Trong làn sương mù dày đặc. Ánh mắt Hứa Tận Hoan sắc bén nhìn chằm chằm Trần Mạc Bắc.
“Sau đêm đó, có một khoảng thời gian rất dài, ta không gặp ngươi, cũng không đến quán rượu của Ngô Toan. Các ngươi tìm ta, ta đều viện cớ bận rộn. Thực ra, ta không bận. Ta chỉ là không biết phải bước tiếp như thế nào, Trần Mạc Bắc ạ. Tiến lên thì không cách nào đối diện với ngươi. Lùi lại thì có lỗi với cha mẹ ta. Đời người không sợ gian khổ, chỉ sợ rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan”.
Lời vừa dứt, bàn tay Trần Mạc Bắc từ từ siết chặt lại thành quyền, hắn gằn từng chữ.
“Hứa Tận Hoan, trên đời này không ai hiểu rõ cái vị đắng của sự tiến thoái lưỡng nan hơn ta”.
Khi Lưu Thứ Kỷ báo cho hắn biết Hứa Tận Hoan là con trai của Hứa Miểu và Tào Y, cả người hắn c.h.ế.t lặng.
Trầm mặc rất lâu, hắn đột nhiên cười với Lưu Thứ Kỷ một tiếng: “Ngươi có nhầm lẫn gì không?”.
“Lão gia!”.
Thấy hắn không tin, Lưu Thứ Kỷ bèn đưa ra cả một chồng chứng cứ. Hắn ngồi phịch xuống ghế, nửa ngày không thốt nên lời. Đêm ấy, hắn cũng không chợp mắt, chỉ ngồi ngây người, nhớ lại từng chút một những kỷ niệm khi quen biết và đồng hành cùng Hứa Tận Hoan.
Nghĩ tới nghĩ lui, hắn lại bật cười. Sao mà không cười được, toàn là những chuyện vui vẻ. Nhưng khi ánh mắt lướt qua những bằng chứng trước mặt, nụ cười ấy bèn trở nên lạnh lẽo. Vẫn là không đúng. Hắn lắc đầu thật mạnh.
Hai ngày trước, bọn họ còn cùng nhau uống rượu ở nhà Ngô Toan, ba hoa khoác lác, uống say rồi còn chạy ra đồng trống hú hét, suýt nữa thì gọi cả bầy sói đến.
Thằng ngốc Ngô Toan đó còn nói: “Tận Hoan, Mạc Bắc, chúng ta phải làm huynh đệ cả đời, đến già vẫn còn uống rượu sảng khoái như thế này”.
Hắn đã đáp: “Được!”.
Hứa Tận Hoan cũng gật đầu thật mạnh.
Trần Mạc Bắc đột nhiên bật dậy, vung đao xông ra ngoài.
Lưu Thứ Kỷ hoảng hồn, ôm chặt lấy hắn: “Lão gia, nay thời thế đã khác, sau lưng Hứa Tận Hoan là…”.
“Cút ra!”.
“Lão gia!”.
“Cút..”.
Trần Mạc Bắc sống gần ba mươi năm, tuân thủ quy củ cũng gần ba mươi năm, chưa từng làm việc gì vượt quá giới hạn. Một là cha không cho phép, hai là thân phận Hầu gia không cho phép. Nếu đổi lại là người khác, hắn cùng lắm cũng chỉ cười nhạt một tiếng, rồi để Lưu Thứ Kỷ đi xử lý. Nhưng Hứa Tận Hoan không phải là người khác. Trong lòng hắn hiểu rõ nhất.
Một vị Hầu gia đường đường chính chính, nửa đêm cưỡi ngựa phi như điên, trèo tường vào phủ, một cước đá tung cửa phòng, sát khí đằng đằng mà xông vào.
Khoảnh khắc nhìn thấy Hứa Tận Hoan, m.á.u trong người hắn như sôi lên, dồn thẳng l*n đ*nh đầu.
*****
“Hứa Tận Hoan”.
Trong màn sương mù, Trần Mạc Bắc cười nhạt một tiếng: “Ngươi còn nhớ ta đã nói gì với ngươi không?”.
Làm sao mà không nhớ cho được.
