Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 405: Về nhà




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Trên đời có âm thì có dương, có bùa Trấn Hồn thì cũng phải có bùa Ly Hồn. Bùa Trấn Hồn của Vệ Đông Quân là lấy m.á.u đạo sĩ mà vẽ. Vậy thì bùa Ly Hồn của Trần Khí, đương nhiên dùng m.á.u Ninh Phương Sinh để vẽ. Nghĩ ra thì cũng hợp tình hợp lý.

Chỉ có điều, bùa đã vẽ xong rồi mà ngón tay Ninh Phương Sinh vẫn rỉ máu, chẳng sao cầm m.á.u nổi. Khuôn mặt vốn đã tái, nay trắng bệch như tờ giấy.

Vệ Đông Quân thấy vậy thì nóng ruột, suýt nữa buộc miệng hỏi “ngươi không sao chứ?” nhưng lại kìm, vì hỏi vậy lúc này chẳng khác nào giả dối. Vừa rồi nàng còn cùng Trần Thập Nhị đóng kịch ép Ninh Phương Sinh nghĩ cách kia mà.

Vệ Đông Quân liếc Trần Thập Nhị: Máu còn chưa cầm, tên nhóc này chẳng lẽ không nói năng gì sao?

Nào ngờ, toàn bộ tâm tư của Trần Khí lại đặt hết trên lá bùa: “Ninh Phương Sinh, bùa này ta nên đặt ở đâu?”.

Ninh Phương Sinh đáp: “Nắm trong lòng bàn tay”.

“Thật sự có tác dụng hả?”.

Ninh Phương Sinh nhìn hắn, vẻ mặt kiểu ngươi nghi ngờ ta ư?

Trần Khí không nhận ra nhưng Vệ Đông Quân thì phản ứng dữ lắm: “Nếu không có tác dụng thì hắn đổ m.á.u nhiều như vậy để làm gì? Để chảy cho vui à?”.

“Ngươi uống nhầm t.h.u.ố.c s.ú.n.g rồi hả, nổi nóng gì thế?”.

Trần Khí liếc Vệ Đông Quân một cái, rồi quay đầu, giọng lại nịnh nọt: “Ninh Phương Sinh, vào mộng rồi ta cần chú ý điều gì?”.

Ninh Phương Sinh chẳng buồn để ý, chỉ lôi khăn trong n.g.ự.c ra, quấn từng lớp lên ngón tay.

Trần Khí lết lại gần, rì rầm: “Cùng lắm sau này lại có chuyện chặt duyên, ta sẽ liều mạng thay ngươi”.

Ninh Phương Sinh liếc hắn, lại liếc Vệ Đông Quân, trong bụng thầm nghĩ: Quả không hổ một âm một dương, cùng nhau lớn lên, ngay cả lời thề cũng giống hệt nhau.

Chỉ không biết khi sét đ.á.n.h xuống, có phải hai đứa nó cũng bị đ.á.n.h một lượt không.

“Kêu Vệ Đông Quân nói cho ngươi, ta nghỉ một lát”.

Trần Khí lúc này mới để ý sắc mặt hắn trắng bệch: “Ninh Phương Sinh, ngươi sẽ không mất m.á.u mà c.h.ế.t đấy chứ?”.

Nhóc con, ngậm cái miệng lại đi! Ninh Phương Sinh khép mắt, dáng vẻ như lão tăng nhập định.

Vệ Đông Quân kéo Trần Khí ra ngoài, lôi đến góc tường, tỉ mỉ dặn dò những điều cần chú ý trong mộng.

Trần Khí nghe được một nửa thì tâm hồn đã bay, hất cằm về phía trong phòng: “Ngươi nói xem, hắn rõ ràng biết cách vào mộng mà sao cứ ngăn không cho chúng ta vào vậy?”.

Việc chặt duyên của Hứa Tận Hoan đã tới nước này, tên nhóc ngươi còn dám phân tâm à? Vệ Đông Quân tức muốn c.h.ế.t.

“Bởi vì thêm một người vào thì rủi ro sẽ tăng gấp đôi”.

“Bởi vì tổng cộng chỉ có bảy ngày, dù là âm hồn hay người chặt duyên đều không chịu nổi”.

