"Năm ta lên năm, rơi vào tay cha ta, chuỗi ngày ấy phải gọi là cực kỳ khó sống."
Nhớ lại chuyện xưa, sắc mặt Từ Hành lại trở nên nặng nề.
"Cơm phải tự xúc, áo phải tự mặc. Bao nhiêu v.ú nuôi, nha hoàn đều bị cho nghỉ hết. Cả cái viện lớn ba gian trước sau giờ chỉ còn trơ trọi mình ta ở.
Chẳng ai dỗ ta ngủ, cũng chẳng ai bưng bô ban đêm. Dù nửa đêm có khát nước cũng phải tự mình chui ra khỏi chăn ấm mà đi rót. Ta khóc, ta làm loạn, ta lăn lộn dưới đất ăn vạ.
Cha ta chỉ đếm đến ba, nếu không dậy là gậy quất thẳng vào người.
Ở nhà họ Từ, đừng nói là bị đánh, đến nói to với ta một tiếng cũng không được. Thế mà lần ấy bị đ.á.n.h xong, ta chạy sang chỗ mẹ chui vào lòng bà khóc, mẹ cũng chỉ biết ôm ta khóc theo.
Thấy mẹ không giúp được, ta bèn tìm đến ngoại tổ mẫu. Nhưng ngoại tổ mẫu cũng chỉ dám dùng ánh mắt trừng cha ta thật dữ tợn mà thôi.
Thấy ngoại tổ mẫu cũng không trị được cha, ta lại tìm ngoại tổ phụ, nhìn ông mà nước mắt ngắn nước mắt dài. Ngoại tổ phụ xót cháu đứt ruột, định xông đến chỗ cha ta tính sổ.
Nhưng ông chưa kịp mở miệng thì cha đã quăng toẹt mấy quyển sổ sách cùng tờ giấy hòa ly ra ngay trước mặt. Ngoại tổ phụ lập tức cứng họng.
Thấy người lớn đều có vẻ đứng về phía cha, cái đầu nhỏ của ta xoay chuyển, đêm đến cố tình mở cửa sổ để trúng gió cho đổ bệnh. Ta vừa ốm một cái, cả nhà họ Từ cuống lên như kiến bò chảo nóng, sợ độc đinh nối dõi xảy ra chuyện gì nên đều chạy đi tìm cha ta. Ngoại tổ phụ thậm chí còn túm lấy áo cha, suýt chút nữa là đ.á.n.h nhau.
Các vị đoán xem, lúc ấy cha ta đã nói câu gì?"
Vệ Đông Quân và Trần Khí nghe đến đoạn gay cấn bèn đồng thanh hỏi: "Nói gì?"
Từ Hành đanh giọng, đáp từng chữ: "Cha ta nói: 'Nếu thằng ranh con này có mệnh hệ gì, ta sẽ đền mạng cho nó'."
Làm cha ruột mà lại đòi đền mạng cho con trai mình?
Vệ Đông Quân thở dài: "Làm rể nhà người ta đúng là không dễ dàng gì."
Trần Khí cũng tắc lưỡi: "Xương cốt cha ông cứng thật đấy."
Ninh Phương Sinh không nói gì, hắn vân vê chén trà, ánh mắt đăm chiêu nhìn Từ Hành như đang suy tính điều gì.
Lúc này, chỉ nghe Vệ Đông Quân hỏi tiếp: "Rồi sau đó thì sao?"
"Sau đó ta hiểu ra một điều, cha là người ta không chọc vào được. Muốn sống dễ thở thì phải nghe lời ông ấy, thuận theo ông ấy."
Từ Hành tiếp lời: "Nhưng cũng từ ngày đó, trong lòng ta nảy sinh một âm mưu, ta muốn đuổi ông ấy ra khỏi nhà họ Từ, có thế ta mới thoát khỏi sự quản thúc."
Hả? Con trai mà muốn đuổi cha đẻ đi?
Vệ Đông Quân thật muốn giơ ngón cái lên với Từ Hành một lần nữa: Ông giỏi, ông quá đỉnh!