Khi Hứa Tận Hoan nhìn rõ người trước mặt là hắn, đầu óc bèn trống rỗng, tim đập thình thịch. Ánh mắt lướt qua thanh đao kia, hắn thở dài một hơi. Ngày này, cuối cùng cũng đã đến. Thôi cũng được, không cần phải che giấu nữa.
Hứa Tận Hoan nhìn Trần Mạc Bắc, mỉm cười: “Nhớ chứ, ngươi đã hỏi ta ba câu”.
Ánh mắt Trần Mạc Bắc lóe sáng: “Ba câu nào?”.
Hứa Tận Hoan: “Câu thứ nhất, ngươi hỏi ta có phải là con trai của Hứa Miểu và Tào Y không”.
Trần Mạc Bắc: “Ngươi đã dứt khoát đáp một tiếng: phải”.
Hứa Tận Hoan: “Câu thứ hai, ngươi hỏi ta tiếp cận ngươi có phải để báo thù cho cha mẹ không”.
Trần Mạc Bắc: “Ngươi vẫn đáp: phải”.
Hứa Tận Hoan: “Cuối cùng, ngươi hỏi ta, tất cả mọi chuyện có phải đều là kế hoạch đã được sắp đặt sẵn của ta không”.
Trần Mạc Bắc: “Ngươi còn cười, rồi nói: phải”.
Hứa Tận Hoan: “Ngươi bị nụ cười ấy chọc giận, bèn rút đao ra. Ta tưởng ngươi muốn g.i.ế.c ta, nhưng kết quả ngươi lại c.h.é.m tan nát đồ đạc trong phòng ta như một kẻ điên”.
Trần Mạc Bắc bật cười tự giễu.
“Ngươi đứng giữa đống đổ nát, gào lên với ta: Trần Mạc Bắc, đó là cha mẹ ruột của ta, mẹ ta đến giờ còn chìm nơi đáy biển, tại sao ta không thể báo thù chứ?”.
Ánh mắt Hứa Tận Hoan thoáng lay động.
“Ngươi nói, họ vừa là cha mẹ ngươi vừa là hải tặc. Đây là con đường không có lối thoát, đã bước lên thì không thể có kết cục tốt đẹp. Ngươi còn nói, cha ta là quan, cha mẹ ngươi là tặc. Quan g.i.ế.c tặc là lẽ trời đất, là trừ hại cho dân, là thay trời hành đạo”.
Trần Mạc Bắc: “Ngươi đã gào lên với ta, cái gì là lẽ trời đất? Dựa vào đâu mà thay trời hành đạo? Trời là gì, đạo là gì, ai là người định ra thiên đạo? Nếu hải tặc xưng vương thì lời của hắn chẳng phải là thiên đạo hay sao?”.
Hứa Tận Hoan: “Ngươi không đáp được, n.g.ự.c phập phồng, rõ ràng là đã giận đến cực điểm”.
Trần Mạc Bắc: “Còn mắt ngươi đỏ ngầu, nhìn ta chằm chằm, trong mắt có uất ức, có bất cam, và có cả hận ý ngập trời”.
Hứa Tận Hoan nhếch môi cười.
“Chúng ta cứ thế giằng co, như hai con dã thú, đều muốn há miệng c.ắ.n vào chỗ hiểm của đối phương, nhưng cuối cùng lại không sao c.ắ.n xuống được”.
Trần Mạc Bắc gật đầu: “Cuối cùng, ta cười nhạt một tiếng rồi nói với ngươi: Hứa Tận Hoan, ta ở đây, ngươi muốn báo thù thì cứ đến, Trần Mạc Bắc ta chờ ngươi!”.
Cách đó mấy trượng. Nước mắt Trần Khí bất chợt tuôn rơi. Vệ Đông Quân cũng đỏ hoe mắt.
Ai mà ngờ được chứ? Ai có thể ngờ được? Họ vẫn còn nhớ. Nhớ từng chuyện năm đó, từng câu từng chữ, từng biểu cảm.
Chỉ có Ninh Phương Sinh là cười nhạt.
