Trong màn sương dày đặc, không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng như tờ.
Vệ Đông Quân vội liếc nhìn Trần Khí. Hắn vừa trải qua nỗi đau mất cha, hẳn là không chịu nổi khi nghe những chuyện này.
Quả nhiên, trên mặt người kia đã lăn dài hai hàng lệ.
Nàng định duỗi chân đá nhẹ nhắc nhở hắn kìm chế cảm xúc, thì một bàn tay lớn đã đặt lên vai Trần Khí, vỗ về nhè nhẹ mấy cái.
Một luồng hơi ấm từ vai phải lan tỏa xuống, hơi thở của Trần Khí bỗng nghẹn lại, hắn quay đầu nhìn Ninh Phương Sinh, nở một nụ cười đẫm lệ.
Ninh Phương Sinh thu tay về, ánh mắt lướt qua Vệ Đông Quân rồi dừng lại trên người Từ Hành.
Vệ Đông Quân ngắm nhìn góc nghiêng nam tính, sắc sảo của Ninh Phương Sinh, nén lại những cảm xúc đang trào dâng trong lòng rồi cũng quay sang nhìn Từ Hành.
Từ Hành vẫn đang chìm đắm trong hồi ức, hoàn toàn không nhận ra những biến chuyển cảm xúc ở phía bên này.
"Đầu ta bị va rách, phải khâu tới bảy mũi. Khi cha bế ta về nhà, cả nhà họ Từ đều kinh động.
Mẹ và ngoại tổ mẫu ôm lấy ta khóc lóc t.h.ả.m thiết. Ngoại tổ phụ tát cha ta một cái thật mạnh, đuổi ông cút đi.
Mẹ buông ta ra, chạy đến cầu xin ngoại tổ phụ, rồi lại quay sang cản cha ta, không cho ông đi...
Ngoại tổ mẫu ôm ta vào lòng, mắng mẹ ta bị ma đưa lối quỷ dẫn đường, bị đàn ông xoay như chong chóng. Bà lại quay sang mắng cha ta là kẻ lòng lang dạ thú, muốn hãm hại nhà họ Từ...
Tiếng quát tháo, tiếng khóc lóc, tiếng c.h.ử.i rủa ầm ĩ đến mức như muốn lật tung cả mái nhà. Cha ta đứng đó,bất động như tượng, chẳng buồn mở miệng biện bạch cho mình nửa lời.
Đợi khi cảm xúc của mọi người dần lắng xuống, cha mới rút ra một tờ giấy từ trong n.g.ự.c áo, nói với cả nhà họ Từ:
'Tờ giấy hòa ly này ta đã điểm chỉ rồi. Từ Ngôn ấn tay vào nữa, sau đó đem ra nha môn đóng dấu là xong chuyện. Ta đến nhà họ Từ hai bàn tay trắng thì giờ ra đi cũng hai bàn tay trắng, đôi bên không ai nợ ai'.
Nói xong, cha bèn quay người bước ra ngoài.
Ngoại tổ phụ ngoại tổ mẫu ta sững sờ.
Nước mắt mẹ ta tuôn rơi như mưa.
Thấy ông đã bước ra đến sân, ta bắt đầu cuống lên. Ông đi đâu? Về lại nhà họ Phùng ư? Cái nơi rách nát tồi tàn đó sao mà ở được?
Ta thều thào gọi một tiếng: 'Cha ơi, cha đừng đi'.
Tiếng gọi ấy tuy yếu ớt nhưng tất cả mọi người đều nghe thấy. Ngoại tổ phụ ngoại tổ mẫu và mẹ đều nhìn ta với vẻ không thể tin nổi.
Bước chân cha khựng lại.
Một lúc lâu sau, cha ta quay người, ánh mắt lạnh lùng nhìn ta: 'Nếu ta không đi, sau này con phạm lỗi, ta vẫn đánh, vẫn mắng như thế, tuyệt đối không nương tay'.
Ta sụt sịt đáp: 'Vậy... có thể đ.á.n.h nhẹ, mắng nhẹ chút được không?'
Câu nói này còn gây chấn động cho người nhà họ Từ hơn cả tiếng sét đ.á.n.h ngang tai.
Người bàng hoàng nhất chính là ngoại tổ phụ ta.
