Lời tuy nhắm vào Ninh Phương Sinh, nhưng ai cũng biết, mũi nhọn chĩa về Trần Khí. Đây là lần đầu tiên Trần Khí vào mộng. Mà lại là vào mộng của chính cha ruột mình. Trong mộng sẽ xảy ra chuyện gì, ai mà đoán trước được?
Người ta vẫn nói: Quan tâm thì loạn.
Dính đến cha ruột, liệu Trần Khí có thể giữ bình tĩnh không? Liệu hắn có lộ sơ hở không?
Đối diện câu hỏi của Thiên Tứ, Ninh Phương Sinh trầm mặc rất lâu, cuối cùng lại vỗ mạnh lên đầu hắn: “Nhân gian này, thứ khó buông bỏ nhất có hai tình cảm: một là người sinh ra ngươi, hai là do ngươi sinh ra. Nếu có cơ hội hoặc nếu ta có bản lĩnh, ta cũng muốn cho ngươi và cha ngươi gặp nhau một lần”.
Nhiệt độ trong lòng bàn tay từ đỉnh đầu truyền xuống khắp tứ chi bát mạch. Khóe mắt Tiểu Thiên gia thoáng chốc ươn ướt.
Một lúc lâu sau, hắn quay đầu lại, vẫn trừng mắt ra vẻ hung dữ: “Họ Trần kia, nếu vì ngươi mà khiến Hứa Tận Hoan hồn phi phách tán, khiến tiên sinh của ta bị phạt, ta sẽ g.i.ế.c ngươi”.
“Ngươi không g.i.ế.c ta trước thì ta cũng tự g.i.ế.c mình thôi”.
Trần Khí cảm kích liếc Ninh Phương Sinh một cái, rồi ngoảnh đầu: “Vệ Đông Quân, ngươi nói tỉ mỉ thêm đi, trước đây ngươi vào mộng từng trải qua những gì”.
Vệ Đông Quân cố ý trừng hắn: “Vừa nãy nói không chịu nghe, giờ biết gấp rồi hả, ta mặc kệ để Tiểu Thiên gia trị ngươi luôn”.
Trần Khí cười hề hề: “Ta vốn là cây nến, không châm thì không sáng. Tiểu Thiên gia rộng lượng chút đi”.
Tiểu Thiên gia nghiến răng ken két.
Kỳ lạ thay. Hai người bọn họ vừa nói mấy câu mà sao trong lòng ta lại thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Vệ Đông Quân thấy sắc mặt Thiên Tứ dịu đi bèn vội kéo Trần Khí ra ngoài để nói chuyện.
Thiên Tứ thừa cơ kiễng chân ghé vào tai Ninh Phương Sinh thì thầm: “Tiên sinh, còn một chuyện hệ trọng”.
Ninh Phương Sinh dùng ánh mắt ra hiệu hắn nói tiếp.
“Lúc ta từ phủ Lạc Lăng về thành Tứ Cửu, không đi quan đạo mà vòng qua đường nhỏ. Trên đường phát hiện có mấy tốp binh lính đều đang đi về phía Kinh thành”.
Giọng Thiên Tứ hạ thấp: “Bọn họ lưng mang cung tên, hông đeo đao, bước chân đều tăm tắp, còn mang theo cả hai khẩu đại pháo”.
“Đại pháo ư?”.
Lông mày Ninh Phương Sinh chau lại: “Sao ngươi đoán ra được?”.
Thiên Tứ hít sâu một hơi: “Ta nghĩ hẳn là Hà Quyên Phương đã điều động quân ở Sơn Đông, chuẩn bị tạo phản”.
“Ngươi ước chừng bọn họ sớm nhất khi nào sẽ tới Kinh thành?”.
“Đêm nay, giờ Tý”.
“Vậy là trùng ngay với chúng ta rồi”.
“Tiên sinh, tên hoạn quan c.h.ế.t tiệt kia bên ngoài thì cà lơ phất phơ, nhưng hóa ra giấu sức mạnh sâu thế, ngay cả đại pháo cũng dám đem ra”.
