Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 517: Lợi và Hại




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

"Làm người, nhất định phải học cách tìm lợi tránh hại."

Câu nói này vừa thốt ra, cả căn phòng bỗng chìm vào im lặng.

Hồi lâu sau, Ninh Phương Sinh mới cảm thán: "Vệ Quảng Hành leo được lên vị trí này, quả thực cũng có vài phần bản lĩnh thật sự."

Mặt Vệ Trạch Trung nóng ran. Danh tiếng của cha ông ở kinh thành gói gọn trong hai chữ: "Gian thần". Lời này của Ninh Phương Sinh chẳng khác nào bảo: Cha ông làm được gian thần cũng là nhờ có tài cán thật sự?

Đây là khen hay là c.h.ử.i vậy?

"Trạch Trung, ngươi nói tiếp đi."

Vệ Trạch Trung nâng chén trà lên, uống ực hai ngụm lớn rồi mới kể tiếp.

"Ở trong nhà, cha ta trước giờ luôn nói một là một, hai là hai, không ai dám trái lời, ngoại trừ thằng Tư nhà ta.

Hôn sự của ba anh em chúng ta cũng đều do cha ta nhắm cả.

Ta và thằng Hai thì ngoan ngoãn nghe theo, chỉ có thằng Tư là sống c.h.ế.t không chịu.

Trước khi bàn chuyện cưới xin, cha ta bảo với ta rằng:

'Lão đại này, con không có bản lĩnh thì thôi đi, đằng này tính tình lại nhu nhược, không gánh vác được việc gì, tai lại mềm, ai nói ngọt vài câu là con đã chẳng biết đâu là phương hướng. Thế nên cha chỉ còn cách tìm cho con một cô vợ thật giỏi giang để quản con thôi'."

Nghe đến đây, Trần Khí nhướng mày với Vệ Đông Quân: Đừng nói chứ, tổ phụ ngươi nhìn người chuẩn thật đấy, cha ngươi đúng là cái nết đó y chang.

Vệ Đông Quân trừng mắt: Đừng có ngắt lời, nghe tiếp đi.

Lúc này, Tào Kim Hoa đột nhiên lên tiếng.

"Hồi lão gia đến nhà họ Tào chúng ta cầu thân, ông ấy đã nói một câu trước mặt tất cả mọi người trong họ Tào.

Ông ấy bảo: 'Ta nhắm trúng đại tiểu thư nhà các vị, thứ nhất vì nàng ấy là trưởng nữ nhà họ Tào, xưa nay trưởng nữ thường biết gánh vác; thứ hai là nghe đồn nàng ấy vừa biết đối nhân xử thế, lại vừa tháo vát việc nhà. Ta không có yêu cầu gì khác, chỉ cần nàng ấy quản được đứa con trai bất tài của ta là được'."

Nói đến đây, Tào Kim Hoa liếc nhìn chồng mình một cái: "Sau đó cha ta bảo với ta, thông gia nói câu này, rõ ràng là muốn con gánh vác cả chi trưởng nhà họ Vệ, ông ấy coi trọng con đấy.

Vốn dĩ ta không định lấy chồng xa, nhưng nghe vậy thì động lòng.

Nghĩ bụng được cha mẹ chồng coi trọng thì về làm dâu chắc sẽ không bị làm khó dễ, lại còn được giao quyền quản chồng, thế thì đời ta cũng chẳng đến nỗi nào.

Quả nhiên, ta về làm dâu mới được ba ngày, lão gia và phu nhân có việc gì cũng chỉ bàn bạc với mình ta thôi."

"Không chỉ có bản lĩnh, mà mắt nhìn người cũng rất tinh, dùng người cũng rất sáng suốt."

Ninh Phương Sinh kết luận xong, bèn chuyển hướng: "Trạch Trung, ngươi kể tiếp đi."

Còn kể gì nữa?

Chẳng còn gì để kể.

Vệ Trạch Trung cười hề hề, nụ cười còn đắng hơn cả hoàng liên.

