Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 403: Chủ tử




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Thái tử Triệu Lập Thành nhìn Ngô Toan quỳ dưới chân, chưa vội bảo đứng lên, một lát sau, hắn mới thong thả mở miệng: “Ngô đại nhân, mời đứng lên”.

Ngô Toan run run, lập tức đứng dậy. Nhưng hắn cũng chẳng dám ngồi, chỉ cung kính chắp tay đứng thẳng trước mặt Thái tử.

“Ngô đại nhân, ngồi đi”.

Được Thái tử ban cho một câu, Ngô Toan mới dám vội tạ ơn, vén áo, chỉ dám ngồi nửa người trên mép ghế.

Triệu Lập Thành thấy hắn đã ngồi yên, bèn quay đầu nói: “Nguyên Cát, cho người dọn đồ ăn”.

“Vâng, Điện hạ”.

Nghe hai chữ Nguyên Cát, trong đầu Ngô Toan lập tức khẳng định: Thẩm Nghiệp Vân trước mắt là tâm phúc của Thái tử.

Chẳng bao lâu rượu và thức ăn đã bày lên đủ. Cửa ngoài cũng khép chặt. Triệu Lập Thành nâng chén rượu, đưa về phía Ngô Toan.

Ngô Toan vội vàng dùng hai tay nâng chén, đứng dậy, cung kính ngửa cổ uống cạn.

Thái tử phất tay ra hiệu, bảo hắn ngồi xuống: “Chỉ là bữa cơm thường thôi, Ngô đại nhân không cần câu nệ đến vậy”.

Ngô Toan đặt chén xuống, trán rịn mồ hôi gượng cười: “Thần sống quá nửa đời người, chưa bao giờ dám nghĩ có ngày được ngồi chung bàn với Điện hạ. Xin cho thần được phép câu nệ thêm chút nữa”.

Khóe môi Triệu Lập Thành nhếch nhẹ, cười nhạt: “Lâu nay ta nghe người ta nói, Ngô đại nhân không chỉ giỏi ăn nói mà còn biết đối nhân xử thế. Hôm nay xem ra quả nhiên đúng là vậy”.

Ngô Toan hoảng hốt đứng lên, hơi khom người hành lễ: “Điện hạ quá lời rồi”.

Ánh mắt Thái tử nghiêng sang: “Nguyên Cát, nếu Ngô đại nhân còn câu nệ trước mặt ta thì ngươi hãy nói thẳng đi”.

“Vâng!”.

Ánh mắt Thẩm Nghiệp Vân xoáy vào Ngô Toan, bất chợt chau mày, thở dài: “Ngô đại nhân, từ tối qua đến nay, cổng Đào Hoa Nguyên luôn có người Ngũ thành tuần tra qua lại. Quán này mở cửa buôn bán, khách thấy có quan sai thì không dám bước vào nữa. Xin Ngô đại nhân mở cho một con đường dễ thở”.

Ngô Toan giật thót tim. Điện hạ bày ra thế trận này lẽ nào chỉ để Đào Hoa Nguyên kiếm thêm vài chục lượng bạc thôi sao? Không thể nào!

Ngay tức thì, hắn đã hiểu: lời Thẩm Nghiệp Vân vừa rồi còn ẩn ý khác.

Là ngụ ý gì đây?

Ngô Toan thăm dò, dè dặt hỏi: “Cái ‘dễ thở’ ấy phải làm thế nào? Xin Đông gia chỉ rõ”.

Khá thông minh đấy!

Thẩm Nghiệp Vân thầm tán thưởng, khóe môi cong lên: “Rất đơn giản, chỉ cần rút tuần binh ở cổng phía bắc đi là xong”.

Cổng bắc? Bên trong thì chẳng có gì nhưng ngoài kia lại là chỗ ba đại doanh trấn đóng. Quân ba đại doanh muốn vào kinh chỉ có thể đi qua cổng bắc.

Sắc mặt Ngô Toan lập tức biến đổi, vội vàng nói: “Điện hạ, cổng bắc ấy thông thẳng với ba đại doanh…”.

“Ngô đại nhân”. Thẩm Nghiệp Vân lạnh lùng cắt ngang: “Không mời quân vào, thì làm sao dụ quân vào rọ?”.

Ầm!

Như sét đ.á.n.h ngang đầu, toàn thân Ngô Toan cứng đờ, lông tóc dựng ngược.

Thì ra… Thái tử sớm đã nắm rõ chuyện Hà Quyên Phương mưu phản. Còn chưa động thủ, để hắn ta múa may một hồi, là muốn bắt trọn ổ.

Vậy còn Hoàng đế? Ngài có biết không? Nếu biết, tức là cha con đồng lòng. Nếu không biết, thì đây là thế cờ của riêng Thái tử…

Ngô Toan run rẩy, ngơ ngác nhìn người ngồi trước mặt.

Khóe môi Thái tử cong cong, cười như ôn hòa vô hại, ánh mắt mềm mại đến mức chẳng giống một Đông cung Thái tử mà giống hệt một công tử phong lưu trong tuồng hát. Nhưng thư sinh phong lưu thì nào biết mưu quyền, lại càng chẳng thể g.i.ế.c người trong vô hình.

Nghĩ đến đây, Ngô Toan bất chợt đứng bật dậy, bước nhanh đến trước mặt Thái tử, quỳ rạp xuống: “Điện hạ, thần…”.

