“Ta… đang ở đâu vậy?”.
“Ta… là ai?”.
“Vệ Đông Quân và Thập Nhị… bọn họ đâu?”.
“Tại sao… đã lâu như vậy rồi mà trước mắt ta vẫn chỉ là vùng đen tối?”.
“Trần Mạc Bắc… rốt cuộc ngươi đã mơ thấy giấc mơ như thế nào?”.
Đây là lần thứ năm mươi trong lòng Ninh Phương Sinh lặp đi lặp lại mấy câu hỏi này. Hắn từng tiến vào giấc mơ của rất nhiều người, có khi rơi vào trên chiếc đèn lồng, có khi rơi lên cửa sổ, cũng có khi rơi vào trên người hạ nhân… Nhưng chưa từng có giấc mơ nào giống như bây giờ—không biết mình rơi vào thân thể của ai, cũng chẳng rõ mình đang ở đâu. Bởi vì từ lúc rơi xuống đến tận giờ, trước mắt hắn vẫn luôn là một mảng tối đen, không có chút ánh sáng nào.
Thông thường, sau khi thị giác bị tước đoạt, những cảm giác khác sẽ trở nên cực kỳ nhạy bén. Ví dụ như thính giác, ví dụ như khứu giác. Thế nhưng, điều khiến Ninh Phương Sinh cảm thấy khó hiểu là tai hắn không bắt được bất cứ âm thanh nào, chóp mũi cũng không ngửi thấy một mùi hương nào. Chỉ có làn da lộ ra bên ngoài, để hắn cảm giác được nơi này… rất lạnh. Lạnh đến dị thường.
Ninh Phương Sinh lại không hề thấy sợ hãi. Kinh nghiệm từng nhiều lần vào mộng nói cho hắn biết, ở một nơi khác trong giấc mơ này, nhất định đang có chuyện gì đó phát sinh.
Hắn chỉ là vô cùng tò mò là Trần Mạc Bắc rốt cuộc đã mơ thấy giấc mơ như thế nào? Còn nữa. Trần Mạc Bắc khi nào… sẽ xuất hiện trước mặt hắn?
Sau khoảng thời gian dài chờ đợi, trước mắt hắn bỗng lóe lên một tia sáng. Ngay sau đó, lại thêm một tia sáng hiện ra. Một tia nối tiếp một tia, kết thành vô số sợi sáng. Những sợi sáng ấy không phải ánh trắng, mà là ánh lam sẫm, quỷ dị và u minh.
Ninh Phương Sinh từng thấy loại ánh sáng này, ở trong thành Uổng Tử. Ngay khi ba chữ “Thành Uổng Tử” hiện lên trong đầu hắn, bên tai lập tức vang lên tiếng cửa mở.
“Két…”.
“Cạch…”.
Cánh cổng thành cổ kính, loang lổ vết tích, chậm rãi mở ra. Trước mắt hắn là một mảnh sáng lớn, trong ánh sáng ấy sương mù dày đặc giăng đầy.
Cổng thành. Sương mù. Lạnh thấu xương. Không sai. Chính là thành Uổng Tử.
Nhưng vấn đề then chốt là Trần Mạc Bắc chỉ là một phàm nhân, tại sao lại biết đến nơi này? Còn có thể mơ thấy nơi này?
Ninh Phương Sinh chưa kịp nghĩ sâu thêm, việc cấp bách bây giờ là xác định mình rơi vào thân thể của ai.
Thừa dịp mảnh sáng chiếu tới, hắn vội cúi đầu nhìn bản thân. Trường bào đen. Giày đen. Hoàn toàn không nhìn ra thân phận gì.
Hắn đưa tay ra, khoảnh khắc ấy, ánh mắt run rẩy kịch liệt …
Nguyên nhân run rẩy thứ nhất: đôi tay này không phải tay hắn.
Nguyên nhân thứ hai: bàn tay phải của hắn đang cầm một tờ giấy cuộn lại.
Trên giấy có cái gì? Ta có thể mở ra xem không? Nếu mở ra, liệu có phải không hợp với thân phận của người áo đen, khiến giấc mơ vỡ tan không?