“Còn bởi vì thời buổi này người thông minh thì hiếm, kẻ ngu ngốc tự cho mình đúng thì quá nhiều”.

Trần Khí: “…”

Ai là kẻ ngu ngốc tự cho mình đúng? Ta? Hay là cha ngươi?

Còn đang nghĩ thì ngoài viện đột nhiên vang lên một tiếng quát trầm thấp: “Ai?”.

Theo tiếng quát, Trần Khí nghe tiếng Lưu Thứ Kỷ rút đao.

Hắn giật mình, da đầu tê dại, bỏ mặc Vệ Đông Quân mà lao ra ngoài, vừa hay thấy Lưu Thứ Kỷ thu đao, gật đầu với người mới tới: “Hóa ra là Tiểu Thiên gia!”.

Đây là Tiểu Thiên gia sao?

Trần Khí dụi mắt, trong lòng thấy chua xót. Sao lại giống y chang một tên ăn mày, một tên điên, một dã nhân thế này? Nhìn kìa, tóc rối như ổ gà, môi thì khô nứt nẻ, chẳng có chút sức sống.

“Ai ya, Tiểu Thiên gia về rồi”.

Vệ Đông Quân nghe tiếng động, vội chạy ra, vừa tới gần cũng sững sờ: “Ngươi... ngươi sao lại thành ra thế này?”.

Thiên Tứ chẳng buồn để ý hai người: “Tiên sinh ta đâu?”.

Vệ Đông Quân chỉ vào trong: “Ở trong đó”.

Vừa dứt lời, hắn chỉ thấy trước mắt có một trận gió lướt qua, chớp mắt đã chẳng còn bóng dáng Tiểu Thiên gia.

Trần Khí huých vào người Vệ Đông Quân: “Còn ngây ra làm gì, mau vào đi chứ”.

Vệ Đông Quân chần chừ: “Đừng vội, để thầy trò họ trò chuyện một lát...”.

“Ngươi quên bảy mươi tám mạng người rồi sao?”.

Vệ Đông Quân quay đầu chạy lao vào còn nhanh hơn thỏ. Trần Khí cũng muốn theo nhưng bị Lưu Thứ Kỷ túm tay lại.

“Bảy mươi tám mạng người là sao?”.

Trần Khí đâu rảnh mà giải thích, hất mạnh tay ra: “Lo coi cửa đi, đừng lắm chuyện”.

Lưu Thứ Kỷ: “…”

Mẹ kiếp, cái thằng súc sinh này, có Ngô Toan chống lưng nên gan to bằng trời rồi.

*****

Trong phòng.

Thầy trò cùng lúc sững người, cùng lúc cau mày, cùng lúc bật lời.

“Thiên Tứ, mặt ngươi...”.

“Tiên sinh, tay ngài…”.

Cuối cùng vẫn là Thiên Tứ hành động nhanh hơn.

Hắn lao lên nắm tay Ninh Phương Sinh đưa lên trước mặt nhìn, rồi quay đầu nghiến răng nghiến lợi nói: “Ai làm?”.

Vệ Đông Quân và Trần Khí đồng loạt khựng chân, nhìn nhau. Nói về hành động thì là Ninh Phương Sinh tự làm. Nhưng nói về nguyên do lại do bọn họ ép.

Thế là cả hai cùng đồng thanh: “Ta!”.

Tốt lắm, một họ Vệ, một họ Trần.

Tiểu Thiên gia rút kiếm: “Nói, tại sao làm tổn thương tiên sinh ta?”.

Vệ Đông Quân chỉ sang một bên: “Bởi vì hắn muốn vào mộng!”.

Trần Khí chỉ vào mình: “Bởi vì ta muốn vào mộng!”.

Cái gì? Họ Trần muốn vào mộng?

Tiểu Thiên gia suýt không tin nổi, quay sang nhìn Ninh Phương Sinh.

Ninh Phương Sinh lấy kiếm trong tay hắn: “Trần Mạc Bắc rất có thể là kẻ có chấp niệm với Hứa Tận Hoan, nên ta để Thập Nhị vào xem thử”.

Tiên sinh còn gọi hắn là Thập Nhị sao?

Toàn thân Tiểu Thiên gia dựng hết lông tơ. Tưởng rằng chỉ cần đề phòng một Vệ Tam, ai ngờ ngay cả họ Trần cũng phải cảnh giác. Mẹ nó!

