Trần Lương Bình đã c.h.ế.t.
Trong mắt Hứa Tận Hoan tràn ngập vẻ mơ hồ. Thật kỳ lạ. Kẻ thù không đội trời chung đã c.h.ế.t, lại còn c.h.ế.t một cách t.h.ả.m thương đến thế, lẽ ra hắn phải vui mừng mới phải. Nhưng tại sao trong lòng lại có một cảm giác khó chịu mơ hồ như vậy?
“Hứa Tận Hoan, ngươi từng nói với ta, con người có ngàn bộ mặt, mỗi bộ mặt lại có ngàn biểu cảm. Vậy thì, bộ mặt nào, biểu cảm nào mới là con người thật của lão Hầu gia?”.
Trần Mạc Bắc không lau đi những giọt nước mắt trên mặt, cứ để mặc chúng rơi xuống, thấm đẫm vạt áo.
“Bao nhiêu năm qua, ta luôn không thể nhớ nổi dáng vẻ của cha ngày trước. Trong đầu ta chỉ toàn là hình ảnh ông nằm trên giường bệnh, gầy yếu và bất lực. Nửa đêm nằm mơ cũng chỉ thấy ông đau đến nghiến răng, đến c.h.ế.t cũng không bật ra một tiếng r*n r*. Nhưng rõ ràng mười bảy năm đầu đời, ta đã lớn lên khi dõi theo bóng lưng cao lớn, thẳng tắp của ông. Cho nên, bức họa ta muốn là dáng vẻ ông thân mang giáp trụ, lưng đeo trường kiếm, khí phách hào hùng. Đó mới là cha trong lòng ta”.
Hứa Tận Hoan sực tỉnh: “Ngươi hy vọng một ngày nào đó, bản thân cũng có thể trở thành một người như cha ngươi, một bậc anh hùng đầu đội trời, chân đạp đất ư?”.
“Ta không thể trở thành, cũng chẳng thiết tha trở thành. Ta chỉ muốn nhớ lại dáng vẻ của ông ngày xưa mà thôi”.
Chẳng thiết tha trở thành? Hứa Tận Hoan ngẫm nghĩ: “Có phải về sau đã xảy ra chuyện gì đó không?”.
Trần Mạc Bắc nhìn hắn, trong mắt thoáng vẻ ngạc nhiên: “Ngươi…”.
“Trong lời nói của ngươi có oán khí. Cứ nói ra đi, giữ mãi trong lòng sẽ đổ bệnh đấy”.
Đúng vậy. Trần Mạc Bắc đã kìm nén quá lâu rồi, chẳng có ai để giãi bày, ngay cả Lưu Thứ Kỷ cũng không thể.
“Sau khi cha qua đời, ta càng nghĩ càng không cam lòng, bèn dâng tấu lên triều đình. Cả đời cha ta, ba lần theo Vĩnh Hòa đế bắc chinh, một lần đại thắng ở Đông Nam, công lao hiển hách như vậy, đủ để được ban cho một thụy hiệu khi mất đi”.
Thụy hiệu? Hứa Tận Hoan lập tức hiểu ra: “Ngươi muốn lão Hầu gia được phong quang đại táng?”.
“Phải!”.
“Triều đình có đồng ý không?”.
“Không”.
Hứa Tận Hoan kinh ngạc.
Bỏ qua ân oán cá nhân giữa hắn và Trần Lương Bình, chỉ xét riêng công lao cả đời của ông, việc ban cho một thụy hiệu vốn không có gì khó khăn, hơn nữa ông hoàn toàn xứng đáng với điều đó.
“Trong chuyện này… có ẩn tình gì sao?”.
“Sau này ta mới biết, khi cha còn tại vị ở Binh bộ, ông từng dâng lên một tấu chương. Ông cho rằng triều đình cấp tiền tuất* cho tử sĩ quá ít, nên trong tấu chương đã đề nghị tăng mức trợ cấp cho binh lính thường”.
