Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 420: Đại Thế




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Cha ngươi bội tín, tráo trở, g.i.ế.c kẻ đầu hàng để cầu công, ai giỏi hơn được ông ta chứ?

Hứa Tận Hoan lạnh lùng cười trong lòng nhưng lại giơ ngón cái với Trần Mạc Bắc: “Giỏi”.

“Hứa Tận Hoan, ngươi có biết không, cha ta từng dẫn một ngàn người, cưỡi ngựa suốt hai ngày, một đêm, vượt qua vùng đất hoang vu, tập kích doanh trại địch. Trong doanh trại địch có đến năm ngàn người. Hành quân đường dài, lấy một địch năm, vậy mà cha ta còn giành được thắng lợi. Ông và binh sĩ của mình cũng từng bị kẹt trong gió cát đại mạc suốt mười ngày, mười đêm. Ai cũng tưởng sẽ c.h.ế.t tại đó, nhưng cha ta nói: Dù có c.h.ế.t, ta cũng phải đưa hồn phách của các ngươi trở về. Chỉ vì một câu nói đó, bọn họ mới sống sót. Hứa Tận Hoan, ngươi biết trong mười ngày đó, họ ăn gì, uống gì để sống không?”.

Hứa Tận Hoan lắc đầu.

“Uống m.á.u ngựa, ăn sống thịt ngựa mà sống. Cha ta nói, ở trong sa mạc, đừng nói thịt ngựa, cho dù là thịt người, vì mạng sống cũng phải nghiến răng mà nuốt”.

Trong khoảnh khắc, dạ dày Hứa Tận Hoan cuộn trào như sóng gào.

“Trận chiến khó khăn nhất của cha ta là lần ông dẫn ba ngàn binh làm mồi nhử quân địch. Vốn đã bàn bạc, đại quân cánh trái sẽ đến tiếp ứng. Nào ngờ chờ trái, chờ phải, cánh trái lại không hề có một ai tới. Cha ta thấy thế không ổn, bèn hạ lệnh rút lui, nhưng vẫn bị quân Đát truy sát mấy chục dặm. Khi thoát ra được, ba ngàn quân chỉ còn chưa đến ba trăm”.

Mắt Trần Mạc Bắc dần ươn ướt: “Ngươi có biết lúc đó người nắm cánh trái là ai không?”.

“Ai?”.

“Chính là cha của Quách Dương, Quách Nộ. Oán thù giữa hai nhà chúng ta bắt đầu từ khi ấy”.

Trần Mạc Bắc nghiến răng: “Cha ta nói, nhìn huynh đệ bên cạnh lần lượt ngã xuống, ông hận đến nghiến nát răng nhưng cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể bỏ lại họ. Cha ta nói, thiên hạ thường ngâm nga ‘Say nằm sa trường, chớ cười, xưa nay chinh chiến, mấy ai về?’. Nhưng chẳng ai biết nhiều khi thứ khiến tướng sĩ mất mạng, không phải quân địch mà là mũi tên ngầm từ chính người mình. Cha ta còn nói, ông thường mơ thấy những huynh đệ đã c.h.ế.t, từng gương mặt đều nở nụ cười với ông, cười đến mức nước mắt ông cũng rơi xuống”.

Trong mắt Trần Mạc Bắc dần dần hiện lên tia máu.

“Trận ấy, cha ta cũng bị thương, đùi bị tên xuyên thẳng qua. May mắn không trúng xương nhưng cũng để lại bệnh căn. Mẹ ta thương xót, cầu xin ông đừng liều mạng như thế nữa, chuyện gì cũng nên chừng mực”.

“Cha ta nói: Chừng mực cái rắm, nàng ngày ngày ở trong phủ lớn, tưởng trời đất nơi biên cảnh giống như trong phủ hay sao? Ngày nào nàng đến biên cảnh một chuyến, nhìn dân chúng nơi ấy sống thế nào chắc nước mắt nàng cũng khóc cạn”.

“Hứa Tận Hoan, cha ta từ nhỏ cơm ngon áo đẹp, chưa từng chịu đói một bữa, chưa từng thiếu một manh áo, ông vốn có thể giống những công tử thế gia khác, cao cao tại thượng, chẳng thấy nhân gian khổ sở. Ấy vậy mà, ông lại muốn tự mình đi xem, muốn tự mình lo cho họ. Ngươi nói xem, ông có phải là anh hùng không?”.

Không biết có phải vì trà quá đặc hay không, trong miệng Hứa Tận Hoan lan tràn một vị đắng khó tả. Vị đắng ấy dần tỏa ra, hắn bỗng cảm thấy đứng ngồi không yên, đành bước đến bên cửa sổ nhìn dải trời xanh ngoài kia, trấn định tâm thần.

Hồi lâu, hắn nghiến răng nặn ra một chữ: “Phải”.

Là anh hùng thì đã sao? Đó là anh hùng của ngươi, của người khác. Còn với ta là mối thù g.i.ế.c cha g.i.ế.c mẹ, không đội trời chung.

Hứa Tận Hoan không muốn nghe Trần Mạc Bắc tiếp tục kể cha hắn giỏi giang thế nào, bèn xoay người, đổi đề tài: “Theo ta biết, Vĩnh Hòa đế còn một lần Bắc phạt nữa, sao cha ngươi không theo giá?”.

Trong mắt Trần Mạc Bắc, tia m.á.u càng dày đặc.