Ninh Phương Sinh kéo Thiên Tứ lại gần, chăm chú nhìn kỹ khuôn mặt hắn, ánh mắt như người cha già nhìn thấy con vất vả, đầy thương xót.

Mọi sợi lông dựng đứng trên người Tiểu Thiên gia dưới ánh mắt ấy thì đều rũ xuống cả. Thậm chí hắn còn quay lại an ủi Ninh Phương Sinh: “Tiên sinh, ta vẫn ổn mà!”.

“Ngốc!”. Ninh Phương Sinh thương xót xoa đầu hắn, bưng một chén trà ấm đưa lên môi: “Uống một ngụm cho dịu giọng đã”.

Tiểu Thiên gia uống cạn một hơi rồi lập tức kể lại chuyến đi này.

Kể xong, ánh mắt mọi người đều đổ dồn lên Thiên Tứ, chẳng ai nói câu nào.

Ninh Phương Sinh: Chuyến đi Lạc Lăng này quả thật vừa hung hiểm vừa gian khó, vừa mệt vừa khổ, thảo nào lại biến thành dã nhân.

Trần Khí: Làm sao hắn ta phản ứng nhanh thế, hành động dứt khoát thế, lại còn ăn ý với Ninh Phương Sinh như vậy?

Vệ Đông Quân: Ninh Phương Sinh không hề khoác lác, Tiểu Thiên gia thật sự có thể địch lại ngàn quân vạn mã.

Lúc này, Ninh Phương Sinh cất lời: “Những xác c.h.ế.t của bọn cướp, người của Sát Mệnh Môn xử lý thế nào rồi?”.

Thiên Tứ đáp: “Chôn ở sau núi”.

Trần Khí khó hiểu: “Tuổi ngươi còn nhỏ vậy, sao lại biết tổ chức ngoại Bát Môn này?”.

Tiểu Thiên gia lườm hắn: “Ta đâu phải công tử nhà quyền quý chẳng biết gì”.

Trần Khí: “…”

“Tiểu Thiên gia”. Vệ Đông Quân trong lòng có thắc mắc đã lâu: “Câu nói của Cố thị, ngươi truyền cho tiên sinh ngươi bằng cách nào?”.

Tiểu Thiên gia liếc Ninh Phương Sinh, thấy hắn không phản ứng gì bèn đáp: “Tiên sinh vào mộng của ta, ta nói cho người”.

Ánh mắt Vệ Đông Quân từng chút dịch về phía Ninh Phương Sinh. Mẹ nó. Thật sự là truyền tin qua giấc mơ.

Bảy mươi tám mạng nhà họ Ngô bị Hà Quyên Phương khống chế, Ngô Toan bên kia lực bất tòng tâm, bên này tuy có Tiểu Thiên gia đến Ngô gia nhưng làm sao thông báo cho hắn, đúng là nan giải.

Kết quả Ninh Phương Sinh nói hắn có thể thông qua giấc mơ báo cho Tiểu Thiên Gia. Nàng và cha vốn chẳng tin, còn tưởng hắn nói đùa. Thậm chí còn thầm nghĩ, nhất định thầy trò họ có cách liên lạc đặc biệt.

Ninh Phương Sinh thấy nàng nhìn sang: “Giờ thì tin chưa?”.

Tin chứ, không chỉ tin mà còn bội phục.

Vệ Đông Quân tò mò truy hỏi: “Ninh Phương Sinh, ngươi còn giấu bản lĩnh gì mà ta chưa biết nữa không?”.

Ninh Phương Sinh: “Không còn!”.

Hừ. Ta tin ngươi mới là lạ! Vệ Đông Quân tức đến trợn trắng mắt.

Lúc này, Tiểu Thiên gia bỗng nghiêm giọng: “Giờ không phải lúc bàn mấy chuyện đó”.

Hắn chỉ thẳng vào Trần Khí, từng câu từng chữ nặng như đá: “Tiên sinh, Hứa Tận Hoan chỉ còn chút thời gian cuối, người chắc chắn để hắn đi vào sao?”.

“Vào rồi, người chắc chắn hắn không bị bật ra sao?”.

“Nếu bị bật ra, tiên sinh chịu nổi hậu quả không?”.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.