Giữa màn sương mù dày đặc, nét mặt Hứa Tận Hoan ánh lên một vẻ bình thản lạ thường.
“Trần Mạc Bắc, chính lúc này ta đã hoàn toàn buông bỏ hận thù”.
Khóe môi Trần Mạc Bắc trĩu xuống.
“Ta không công khai thân phận con trai hải tặc của ngươi là vì không muốn tự rước họa vào thân”.
“Ta biết”.
“Hơn nữa, đêm đó ta chỉ tình cờ đi ngang qua. Vì Ngô Toan, ta không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu, ngươi chẳng qua chỉ được hưởng ké phúc của hắn mà thôi”.
“Ta cũng biết”.
Trần Mạc Bắc gằn giọng: “Ngươi đã biết tất cả, vậy cũng nên hiểu rằng, một khi thân thế của ngươi bại lộ, thì giữa ta và ngươi… là kẻ thù không đội trời chung”.
Hứa Tận Hoan lại mỉm cười: “Những điều ấy ta đều biết cả”.
Cười. Cười. Lại còn cười. Tại sao hắn vẫn có thể cười được?
Trần Mạc Bắc tức giận: “Đã là kẻ thù, tại sao ngươi còn phải giả làm con của giặc Oa?”.
“Mà hắn giả làm con của giặc Oa thì có liên quan gì đến ngươi?”. Một giọng nói bỗng vang lên từ phía sau.
Trần Mạc Bắc giật mình quay lại, ánh mắt run lên dữ dội. Hắn sững người.
Ngoài cái bóng dai như đỉa của Ninh Phương Sinh, phía sau còn có thêm hai người nữa. Một là Vệ Tam. Người còn lại… lại là Trần Thập Nhị.
Sao bọn họ lại ở đây? Tại sao trông họ vẫn còn trẻ như vậy? Trong đầu Trần Mạc Bắc thoáng chốc rối như tơ vò.
Nhưng hắn chưa kịp nghĩ thông suốt, đã quát lên: “Hai đứa súc sinh, đây là nơi các ngươi có thể đến sao? Còn không mau cút về!”.
Vệ Đông Quân liếc nhìn Trần Khí bên cạnh: Cha ngươi mắng cả ta luôn sao?
Trần Khí vừa định mở miệng, Ninh Phương Sinh đã nhanh tay đặt mạnh bàn tay lên vai hắn, ấn xuống một cái. Trần Khí lập tức hiểu ra điều gì, lời sắp thốt ra bèn nuốt ngược trở lại.
Ninh Phương Sinh bước lên một bước.
“Trần Mạc Bắc, ngươi vẫn chưa trả lời ta. Hứa Tận Hoan giả làm con giặc Oa thì liên quan gì đến ngươi? Tại sao ngươi cứ chấp nhất chuyện này?”.
Lại là ngươi! Sắc mặt Trần Mạc Bắc sa sầm: “Chuyện này cần phải nói với ngươi sao?”.
“Cần!”.
Lời vừa dứt, trên lưng Ninh Phương Sinh bỗng dưng xuất hiện một thanh đao bản hẹp. Thanh đao rỉ sét loang lổ, dường như đã rất lâu không dùng, nhưng chỉ thoáng nhìn, Trần Mạc Bắc đã biết đó tuyệt đối là một thanh kỳ đao hiếm có. Nhưng… sao đao lại có thể đột nhiên xuất hiện?
Trần Mạc Bắc kinh hãi, lùi lại nửa bước: “Ninh Phương Sinh, ngươi… rốt cuộc là ai?”.
“Người chặt duyên!”.
“Người chặt duyên là gì?”.
“Linh hồn của kẻ tự vẫn sẽ bị lưu lại ở thành Uổng Tử, cần phải tìm ra người ở dương gian còn có chấp niệm với họ, c.h.é.m đứt chấp niệm, đoạn tuyệt duyên trần thì mới có thể qua Vong Xuyên, nhập luân hồi. Đó là chặt duyên”.
Ninh Phương Sinh cười: “Kẻ làm công việc này là người chặt duyên!”.
Tim Trần Mạc Bắc chợt thắt lại: “Vậy… còn họ?”.
Ninh Phương Sinh nhìn Vệ Đông Quân và Trần Khí phía sau: “Họ là trợ thủ của ta”.
Vệ Tam và tên súc sinh kia là trợ thủ của hắn? Sao có thể? Bọn họ chẳng phải đã thành thân rồi sao?
Sắc mặt Trần Mạc Bắc dần trở nên tái nhợt, trong mắt toàn là vẻ mờ mịt. Đây là mơ ư? Hay là thực? Hắn dần không phân biệt nổi nữa.
Ninh Phương Sinh hiểu rất rõ vì sao sắc mặt Trần Mạc Bắc lại biến đổi như vậy. Vừa hay, hắn từng mơ một giấc mơ về thành Uổng Tử.
“Nhớ không rõ, nên cứ ngỡ là mơ, trong mơ còn cách một tấm rèm… Trần Mạc Bắc…”.
Ninh Phương Sinh chỉ về phía trước, nơi có cánh cửa thành cao ngất, ẩn hiện trong làn sương dày.
“Vừa rồi ta đã nói với ngươi, đây không phải là giấc mơ của ngươi. Những gì ngươi đang thấy lúc này là thành Uổng Tử thực sự. Nơi ngươi đang đứng là cổng thành Uổng Tử. Hứa Tận Hoan không thể đưa ngươi đi qua cánh cửa kia, là bởi vì… ngươi vẫn còn sống”.
Ta… còn sống ư? Trần Mạc Bắc sững người, theo bản năng đưa mắt nhìn Hứa Tận Hoan.
