Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 412: Thù hận




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Không thay đổi sao? Không.

“Ta đã già rồi”.

Trần Mạc Bắc nghĩ đến sự già nua của chính mình, giọng điệu cũng mềm đi đôi chút.

“Con người một khi già đi thì dễ trở nên cố chấp, luôn muốn tìm một câu trả lời, một lời giải thích”.

Ánh mắt rực m.á.u của Hứa Tận Hoan nhìn sang người chặt duyên.

Người chặt duyên chớp mắt với hắn một cái, sau đó lặng lẽ lùi về đứng bên cạnh Vệ Đông Quân và Trần Khí.

Vệ Đông Quân không hiểu: ngươi mới chính là người chặt duyên đó?

Trần Khí cũng hoang mang: vậy là mặc kệ luôn à?

Không phải là mặc kệ mà vì đến giờ Trần Mạc Bắc vẫn tưởng mình đang ở trong mơ, thì cứ để hắn tưởng vậy đi.

Ninh Phương Sinh chắp tay ra sau lưng.

Có lẽ chỉ trong mộng, hắn mới dám bước ra khỏi cái lồng giam của bản thân, bộc lộ hết tham – sân – si – dục.

Thấy người chặt duyên đã lùi lại, Hứa Tận Hoan mới tiến đến trước mặt Trần Mạc Bắc.

Ở thành Uổng Tử bao nhiêu năm, hắn thường nhớ lại những người, những chuyện khi còn sống. Người và chuyện ấy đều rất đơn thuần, không chút vướng mắc, ngay cả Hạng Diễm, mỗi khi nhớ đến nàng, lòng hắn cũng chỉ toàn là vui mừng. Chỉ riêng người trước mặt này là khiến hắn ngũ vị tạp trần.

Hứa Tận Hoan theo thói quen nhếch môi cười nhẹ.

“So với câu trả lời đó, sao ngươi không hỏi ta trước, vì sao mang mối thù g.i.ế.c cha, g.i.ế.c mẹ, cuối cùng lại chọn buông bỏ?”.

“Không phải ngươi chọn buông bỏ, mà là ngươi chỉ có thể buông bỏ”.

Trong mắt Trần Mạc Bắc, khí phách ngạo nghễ bùng lên dữ dội.

“Hứa Tận Hoan, thân thế của ngươi nằm trong tay ta, ta muốn ngươi c.h.ế.t dễ như trở bàn tay”.

“Ha ha ha ha ha…”. Hứa Tận Hoan lại lần thứ ba bật cười.

Con người này đã thay đổi rồi. Cái tính tự cho mình đúng ấy nặng còn hơn trước đây.

Cười xong, hắn yên lặng một thoáng rồi nói: “Trần Mạc Bắc, để ta nói cho ngươi biết một chuyện. Năm ta bảy tuổi, ta đã thề độc với trời đất: mối thù sâu như biển của cha mẹ không báo thì cả đời này ta không được c.h.ế.t yên ổn. Đến cái c.h.ế.t ta còn chẳng sợ, lại sợ ngươi đem thân thế của ta ra uy h.i.ế.p sao?”.

Hứa Tận Hoan nhớ rất rõ.

Ngày hôm đó, cây kẹo trong tay hắn đã tan chảy thì có một con thuyền cập đảo, một người từ trên thuyền lảo đảo bước xuống. Hắn biết người đó, gọi là Sao Phạn. Đó là tâm phúc của cha.

Sao Phạn đi đến trước mặt hắn, “bịch” một tiếng quỳ xuống, rồi vừa khóc vừa kể lại tất cả.

Câu chuyện rất đơn giản.

Cha mẹ hắn vì đứa con trai duy nhất, định đầu hàng triều đình. Họ ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần đầu hàng thì con trai sẽ có thể lên bờ đọc sách, từ đó làm một kẻ trong sạch.

Nhưng họ nào biết rửa sạch tội không phải chuyện dễ. Dụ hàng chỉ là mưu kế, tiêu diệt sạch sẽ mới là mục đích thật sự của kẻ đó. Cha hắn tử trận, c.h.ế.t mà không nhắm mắt.

