“Lão tam nhà ta...”
Dù đã mấy chục năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc đến đứa con ấy, giọng Bạch thị vẫn không kìm được mà run rẩy.
“Nó là đứa ngoan ngoãn, nghe lời nhất. Chẳng ngốc nghếch như lão đại, ruột để ngoài da; cũng chẳng giống lão nhị tinh ranh, lúc nào cũng vắt óc suy tính để kiếm chác chút lợi lộc từ chỗ ta.
Lão tam tâm tư tinh tế, tính tình lại lương thiện.
Từ nhỏ nó đã quấn lấy ta. Mới tí tuổi đầu đã biết vác cái ghế đẩu, ngồi ngay cạnh nhìn ta quán xuyến việc nhà, xem ta tính toán sổ sách. Xem mệt rồi thì gục luôn lên đùi ta, nhắm mắt ngủ ngon lành.
Nó chẳng quấy cũng chẳng khóc, dễ nuôi hơn bất cứ đứa nào.
Có đôi khi ta chịu ấm ức từ chỗ lão gia, người ngoài không biết, ta cũng chẳng bao giờ hé răng nửa lời, thế mà đứa trẻ ấy lại nhìn thấu hết.
Nó hay tranh thủ lúc vắng người, chạy đến nắm tay ta, thơm lên má ta rồi thủ thỉ: ‘Mẹ ơi, đợi con lớn lên, mẹ về sống với con nhé, con sẽ không để mẹ phải chịu ấm ức chút nào đâu’.”
Vệ Trạch Trung nghĩ thầm: Đúng là gặp ma rồi, sao hắn lại không biết Tam đệ là người tình cảm như thế nhỉ?
Trần Khí: Mới mấy tuổi đầu mà tâm tư đã sâu sắc như vậy, thảo nào mà c.h.ế.t yểu.
Vệ Đông Quân: Hèn chi tổ mẫu mãi vẫn không buông bỏ được chuyện của Tam thúc.
Lúc này, Ninh Phương Sinh lên tiếng: “Con cái trên đời này, có người đến để báo ân, có kẻ đến để báo oán. Vệ Tam gia là người đến để báo ân.”
“Chỉ tiếc là...” Bạch thị thở dài một tiếng não nề: “Năm bảy tuổi, Tam nhi bị nhiễm phong hàn. Mời lang trung về xem, ông ta bảo chỉ cần uống vài thang t.h.u.ố.c là khỏi. Nào ngờ t.h.u.ố.c thang uống hết mà bệnh tình chẳng những không thuyên giảm, lại còn nặng thêm.
Lang trung không chữa được thì đổi sang Thái y, nhưng Thái y cũng chẳng chẩn ra được bệnh gì, kê vài thang t.h.u.ố.c thì thấy bệnh tình có vẻ từ từ khá lên.
Nhưng cũng chẳng khỏi hẳn được, cứ tái đi tái lại mãi, người nó thì ngày càng gầy rộc đi. Khốn nỗi đúng lúc ấy, người đàn bà bên ngoài của lão gia cũng đổ bệnh, mà bệnh tình cũng nguy kịch.
Ông ấy phải lo cho cả hai đầu, lại thêm công việc ở nha môn nên bận tối mắt tối mũi, chẳng thể nào phân thân ra được. Ông ấy nghĩ dù sao bên cạnh Tam nhi vẫn còn có ta, nên đã lơ là nó một chút.
Nửa năm sau, người đàn bà kia qua đời, lão gia đau lòng muốn c.h.ế.t đi sống lại.
Ta nói với ông ấy về bệnh tình của Tam nhi, nhưng ông ấy đang chìm đắm trong nỗi đau riêng, tai này qua tai khác, chỉ bảo ta cứ tìm Thái y, cứ cho uống t.h.u.ố.c đi. Mấy ngày sau, bệnh của Tam nhi đột ngột trở nặng.
Đêm nó đi, tay nó nắm chặt lấy tay ta, sống c.h.ế.t không chịu buông. Ta dỗ nó ngủ, nó nhắm mắt được một chốc lại mở bừng ra, trân trân nhìn ta.
Ta hỏi: ‘Tam nhi, sao con không ngủ?’
Nó bảo: ‘Mẹ, con muốn nhìn mẹ thêm một chút’.