Trần Khí nhớ lại hồi mình năm tuổi: Ừm, tầm đó mình vẫn còn đang chơi nghịch đất cát.
Bên cạnh, giọng nói của Ninh Phương Sinh chợt vang lên: "Là ông không phục cha mình đúng không?"
"Đúng!" Từ Hành quay đầu nhìn Ninh Phương Sinh: "Lúc ấy ta nghĩ, nhà họ Từ có năm người, chỉ có mình ông ấy là người ngoài mang họ Phùng. Ngoại tổ phụ ta đường đường là chủ nhân nhà họ Từ còn phải chiều ta, ông ấy dựa vào cái gì mà quản ta chứ?"
Ninh Phương Sinh hỏi tiếp: "Ông đuổi bằng cách nào?"
Từ Hành im lặng một lát rồi đáp: "Trước mặt cha thì ta ngoan ngoãn nghe lời như cún con, nhưng vừa quay lưng đi là ta lại mách lẻo với mẹ, với ngoại tổ phụ ngoại tổ mẫu, nói xấu cha đủ điều."
Ninh Phương Sinh: "Có tác dụng không?"
Từ Hành: "Vô dụng."
Giọng Ninh Phương Sinh nhàn nhạt: "Tại sao lại vô dụng?"
Từ Hành nhìn hắn, nhả ra từng chữ: "Bởi vì cha ta làm người, làm việc đều quang minh chính đại, cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng."
Ngồi bên cạnh, Trần Khí khẽ chạm vào chân Vệ Đông Quân: Sao thế nhỉ, Người chặt duyên đột nhiên nói nhiều thế?
Vệ Đông Quân cũng chạm lại chân hắn: Ta cũng thấy lạ lắm.
"Sau này ta lại nghĩ ra một chiêu độc, ta bảo cha là muốn về nhà họ Phùng xem thử. Cha ta chẳng hề do dự, đồng ý ngay tắp lự. Ta tính toán rằng đợi đến nhà họ Phùng rồi, lúc về sẽ mách với ngoại tổ phụ là cha vẫn còn qua lại dây dưa với bên đó."
"Khoan đã." Trần Khí thực sự không nhịn được nữa: "Lúc đó ông bao nhiêu tuổi?"
Từ Hành đáp: "Chưa đầy bảy tuổi."
Mẹ ơi... Một đứa trẻ chưa đầy bảy tuổi mà tâm địa đã thâm sâu như thế...
Người ta nói "ba tuổi biết già”, chẳng trách sau này Từ Hành làm quan to đến vậy. Trần Khí thầm nghĩ, mười cái đầu của mình cộng lại cũng không bằng một góc Từ Hành.
"Ta nhớ rất rõ, trước ngày cha đưa ta về nhà họ Phùng trời mưa tầm tã suốt cả ngày. Xe ngựa đi đến đầu làng thì không vào được nữa vì đường trong làng toàn bùn đất."
Ánh mắt Từ Hành dần trở nên xa xăm.
"Ta lẽo đẽo theo sau cha, đi chưa được mấy bước chân đã dính đầy bùn, ghê tởm không chịu nổi. Ấy thế mà cha ta bước đi vừa nhanh vừa vững, vai cũng chẳng hề rung lắc.
Đến nhà họ Phùng, cả nhà họ xúm lại xem ta như xem một vị thiếu gia lạ lẫm. Nhìn căn nhà đơn sơ, đồ đạc tồi tàn, trong lòng ta trào lên nỗi chán ghét và khinh thường không nói nên lời.
Ta thầm nghĩ, đây là đã cầm năm trăm lượng bạc của nhà họ Từ rồi đấy, không biết trước kia nhà họ Phùng còn nghèo đến mức nào nữa."
"Khoan đã." Lần này đến lượt Vệ Đông Quân không nhịn được: "Sao ông biết chuyện năm trăm lượng?"
"Nghe ngoại tổ phụ ngoại tổ mẫu nói."
Nói chuyện này ngay trước mặt trẻ con...