Động không bằng tĩnh. Ninh Phương Sinh lập tức dừng mọi động tác.
Lúc này, bên tai truyền đến tiếng bước chân.
“Soạt… soạt… soạt …”.
Tiếng bước chân vọng ra từ trong màn sương dày. Vậy trong sương mù, có một hồn ma vừa mới qua đời, đang đi về phía thành Uổng Tử sao? Là Trần Mạc Bắc ư?
Ninh Phương Sinh hít sâu một hơi, kiên nhẫn chờ đợi hồn ma xuất hiện.
Dần dần. Trong sương mù hiện ra một người, mái tóc bạc trắng, lưng thẳng tắp, sải bước hiên ngang. Dù dung nhan đã già nua, Ninh Phương Sinh vẫn lập tức nhận ra: chính là Trần Mạc Bắc.
Trần Mạc Bắc đi đến cửa thành Uổng Tử, khẽ kêu một tiếng đầy kinh ngạc, rồi cất bước tiến vào trong.
Vào thành, hắn đưa mắt nhìn quanh, dường như thấy được Ninh Phương Sinh trong bộ y phục đen, bèn ung dung bước tới gần.
Đồng tử Ninh Phương Sinh lập tức co rút, vô thức lùi lại một bước.
Tim đập như trống dồn! Tại sao hắn lại bước đến chỗ ta?
Ninh Phương Sinh bỗng trở nên bối rối. Nguyên nhân bối rối là hắn hoàn toàn không nhìn ra được thân phận mình đang mang nên không biết phải ứng phó thế nào.
Thành Uổng Tử trong mơ của Trần Mạc Bắc và thành Uổng Tử chân thực vẫn có sự khác biệt. Người lần đầu thật sự tiến vào thành Uổng Tử đều bị xiềng xích gông kìm, do hai sai dịch áp giải vào.
Ninh Phương Sinh lại cúi nhìn bộ y phục đen trên người, đầu óc vận hành nhanh chóng.
Trong thành Uổng Tử thật sự có Thành chủ, có sai dịch. Nếu là hồn ma mới tới còn có phán quan trong thành tiến hành xác minh thân phận, sắp xếp nơi chốn. Phán quan thường mặc áo đen.
Nghĩ đến đây, tim Ninh Phương Sinh khẽ hẫng một nhịp: Thì ra ta đã rơi vào thân thể của một vị phán quan trong thành Uổng Tử!
Tiếng bước chân càng gần.
Ninh Phương Sinh ngẩng đầu, đối diện ánh mắt Trần Mạc Bắc.
Mắt phán quan đen thẫm như giếng sâu không đáy, bình thường hồn ma chỉ cần chạm vào ánh mắt này ắt hẳn sợ hãi run rẩy.
Nhưng Trần Mạc Bắc lại không. Hắn lại còn khẽ mỉm cười với Ninh Phương Sinh, rồi chủ động mở lời: “Ta là Trần Mạc Bắc, tự thiêu mà c.h.ế.t. Trách nhiệm nơi dương gian của ta đã hoàn tất, lẽ ra phải bị giam vào tầng thứ sáu”.
Chỉ một câu đơn giản cũng khiến da đầu Ninh Phương Sinh tê dại. Trần Mạc Bắc sao lại mơ thấy mình tự thiêu mà c.h.ế.t? Cách c.h.ế.t này chẳng phải giống hệt Hứa Tận Hoan sao? Càng khó hiểu hơn là tại sao hắn lại biết hồn ma tự thiêu sẽ bị giam vào tầng thứ sáu của thành Uổng Tử?
Ninh Phương Sinh không vội đáp mà chỉ lặng lẽ dõi mắt nhìn Trần Mạc Bắc thật lâu. Thân là phán quan, tuyệt đối không thể để hồn ma lấn át, đây là lãnh địa của hắn.
Quả nhiên.
Trần Mạc Bắc vô thức trở nên căng thẳng: “Sao thế, có vấn đề à?”.