Hắn nghĩ mãi không hiểu, lật lọng là thủ đoạn quen thuộc của kẻ lừa đảo, chẳng lẽ quan lại còn chẳng bằng cả lũ lừa đảo?

Mẹ hắn thì gieo mình xuống biển. Vốn dĩ bà có thể sống tiếp. Ở cái thế gian này, phụ nữ đẹp muốn sống dễ vô cùng, muốn vinh hoa phú quý cũng chẳng khó gì.

Nhưng mẹ hắn đều từ chối. Trong một đêm bão tố, mưa xối xả, bà từng bước, từng bước đi ra biển lớn. Khi nước đã ngập đến vai, bà ngoái đầu lại, nhìn về phía hòn đảo nơi con trai đang trốn, nhìn một lần cuối rồi lao thẳng xuống biển.

Nghe xong, Hứa Tận Hoan không khóc. Kẹo đã chảy dính dớp cả tay, hắn đi ra bờ biển dùng nước biển rửa tay. Nước biển mùa đông lạnh buốt. Lạnh tê cả tay.

Hắn hỏi La thúc: “Mẹ không lạnh sao?”.

Mẹ sợ lạnh nhất mà. Mỗi khi đông đến mẹ lại ôm chặt lấy hắn, nói hắn như cái lò nhỏ, chỗ nào cũng ấm. Chính vì mẹ sợ lạnh nên cha luôn mang đủ thứ đồ sưởi lên thuyền. Mẹ thích nhất là túi chườm bằng đồng, đổ đầy nước nóng, nhét vào trong chăn, cả đêm đôi chân đều ấm áp.

Nước biển lạnh thế này, phải cần bao nhiêu túi chườm mới làm ấm được chân mẹ đây? Nghĩ đến đây Hứa Tận Hoan mới đau lòng bật khóc.

Theo lẽ thường, một đứa bé bảy tuổi nào biết gì gọi là mối thù sâu nặng, chơi còn không đủ thì giờ nữa kìa.

Thực ra Hứa Tận Hoan cũng chẳng hiểu nhiều. Nhưng chỉ cần nghĩ đến chuyện cha c.h.ế.t không nhắm mắt, t.h.i t.h.ể mẹ vẫn chìm dưới đáy biển thì nỗi hận ấy lại dâng lên cuồn cuộn.

Đêm giao thừa, sau khi hắn cúng rượu, đốt giấy cho cha mẹ, bèn phát ra lời thề độc: “Hoàng thiên ở trên, hậu thổ ở dưới, trời đất làm chứng, nay Hứa Tận Hoan ta thề rằng: đời này nếu không báo được thù cha mẹ thì chẳng được c.h.ế.t yên lành”.

Lời thề ấy không phải hắn tự viết. Là do một thái giám cong ngón tay như hoa lan viết hộ. Ông ta nói, ngày trước khi còn làm tiểu thái giám, để kết bè kết cánh, bọn họ cũng đều thề như thế.

Người trên đảo nghe chuyện cha mẹ hắn, ai nấy đều phẫn nộ. Giận nhất là một người phụ nữ tên Tiểu Tiểu. Nàng là người đẹp nhất trên đảo.

Tiểu Tiểu gọi mọi người tụ họp lại, nói: “Dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng phải giúp đứa nhỏ này một tay”.

Nàng còn nói: “Nói ra chẳng sợ các ngươi chê cười, trước kia ta cũng là kỹ nữ, trốn trong chum phân mới thoát ra được”.

Nàng lại nói: “Đừng tưởng kỹ nữ như ta thì đều là tiện nhân đê tiện, trong chúng ta cũng có kẻ nghĩa khí ngút trời, chẳng kém gì đám nam nhân các ngươi đâu”.

Cuối cùng, nàng nói: “Ta biết các ngươi ai cũng có bản lĩnh, ai chịu dạy đứa nhỏ này, ta sẽ hầu hạ hắn ba đêm không lấy tiền”.

Thái giám kia đứng ra nói mình ngoài cái tài nhìn mặt đoán ý, nịnh nọt lấy lòng thì chẳng có gì. Ông ta còn nói trong quần chẳng có của quý, có lòng trộm nhưng không có thân để làm trộm.