Vệ Đông Quân khẽ thở dài: "Xem ra ngoại tổ phụ ngoại tổ mẫu ông vẫn không tin cha ông, luôn đề phòng ông ấy có dị tâm."
Dứt lời, Từ Hành bỗng bước đến trước mặt Vệ Đông Quân, hỏi một câu: "Cô là cháu gái của Vệ Quảng Hành?"
Vệ Đông Quân gật đầu: "Ta đứng thứ ba, là đứa nhỏ nhất."
Từ Hành gật gù: "Quả nhiên thông minh."
Trong lòng Vệ Đông Quân khấp khởi mừng thầm. Hắn quả nhiên có quen biết ngoại tổ phụ mình.
"Thật ra lời nói hành động của trẻ con đều học từ người lớn cả. Mẹ ta dịu dàng lương thiện, nhưng ngoại tổ phụ ngoại tổ mẫu lại là những người cực kỳ ghê gớm. Họ luôn coi thường cha ta, cũng luôn đề phòng ông ấy. Ta còn nhỏ mà đã coi thường cha ruột mình, thực ra là do chịu ảnh hưởng ngấm ngầm từ họ."
Từ Hành chậm rãi xoay người lại.
"Quay lại chuyện hôm đó ở nhà họ Phùng. Cha ta đang nói chuyện với người lớn trong nhà chính, ta chê trong nhà hôi nên chạy ra ngoài.
Mấy đứa con trai nhà họ Phùng chạy theo, đùa nghịch quanh ta. Ta biết họ tò mò về ta lắm, vì từ lúc sinh ra đến giờ ta chưa từng về nhà nội, lại còn là đại thiếu gia ăn sung mặc sướng, cao cao tại thượng trong mắt họ nữa.
Đang đùa nghịch thì có đứa bị ngã, đầu va vào n.g.ự.c ta khiến ta đứng không vững, người ngửa thẳng ra sau. Cú ngã đó làm gáy ta đập mạnh vào thành giếng. Ta đau quá khóc ré lên.
Cha nghe tiếng khóc bèn lao ra, thấy đầu ta đầy m.á.u thì vội vàng cõng ta lên lưng, chạy đi tìm thầy lang trong làng. Ai ngờ thầy lang vắng nhà. Cha lại cõng ta chạy ra ngoài làng.
Lúc đầu ta còn đắc ý lắm. Phen này hay rồi, khỏi cần mách lẻo, độc đinh nhà họ Từ bị thương thì ngoại tổ phụ sẽ không tha cho cha, sau này sẽ chẳng còn ai quản ta nữa."
Từ Hành ngừng lại một chút, giọng nói bỗng chốc trầm xuống.
"Vì đường lầy lội, cha lại chạy gấp nên khi đến nhà thầy lang ông bị trượt chân. Ta nằm trên lưng, ông trượt về phía trước, người ngửa ra sau. Theo lý thì hai cha con sẽ cùng ngã, ông đè lên người ta.
Nhưng ông đã cố nghiến răng vặn ngược hai chân lại, thành ra quỳ sụp xuống đất, còn ta chẳng hề bị va đập chút nào.
Khoảnh khắc ấy ta chợt nhận ra, cha thực sự thương ta, ông không nỡ để ta bị va đập, bị đau.
Cú vặn người đó làm ông trẹo một bên chân. Nhưng dù chân đi tập tễnh, tốc độ của ông chẳng hề chậm lại chút nào.
Ta nằm trên lưng cha, nghe tiếng th* d*c dồn dập của ông, chẳng hiểu sao lại thấy xót xa. Ta từng nghe mẹ kể chuyện ngày xưa của cha. Ta chợt nghĩ, cha phải chạy gắng sức thế nào bao lâu mới có thể thoát khỏi cái thôn nhỏ bé nghèo nàn này.
Ta bảo: 'Cha ơi, cha chạy chậm thôi'.
Ông quay đầu lại, cọ cọ má vào trán ta, rồi bước chân lại càng nhanh hơn."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]