Bốn chữ “đêm trăng tròn” quả thật do Ninh Phương Sinh nói ra. Chính hắn cũng thấy khó hiểu: “Câu đó thì chứng minh được cái gì chứ?”.
Vệ Đông Quân xen vào: “Hắn chỉ có lòng tốt đưa ra một phương án thôi mà”.
Ứng đối của Trần Khí lại sắc bén vô cùng: “Chứng minh rằng trong lòng Ninh Phương Sinh vốn đã biết rõ cách vào mộng”.
“Ta thì biết cái gì mà rõ?”.
“Ta mặc kệ ngươi biết hay không, tóm lại một câu: giấc mơ của cha ta, ta phải vào, nhất định phải vào. Nếu ta không được vào thì đừng hòng ai khác được vào”.
“Ý gì vậy hả?”. Vệ Đông Quân vội bước lên mấy bước.
Ánh mắt Trần Khí nheo lại, sắc bén, trông đầy ngang ngược: “Ý là ta chỉ đốt nửa nén hương an thần thôi. Nếu các ngươi không nghĩ ra cách, nửa canh giờ nữa cha ta sẽ tỉnh. Khi ấy việc chặt duyên của Hứa Tận Hoan coi như hỏng bét, còn ngươi và kẻ chặt duyên kia cũng xong luôn”.
Vệ Đông Quân: “…”. Giờ ta phải nghĩ cách gì để g.i.ế.c hắn đây?
Ninh Phương Sinh: “…”. Ta vừa gọi hắn là Thập Nhị... danh xưng này có thu lại được không? Hắn đâu xứng!
Vệ Đông Quân nghiến răng ken két: “Trần Thập Nhị, ngươi không thể nói lý một chút sao...”.
“Muốn nói lý à?”. Trần Khí nhìn chằm chằm vào Ninh Phương Sinh: “Hôm đó ta và Vệ Đông Quân gặp nguy, ngươi trong trạng thái hồn lìa xác, đã làm cách nào để báo tin cho Tiểu Thiên Gia?”.
“…”
“Tại sao dưới đất lại xuất hiện chữ m.á.u của ngươi?”.
“…”
“Tại sao chữ m.á.u ấy lại biến mất sau chốc lát?”.
“…”
“Quan trọng nhất: hồn phách thì lấy đâu ra máu?”.
Ninh Phương Sinh: “…”. Giờ ta phải nghĩ cách gì để g.i.ế.c hắn đây?
Vệ Đông Quân: “…”. Thập Nhị đúng là Thập Nhị, ngoài thì thô trong lại tỉ mỉ. Thật ra mấy câu này ta cũng tò mò, chỉ không dám hỏi thôi.
Là giữ nhịp cùng người chặt duyên, hay nhân cơ hội phản bội, Vệ Đông Quân chỉ thoáng chốc đã có lựa chọn.
Nàng dè dặt hỏi Ninh Phương Sinh: “Hay là... ngài nghĩ thêm chút nữa đi?”.
Ngài? Nghĩ thêm chút nữa đi? Mi mắt Ninh Phương Sinh giật mấy cái. Sau khi hừ một tiếng thì hắn ngồi phịch xuống ghế thái sư, nhắm mắt, làm bộ lão tăng nhập định.
Muốn chơi trò “không thấy thì coi như không có” với ta sao? Không có cửa! Cứng không được ta đổi sang mềm.
Mềm thế nào? Là ngồi xổm trước mặt Ninh Phương Sinh, âm thầm véo mình một cái, rồi nước mắt rơi lộp bộp.
Vệ Đông Quân trợn tròn mắt, lòng than thở: Hắn khóc rồi, ta phải làm sao đây? Chẳng lẽ cũng lăn ra ăn vạ chắc?
Thế là nàng ngồi xuống bên, vừa xoa cổ vừa thở dài hết hơi này tới hơi khác.
Trần Khí rảnh tay liếc sang, ánh mắt đầy nghi ngờ: Ngươi làm trò gì vậy?
Làm gì à? Giúp ngươi đó!
Ninh Phương Sinh đúng là giấu không ít bí mật, nhân lúc này bức ép có khi sẽ thu hoạch được điều bất ngờ. Dù sao còn một khoảng thời gian nữa mới đến giờ Tý.
Vệ Đông Quân lại thở dài thật nặng nề, ấm ức nói: “Cũng chẳng biết khi đao chặt duyên hạ xuống, cái cổ này của ta còn giữ nổi không. Nếu giữ không nổi... Trần Thập Nhị, cha mẹ ta khi già, nhờ ngươi lo ma chay đưa tiễn vậy”.
Trong thiên hạ ai cũng có chỗ yếu. Qua Hướng Tiểu Viên, Hạ Tam, rồi Hứa Tận Hoan, dọc đường nàng đã nhìn ra: chỗ yếu của Ninh Phương Sinh là mềm lòng.
Không cần nói đâu xa, chỉ cần nhớ lúc hắn hỏi Trần Thập Nhị “có để ý việc chúng ta đối xử với cha ngươi thế này không” là rõ.
Đối phó với kẻ mềm lòng thì chỉ có một cách: khiến hắn áy náy, khiến hắn đồng cảm.
Áy náy, ta lo. Đồng cảm, ngươi gánh.
Vệ Đông Quân nháy mắt ra hiệu với Trần Khí. Nhiều năm ăn ý hắn lập tức hiểu.
Không cần vòng vo, hắn nói thẳng: “Ninh Phương Sinh, ngươi có muốn biết vì sao ta liều c.h.ế.t cũng phải vào mộng của cha ta không?”.
