Hứa Tận Hoan theo sát tên sát thủ học vẽ nửa năm, chỉ dựa vào ký ức đã vẽ ra được chân dung cha mẹ.
La thúc nói là giống y như thật.
Khi ấy mọi người trên đảo mới phát hiện Hứa Tận Hoan mới bảy tuổi đã có thiên phú vẽ tranh.
Tên thái giám góp ý: “Kinh thành có một nơi gọi là họa viện Tuyên Hòa, phần lớn họa sư trong cung đều xuất thân từ đó. Chỉ cần vào được họa viện, rồi nương nhờ một nương nương đang được sủng ái, chẳng lo mối đại thù không báo được”.
Hung phạm cau mày: “Vào kinh thành thì dễ nhưng họa viện chắc khó”.
Tiểu Tiểu vừa ăn hạt dưa vừa nói: “A Hoan nhà chúng ta vẽ đẹp như vậy, họa viện vì sao không nhận chứ?”.
Tên sát thủ liếc thanh đao trong tay: “Nếu dám không nhận ta sẽ đặt đao lên cổ viện trưởng, xem là cổ hắn cứng hay đao của ta cứng”.
Thái giám trợn trắng mắt với hắn: “Không cần dùng đao, có tiền là được”.
La thúc hiếm khi cười: “Tiền, Hứa gia ta không thiếu”.
Từ hôm đó, sát thủ càng dốc lòng dạy hắn.
Thái giám bắt đầu kể chuyện kinh thành, chuyện trong cung, chuyện triều đình, còn dạy hắn cách nhìn sắc mặt người khác, cách lấy lòng người.
Hung phạm thì mỗi ngày dạy hắn một mánh lừa gạt.
Tiểu Tiểu mỗi tối đến dỗ hắn ngủ. Cách dỗ cũng đơn giản: kể những chuyện trong thanh lâu ngày trước.
Hai năm sau, Tiểu Tiểu mang thai, trùng hợp những câu chuyện trong bụng nàng cũng kể hết rồi, Hứa Tận Hoan bèn bảo nàng đừng qua nữa.
Mười tháng sau, Tiểu Tiểu khó sinh, kêu ba ngày, ba đêm, cuối cùng mẹ con đều c.h.ế.t.
Hứa Tận Hoan nghĩ, khi sinh mình chắc mẹ đã gào t.h.ả.m thiết như thế, thù hận trong lòng lại càng khắc sâu hơn.
Sát thủ vốn định rời khỏi nơi thương tâm này. Nhưng hắn đã hứa với Tiểu Tiểu thế là ở lại đảo thêm vài năm. Những năm đó, toàn bộ tâm huyết hắn đều đặt lên Hứa Tận Hoan, chẳng những dạy vẽ tranh còn dạy thêm vài chiêu phòng thân.
Mọi người trên đảo đều nói: “Hai sư đồ các ngươi bái nghĩa phụ, nghĩa tử đi”.
Sát thủ lắc đầu: “Ta là kẻ xui xẻo, sao chổi mang họa, ai dính vào ta, sớm muộn gì cũng bị ta khắc c.h.ế.t”.
Hứa Tận Hoan cũng lắc đầu: “Ta cả đời chỉ có một cha, một mẹ, họ đều treo trên tường phòng ta rồi”.
Đến sinh nhật mười sáu tuổi của Hứa Tận Hoan, sát thủ nói: “Những gì có thể dạy ta đã dạy hết rồi. Ngày mai ta sẽ đi”.
Sáng sớm, Hứa Tận Hoan ra tiễn. Tám năm tình nghĩa sư đồ, nói buông bỏ được thì đều là dối lòng.
Hứa Tận Hoan hỏi: “Tên thật của ông là gì?”.
Sát thủ tự xưng: “Trương Tam”.
Hứa Tận Hoan vẫn thấy đó là giả.
Sát thủ nói: “Tên chỉ là cái ký hiệu, chẳng đại diện được gì. Ngươi thấy Trương Tam khó nghe thì gọi ta Lý Tứ cũng được”.
Hứa Tận Hoan lại hỏi: “Ông còn quay lại không?”.
Sát thủ lắc đầu: “Không, nơi này cũng là đất thương tâm. Ta không trở lại”.
Hứa Tận Hoan lại hỏi: “Chúng ta còn có thể gặp lại không?”.
Sát thủ mỉm cười: “Duyên phận chỉ có bấy nhiêu, e là khó gặp nữa. Tạm biệt”.
Hai năm sau, Hứa Tận Hoan cũng rời đảo.
Hắn muốn đến kinh thành, vào họa viện, trở thành họa sư trong cung, nương nhờ quyền quý rồi báo thù cho cha mẹ.
Đêm trước khi đi, người trên đảo đều tới.
Thái giám đã già hơn nhiều, lưng còng xuống, thỉnh thoảng còn ho khan. Hung phạm chăm sóc lão.
Cặp vợ chồng trốn chạy năm xưa, không biết ai trong hai người có vấn đề, mười một năm qua vẫn chưa có con, chỉ hai vợ chồng nương tựa vào nhau.
Thái giám nói: “A Hoan, báo thù hay không cũng chẳng quan trọng. Ngươi sống tốt bên ngoài mới quan trọng hơn hết”.
