Khi quay đầu lại, phía sau đã không còn một bóng người.
Ngay cả một chút dấu vết cũng không để lại.
Vân Thính Chu hoàn hồn, không đáp lại những tiếng reo hò kia, ánh mắt dừng lại ở tấm vải dệt cách đó không xa, nói:
“Đó là vải dệt để may áo cưới. Chúng ta phải hoàn thành áo cưới trong bốn ngày còn lại.”
Khi đặt khay đựng áo cưới lên bàn, dường như một kết giới đã được lập ra, mọi áp lực và u ám ở bên ngoài đều bị chặn lại.
“Nhưng… sao vải dệt lại là màu trắng?” – Nữ sinh tóc buộc há hốc miệng, cuối cùng vẫn nói ra thắc mắc trong lòng. – “Còn nữa, chúng ta đâu biết vóc dáng của tân nương, lỡ làm không vừa thì phải làm sao?”
Vấn đề thứ nhất, Vân Thính Chu đã nghĩ tới ngay khi cầm tấm vải, nhưng tạm thời vẫn chưa tìm được manh mối. Còn vấn đề thứ hai, cậu hơi trầm ngâm, liếc nhìn Tống Bạc Lễ, đánh giá anh từ trên xuống dưới rồi nghiêm túc nói:
“Làm theo vóc dáng của anh ấy.”
“Đừng đùa, quy tắc nói rõ là phải may áo cưới cho tân nương, Tống tiên sinh thì liên quan gì đến tân nương?” – Tưởng Tri Hành nhớ lại chuyện tấm thẻ bài vừa rồi, cố ý nhấn mạnh chữ “tân”, giọng đầy ẩn ý. – “Hơn nữa, đâu biết Tống tiên sinh có đồng ý không?”
“Đúng đó, anh Vân.” – Nữ sinh tóc buộc khó xử nhìn Vân Thính Chu. – “Nếu làm sai, chúng ta chắc chắn sẽ ch·ết mất.”
“Sẽ không đâu.” – Giữa hai hàng lông mày của Vân Thính Chu thoáng hiện chút mệt mỏi, nhưng cậu vẫn kiên nhẫn nói thêm: – “Ngay từ đầu, tôi là tân lang, còn anh ấy là tân nương. Nếu điều này vô dụng thì chúng ta đã không bị nhốt ở đây.”
“Đúng vậy, chúng ta là phu phu hợp pháp.” – Tống Bạc Lễ mỉm cười, bước từ phía cánh cửa đóng chặt lại gần, trên mặt mang chút nghiêm túc. – “Tôi đương nhiên đồng ý. Tôi nguyện ý.”
Khi bản thân người trong cuộc đã đồng ý, những người khác cũng chẳng còn gì để nói, chỉ im lặng.
Sau khi vừa thoát khỏi môi trường áp lực cao, đột ngột rơi vào bầu không khí nhẹ nhàng thế này, thần kinh mọi người được thả lỏng, cơn buồn ngủ ập đến như thủy triều. Cho dù trong đầu còn bao nhiêu nghi vấn, họ cũng không còn hứng thú truy hỏi nữa.
Thế là, mọi người lần lượt chào rồi quay về phòng. Tiểu Thất cũng theo mấy nữ sinh lên lầu ngủ.
Cuối cùng, trong đại sảnh tầng một chỉ còn lại Vân Thính Chu và Tống Bạc Lễ.
“Cậu vừa đi đâu vậy?” – Tống Bạc Lễ tựa lưng vào quầy, nửa người được ánh nến chiếu sáng, nửa còn lại chìm trong bóng tối, tạo nên một cảm giác khó diễn tả.
Trong đầu Vân Thính Chu lúc này rối bời, mí mắt nặng trĩu đến mức sắp không mở nổi, bên tai như bị phủ một lớp sương mỏng, nghe không rõ, chỉ rầu rĩ ậm ừ một tiếng:
“Hả?”