Mi mắt Ninh Phương Sinh rõ ràng run lên.
“Lý do là: bức tranh vừa rồi do ta tự tay thiêu hủy. Trong bức tranh đó cha ta đã cười. Ngươi biết điều ấy đáng sợ tới mức nào không?”.
Mấy lời này Trần Khí đã chôn trong lòng nhiều năm.
“Ta sống gần hai mươi năm, chưa từng thấy cha ta cười vô tư một lần nào. Ngay cả đêm giao thừa, cả nhà quây quần với nhau mà ông cũng chỉ bớt lạnh mặt lại, còn cười thì tuyệt đối không. Không chỉ trong Trần phủ, mà cả Trần tộc, chẳng ai dám đến gần ông, trò chuyện với ông, ngoài mẹ ta và Lưu Thứ Kỷ. Nhiều khi ta thấy ông ngồi một mình, cô độc, trong lòng rất khó chịu. Nhưng muốn đến gần hỏi han, ta lại không dám. Ninh Phương Sinh, ta muốn vào mộng của ông ấy, chỉ để tận mắt nhìn xem rốt cuộc nguyên do gì khiến cha ta không còn biết cười, biến thành dáng vẻ hôm nay”.
Lời vừa dứt, Ninh Phương Sinh chậm rãi mở mắt.
Hắn không nhìn Trần Khí cũng chẳng nhìn Vệ Đông Quân, mà nhìn ra ngoài màn đêm, ánh nhìn trống rỗng.
Không hiểu sao khi Trần Khí thấy ánh mắt ấy, lại sinh ra cảm giác đồng cảm, như thể trong lòng Ninh Phương Sinh cũng chôn giấu một tình cảm cha con khó nói. Hắn biết những lời vừa rồi đã lay động được đối phương. Chỉ còn thiếu một hơi chốt cuối.
Thế là Trần Khí hạ giọng, mang theo khẩn cầu: “Ninh Phương Sinh, ngươi giúp ta đi. Coi như ta cầu ngươi”.
Nghe tới hai chữ “cầu xin”, Ninh Phương Sinh mới tỉnh lại. Hắn liếc Trần Khí thật sâu rồi đứng dậy bước ra thềm cửa, hai tay chắp sau lưng.
Đêm tối mịt mùng. Không sao cũng chẳng trăng. Sao trăng đều bị tầng mây dày đặc che khuất.
Thật lâu sau, hắn hỏi khẽ: “Hôm nay mùng mấy rồi?”.
Trần Khí khựng lại, quay sang nhìn Vệ Đông Quân: Mùng mấy?
Vệ Đông Quân nhíu mày: Ta biết đâu! Trong đầu toàn chuyện của Hứa Tận Hoan, làm gì còn chỗ nhớ ngày tháng.
Không nhớ ra thì chỉ còn cách bấm ngón tay tính.
Nàng nhẩm một lát rồi nói khẽ: “Ninh Phương Sinh, hôm nay mười bốn. Qua giờ Tý là ngày rằm”.
Ninh Phương Sinh không quay đầu: “Các ngươi đi xin Lưu Thứ Kỷ một tờ giấy vàng”.
Có hi vọng rồi sao?
Vệ Đông Quân lập tức lao ra, ai dè Trần Khí nhanh hơn, “vút” một cái đã mất hút.
Chân dài đúng là lợi thế.
Vệ Đông Quân lại ghé cạnh Ninh Phương Sinh, cười lấy lòng: “Ninh Phương Sinh, ngươi thật sự chắc có thể cho Trần Thập Nhị…”.
“Không chắc”.
“Không chắc mà còn xin giấy vàng làm gì?”. Vệ Đông Quân lo lắng, giọng the thé.
“Nhưng có thể thử”.
“Bao nhiêu phần chắc?”.
Ninh Phương Sinh nhạt nhẽo liếc nàng: “Ngươi mong bao nhiêu phần?”.
“Liên quan gì đến ta? Người muốn vào mộng đâu phải ta”.
“Người khiến ta áy náy chẳng phải ngươi sao?”.
Vệ Đông Quân: “…”
Nàng lập tức quyết định giả điếc.
Ninh Phương Sinh thấy thế, giọng vẫn bình thản: “Thằng nhóc đó số may. Qua giờ Tý là ngày trăng tròn, nếu không thì một phần cũng chẳng có”.
Thì ra “đêm trăng tròn” là điều kiện cần để vào mộng?
Vệ Đông Quân liền hỏi: “Thế giấy vàng dùng để làm gì?”.
Ninh Phương Sinh: “Không giả điếc nữa à?”.
Vệ Đông Quân: “…”
Nàng mím môi thì thào: “Không thể coi như biết mà không nói ra sao?”.
“Ngươi nói đi, ai là kẻ gió chiều nào xoay chiều ấy?”.
Vệ Đông Quân c.ắ.n răng, dậm chân: “Ninh Phương Sinh, cùng lắm từ nay ta sẽ cố gắng hơn trong việc chặt duyên... không đúng, là liều mạng hơn!”.
“Giấy vàng dùng để vẽ bùa”.
Đôi mắt Vệ Đông Quân lập tức mở to: “Bùa gì?”.
Ninh Phương Sinh: “Bùa Ly Hồn!”.
“Vẽ bằng gì?”.
Hắn giơ ngón trỏ lên, c.ắ.n một cái, nhả ra ba chữ: “Máu của ta!”.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]