Ninh Phương Sinh cười lạnh: “Có thể bò lên được vị trí kia, mấy ai là kẻ không có bản lĩnh”.
Thiên Tứ ngập ngừng: “Chuyện này chúng ta sẽ ém lại không nói, hay là…”.
Hắn không nói tiếp, Ninh Phương Sinh cũng chẳng hỏi.
Một lát sau, Ninh Phương Sinh mở lời: “Ngươi đi rửa mặt trước, ta bảo Trần gia đưa đồ ăn đến cho ngươi. Một lát nữa ba chúng ta vào mộng, ngươi phải canh giữ, không được rời nửa bước”.
“Rõ!”.
Vừa dứt lời, Trần Khí đã xách hộp đồ ăn đi vào: “Tiểu Thiên gia lót dạ trước đi. Đợi đêm nay xong chuyện, ta sẽ đãi ngươi một bữa thật ngon”.
Ồ, cũng coi như có chút mắt nhìn.
Trong lòng Thiên Tứ hơi ấm lên, ngoài miệng lại xỏ xiên: “Đãi gì mà đãi, trong túi ngươi có đồng nào đâu”.
“Đập nồi bán sắt cũng được, không thì ta treo bảng bán thân”.
“Với cái mặt của ngươi thì bán cũng chẳng được bao nhiêu…”.
Lời Tiểu Thiên gia bỗng nghẹn lại.
Trần Khí ngạc nhiên nhìn hắn, mới nhận ra ánh mắt hắn rơi trên người Ninh Phương Sinh.
Ninh Phương Sinh đứng yên nơi cửa thư phòng, ánh mắt dõi vào trong, bất động.
Hắn đang nhìn gì vậy? Trần Khí tò mò bước lên, theo ánh mắt hắn nhìn qua, mới thấy: cha mình đang ngủ.
Lúc này, Ninh Phương Sinh bỗng xoay người, ánh mắt như đuốc nhìn thẳng Thiên Tứ: “Một lát nữa nếu Ngô Toan tới, ngươi kể hết những gì ngươi thấy trên đường cho hắn”.
“Nếu hắn không tới thì sao?”.
“Vậy thì là số mệnh”.
Thiên Tứ nghiêm mặt: “Rõ!”.
Bên cạnh, Trần Khí vẫn tò mò: “Tiểu Thiên gia, trên đường ngươi còn gặp gì nữa, nói ta nghe với”.
“Trần Thập Nhị”. Ninh Phương Sinh lạnh giọng: “Còn nửa canh giờ là đến giờ Tý, ngươi chắc là muốn xen vào thêm việc khác sao?”.
“Không không, ta nào dám...”.
Ninh Phương Sinh nói: “Bị xuất hồn, hồn phách rất nhẹ. Làm bất cứ việc gì cũng chớ có hấp tấp vụng về như hiện thực, cứ ổn định mà làm”.
Trong lòng Trần Khí kêu hỏng rồi. Mới nghe một câu thôi mà đã bắt đầu thấy căng thẳng.
*****
Còn nửa tuần trà nữa mới tới giờ Tý. Ba bát canh an thần do chính tay Lưu Thứ Kỷ mang đến đặt trước mặt Thiên Tứ. Thiên Tứ bưng ba bát đặt lên bàn.
Trần Khí nhìn canh an thần, xúc động: “Cuối cùng cũng tới khoảnh khắc này”.
Vệ Đông Quân thở dài: “Bảy ngày nay thật chẳng dễ dàng gì”.
Ninh Phương Sinh: “Không ngờ đêm đầu tiên là Trần Mạc Bắc, đêm cuối cùng cũng lại là Trần Mạc Bắc”.
Trần Khí siết chặt bùa trong tay, gương mặt râu ria xồm xoàm, nhưng đôi mắt sáng rực như lửa: “Ninh Phương Sinh, ngươi còn điều gì dặn ta không?”