Ngoại tổ phụ sống đến từng tuổi này, chẳng lẽ lại không hiểu đạo lý 'mẹ hiền làm hư con' hay sao? Ông biết thừa.
Nhưng vì ta là độc đinh của dòng họ, lại thêm cái lẽ 'cháu đích tôn', nên ông cứ cưng chiều, dung túng ta vô điều kiện, khiến ta chẳng coi ông ra gì, cũng chẳng biết sợ là gì.
Thậm chí ông còn tính sẵn cả đường lui cho ta: sau này cưới một cô vợ giỏi, tháo vát một chút về để quản ta, trông chừng ta, còn ta chỉ cần có trách nhiệm nối dõi tông đường cho nhà họ Từ là đủ. Ngoài chuyện đó ra, ông chẳng dám trông mong gì hơn.
Nhưng khoảnh khắc ta chịu cúi đầu trước cha, ngoại tổ phụ nói rằng, ông chợt cảm thấy đứa cháu độc đinh trước mặt dường như cũng còn chút hy vọng dạy dỗ nên người."
Kể đến đây, Từ Hành cười tự giễu.
"Đó là lần đầu tiên cha ta đưa ra giấy hòa ly, cũng là lần cuối cùng. Từ ngày hôm đó, thái độ của ngoại tổ phụ đối với cha ta đã thay đổi hẳn.
Nhiều việc quan trọng trong nhà họ Từ vốn dĩ ngoại tổ phụ luôn nắm chặt trong tay, nay đã bắt đầu bàn bạc với cha, để cha dần dần tham gia vào quán xuyến.
Ngoại tổ phụ thay đổi, ngoại tổ mẫu tất nhiên cũng thay đổi theo.
Mẹ ta vẫn dịu dàng, lương thiện như xưa, chỉ có điều ngày càng ỷ lại vào cha hơn, việc gì cũng để cha quyết định.
Còn ta...
Dưới sự quản giáo nghiêm khắc của cha, ta cũng dần thay đổi. Theo lời mẹ nói thì là 'thay da đổi thịt', cứ như biến thành một người khác vậy.
Cha quản thúc lời ăn tiếng nói của ta rất nghiêm, nhưng chuyện học hành tốt xấu thế nào thì ông lại chẳng hỏi han gì.
Thế nhưng mỗi lần thầy đồ đến dạy, ông đều ngồi bên cạnh, nghe còn chăm chú hơn cả ta.
Bài thầy bắt học thuộc lòng, ông cũng học, mà còn thuộc nhanh hơn ta.
Bài tập thầy giao, ông cũng làm, làm tốt đến mức thầy phải tấm tắc khen ngợi.
Điều này lại k*ch th*ch cái thói ngang ngạnh trong lòng ta. Ta thầm nghĩ: Thầy đến dạy con chứ có phải dạy cha đâu, cha nỗ lực làm cái gì? Với lại, cha từng này tuổi rồi, học hành thì có ích gì nữa?
Mẹ bảo, cha làm vậy là để bù đắp cho nỗi tiếc nuối ngày xưa không được đến trường.
Ta tin là thật.
Nhưng lần nào người được thầy khen cũng là cha, ta ấm ức lắm chứ. Ta tự nhủ, sẽ có ngày ta vượt qua ông ấy.
Vì cái 'sẽ có ngày' đó, ta âm thầm dốc hết sức lực, ngày nào cũng chong đèn học đến tận khuya.
Nhưng khổ nỗi, cái tài 'nhìn qua là nhớ' của cha ta quá siêu phàm, ta mãi vẫn không thắng nổi.
Càng thua ta càng không phục, lại càng cắm đầu vào học.
Năm ta mười lăm tuổi, một hôm, thầy đồ đưa bài văn của ta cho cha xem, cười nói với ông: 'Nhìn xem, bài này trò ấy viết hơn đứt ông rồi'.
Cha ta đọc xong, nhìn ta bằng ánh mắt đầy mãn nguyện. Kể từ hôm đó, ông không đến lớp học cùng ta nữa.
Ta hỏi: 'Sao cha không đến nữa?'
Ông đáp: 'Con đã vượt qua cha rồi, cha còn cần đến làm gì nữa?'
Lúc này, ta mới vỡ lẽ. Cha biết tính ta đ.á.n.h không phục, mắng không nghe, nên đã dùng cách này để khích tướng, ép ta phải cầu tiến.
Mẹ, ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu đều là đồng phạm của ông cả.