Giờ phút này, Hứa Tận Hoan và Trần Mạc Bắc vẫn là hai con dã thú, chỉ là năm tháng đã mài mòn đi nanh vuốt của họ, để lộ ra con người thật của mình.
Ninh Phương Sinh vừa định bước lên thì Hứa Tận Hoan bất ngờ lắc đầu với hắn, trong mắt mang theo vẻ van nài. Hắn lập tức dừng bước.
Hứa Tận Hoan thu hồi ánh mắt từ Ninh Phương Sinh, rồi lại đặt lên người Trần Mạc Bắc.
“Thực ra, sau trận náo loạn ấy, hận thù trong ta như măng mọc sau mưa, đồng loạt trỗi dậy. Ngươi có biết vì sao ta mãi vẫn chưa động thủ không?”.
Trần Mạc Bắc: “Vì sao?”.
Hứa Tận Hoan cười nham hiểm: “Ta đang chờ ngươi lấy thân thế của ta mà ra tay”.
“Bên cạnh có một kẻ thù mang trong lòng mối hận mà ẩn nhẫn, cách giải quyết tốt nhất, đơn giản nhất là công khai thân thế của kẻ thù đó ra trước thiên hạ. Thân phận con trai của Hứa Miểu đủ để khiến ta thân bại danh liệt, thậm chí là đầu lìa khỏi cổ. Và lúc đó, ta có thể thuận nước đẩy thuyền, kéo cả thân thế của Ngô Toan ra ánh sáng, kéo cả Trần Mạc Bắc ngươi, thậm chí cả Trần gia xuống vũng bùn. Nước cờ ấy, ta còn đặt tên cho nó rồi, là g.i.ế.c địch một ngàn, tự tổn tám trăm”.
Hứa Tận Hoan hít một hơi thật sâu.
“Nhưng ta đã chờ rất lâu, không những không đợi được ngươi ra tay, mà lại đợi được Ngô Toan. Hắn không biết rằng, mỗi lần hắn khuyên ta một câu, ý nghĩ g.i.ế.c ngươi trong lòng ta lại càng sâu thêm một phần. Nhưng điều thật sự khiến ta buông bỏ, Trần Mạc Bắc, ngươi có biết là khi nào không?”.
“Là khi nào?”.
“Là lúc ta và Ngô Toan suýt nữa bị tên súc sinh Quách Dương đ.á.n.h c.h.ế.t thì ngươi đột nhiên xuất hiện”.
Dù đang ở thành Uổng Tử, chỉ cần nghĩ lại cảnh tượng ấy, m.á.u trong người hắn vẫn sục sôi. Vào khoảnh khắc sinh tử, Trần Mạc Bắc đã đến. Không nói một lời, hắn rút đao chỉ thẳng vào Quách Dương.
Khoảnh khắc ấy, hắn dường như nhìn thấy Trần Lương Bình trong bộ trọng giáp huyền thiết, đứng trước vạn quân, lưỡi đao trong tay nặng nề lạnh lẽo như sắt, nhưng lại sắc bén vô song.
Đao của tướng quân, c.h.é.m g.i.ế.c kẻ địch, che chở cho dân thường yếu ớt. Khoảnh khắc ấy, tất cả oán hận trong tim hắn như cơn gió lùa qua cửa sổ, ào ạt bay đi.
Sao mà nhanh đến thế? Hắn tự hỏi mình. Đáp án tức thì hiện lên…
Khi biết ân nhân cứu mạng của Ngô Toan là Trần Lương Bình, mối hận đã vơi đi một phần. Khi nghe Trần Mạc Bắc kể về quá khứ của Trần Lương Bình, mối hận lại vơi đi một phần nữa. Mỗi lần Trần Mạc Bắc cười với hắn, nó lại vơi đi thêm một chút…
Thời gian là kẻ địch của tất cả mọi thứ. Hứa Tận Hoan nhìn bóng Trần Mạc Bắc khuất dần trong màn đêm, bỗng nhiên ngã quỵ xuống đất, mắt nhìn về bầu trời đêm xa xăm, trong lòng thầm nói:
“Cha, mẹ, hai người có thấy không? Hắn đã cứu mạng con một lần, hay là… mối thù này… chúng ta cứ bỏ qua đi!”.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]