Hứa Tận Hoan bình thản nhìn hắn, mỉm cười và gật đầu.
Trần Mạc Bắc như bị ai bóp nghẹt cổ họng, hơi thở chợt nghẹn lại. Hứa Tận Hoan xưa nay lời nói thẳng thắn, không bao giờ thèm nói dối. Vậy thì những lời Ninh Phương Sinh vừa nói đều là sự thật?
Đúng rồi… Hắn vừa nói gì nhỉ… Linh hồn của kẻ tự vẫn sẽ bị lưu lại ở thành Uổng Tử, cần phải tìm ra người ở dương gian có chấp niệm với họ, c.h.é.m đứt chấp niệm, đoạn tuyệt duyên trần thì mới có thể nhập luân hồi.
“Ngươi…”. Trần Mạc Bắc trầm ngâm một hồi, rồi chỉ vào Hứa Tận Hoan: “Ngươi… là kẻ đã tự vẫn đó?”.
Hứa Tận Hoan gật đầu: “Không sai”.
“Thế thì…”.
Trần Mạc Bắc nhìn quanh: “Người ở dương gian mang chấp niệm với ngươi là ai?”.
“Là ngươi!”.
“Ta ư?”.
Trần Mạc Bắc như mèo bị dẫm phải đuôi, lập tức nhảy dựng lên.
“Sao có thể là ta? Ta không hề có chấp niệm đối với ngươi, một chút cũng không. Ta chỉ muốn hỏi ngươi một câu, chỉ một câu thôi”.
Không ai trả lời, tất cả đều lặng lẽ nhìn hắn, ánh mắt chan chứa sự dịu dàng. Nhất là Trần Khí. Có lẽ ngay cả chính hắn cũng không nhận ra, trong ánh mắt nhìn cha mình lúc này, lại mang theo một sự xót thương.
Bị cái nhìn ấy xoáy vào, Trần Mạc Bắc loạng choạng lùi lại mấy bước, gương mặt tràn ngập hoảng loạn: “Tại sao các ngươi lại nhìn ta như vậy?”.
Ninh Phương Sinh đáp: “Nếu không phải là ngươi, cánh cổng thành Uổng Tử sẽ không mở, Hứa Tận Hoan cũng không thể bước ra, và thanh đao trên lưng ta càng không thể xuất hiện”.
Trần Mạc Bắc hoàn toàn c.h.ế.t lặng.
Ta, có, chấp, niệm, với, Hứa, Tận, Hoan?
Có sao? Trần Mạc Bắc nhìn chằm chằm Hứa Tận Hoan trước mặt…
Thực ra hắn không biết. Hắn chỉ biết rằng, mỗi lần nửa đêm tỉnh giấc, bóng dáng người này lại từ một góc nào đó trong tim hắn chạy ra. Có lúc ba ngày mới xuất hiện một lần, có lúc một ngày lại hiện ra ba lần. Rõ ràng hắn đã sớm muốn quên sạch những chuyện liên quan đến người này, không hề muốn nhớ lại. Hắn muốn đè nén hình bóng ấy trở về. Nhưng càng đè nén, người ấy lại càng xuất hiện dồn dập, mang theo một sức mạnh không chịu buông tha.
“Trần Mạc Bắc, hôm nay rượu này uống thế nào?”.
“Không say không về!”.
“Không tranh hơn thua một chặp, phải tranh dài lâu cả một đời”.
“Chuyện đời, gối đầu gió mát, nghìn chén rượu đục, vui hết mình rồi tan”.
“Hầu gia, không hẹn gặp lại!”.
Dần dần, Trần Mạc Bắc nhận ra, Hứa Tận Hoan không phải tự chạy ra, mà chính hắn đã buông người này ra.
Thế là Trần Mạc Bắc tự hỏi đi hỏi lại: Tại sao ta lại thả kẻ thù của mình ra? Ta bị điên rồi sao?
Sau khi hỏi đến hàng ngàn, hàng vạn lần, cuối cùng đáp án tự nó hiện ra.
Hắn chỉ muốn hỏi người này một câu… Ngươi là vì Ngô Toan, hay là vì ta, vì Trần gia ta mà thừa nhận mình là con của giặc Oa?
Vậy câu hỏi ấy là chấp niệm của ta sao? Phải không? Phải không? Phải không?
Trước mắt Trần Mạc Bắc trở nên mờ nhòe.
Thật lâu sau, hắn nghe thấy chính mình cất giọng run run hỏi: “Ninh Phương Sinh, ngươi đúng là người chặt duyên ư?”.
Ninh Phương Sinh đáp: “Đúng vậy”.
Nghe xong, Trần Mạc Bắc lặng im rất lâu, lâu đến mức ngay cả Ninh Phương Sinh cũng bắt đầu sốt ruột, hắn mới mở miệng.
“Lúc Hứa Tận Hoan mất được tám tháng, ta đang ở trong cung thay ca thì gặp một người”.
Tim Ninh Phương Sinh đập nhanh thêm một nhịp: “Ai?”.
Trần Mạc Bắc đáp: “Trưởng Công chúa”.
Trưởng Công chúa ư? Là chủ nhân cũ của A Mãn.
Ninh Phương Sinh khó hiểu nhìn Vệ Đông Quân và Trần Khí phía sau, rồi hỏi tiếp: “Rồi sau đó?”.
Lông mày Trần Mạc Bắc từ từ nhíu lại: “Bà ta đã hống hách hỏi ta một câu”.
Ninh Phương Sinh hỏi: “Câu gì?”.
“Bà ta hỏi: Trần Mạc Bắc, trận hỏa hoạn Hứa Tận Hoan tự thiêu, ngươi có đi xem không? Cảm giác thế nào?”.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]