Mẹ bảo ta: 'Thật ra cha con cũng âm thầm dùi mài kinh sử, đêm nào cũng ôn bài đến canh ba mới ngủ, ban ngày lại còn phải lo toan việc trong việc ngoài. Con xem, mấy năm nay cha gầy đi nhiều lắm'.
Đến lúc ấy ta mới nhận ra, tình thương cha dành cho ta chẳng kém ai, chỉ là nó kín đáo hơn, thâm trầm hơn so với mẹ và ngoại tổ phụ ngoại tổ mẫu.
Nó giấu ở bên trong, chẳng bao giờ nói ra miệng."
Từ Hành bỗng đổi giọng: "Các vị có biết, chữ 'Hành' trong tên ta có ngụ ý gì không?"
Vệ Đông Quân ngẫm nghĩ rồi nói: "Mẹ ông tên Từ Ngôn, ông tên Từ Hành, có phải ý là 'Cẩn ngôn thận hành'* không?"
*(Nói năng cẩn trọng, hành xử dè dặt)
Từ Hành nhìn Vệ Đông Quân, trong mắt thoáng hiện vẻ tán thưởng: "Đó chỉ là một tầng nghĩa thôi. Nó còn ngụ ý ta và mẹ như ở trên cùng một dây leo, mãi mãi không tách rời."
Còn tầng nghĩa thứ hai ư?
Vệ Đông Quân gãi đầu, đưa mắt nhìn Trần Khí.
Nhìn ta làm gì? Ta đến tầng nghĩa thứ nhất còn chưa nghĩ ra.
Hỏi Ninh Phương Sinh đi. Hắn chắc chắn biết.
Hai ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Ninh Phương Sinh.
Ninh Phương Sinh khẽ nhíu mày, chậm rãi nhả ra tám chữ: "Sơn chỉ xuyên hành, phong hòa tận khởi."
Vệ Đông Quân và Trần Khí ngẩn ra.
Câu này nghĩa là gì?
Chỉ có hai ngọn lửa trong mắt Từ Hành là bùng lên rực rỡ, nhìn Ninh Phương Sinh chằm chằm.
Ninh Phương Sinh bình thản giải thích:
"'Sơn chỉ xuyên hành' ý nói núi non sừng sững uy nghiêm, tuyệt đối không lay chuyển; sông ngòi mênh m.ô.n.g vô tận, cuộn chảy không ngừng. Ví như bản lĩnh kiên định tựa núi cao, dù gặp khó khăn nào cũng không d.a.o động.
'Phong hòa tận khởi' ý nói gió thổi lúa lên, vạn vật hưng thịnh. Ví như thuận theo ý trời, được trời giúp sức.
Từ Hành, người đặt cái tên này hy vọng ông một đời kiên định bất di bất dịch, lại luôn được ơn trên phù trợ."
Từ Hành nói với giọng đầy tự hào: "Tên này là do cha ta đặt đấy."
Vệ Đông Quân thầm nghĩ: Trời đất, cha ông ấy trình độ thật cao thâm.
Trần Khí cũng nghĩ: Cha ta cũng có trình độ mà. Trần Khí, Thành Khí, cũng mong ta thành tài đấy thôi.
Ninh Phương Sinh không biết nghĩ đến điều gì, khẽ thở dài một tiếng không ai nghe thấy.
"Năm mười sáu tuổi, ta thi đỗ Tú tài. Tin báo gửi về đến cửa, ngoại tổ phụ ta khóc già nua nước mắt ngắn dài, nói rằng đây là người đọc sách thành danh đầu tiên của nhà họ Từ.
Cũng từ ngày hôm đó, ngoại tổ phụ giao hết sản nghiệp, việc buôn bán vào tay cha ta quản lý. Nhà họ Từ chính thức do cha ta làm chủ.
Năm hai mươi hai tuổi thi Hương, ta đỗ Cử nhân."
Từ Hành bỗng bật cười.
"Hôm ấy, ngoại tổ phụ vui quá, uống hết sạch một vò rượu lớn. Lúc say, ông nói với ngoại tổ mẫu rằng: Điều đúng đắn nhất cả đời ông làm, chính là kén Phùng Vọng làm rể. Hắn không chỉ mang lại phúc khí cho con gái mình, mà còn làm hưng thịnh cả nhà họ Từ."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]