Rồi đến lượt tên tội phạm triều đình bị truy nã đứng ra. Hắn nói, từ khi thấy vợ mình nằm cùng giường với kẻ khác thì chẳng còn muốn đụng đến nữ nhân nữa, luôn cảm thấy họ dơ bẩn. Hắn nói khi còn trong quân, bạn thân nhất của hắn là một kẻ lừa đảo giang hồ, dạy hắn vài mánh khóe.

Cặp tình nhân bỏ trốn cũng đứng ra. Nam nói biết nấu ăn, nữ nói biết thêu thùa. Hai người đang ân ái, bèn bảo: “Tiểu Tiểu, đừng có trêu nữa”.

Cuối cùng, có một sát thủ ở ẩn đã rời khỏi giang hồ bước ra. Sát thủ nói hắn có hai tuyệt kỹ, một là g.i.ế.c người, hai là vẽ tranh. Hắn bảo đang thiếu vợ, nếu Tiểu Tiểu chịu gả thì hắn sẽ dạy.

Ba ngày sau, Tiểu Tiểu gả cho sát thủ. Đêm động phòng, sát thủ bắt Hứa Tận Hoan bắt đầu tập đứng tấn.

Hứa Tận Hoan nói không học võ công, chỉ muốn học vẽ.

Người trên đảo đều kinh ngạc. Có võ công vô địch thiên hạ mới có thể c.h.ặ.t đ.ầ.u kẻ thù, báo thù cho cha mẹ.

Học vẽ ư? Làm sao để báo thù?

Mọi người khuyên răn, ngay cả Sao Phạn cũng quỳ mãi không đứng dậy.

Hứa Tận Hoan nhìn bọn họ, nói: “Mẹ ta sẽ không đồng ý”.

Mẹ từ nhỏ đã dặn hắn: “Con trai, đôi tay này sau này muốn cầm gì cũng được, chỉ không được cầm đao. Một khi cầm đao thì mười phần có tám sẽ đi vào con đường của cha, mẹ không cho phép”.

Từ nhỏ hắn đã luôn nghe lời mẹ. Điều mẹ cấm hắn tuyệt đối không làm. Mà học vẽ, ngoài sở thích thuở nhỏ thì còn vì một nguyên do khác… Hắn muốn vẽ chân dung cha mẹ treo trong phòng, để mỗi khi nhớ họ có thể nhìn thấy, coi như họ vẫn còn sống.

Thái giám kia chẳng phải từng nói rồi sao: g.i.ế.c một người có nhiều cách, dùng đao chỉ là cách trực tiếp và dễ nhất mà thôi. Huống chi, kẻ đó g.i.ế.c người đã quy hàng, lật lọng bội tín, trái với thiên đạo, sao có thể để hắn c.h.ế.t dễ dàng như vậy?

Nói xong, mọi người trên đảo đều lặng im, chẳng ai khuyên nữa. Sao Phạn dập đầu ba cái trước hắn, rồi quay lưng xuống thuyền, bỏ đi không ngoảnh lại. Sao Phạn là người của cha, những huynh đệ đã c.h.ế.t kia đều từng sống c.h.ế.t có nhau, tình như ruột thịt. Cha vì lời khuyên nhủ của mẹ mới quyết định quy hàng. Như vậy, bằng một cách nào đó những huynh đệ ấy cũng c.h.ế.t gián tiếp vì mẹ.

Nếu Hứa Tận Hoan cầm đao tiếp nối sự nghiệp của cha, Sao Phạn nói hắn nhất định sẽ tận tâm phò tá, cùng sống c.h.ế.t.

Nhưng nếu Hứa Tận Hoan không cầm đao… Sao Phạn nói: “Đạo bất đồng, chẳng thể mưu cùng”.

“Thiếu chủ, bảo trọng!”.

Đó là câu nói cuối cùng mà Sao Phạn để lại cho hắn.

Ba tháng sau, Sao Phạn ám sát kẻ thù không thành, bị c.h.é.m đầu. Đêm nhận tin dữ ấy, Hứa Tận Hoan mơ thấy nước biển có màu đỏ, đỏ như máu.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.