"Dù sao thì từ lúc ta cưới vợ, cha ta chẳng thèm quản ta nữa, chuyện trong nhà cũng không cho ta can dự. Chỉ cần ta không gây họa là ông ấy lười chẳng buồn nhìn mặt, có nhìn thấy cũng chỉ nói vài câu là đuổi ta biến đi cho khuất mắt."

Ninh Phương Sinh nghe ra ý tứ trong lời nói: "Ý ngươi là, ngươi chỉ hiểu về Vệ Quảng Hành đến thế thôi sao?"

"Ta sợ ông ấy mà."

Vệ Trạch Trung vội tìm lý do bào chữa: "Ông ấy vừa sa sầm mặt xuống là chân ta đã run bần bật rồi. Ta đâu có làm quan như nhị thúc, cũng chẳng giống tứ thúc rảnh rỗi lại chạy vào thư phòng cha cãi nhau một trận. Ta..."

"Phương Sinh à, nói thế này cho vuông nhé."

Tào Kim Hoa nghe không nổi nữa, dứt khoát cắt ngang lời chồng.

"Đại gia nhà này ấy à, việc lớn không gánh được, việc nhỏ cũng chẳng quản xong. Ta mà nói chuyện nhân tình thế thái trong nhà là ổng nghe phát chán, mà hễ chán là lại chui tọt vào đạo quán, bảo là tìm chốn thanh tịnh. Nhà họ Vệ chưa bao giờ trông cậy vào ổng, ta cũng thế."

Vệ Trạch Trung: "..."

Haizzz!

Vì cái vụ chặt duyên này mà ruột gan phèo phổi của mình bị lôi ra phơi bày hết cả.

"Sống được như vậy kể cũng là cái phúc."

Ninh Phương Sinh an ủi Vệ Trạch Trung một câu không mặn không nhạt, rồi quyết định học theo Vệ Quảng Hành, dứt khoát coi ông ta như quân cờ bỏ đi.

"Còn đại nãi nãi thì sao, bà có thể cung cấp thông tin gì không?"

"Phương Sinh à, ta biết cái ngươi muốn nghe thực ra là chuyện của lão gia ở bên ngoài, nhưng cái ta có thể kể, chỉ là chuyện lão gia ở trong phủ mà thôi."

Tào Kim Hoa tư duy cực kỳ mạch lạc.

"Ta sẽ kể cho ngươi nghe nhà họ Vệ chúng ta bắt đầu thay đổi từ khi nào, biết đâu lại có ích cho việc chặt duyên của ngươi."

Đây mới đúng là người hiểu chuyện này.

Ninh Phương Sinh gật đầu: "Đại nãi nãi cứ nói."

"Thực ra, lúc ta mới về làm dâu nhà họ Vệ, chức quan của lão gia chưa cao, chỉ tầm thất phẩm. Quan thất phẩm ở kinh thành thì nhiều như nấm sau mưa.

Hơn nữa lúc đó Vệ phủ cũng không nằm ở phía Nam thành, cũng không rộng lớn như bây giờ, chỉ khoảng ba gian thôi. Kẻ hầu người hạ trong phủ cũng ít, ta nhớ rất rõ, lúc ta về, bên cạnh đại gia chỉ có hai gã sai vặt."

Ninh Phương Sinh hỏi: "Vậy... sự thay đổi bắt đầu từ khi nào?"

Tào Kim Hoa ngẫm nghĩ một lát: "Khoảng tám, chín năm trước gì đó. Thái thái hỏi xin ta một món của hồi môn, là bức tranh Bạch Ngọc Quan Âm Như Ý, bảo là để biếu cho Đặng Tương Sơ trong Nội các."

"Đúng, đúng, đúng."

Vệ Trạch Trung gật đầu lia lịa: "Từ đó trở đi, đường quan lộ của cha ta cứ thế mà phất lên như diều gặp gió."

Tào Kim Hoa ném cho chồng một ánh mắt 'Ông câm miệng lại cho ta'.