Hung phạm nói: “Có rảnh thì quay về, nơi này mãi là nhà của ngươi”.
Cặp vợ chồng lấy ra một cái bọc, bên trong có mười bộ quần áo mới may và ít lương khô. Mười mấy năm nay, một người nấu cơm cho hắn, một người may áo cho hắn, đã thành một nửa người thân rồi.
Hứa Tận Hoan bảo: “Hai người cùng ta và La thúc đi kinh thành đi”.
Họ lắc đầu: “A Hoan à, chúng ta quen sống ở đảo rồi, không muốn nhìn thấy nhiều người như thế. Chúng ta chờ ngươi trở về”.
Đêm ấy ai nấy giải tán, Hứa Tận Hoan đến trước mộ cha mẹ. Mộ trống, sợ phiền phức nên cũng chẳng dựng bia.
Mỗi tiết Thanh minh và Trung Nguyên, La thúc đều dẫn hắn tới dập đầu đốt giấy.
Mười một năm rồi, chưa từng gián đoạn. Trong mười một năm ấy, hắn mơ thấy cha mẹ không nhiều, chỉ đếm trên đầu ngón tay.
La thúc nói: “Họ chắc chắn đã về chỉ sợ làm ồn người ngủ nên bước chân rất nhẹ”.
Đốt giấy xong, La thúc bảo hắn từ biệt cha mẹ.
Hắn nghĩ một lát, rồi nói: “Cha, mẹ, hai người đừng lo. Những năm qua thật ra con sống cũng tạm ổn. Ngày mai con sẽ lên đường tới kinh thành. Hai người chờ con, con nhất định tìm ra kẻ đó rồi báo thù cho hai người”.
Kẻ đó tên Trần Lương Bình, hiệu Tuyên Bình Hầu. Chính hắn đã dùng lời ngon ngọt lừa mẹ, dối cha, cuối cùng g.i.ế.c cha, ép mẹ phải gieo mình xuống biển.
Hứa Tận Hoan biết, muốn g.i.ế.c Trần Lương Bình chẳng dễ. Đường đường là một vị Hầu gia, địa vị cao sang, trong tay lại nắm binh quyền.
Nhưng hắn chưa bao giờ sợ. Hắn còn trẻ, thời gian còn nhiều. Trong tay hắn có rất nhiều bạc, có tiền có thể sai ma khiến quỷ. Tay nghề vẽ của hắn đứng đầu. Hắn gặp người nói lời hợp người, gặp quỷ nói lời hợp quỷ, lại sinh ra đôi mắt quỷ trời cho. Hắn tin, trời xanh có mắt, thiên đạo luân hồi.
Cho nên, khi con thuyền từ từ rời đảo, Hứa Tận Hoan một lần cũng không ngoảnh lại, dù hắn biết thái giám đang vẫy tay, hung phạm đang than thở, cặp vợ chồng kia đang lau nước mắt…
Hứa Tận Hoan nghĩ, rồi sẽ có ngày gặp lại. Tương lai còn dài! Ta và các người còn duyên mà.
*****
Đường tới kinh thành không đi đường thủy, La thúc thuê một chiếc xe ngựa, mướn phu xe, đi đường bộ. Chủ tớ hai người chòng chành trên xe, vừa đi vừa ngắm nhìn.
Đây là lời dặn dò của sát thủ trước khi rời đi: trước khi vào kinh, nhất định phải để A Hoan thấy thế đạo, thấy lòng người.
Biển quanh năm vẫn vậy. Chẳng qua khi đục khi trong, khi sâu khi cạn, khi sóng to khi sóng nhỏ. Thế đạo thì không như thế. Lòng người rất thâm sâu khó lường. Đây gọi là mở mang kiến thức.
*****
Chuyến đi này kéo dài tận ba tháng. Cuối cùng, họ đến được kinh thành.
Hứa Tận Hoan mãi không quên ngày ấy, hắn và La thúc từ cổng Quảng An vào Tử Cấm Thành, tìm một khách đ**m nghỉ ngơi.
Tiểu nhị mang nước nóng tới, La thúc lấy ít bạc vụn nhét vào tay hắn: “Tiểu ca, ta hỏi thăm một chút, gần đây Tuyên Bình Hầu có bình an không?”.
“Bẩm quan khách, Hầu gia mới sinh quý tử, lại vừa nạp thêm thiếp, song hỷ lâm môn, an ổn vô cùng”.
La thúc lạnh lùng cười: “Quả là già mà vẫn sung sức!”.
“Quan khách nói đùa, Hầu gia nào có già, còn trẻ lắm”.
La thúc nghe thế, thấy không đúng: “Tiểu ca, ta hỏi là Trần Lương Bình, Trần Hầu gia”.
“Ồ, thì ra ngài hỏi lão Hầu gia. Tiếc là vài năm trước lão Hầu gia đã bệnh c.h.ế.t rồi”.
“Choang…”. Chén trà trong tay Hứa Tận Hoan rơi xuống đất, vỡ nát.
Trần Lương Bình c.h.ế.t rồi? Vậy mối đại thù của ta biết báo vào đâu đây?
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]