“Không có gì.” – Tống Bạc Lễ đứng thẳng người, rời khỏi bóng tối, tiến vào vùng sáng của ngọn nến. Anh ngáp một cái, kéo dài giọng: – “Sắp gục tới nơi rồi, về ngủ đi, anh Vân.”
Vân Thính Chu đi vào phòng trước, nhắm mắt, ngã người ra sau nằm gọn trên giường, rất nhanh hơi thở đã trở nên đều đặn.
Tống Bạc Lễ theo sau, khép cửa lại, rồi bước đi khẽ khàng vài vòng trong phòng. Sau đó, anh dừng lại trước cửa sổ, bất ngờ thổi tắt ngọn nến, khiến căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh, đưa tay ra cũng không thấy ngón.
Kể từ khi tiểu quỷ biến mất, tiếng mưa rơi bên ngoài cũng đồng thời biến mất, cả đêm chìm trong tĩnh lặng lạ thường.
Họ đã ở tầng một khá lâu, theo lý thì trời đáng ra đã sáng, nhưng kỳ lạ thay, sau khi vào nhà đã hơn bốn canh giờ mà bầu trời vẫn không có chút ánh sáng.
Bước sang canh giờ thứ năm, bên ngoài phòng của Vân Thính Chu vang lên tiếng bước chân rất khẽ. Có thể nghe ra người đó cố ý bước thật nhẹ. Sau đó, một mùi hương kỳ lạ lan vào phòng.
Không hắc gắt, ngược lại, nó dịu dàng đến mức khiến người ta như bị mê hoặc.
Sau khi xịt hương xong, người đó đứng ngoài cửa chừng mười lăm phút, rồi mới từ tốn đẩy cửa.
“Kẽo kẹt ——”
Cánh cửa gỗ phát ra âm thanh nặng nề của năm tháng chưa được tu sửa, và theo đó là một bóng người tiến vào. Sau khi xác nhận không ai phát hiện, hắn mới tiếp tục hành động.
Hắn không nhìn rõ đường, chỉ từng chút mò mẫm. Rất nhanh, hắn chạm được tới chiếc giường đầu tiên, liền dịch người sang bên, đợi tìm được vị trí thích hợp mới lấy đèn pin ra, rọi lên giường.
Ánh sáng vàng ấm hắt lên gương mặt yên bình. Vì khoảng cách quá gần, thậm chí có thể nhìn thấy cả những sợi lông tơ nhỏ. Vân Thính Chu đang nằm yên trên giường, hơi thở đều đặn, dường như không có dấu hiệu tỉnh lại.
Không phải người hắn muốn tìm.
Người đó nhanh chóng tắt đèn pin, tiếp tục dò dẫm. Trong lúc vô ý, hắn làm nghiêng chiếc giá cắm nến trên bàn, tạo ra tiếng động không nhỏ.
May mắn là, hình như vẫn không ai tỉnh lại.
Có vẻ như mùi hương ban nãy đã có tác dụng.
Hắn nhẹ nhõm thở ra, không còn đề phòng, lao thẳng tới chiếc giường khác. Lần này, hắn không kiểm tra nữa mà rút ra một con dao nhỏ không biết lấy từ đâu, rồi bất ngờ đâm xuống đệm.
Động tác càng lúc càng điên cuồng, tiếng động tự nhiên cũng lớn dần. Lúc này, hắn không còn tâm trí để ý đến những thứ xung quanh, chỉ chăm chăm lặp lại động tác.
“Xoẹt ——”
Tiếng diêm bật lên, ngọn nến được thắp sáng trở lại.
“Chơi vui không?”
Tống Bạc Lễ dựa vào khung cửa sổ, thần thái lười nhác, khóe miệng mang một tia cười. Anh như không mong đối phương trả lời, tự mình tiếp tục nói:
“Nhìn dáng vẻ này, hình như cậu đang tìm tôi.”