Lúc này Ninh Phương Sinh mới chậm rãi nâng tay phải, mở tờ giấy trong lòng bàn tay ra. Trên giấy nào có chữ gì, chỉ là một tờ giấy trắng. Giấy trắng đồng nghĩa với việc, phán quan hắn không thể dựa vào đó mà tuyên đọc, xác nhận thân phận hồn ma.
Trong mắt Ninh Phương Sinh sóng ngầm cuộn trào. Sao lại thế này? Chỉ thoáng chốc, hắn đã có đáp án. Đáp án chính là…
Trần Mạc Bắc chỉ biết sơ qua về thành Uổng Tử, vì vậy trong mơ của hắn mới có sương mù, có cổng thành, có phán quan, nhưng không thể dựng nên toàn bộ trình tự thực sự, càng không nói đến tờ giấy trong tay phán quan.
Hiểu rõ điểm này, Ninh Phương Sinh lập tức thở phào một hơi.
Đã vậy, Trần Mạc Bắc chưa từng thấy phán quan thật sự, thì bất kể hắn phản ứng ra sao, trong mắt đối phương đều là bình thường. Vì thế, Ninh Phương Sinh thu giấy lại, giấu tay ra sau lưng, rồi trầm giọng uy nghiêm, từng chữ một nói:
“Bảy phách lơ lửng đã đến điện Minh La, tam hồn mờ mịt ắt quy về thành Uổng Tử. Đây là thành Uổng Tử, không phải chỗ cho ngươi càn rỡ!”.
Sắc mặt Trần Mạc Bắc bỗng chốc trắng bệch, yết hầu run lên một cái: “Vâng!”.
“Tiếp theo, ta cần xác minh thân phận ngươi. Ta hỏi một câu, ngươi đáp một câu”.
“Vâng!”.
“Người tới, Trần Mạc Bắc?”.
“Chính là tại hạ”.
“Mười lăm tháng mười tự thiêu mà c.h.ế.t, hưởng thọ năm mươi hai tuổi”.
“Vâng!”.
Ninh Phương Sinh lạnh lùng nhìn hắn: “Ngươi vốn còn thọ mười một năm sáu tháng, con cháu hiếu thuận, lẽ ra có thể an nhiên mãn phần. Tại sao lại phải tự thiêu tự tận?”.
Ánh mắt Trần Mạc Bắc thoáng d.a.o động: “Bởi vì nguyên phối thê tử của ta bốn mươi chín ngày trước đã qua đời, ta cảm thấy sống không còn ý nghĩa, nên mới…”.
“Trần Mạc Bắc!”. Thần sắc Ninh Phương Sinh châm biếm, lạnh lùng.
“Nơi này không phải dương gian để ngươi trong lòng nghĩ một đằng, miệng nói một nẻo. Đây là thành Uổng Tử, mấy chục năm cuộc đời của ngươi đều được ghi rõ trong tờ giấy mỏng này, không cho phép ngươi dối trá”.
Gương mặt vốn trắng bệch của Trần Mạc Bắc, chốc lát đỏ bừng.
Phải rồi đây là thành Uổng Tử. Chốn mà hắn vẫn hằng mong mỏi, luôn khao khát được đến. Khó khăn lắm mới tới đây, tại sao còn phải nói dối? Nghĩ vậy, Trần Mạc Bắc mỉm cười.
“Ta không chịu mãn phần mà sống, nhất quyết tự thiêu là để được đến thành Uổng Tử này”.
Tự thiêu c.h.ế.t chỉ để đến thành Uổng Tử? Thành Uổng Tử, chẳng lẽ là nơi tốt đẹp gì sao?
Lần này đến lượt Ninh Phương Sinh kinh ngạc tột độ. Hắn không thể tin nổi nhìn Trần Mạc Bắc trước mặt, hồi lâu, trầm giọng nói:
“Nói, ngươi đến thành Uổng Tử, rốt cuộc có mục đích gì?”.
“Ta muốn tìm một người”.
“Ai?”.
“Hứa Tận Hoan!”.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]