Đến nửa đêm về sáng, nó bảo: ‘Mẹ ơi, con mệt rồi, con muốn ngủ’.
Ta ôm nó vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về, ru nó ngủ.
Ta cứ ngỡ nó đã ngủ say, nào ngờ đến khi trời sáng, mới phát hiện người trong lòng đã lạnh ngắt từ bao giờ.”
Nhắc đến đây, giọng Bạch thị nghẹn ngào, nhưng hốc mắt lại khô khốc không còn nước mắt.
“Lúc lão gia chạy đến, ta vẫn còn ôm chặt cứng Tam nhi trong lòng. Ông ấy định tiến lên bế đứa bé đi, nhưng ta nhất quyết không chịu.
Ông ấy lao vào giằng lấy, ta bèn gào thét vào mặt ông ấy, điên cuồng như một kẻ mất trí, bất chấp tất cả mà c.h.ử.i rủa ông ấy đã hại c.h.ế.t con ta...”
Trong phòng tĩnh lặng như tờ, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Không một ai dám lên tiếng.
Ông trời muốn dày vò một người mẹ, cách tàn nhẫn và tuyệt vọng nhất chính là ban cho bà ấy một đứa con, rồi lại tàn nhẫn cướp nó đi.
“Cũng chính từ ngày hôm đó, thái độ của lão gia đối với ta thay đổi hẳn. Ông ấy bắt đầu quan tâm, ân cần với ta hơn. Cứ tan sở ở nha môn là ông ấy chạy ngay về nhà.
Chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng bàn bạc với ta, thậm chí còn kể cho ta nghe vài chuyện trong triều đình.”
Bạch thị cười như mỉa mai: “Ta chưa bao giờ ngờ tới, cái giá để đổi lại một người chồng, lại là mạng sống của đứa con trai ta đứt ruột đẻ ra.”
Nghe đến đây, Ninh Phương Sinh lẽ ra nên hỏi một câu: “Ông ấy đã kể cho phu nhân nghe những chuyện gì trong triều?”.
Nhưng đối diện với một bà lão đang chìm trong hồi ức bi thương, hắn ngẫm nghĩ một chút rồi chọn cách an ủi: “Hẳn là ông ấy đã hiểu được tâm tư của phu nhân đều đặt hết ở cái nhà này, cũng biết bản thân mình đã sai nên muốn tìm cách bù đắp.”
Lần này, Bạch thị không nhìn Ninh Phương Sinh. Ánh mắt bà mơ màng nhìn về phía Vệ Trạch Trung, dường như bà đang nhìn xuyên qua hắn để tưởng tượng ra dáng vẻ trưởng thành của Tam nhi.
Hồi lâu sau, bà mới cất tiếng: “Thần y à, cậu nói không sai. Ta là một người rất thực tế. Khi Tam nhi mất, thực tâm ta hận ông ấy lắm, nhưng ta còn phải dựa vào ông ấy để sống nốt nửa đời sau, nên hận thù cũng chỉ dám giấu chặt trong lòng.
Sau này ngẫm lại, người phụ nữ ông ấy yêu nhất đã c.h.ế.t, đứa con trai út cũng mất, chuyện ở quan trường lại chẳng thuận lợi, ông ấy sống cũng đáng thương lắm, nên nỗi hận ấy dần dần cũng phai nhạt đi.”
Lúc này, Ninh Phương Sinh mới mở lời hỏi: “Chuyện ở nha môn của ông ấy vì sao lại không thuận lợi?”
Bạch thị đáp: “Là do ông ấy luôn cảm thấy u uất vì không được trọng dụng.”
Ninh Phương Sinh thắc mắc: “Thưa phu nhân, một người thực tế như ông ấy, sao có thể u uất vì không được trọng dụng chứ?”
“Người sống thực tế không có nghĩa là không có nguyên tắc. Lão gia là người đọc sách thánh hiền, cốt cách vẫn là người tốt. Thêm nữa lúc đó tuổi trẻ khí thịnh, trong triều có những chuyện dơ bẩn, cái ông ấy chướng mắt thì nhiều, mà cái thuận mắt thì ít.”
Bạch thị cười khổ một tiếng.