“Tôi đứng ngay trước mặt cậu thế này, chẳng lẽ không thấy bất ngờ à?”
“Tưởng tiên sinh.”
Bất ngờ cái quỷ gì.
Tưởng Tri Hành khi ánh nến vừa sáng liền chết sững, tay vô thức vò chăn, ngẩn ra nhìn thêm mấy giây.
Bất ngờ cái đầu mày…
Cuối cùng hắn cũng phản ứng lại, bật dậy định lao ra cửa. Nhưng chưa kịp chạy tới thì đã thấy một người khác.
Người đó đứng thẳng, chặn kín lối ra, lúc này đang nhìn hắn, gương mặt chẳng còn chút buồn ngủ nào.
Là Vân Thính Chu.
“Các… các cậu sao lại không sao?” Tưởng Tri Hành hoàn toàn hoảng loạn, định liều mạng thoát ra khỏi phòng. Nhưng chưa kịp tới cửa, một luồng kình phong đã ập tới.
Vân Thính Chu thuận tay túm lấy bình hoa gần đó, ném mạnh về phía hắn, lạnh giọng:
“Còn muốn chạy.”
Thấy không thể thoát đường cửa chính, Tưởng Tri Hành lập tức quay người, nhằm thẳng cửa sổ. Hắn hít sâu, rút từ ngực ra một con dao găm, lao về phía Tống Bạc Lễ.
Kết quả là, dưới ánh sáng sáng trưng của căn phòng, hắn bị trói gô vào ghế, miệng bị nhét giẻ lau không biết lấy từ đâu.
Ban đầu, Tưởng Tri Hành còn cố tỏ ra bình tĩnh, lời thật lời giả xen lẫn, vòng vo né tránh, hễ bị hỏi câu quan trọng thì không trả lời, chỉ nói mấy chuyện vặt vãnh.
Về sau, thấy không ai để ý, hắn cũng chẳng buồn giả bộ nữa, liền ngửa cổ chửi um lên:
“Các cậu giả vờ cái gì?”
“Đều là người chơi lâu năm cả, một người được chọn để tìm vải dệt, một người trên người có thẻ bài. Tôi thấy các cậu sớm biết cách thoát ra ngoài rồi, còn giả vờ giả vịt. Có phải định hại chết chúng tôi để giành quyền rút thẻ không?”
“Thả tôi ra, tôi cũng là người chơi lâu năm, tôi có thể giúp…”
Chưa kịp nói hết câu thì đã bị bịt miệng.
Nửa canh giờ trôi qua, thấy hắn đã không còn kích động như trước, Vân Thính Chu mới rút giẻ lau ra.
“Còn gì muốn nói không?”
Tưởng Tri Hành cụp mắt, khẽ hừ một tiếng, rõ ràng là không muốn mở miệng.
Vân Thính Chu liếc nhìn hắn, rồi quay sang hỏi Tống Bạc Lễ:
“Anh có gì muốn nói không?”
Tống Bạc Lễ dừng lại một chút, suy nghĩ rồi vuốt cằm:
“Sau khi qua cửa thì đúng là có thể rút thẻ, nhưng người rút là do hệ thống phân tích tổng hợp năng lực cá nhân rồi lựa chọn, không có chuyện như hắn nói.”
Thẻ bài được chia thành nhiều cấp, thấp nhất là cấp D, cao nhất là SSS+. Người được rút thẻ sẽ nhận thẻ khi phó bản kết toán, đồng thời có quyền sử dụng. Trừ khi người cầm thẻ ch·ết, quyền sử dụng mới mất, còn lại thì không thể thay đổi.
Ngoài ra, nếu bản thân không giữ thẻ thì không thể kích hoạt thẻ bài.
Vân Thính Chu nghe vậy gật đầu, rồi tiếp tục hỏi:
“Còn gì muốn nói không?”