*Chú thích: “Tiền tuất” là khoản tiền trợ cấp mà Nhà nước hoặc cơ quan có thẩm quyền chi trả cho thân nhân của người đã c.h.ế.t.
Ánh mắt Hứa Tận Hoan d.a.o động. Hắn bỗng hiểu ra, tại sao khi nghe tin Trần Lương Bình c.h.ế.t, trong lòng hắn lại dâng lên một nỗi buồn bã mơ hồ như thế. Trừ việc g.i.ế.c người đã hàng, Trần Lương Bình quả thực là một bậc anh hùng hiên ngang, lẫm liệt.
“Ba năm sau, ta mãn tang. Ngay ngày hôm sau, ta được triệu vào cung. Đó là lần đầu tiên ta gặp Hoàng đế”.
Giọng Trần Mạc Bắc chậm lại: “Hoàng đế hỏi ta: Ngươi muốn một chức quan như thế nào? Ta suy nghĩ một lát rồi đáp, muốn được lĩnh chức Thiên Tử Nhất vệ, canh giữ cổng cung. Hoàng đế kinh ngạc nhìn ta, rất lâu sau vẫn không nói lời nào. Ta biết, ngài ấy hối hận rồi. Nhưng đã quá muộn. Cha ta đã thành một nắm xương tàn. Hứa Tận Hoan, ngươi có muốn biết tại sao ta chẳng cầu xin gì, chỉ xin được canh giữ cổng cung không?”.
“Tại sao?”.
“Bởi vì thiên gia vô tình, đế tâm khó dò, bởi vì ta không muốn giống như cha, trải qua sóng gió một đời, cuối cùng lại tay trắng, chỉ còn lại một thân đầy thương tích, và cũng bởi vì…”.
Trần Mạc Bắc lạnh lẽo nghiến ra ba chữ: “Không… đáng… đâu”.
*****
Đêm đó, Hứa Tận Hoan trằn trọc không ngủ.
Ba chữ kia gây ra một chấn động quá lớn, cứ hễ nhắm mắt lại trong đầu hắn lại hiện lên hình ảnh của hai cha con họ. Không ngủ được, hắn bèn trở dậy ra ngoài sân đứng.
Không biết qua bao lâu, một chiếc áo khoác được choàng lên vai hắn. Quay đầu lại, là La thúc. Ánh mắt ông đầy lo lắng nhìn hắn.
Hắn hít một hơi thật sâu, kể lại không sót một lời tất cả những gì nghe được hôm nay.
Nghe xong, ánh mắt La thúc lạnh đi: “A Hoan, có phải con đã mềm lòng rồi không?”.
Mềm lòng? Ta không biết.
Hứa Tận Hoan rũ mắt: “Con chỉ nghĩ đến bốn chữ, là lưỡng bại câu thương”.
“Đó không phải là lưỡng bại câu thương, đó là lời nguyền của mẹ con đã ứng nghiệm”.
“Cho nên chỉ mấy năm sau, Trần Lương Bình c.h.ế.t, Trần gia cũng theo đó mà suy tàn”.
La thúc ngắt lời: “A Hoan, đừng quên, mẹ con đến nay vẫn còn nằm lại dưới biển sâu đó”.
Tim Hứa Tận Hoan nhói lên, hận ý lại cuộn trào. Hắn xoay người bước vào thư phòng, trải giấy Tuyên thành, hạ nét bút đầu tiên để vẽ kẻ thù của mình.
*****
Kể từ nét bút đầu tiên ấy, suốt nửa năm sau, hễ có thời gian rảnh, hắn và Trần Mạc Bắc lại cùng nhau chui vào thư phòng.
Đại thể hình dáng đã có, nhưng từng chi tiết nhỏ đều phải chỉnh sửa lại nhiều lần.
Có lúc, nhìn chồng giấy nháp ngày một cao thêm, Trần Mạc Bắc lại than thở: “Sớm biết phiền phức thế này đã chẳng vẽ vời làm gì”.