“Ông ấy cứ nghĩ dựa vào năng lực và bản lĩnh của mình thì kiểu gì cũng sẽ được nở mày nở mặt, nhưng muốn xuất đầu lộ diện đâu có dễ dàng như thế.
Kinh thành Tứ Cửu này nhân tài nhiều như lá mùa thu. Các mối quan hệ tầng tầng lớp lớp, chằng chịt như mạng nhện. Nếu không phải là người nằm trong tấm lưới đó, thì đừng hòng mơ tưởng đến chuyện leo lên cao.
Cho dù có dốc hết sức trâu bò leo được lên tấm lưới ấy, thì cũng chẳng chịu nổi cảnh ‘một đời vua, một đời thần’.
Hoàng đế thay đổi, một tấm lưới mới lại được dệt nên. Người trên tấm lưới cũ cứ thế rụng rơi lả tả, còn kẻ trên tấm lưới mới thì lũ lượt trèo lên.
Lão gia khi ấy mới ngoài ba mươi, còn chưa phân biệt được ai là phe cánh của ai, thì làm sao mà đắc chí cho được.”
Mấy lời này vừa thốt ra, ánh mắt mọi người nhìn Bạch thị đều thay đổi.
Nhất là Vệ Đông Quân.
Nàng từng về quê cũ ở huyện Ký Dương một lần. So với sự phồn hoa của Tứ Cửu thành, nơi đó nhỏ bé đến mức không đáng nhắc tới.
Ngồi xe ngựa đi dạo một vòng, chưa đến nửa canh giờ đã đi hết cả huyện thành.
Một người con gái xuất thân từ nơi nhỏ bé, theo chồng lên kinh thành, dần dần đứng vững gót chân, từng bước bước vào giới quý phu nhân cửa cao nhà rộng, cuối cùng đối nhân xử thế đều khéo léo, chu toàn...
Tổ mẫu quả thực không đơn giản chút nào.
Đúng lúc này, chỉ nghe Ninh Phương Sinh hỏi: “Không biết vào thời điểm đó, Vệ lão gia có từng nhắc về người tên là Từ Hành với phu nhân không?”
“Có phải là cái người cuối cùng đập đầu vào cột mà c.h.ế.t không?”
“Đúng là hắn.”
Bạch thị cau mày, suy nghĩ hồi lâu: “Có nhắc tới.”
Ngoài Bạch thị ra, trong phòng còn bốn người thì ba người đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
Vệ Trạch Trung: Cuối cùng cũng có manh mối.
Trần Khí: Đợi mãi mới đến đoạn này.
Vệ Đông Quân: Ninh Phương Sinh đúng là ung dung bình tĩnh, dẫn dắt từng chút một.
Ninh Phương Sinh dùng giọng điệu dửng dưng như không có gì quan trọng, nhạt nhẽo hỏi: “Phu nhân có thể kể chi tiết cho ta nghe chuyện giữa hai người họ được không?”
“Từ Hành tuổi còn trẻ mà đã làm đến chức Cố mệnh đại thần, thực sự là quyền cao chức trọng. Lão gia một lòng một dạ muốn bám víu lấy hắn ta.”
Người ta thường nói việc xấu trong nhà không nên vạch áo cho người xem lưng, nhưng giờ chồng đang ngồi trong ngục tối, Bạch thị cũng chẳng còn gì phải kiêng dè.
“Lão gia đã vắt óc suy tính, dùng đủ mọi thủ đoạn, nào là nhờ vả quan hệ, nào là tiệc tùng, biếu xén... cách gì cũng thử qua rồi, nhưng Từ Hành kia nhất quyết không thèm để mắt tới ông ấy.
Mời tiệc thì không đến.
Biếu quà thì trả lại.
Lão gia tức đến nổ phổi, mắng Từ Hành đúng là hòn đá trong hố xí, vừa thối lại vừa cứng.”
Người trong phòng ai nấy đều c.h.ế.t lặng, người này nhìn người kia, vẻ mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
Chẳng lẽ...
Chỉ vì Từ Hành không chịu thu nhận Vệ Quảng Hành về dưới trướng, nên đến tận bây giờ, Vệ Quảng Hành vẫn còn ôm chấp niệm với Từ Hành?
Chuyện này...
Sao có thể như thế được!?
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]