"Lúc đó tuy ta không quản việc nhà, nhưng bên phía phu nhân có việc gì cũng gọi ta sang. Ta nhớ rất rõ, từ lúc đó trở đi, chuyện thù tạc, quà cáp lễ tết trong phủ, đi biếu cũng nhiều, mà nhận về cũng lắm."

Ninh Phương Sinh: "Nói cách khác, Vệ Quảng Hành đã bám được vào Đặng Tương Sơ của Nội các, và bắt đầu quan vận hanh thông."

Hai chữ "bám vào" nghe thật chói tai.

Mặt Tào Kim Hoa cũng thoáng nóng lên.

"Cũng gần như thế. Dù sao thì cuộc sống cũng thay đổi rõ rệt từng ngày. Thái thái còn than thở với ta là suốt ngày phải tiếp khách khứa, chẳng được thanh tịnh như xưa."

Ninh Phương Sinh hỏi tiếp: "Đại nãi nãi có nhớ, trong số những người qua lại năm xưa, có người của Từ phủ không?"

Tào Kim Hoa im lặng một lát rồi lắc đầu: "Không có."

Sao lại không có được?

Vệ Đông Quân đứng bên cạnh sốt ruột: "Mẹ, mẹ chắc chắn không nhớ nhầm chứ? Mẹ thử nghĩ kỹ lại xem?"

"Không cần nghĩ."

Tào Kim Hoa khẳng định: "Dạo trước lão thái thái giao quyền quản gia cho mẹ. Mẹ có thói quen từ hồi còn con gái, đó là trước khi tiếp nhận cái gì cũng phải kiểm kê lại một lượt."

Vệ Đông Quân: "Mẹ kiểm kê sổ sách cũ à?"

Tào Kim Hoa liếc con gái: "Đâu chỉ sổ sách cũ. Mọi khoản thu chi, quà cáp lớn nhỏ trong phủ đều được ghi chép vào sổ, mẹ đã xem qua từng trang một, hoàn toàn không thấy hai chữ Từ Hành."

"Thế thì lạ thật."

Vệ Đông Quân gãi đầu khó hiểu: "Nhà mình với nhà họ Từ không qua lại, vậy sao Từ Hành lại nói tổ phụ có chấp niệm với ông ta?"

Trần Khí liên tưởng đến tình hình nhà mình: "Mẹ nuôi, sổ sách là những khoản công khai, thế còn những khoản ngầm thì sao?"

Tào Kim Hoa: "Khoản ngầm thì có, nhưng không nằm ở chỗ ta, chắc là do thái thái giữ."

Vệ Đông Quân bật dậy: "Con đi cầu xin tổ mẫu ngay đây."

"Khoan đã."

Ninh Phương Sinh gọi giật nàng lại, quay sang hỏi Tào Kim Hoa: "Đại nãi nãi, lúc bà tiếp quản nhà họ Vệ, trong sổ sách có tiền không?"

Tào Kim Hoa: "Có!"

Ninh Phương Sinh: "Ruộng đất có nhiều không?"

Tào Kim Hoa c.ắ.n môi: "Nhiều."

Ninh Phương Sinh: "Bổng lộc một tháng của Vệ Quảng Hành là bao nhiêu? Với mức bổng lộc đó, để tích cóp được cơ ngơi này, ông ta cần bao nhiêu năm?"

Tào Kim Hoa nghiến chặt hàm răng: "Phương Sinh, ngươi có gì cứ nói thẳng ra đi?"

Ninh Phương Sinh: "Số bạc này, số ruộng đất này, đều là do ông ta tham ô mà có, đúng không?"

Giọng Tào Kim Hoa bắt đầu run rẩy: "Lão gia có tham hay không, ta không biết. Ta chỉ biết... chỉ biết là... người đến biếu xén không ít."

"Cho nên..."

Ninh Phương Sinh cười nhạt một tiếng: "Hai chữ 'Gian thần', đâu có oan uổng cho ông ta?"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.