhưng ông không thể rời viện phúc lợi, vì vợ muốn ông luôn ở bên.
Ông đồng ý.
Từ đó, ông ngày đêm túc trực bên cạnh, sợ bà gặp bất trắc. Dù cẩn thận như vậy, chuyện tồi tệ vẫn xảy ra.
Một ngày,ông vì mệt mỏi mà thiếp đi bên giường, tay vẫn nắm chặt tay vợ. Khi tỉnh dậy, bà đã biến mất, không để lại một lá thư nào.
Viện trưởng tìm khắp nơi, vẫn không thấy. Cuối cùng, ông quyết định đến ngôi chùa kia bái thần.
Khi ấy, ông lão trông coi đã không còn.
“Đúng, tôi đã đi bái thần, nhưng điều đó thì sao?” Viện trưởng quỳ dưới đất, giọng mất kiên nhẫn: “Vợ tôi mất tích, tôi muốn tìm em ấy. Ngôi miếu đó rất linh, tôi đến đó thì có gì sai?”
“Không có gì sai.” Vân Thính Chu xoay xoay ngón tay, nhẹ giọng hỏi: “Vậy vợ ông đâu? Sao ông không tìm thấy?”
“Có thể thần cũng chẳng linh nghiệm thật, nhưng chuyện đó liên quan gì đến cậu?”
“Liên quan rất lớn.” Tống Bạc Lễ hừ lạnh, nói trước cả Vân Thính Chu: “Nếu không phải nguyện ước kia, làm sao ông chiếm được thân thể này?”
“Đừng vội phủ nhận.” Vân Thính Chu liếc nhìn Tống Bạc Lễ, lấy từ trong túi ra một tấm thẻ gỗ buộc dây đỏ, cúi người dùng ngón tay đeo vào cổ viện trưởng.
Ngay khi tấm thẻ được lấy ra, viện trưởng đã căng thẳng, lúc đeo thì càng giãy giụa dữ dội, gào rống như dã thú mất lý trí:
“Tôi không đeo! Cút ngay… Cút!!”
Dù ông ta kêu gào, vẫn không thoát khỏi việc bị đeo thẻ lên cổ.
“Tấm thẻ này là sao vậy?” Ở xa, Lăng Linh cau mày nhìn ba người bên kia, không hiểu: “Sao lại phản ứng dữ thế?”
“Bởi vì ông ta sắp lộ nguyên hình. Ông ta biết mình dơ bẩn nên hổ thẹn, muốn giết hết chúng ta.” Vân Thính Chu nói chậm rãi, như đã quá quen thuộc với việc này.
Phía viện trưởng thì chẳng mấy lạc quan. Ông ta bất chợt ngửa đầu, tấm thẻ siết chặt vào cổ, máu tươi chảy xuống, thấm lên mặt gỗ.
Ngay sau đó, một luồng sương mù đen đặc bùng lên, che khuất toàn bộ tầm nhìn.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]