Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 402: Ta muốn




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Có người đến? Lúc này, sẽ là ai? Ngô Toan lập tức cảnh giác, như đối diện đại địch.

Lưu Thứ Kỷ vội nói: “Ta đi xem thử”.

Hắn xoay người bước đi, mới được mấy bước đã quay lại.

“Ngô đại nhân, là Đổng Dịch”.

Đổng Dịch? Sao hắn tìm được đến đây?

Ngô Toan không kịp nghĩ nhiều, sải bước ra nghênh đón. Vừa gặp người, hắn đã hạ giọng hỏi: “Có chuyện gì?”.

Đổng Dịch lấy trong n.g.ự.c ra một phong thiếp, đưa lên: “Lão đại, vừa mới nhận được”.

Trên thiếp không đề tên, chỉ viết mấy chữ: Giờ thìn ba khắc, gặp ở Đào Hoa Nguyên.

Ngô Toan cau mày: “Là ai đưa tới?”.

Đổng Dịch giơ tay chỉ về phía đông.

Phía đông? Đông cung? Thái tử?

Ngô Toan như bị nện một quyền vào ngực, khí huyết lập tức dồn lên, không nhịn nổi mà ho khan dữ dội.

Đổng Dịch vừa vỗ lưng cho hắn vừa lo lắng hỏi: “Lão đại, quen biết Thái tử từ bao giờ vậy?”.

Ngô Toan tức muốn đập c.h.ế.t tên này. Quen biết? Vào lúc then chốt thế này mà còn muốn kết giao với Thái tử, chẳng phải tự chuốc họa sao?

“Ngươi ra ngoài Hầu phủ chờ ta”.

“Rõ!”.

Đổng Dịch liếc mắt nhìn ra xa, trong lòng khẽ động. Hai người kia… sao quen quá? Một là Vệ Tam, còn người kia…

“Còn nhìn ngó gì nữa, mau đi!”.

Đổng Dịch chẳng những không đi còn bước thêm một bước, hạ giọng: “Lão đại, có phải ngươi đang giấu ta chuyện gì không?”

Hắn đã nhận ra: người còn lại là Ninh Phương Sinh.

Mấy canh giờ trước, lão đại còn hận không thể g.i.ế.c hai kẻ này. Vậy mà giờ lại đưa họ vào tận Hầu phủ?

“Chuyện nên hỏi thì hỏi, chuyện không nên thì câm miệng. Muốn giữ mạng thì giữ cái lưỡi”.

Ánh mắt Ngô Toan lạnh lẽo.

Đổng Dịch chưa từng thấy lão đại nghiêm khắc với mình đến vậy, lập tức co đầu rụt cổ, quay người rời đi.

Đợi hắn đi xa, Ngô Toan mới quay lại rồi đi đến trước mặt Ninh Phương Sinh và Vệ Đông Quân.

“Trong nha môn có việc gấp, ta phải lập tức về một chuyến”.

Người ta tìm đến tận Hầu phủ, hẳn chẳng phải chuyện nhỏ.

Ninh Phương Sinh đáp: “Ngô đại nhân cứ yên tâm”.

Sao Ngô Toan yên tâm nổi? Hoàn toàn chẳng yên tâm chút nào.

“Xử lý công vụ xong ta sẽ quay lại ngay”.

Ninh Phương Sinh nhìn thẳng hắn, chậm rãi nói, giọng mang ẩn ý: “Ngô đại nhân chỉ cần lo trấn an người trong phủ, không cần vội”.

Ngô Toan há chẳng hiểu ẩn ý đó. Chặt duyên phải tiến hành trong viện này. Thập Nhị là “đứa súc sinh” trong miệng Hầu gia, còn Ninh Phương Sinh và Vệ Đông Quân đều là người ngoài. Ba người cộng lại cũng chẳng bằng một lời của hắn.

Ngô Toan nghĩ ngợi rồi gọi Lưu Thứ Kỷ.

Lưu Thứ Kỷ bước đến.

Ngô Toan đặt tay lên vai hắn, ngầm dùng ba phần sức lực: “Thứ Kỷ, lời ta vừa dặn ngươi nhớ rõ chứ?”.

Lưu Thứ Kỷ cảm nhận sức nặng, hiểu ngay Ngô Toan đang cảnh cáo, bèn đáp vội: “Ngô đại nhân yên tâm, ta nhớ kỹ rồi”.

“Vậy ta đi rồi sẽ về ngay”.

Ngô Toan vỗ vai hắn, xoay người đi.

Vệ Đông Quân chợt nhớ cha và Hạng phu nhân vẫn còn trong viện Thính Hương, bèn gọi với theo: “Ngô đại nhân, xin đừng quên báo tin cho viện Thính Hương”.

Bước chân Ngô Toan khựng lại, hắn quay đầu gật nhẹ: “Yên tâm, ta không quên”.

Một bên, Lưu Thứ Kỷ chỉ thấy da đầu sắp nổ tung.

Viện Thính Hương? Đó là nơi nào? Trong ấy có ai? Sao chỉ một bức tranh của Trần gia, hết người này biết, lại đến người kia cũng nhắc?

“Trong viện Thính Hương có cha ta”.

Lưu Thứ Kỷ: “…”

Là cái vị vô dụng của Vệ gia đó sao? Hắn cũng một bọn với đám này à?