“Cái gì?” – Tống Bạc Lễ chớp chớp mắt, giang hai tay, vẻ mặt vô tội.
“Anh đã sớm biết cách ra ngoài rồi?” – Vân Thính Chu ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh, gằn từng chữ: – “Đây là lần thứ hai anh vào phó bản này, đúng không?”
Lời vừa dứt, Tưởng Tri Hành lập tức kéo ghế kêu “két” một tiếng trên sàn, cố tình gây tiếng động để thu hút sự chú ý của cả hai.
“Lần thứ hai?” – Lâu rồi không nói, giọng Tưởng Tri Hành khàn đặc, hắn vội vàng nói: – “Đừng bỏ tôi lại, tôi… tôi có ích với các cậu. Tôi có thẻ bài, rất hữu dụng.”
“Muốn giữ cậu lại?” – Vân Thính Chu nhìn hắn, trông như đang suy nghĩ thật.
“Tôi đưa thẻ bài cho các cậu, tất cả đều cho các cậu.”
“Chỉ vậy thôi?”
“Không… không, tất nhiên không phải. Còn tất cả đạo cụ tôi lấy được trước đó, cũng cho các cậu hết.”
“Được.”
Vân Thính Chu bắt chéo chân, một tay chống lên đùi, tay kia ngửa ra chờ lấy, nhưng vẫn chưa ra hiệu cho ai mở trói.
Tưởng Tri Hành dịch người một chút, chớp chớp mắt nhìn cậu, nhận ra đối phương không định mở trói thì lại ngẩng lên nhìn Tống Bạc Lễ, ánh mắt mang chút cầu khẩn.
Nhưng Tống Bạc Lễ hoàn toàn không để ý, chỉ chậm rãi bước ra sau lưng Vân Thính Chu, tay phải đặt lên lưng ghế, các khớp ngón tay gõ nhẹ, phát ra tiếng “cốc cốc” có tiết tấu.
Không thấy hai người phản ứng, Tưởng Tri Hành nghiến răng, dồn sức kéo cả ghế từng chút một về phía trước. Phải mất khá lâu hắn mới tới được trước mặt hai người.
Thẻ bài được hắn lấy từ túi quần ra, tư thế không tiện nên phải nghiêng người, lúng túng đưa từng tấm một vào tay người nhận.
Chờ xong, Vân Thính Chu mới cất thẻ bài, rồi ra hiệu để Tống Bạc Lễ mở trói cho hắn.
Mọi người chưa kịp nói thêm gì thì tiếng gà gáy vang lên xé tan màn yên tĩnh, báo hiệu trời sáng.
Ánh nắng sớm xuyên qua khung cửa sổ đang mở, hắt xuống nền nhà, khiến từng hạt bụi trong không khí cũng hiện rõ.
“Xuống xem thử đã.” – Vân Thính Chu đi trước xuống cầu thang. Cậu không thấy bà bà kia đâu trong đại sảnh.
Theo sau là Tống Bạc Lễ và Tưởng Tri Hành, rồi mới đến những người còn lại.
Tiểu Thất vừa từ trên lầu xuống đã chạy ngay đến bám lấy Vân Thính Chu, bàn tay nhỏ vẫn nắm chặt góc áo cậu, không chịu buông.
“Anh Vân, anh Tống, anh Tưởng, chào buổi sáng.” – Nữ sinh tóc buộc ngáp một cái, dụi mắt hỏi: – “Sao các anh dậy sớm thế?”
“Đến xem áo cưới.” – Vân Thính Chu liếc sang hai người bên cạnh. – “Chúng ta chỉ còn ba ngày, phải tranh thủ thời gian.”
“Ừm…” – Nữ sinh tóc buộc nghe vậy liền nhìn sang Tống Bạc Lễ. – “Anh Tống, anh biết số đo ba vòng của mình chứ?”
“Không biết à? Tôi có thể giúp các cô.”
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]