“Về cuối đời Vĩnh Hòa đế, cuộc tranh đấu lớn nhất trong triều là tranh chấp giữa Thái tử què và Hán Vương. Cha ta từ đầu đến cuối đều đứng về phía Thái tử, sau mấy lần can gián thì bị mất thánh tâm”.

Hứa Tận Hoan biết chút ít về chuyện ấy: “Đứng về phía Thái tử là đúng, sau này chẳng phải Thái tử đăng cơ sao?”.

“Nhưng khi đó chẳng mấy người nói cha ta đúng, ngay cả Trương Hữu Thanh cũng khuyên cha ta đừng quá cứng nhắc, quá thẳng, hãy thuận theo đại thế nhiều hơn”.

Trong mắt Trần Mạc Bắc lóe lên tia lạnh:

“Cha ta nói, cái gì gọi là đại thế, dân chúng hướng về đâu mới là đại thế. Một phế một lập, biết bao người phải c.h.ế.t, biết bao gia đình phải diệt? Trương Hữu Thanh khuyên không được, đành đi theo cha ta. Những năm ấy, cha ta ngoài việc luyện binh thì chẳng hỏi đến chính sự, môn đình Trần gia cũng dần trở nên vắng vẻ. Trái lại, những thuộc hạ thô kệch của cha ta thường xuyên đến nhà uống rượu”.

“Đáng tiếc, mẹ ta mất sớm nên không thấy được cảnh đó. Nếu thấy, chắc chắn bà sẽ nói: Kẻ cầm đao, thô thì thô, nhưng lòng thật. Còn những kẻ áo mũ chỉnh tề, miệng đầy đại nghĩa, thực chất gió thổi hướng nào, thân họ ngả hướng ấy”.

Khóe miệng Hứa Tận Hoan khẽ co rút: “Nhưng sự thật chứng minh, lão Hầu gia mới là người thực sự có tầm nhìn xa, sau này ông lại phục khởi đó”.

Nghe câu đó, Trần Mạc Bắc chợt im lặng, dường như không muốn nói tiếp.

“Nói đi”. Hứa Tận Hoan bước tới, rót thêm cho hắn một chén rượu: “Trận Đông Nam mới là nơi ta khâm phục lão Hầu gia nhất”.

Trần Mạc Bắc không động đến chén rượu mà đi đến bên cửa sổ nơi Hứa Tận Hoan vừa đứng, chậm rãi chắp tay sau lưng, thở dài một tiếng. Tiếng thở dài ấy khiến bầu không khí trong phòng bỗng nặng nề hẳn.

“Thực ra ngay từ thời Vĩnh Hòa đế, hải tặc Oa khấu ở ven biển Đông Nam đã rất hoành hành. Chỉ là bọn quan địa phương Đông Nam dựa vào chốn quan san xa xôi, vì thành tích của mình mà muốn che giấu sự thật, tô vẽ cho yên bình mà thôi”.

Nói đến đây, Trần Mạc Bắc dứt khoát: “Còn có một nguyên nhân không thể nói ra, chính là quan lại cấu kết với hải tặc, nên chuyện mới cứ bị đè xuống như thế”.

Nghe vậy, tim Hứa Tận Hoan đập thình thịch.

“Nhưng nhiều chuyện đè không nổi, đè mãi, ông trời cũng chẳng chịu nổi. Cho nên tấu chương ấy mới đến tay Tân đế”.

Trần Mạc Bắc nói: “Ý của Binh bộ là để Vũ Ninh Hầu Quách Nộ lĩnh binh dẹp loạn, nhưng Tân đế lại cho rằng, phái cha ta đi thì thích hợp hơn”.

“Thích hợp ở đâu?”.

“Quách Nộ tham, cha ta liêm. Một kẻ tham, chỉ cần bạc là có thể lôi kéo, dàn xếp. Còn một người liêm, chỉ muốn thật sự làm việc cho ra trò”.

Trần Mạc Bắc ngẩng đầu cười: “Quách Nộ vì cha ta đoạt mất vị trí chủ soái mà rất tức giận. Ngươi đoán cha ta nói gì?”.

“Nói gì?”.

“Cha ta nói, nhường là được rồi”.

Ánh mắt Hứa Tận Hoan chợt tối sầm lại. Nếu hắn nhớ không lầm, hôm đó Quách Dương ép Trần Mạc Bắc nhường phòng bao, dường như cũng nói y hệt câu này. Vậy thì vì sao Trần Mạc Bắc lại phải nhẫn nhịn, không còn cốt khí như cha hắn nữa?

“Chuyện sau đó ta không nói ngươi cũng biết. Cha ta đến Đông Nam, từ chối hết thảy tiệc tùng của quan lại địa phương, bắt tay điều tra, rồi xuất binh đ.á.n.h vài trận thăm dò với Oa khấu. Cuối cùng ông quyết định dùng kế dụ hàng, trước tiên tiêu diệt tên hải tặc lớn nhất nơi ấy là Hứa Miểu. Cha ta nói, nếu đ.á.n.h cứng đối cứng ắt sẽ m.á.u chảy thành sông. Tiên đế bốn lần Bắc phạt, quốc khố đã cạn, cần phải dưỡng sức. Nếu có thể dùng mưu thắng lợi, thì đối với quốc gia, đối với dân chúng Đông Nam đều có lợi”.

Trần Mạc Bắc dừng lại một chút: “À, tên Hứa Miểu này cũng là ch.ó săn của Oa khấu, đã làm không ít chuyện tán tận lương tâm”.

Sắc mặt Hứa Tận Hoan dần tái nhợt.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.