“Đừng vội nói. Nghe bản cung kể một câu chuyện nhỏ đã, được chứ?”.

Triệu Lập Thành tự rót một chén rượu, nhấp nhẹ một ngụm rồi thong thả kể: “Vài ngày trước, bản cung vào cung thỉnh an Hoàng tổ mẫu. Người nắm tay ta lải nhải kể, nói mấy hôm trước mơ một giấc mơ”.

Ngô Toan bèn hỏi: “Thái hậu nương nương mơ thấy gì vậy?”.

“Mơ thấy phủ Kim Lăng, lại mơ thấy căn phủ thuở nhỏ từng ở. Người nói trong phủ ấy có một cây hồng rất cao, đến mùa thu trĩu trịt quả. Chỉ tiếc cây quá cao, một cái thang không tới, phải ghép hai cái thang nối vào mới vừa chạm được”.

Triệu Lập Thành cười khẽ: “Ngô đại nhân từng thấy cây hồng nào cao đến vậy chưa?”.

Cổ họng Ngô Toan nghẹn lại. Hắn đã thấy. Hơn nữa, đã nhìn suốt mười năm. Trong viện thư phòng của Quý nhân cũng có một cây hồng như thế. Mỗi thu về quả chín khó hái, nhiều quả rụng xuống đất, có cái nhặt ăn được, có cái nát bấy chẳng thể dùng. Không ít lần Quý nhân vừa vào viện, suýt bị quả rụng trúng đầu. Hắn từng đề nghị chặt bỏ, nhưng Quý nhân chỉ phất tay: “Thôi, giữ lại đi, coi như một kỷ niệm”.

Quý nhân họ Ngô, chẳng có chức quan gì, nhưng giàu có nhất vùng Kim Lăng. Bao nhiêu quan viên về Kim Lăng nhậm chức, việc đầu tiên đều đến Ngô phủ bái kiến. Năm xưa trước khi Thái hậu nhập kinh, từng ở lại Ngô phủ một thời gian.

Ngô Toan chưa từng nghi ngờ: người đứng sau Quý nhân là Thái hậu. Nhưng bao năm qua, phía Thái hậu không hề có động tĩnh cũng chẳng sai khiến hắn làm gì. Hắn chỉ âm thầm giúp chuyện của Quý nhân.

Nào ngờ hôm nay người tìm tới lại là Thái tử. Đáng lẽ phải sớm đoán ra chứ! Năm ấy Thái tử được lập, hậu thuẫn phía sau là Thái hậu.

Ngô Toan hít sâu một hơi, cả người phục xuống: “Ngô Toan bái kiến chủ tử”.

Triệu Lập Thành vẫn chưa bảo đứng lên, chỉ ung dung rũ mắt nhìn.

Trong phòng lặng im như tờ.

******

Cùng lúc ấy trong một gian phòng khác ở thành Tứ Cửu, cũng là một mảnh tĩnh lặng. Nơi đó không có chủ tử, chẳng có hạ nhân, càng không có uy nghi áp chế. Chỉ còn lại bất lực.

Vệ Đông Quân đến giờ vẫn sững sờ. Nàng nằm mơ cũng không ngờ, đoạn chặt duyên của Hứa Tận Hoan vượt tám mươi mốt kiếp nạn, cuối cùng lại nhảy ra một con hổ chắn đường. Mà đó lại là con hổ không thể đánh, không thể g.i.ế.c, chỉ có thể dỗ dành, chỉ có thể khuyên giải.

Vệ Đông Quân hết lời khuyên: “Thập Nhị à, bát tự của ngươi thuần dương, hồn phách vốn không thể rời thân, làm sao vào mộng được...”.

Trần Khí lạnh lùng cắt ngang: “Hắn làm được”.

Hắn? Ninh Phương Sinh?

Vệ Đông Quân liếc nhìn, thầm nhủ: thôi đi, hắn có muốn vào mộng cũng phải nhờ ta trợ giúp kia mà.

“Thập Nhị à, không phải ta muốn bênh Ninh Phương Sinh, nhưng ngay cả cha ta nghiên cứu bao năm cũng không làm được, hắn thì làm sao…”.

“Hắn cũng là người, bát tự cũng chẳng toàn âm. Hắn vào được thì cớ gì ta lại không?”.

Ngươi có biết nói lý lẽ không hả!

Đầu óc Vệ Đông Quân ong ong: “Bởi vì hắn là người chặt duyên mà”.

Trần Khí nhếch môi cười khẩy: “Người chặt duyên trước hết là người, sau đó mới chặt duyên”.

Vệ Đông Quân lập tức nghẹn họng. Nói thật thì… Lập luận này, quả thực có lý. Rất có lý.

Trần Thập Nhị vừa quật ngã được một người, giờ lại quay sang quật ngã người thứ hai.

“Ninh Phương Sinh, với người khác thì ta sẽ không đưa ra yêu cầu vô lý thế này. Nhưng người trong kia là cha ta, ta không thể khoanh tay đứng nhìn. Ngươi nhất định có cách khác”.

Ninh Phương Sinh khựng lại, hít sâu: “Không có!”.

Trần Khí nghiến răng: “Ta không tin!”.

Ninh Phương Sinh gằn giọng: “Ngươi dựa vào đâu mà không tin?”.

Ánh mắt Trần Khí tối sầm: “Dựa vào việc ngươi đã thốt ra ba chữ ‘đêm trăng tròn’!”.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.