Lúc đầu, Hứa Tận Hoan còn an ủi đôi câu. Nhiều lần như vậy, hắn cũng lười an ủi. Về sau, hắn bảo Trần Mạc Bắc không cần đến nữa. Dung mạo, thần thái, khí chất của kẻ thù đã khắc sâu trong tâm trí hắn, Trần Mạc Bắc có đến cũng chỉ tổ thêm rối.
Mười tháng sau.
Khi nét bút cuối cùng được hoàn tất, Hứa Tận Hoan quăng bút, liên tiếp mở năm vò rượu mạnh, tự chuốc cho mình say mèm.
Tửu lượng của hắn vốn rất tốt, hiếm khi say, trừ khi hắn tự muốn say. Lần này say, hắn ngủ liền ba ngày, ba đêm, trong mơ thấy rất nhiều chuyện.
Nhưng hắn không tài nào nhớ nổi một giấc mơ nào, tất cả đều mờ mịt. Duy chỉ có trong màn sương mờ ảo ấy, một bóng người ngày càng trở nên rõ ràng. Là kẻ thù của hắn… Trần Lương Bình. Ông thân mang trọng giáp sắt đen, tay đặt lên chuôi trường kiếm, chính khí ngút trời.
*****
Chiều ba ngày sau, Hứa Tận Hoan tỉnh rượu.
Hắn tắm rửa, thay y phục, cẩn thận cuộn bức tranh lại cất vào ống, rồi ngồi xe ngựa đến cổng Củng Thần.
Khi đến nơi, trời đã về chiều. Ánh hoàng hôn phủ lên cánh cửa son đang khép chặt, rọi vào từng chiếc đinh vàng trên cửa. Những chiếc đinh vốn tượng trưng cho uy nghiêm của hoàng gia, dưới ánh tà dương, lại lấp lánh như những vì sao.
Hứa Tận Hoan nheo mắt, ngắm nhìn từng chiếc một.
Đột nhiên, cánh cửa son cũ kỹ kêu “két” một tiếng rồi mở ra. Một người bước ra.
Người đó vẫn mặc áo đen như thường lệ, mày nhíu lại, mặt lạnh như tiền, toàn thân toát ra vẻ băng giá. Là Trần Mạc Bắc.
Hắn như cảm nhận được điều gì, ánh mắt nghiêm nghị lập tức hướng về phía Hứa Tận Hoan.
Hứa Tận Hoan giơ tay lên, lắc ống tranh trong tay.
Một sự ngạc nhiên tột độ khiến đôi mắt Trần Mạc Bắc lập tức bừng sáng. Hắn nở một nụ cười. Nụ cười dưới ánh hoàng hôn, thật đột ngột, nhưng cũng thật rực rỡ.
Trong lòng Hứa Tận Hoan nổi lên sóng to gió lớn.
Bao nhiêu năm qua, dù là ngày hay đêm, hắn chưa từng thấy nụ cười trên gương mặt Trần Mạc Bắc. Dù có cũng chỉ là những nụ cười nhạt, đầy kiềm chế.
Ngay khoảnh khắc này, hắn bỗng hiểu ra, đây không phải là lưỡng bại câu thương, mà là tứ bại câu thương.
Từ năm bảy tuổi lòng hắn đã chất đầy hận thù. Còn Trần Mạc Bắc thì lòng dạ ngập tràn băng giá. Gạt bỏ lớp băng giá đó đi, hắn cũng chỉ là một đứa trẻ cô độc nép sau bóng lưng của Trần Lương Bình. Mà nay đứa trẻ cô độc ấy đã trưởng thành. Hắn thấy một người bạn đã lâu không gặp, thấy ống tranh trong tay bạn bèn vui mừng mà nở nụ cười.
Hứa Tận Hoan cảm thấy thế sự thật trớ trêu. Ta và hắn… lại có thể là bạn bè sao?
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]