Vệ Đông Quân và Ninh Phương Sinh đưa mắt nhìn nhau, rồi mặc kệ Lưu Thứ Kỷ mà đi thẳng vào viện. Chưa được mấy bước, cách nửa sân họ đã thấy Trần Thập Nhị đứng chắn ngay cửa. Người nọ chân dài trụ vững, tay khoanh trước ngực, ánh mắt đen sâu thẳm, khí thế “một người giữ cửa, vạn người khó qua”.

Vệ Đông Quân tiến lên: “Hương an thần đều đã thắp rồi chứ?”.

Trần Khí gật đầu.

Vệ Đông Quân nói: “Vậy tránh ra để chúng ta vào”.

Trần Khí vẫn đứng yên, ánh mắt nâng lên nhìn thẳng về Ninh Phương Sinh phía sau.

Ninh Phương Sinh nhìn vẻ mặt ấy, hờ hững nói: “Nói thẳng đi, chuyện gì?”.

“Ngươi bảo ta ép, ta đã ép rồi”.

“Ừ”.

“Con nghịch cha, ta cũng nghịch rồi”.

“Ừ”.

“Bên chỗ mẹ ta, ta cũng giúp ngươi trấn an rồi”.

“Nói thẳng”.

“Ninh Phương Sinh”. Trần Khí ưỡn ngực, gương mặt mang vẻ bi tráng, từng chữ một: “Ta muốn bước vào giấc mơ của cha ta!”.

Ninh Phương Sinh: “…”

Vệ Đông Quân: “…”

Không gian lặng ngắt, chẳng còn nghe cả tiếng gió.

******

Lúc này ở Đào Hoa Nguyên, đèn đuốc sáng rực.

Dù mây đen dày đặc, dù thời tiết quái gở, cũng chẳng ngăn nổi lòng người hướng tới mỹ vị.

Ngô Toan vừa xuống ngựa, lập tức có một tiểu nhị tinh mắt tiến lại: “Ngô đại nhân đến rồi, chưởng quầy nhà ta đã đợi ngài lâu lắm rồi”.

Ngô Toan vừa định ném dây cương cho tiểu nhị, ngẩng đầu thì nhận ra người ấy là Đại công tử Vệ phủ, Vệ Thừa Đông. Tay hắn bỗng khựng lại.

“Sao ngươi lại ở đây?”.

Vệ Thừa Đông khom lưng, cười gượng: “Ngô đại nhân, ta đến nếm thử nhân tình lạnh nóng. Lỡ như Vệ gia không giữ nổi thì ta còn đường kiếm cơm”.

Ngô Toan chỉ thấy nực cười: “Ở chỗ này mà kiếm cơm, ngươi không sợ mất mặt sao?”.

Vệ Thừa Đông nào dám nói mình bị Thẩm què lừa tới.

“Mất mặt gì chứ? Ta không ăn trộm cũng chẳng cướp bóc, dựa vào sức mình mà ăn cơm, có gì đâu mà mất mặt?”.

“Cha mẹ ngươi…”.

“Giấu rồi”. Vệ Thừa Đông chắp tay, mặt nở nụ cười nịnh: “Sợ cha mẹ lo, mong Ngô đại nhân đừng nói lại”.

Đường đường là Đại công tử Vệ phủ lại giấu cha mẹ chạy tới Đào Hoa Nguyên làm tiểu nhị. Đường đường Vệ Tam tiểu thư lại theo một gã thần côn bày trò chặt duyên.

Ôi… Ngô Toan thở dài trong lòng rồi ném dây cương vào tay Vệ Thừa Đông: “Nếu có ai bắt nạt ngươi, cứ báo tên ta”.

Vệ Thừa Đông: “…”

Ta với hắn ta có quan hệ gì đâu, sao lại có phúc lợi thế này?

Lúc này Ngô Toan đã đến trước mặt chưởng quầy: “Chưởng quầy, xin hãy dẫn đường”.

“Ngô đại nhân, xin mời theo ta”.

Đào Hoa Nguyên có Nam viên và Bắc viên, việc này Ngô Toan vốn biết. Nhưng Bắc viên cảnh sắc thế nào, bên trong bày biện ra sao thì nay mới thấy lần đầu. Hắn biết rõ, Bắc viên của Đào Hoa Nguyên là nơi Đông gia Thẩm Nghiệp Vân dùng để tiếp khách quý.

Thái tử mở tiệc ở đây… Trong đầu Ngô Toan lập tức xếp Thẩm Nghiệp Vân vào phe Thái tử.

Đi sâu vào trong viên, từ xa hắn đã thấy hơn chục bóng người đứng thẳng tắp, lập tức đoán ra đó là cận vệ của Thái tử.

Quả nhiên không sai. Kỷ chưởng quầy dẫn đường phía trước bỗng dừng lại, chỉ tay: “Khách quý ở ngay kia, Ngô đại nhân, xin thứ cho tiểu nhân không tiện đưa qua”.

Ngô Toan phất tay bảo hắn lui, tự mình tiến lên. Hắn báo tên, tháo đao bên hông, rồi được nội thị dẫn vào.

Trong phòng, bên bàn tròn tám chỗ, chỉ có hai người ngồi. Cả hai Ngô Toan đều từng gặp, nhưng không quen.

Hắn bước lên một bước, đến trước mặt một người, quỳ xuống: “Ngô Toan, bái kiến Điện hạ!”.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.