Ninh Phương Sinh nghĩ ngợi: “Muốn không để lộ sơ hở trong mơ, ngươi chỉ cần nhớ một điều”.
“Điều gì?”.
“Đây là giấc mơ của cha ngươi”.
Đúng vậy. Đây là giấc mơ của cha ruột ta. Ta đã muốn bước vào từ lâu. Ta muốn biết giữa ông và Hứa Tận Hoan đã xảy ra chuyện gì. Ta muốn biết tại sao ông lại không hạnh phúc. Ta còn muốn biết...
Trần Khí nâng bát, uống cạn một hơi. Có quá nhiều điều muốn biết, trong mộng, ta nhất định sẽ thấy được.
“Ta chỉ cần nghĩ: đây là cơ hội cuối cùng của Hứa Tận Hoan. Hắn không phải con của giặc Oa, cũng không hề phản quốc, hắn đã bị oan uổng”.
Nói xong, Vệ Đông Quân cũng nâng bát, uống cạn, rồi tháo miếng gỗ trấn hồn nơi cổ xuống, nhẹ nhàng đặt sang bên.
Ninh Phương Sinh gật đầu với hai người, cũng nâng bát lên.
Chẳng bao lâu, cơn buồn ngủ ập đến.
Vệ Đông Quân và Trần Khí không chống đỡ nổi, gục xuống bàn.
Ninh Phương Sinh thì khoát tay ra hiệu cho Thiên Tứ.
Thiên Tứ bước ra cửa, quay người, nhẹ nhàng khép cửa lại.
Ầm ầm…
Bầu trời rạch ngang một tia sét sáng lòa, tiếng sấm ì ầm từ xa dồn lại gần. Trong sấm chớp có người xông thẳng vào. Người kia mặc quan bào.
Ngoài sân, Thiên Tứ nghe Lưu Thứ Kỷ gọi to: “Ngô đại nhân!”.
*****
Giờ Tý vừa đến, hồn phách lìa thân.
Trần Khí nhìn thân thể mình ngủ say trên bàn, niềm vui sướng trào dâng từ gan bàn chân lên tận đỉnh đầu.
Đêm trăng tròn, bùa Ly Hồn do người chặt duyên vẽ, quả thật có thể giúp kẻ bát tự không hoàn toàn thuần âm vào mộng.
Cha nuôi à, người lật nhiều cổ thư như thế có ích gì? Chẳng bằng một câu nhẹ tênh của Ninh Phương Sinh. Hơn nữa, lời hắn chưa bao giờ sai.
Hắn nói hồn phách rất nhẹ, quả nhiên ta chẳng cảm thấy chút trọng lượng nào, quanh thân còn có một lớp mỏng trong suốt.
Trần Khí kinh ngạc: “Ninh Phương Sinh, Vệ Đông Quân, hồn phách thì ra trông như thế này sao?”.
Ninh Phương Sinh: “Có gì đâu mà lạ”.
Vệ Đông Quân: “Bình tĩnh chút”.
Nói xong, hai người chẳng buồn để ý hắn nữa, một trước một sau bước vào thư phòng.
“Ta là lần đầu xuất hồn đó, hai người không thể để ý chút gì đến tâm trạng mong manh của linh hồn mới sao?”.
Trần Khí lẩm bẩm, rồi vội vã đuổi theo.
Ba người đứng cạnh Trần Mạc Bắc.
Vệ Đông Quân không nói một câu thừa, chỉ liếc hai người bên cạnh, ra hiệu đặt tay lên vai mình.
Trần Mạc Bắc đã ngủ hơn một canh giờ, không biết đã mơ bao nhiêu giấc, không thể chậm trễ.
Trần Khí và Ninh Phương Sinh nhìn nhau, rồi đồng thời đưa tay: một đặt lên vai trái Vệ Đông Quân, một đặt lên vai phải.
Vệ Đông Quân chờ khi hai bàn tay đã yên ổn, mới đưa tay đặt lên đầu Trần Mạc Bắc.
Bóng tối quen thuộc và cảm giác rơi xuống đúng hẹn mà đến.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]
