Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 521: Cãi vã




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Trong phòng lúc này, than trong lò cháy đượm hơn, lửa hồng rực rỡ, thế nhưng từ lòng bàn chân mỗi người lại dâng lên một luồng hơi lạnh vô cớ.

Ninh Phương Sinh trầm ngâm giây lát rồi hỏi: “Phu nhân, Vệ lão gia một lòng muốn đầu quân dưới trướng Từ Hành, ngoài việc ông ấy quyền cao chức trọng ra, còn có nguyên nhân nào khác không?"

Chuyện đã quá lâu rồi, Bạch thị hồi tưởng lại.

"Lão gia rất cảm phục con người Từ Hành. Ông ấy nói tính tình Từ Hành thẳng thắn nhưng vẫn biết cương nhu đúng lúc, lại biết biến thông. Hơn nữa, ông ấy thực tâm muốn làm chút chuyện có ích cho bá tánh, tốt hơn gấp vạn lần mấy tên quan lại chỉ biết nịnh hót trong triều."

"Vậy... lý do Từ Hành không coi trọng Vệ lão gia là gì?"

"Chuyện này..."

Bạch thị bị hỏi bất ngờ, ngập ngừng một lúc lâu mới đáp: “Nguyên nhân thực sự thì lão gia chưa từng nói với ta. Ta trộm nghĩ, có khi nào Từ Hành chê lão gia nhà ta quá ham danh lợi, quá toan tính luồn cúi hay không?"

Vệ Đông Quân nghe vậy, trong lòng chẳng dễ chịu chút nào.

Tổ mẫu vì muốn giữ chút mặt mũi cho tổ phụ trước mặt đám con cháu nên mới nói nước đôi như vậy.

Ẩn sau sự ấp úng đó, chắc hẳn năm xưa tổ phụ vì muốn dựa hơi Từ Hành mà đã làm không ít chuyện tự hạ thấp thể diện của mình.

Mà con người Từ Hành, qua lời Hứa Tận Hoan kể thì có thể thấy được ông ấy là người có quy tắc, có tôn nghiêm.

Một kẻ đầy toan tính, chỉ chăm chăm tìm cách leo cao như tổ phụ, dĩ nhiên chẳng thể nào lọt vào mắt xanh của ông ấy được.

"Duyên phận giữa người với người mỗi khác. Có người mới gặp lần đầu đã thấy hợp, có kẻ nhìn nhau cả chục lần vẫn chẳng lọt mắt xanh."

Ninh Phương Sinh cười với Vệ Đông Quân, nói đỡ một câu: "Có lẽ hai người bọn họ không có duyên phận."

Vệ Đông Quân gật đầu, cố gắng tỏ ra bình thản như không có chuyện gì.

Nhưng trong lòng nàng lúc này lại như nước sôi sùng sục.

Không trách mình nảy sinh tà niệm được.

Chỉ trách Người Chặt Duyên quá thấu hiểu lòng người.

Trên đời này làm gì có cô gái nào cưỡng lại được sự thấu hiểu ân cần đến thế.

Haizz.

Nàng đúng là trúng tà thật rồi.

"Tổ mẫu, vậy sau đó thì sao ạ?" Nàng hỏi.

"Làm gì còn sau đó nữa. Lão gia thấy Từ Hành đúng là kẻ dầu muối không ăn, cứng đầu cứng cổ, nên cũng tắt hẳn ý định đó, từ ấy về sau không bao giờ nhắc đến tên ông ta với ta nữa."

Cái gì?

Hết rồi sao?

Bốn người trong phòng lại một lần nữa nhìn nhau ngơ ngác.

Trố mắt đứng hình!

Vệ Đông Quân sốt ruột: "Tổ mẫu, tổ phụ thật sự không bao giờ nhắc đến Từ Hành nữa sao?"

Bạch thị lắc đầu.

Vệ Đông Quân gặng hỏi: "Hai nhà cũng không có qua lại gì ạ?"

Bạch thị vẫn lắc đầu.

Không giao du.

Chẳng qua lại.

Vậy thì chấp niệm ở đâu ra?

Môi Vệ Đông Quân run lên, nàng ngước mắt nhìn Ninh Phương Sinh.

Ninh Phương Sinh từ từ nheo mắt lại, suy luận: "Đường Từ Hành đi không thông, cho nên ông ấy mới chuyển sang đầu quân cho Đặng Tương Sơ?"

"Lão gia bảo, người ta không thể treo cổ trên một cái cây mãi được, trong triều những kẻ lợi hại đâu chỉ có mỗi mình Từ Hành."

Bạch thị dừng một chút rồi nói tiếp: “Nhưng lão gia cũng không đầu quân cho Đặng Tương Sơ ngay đâu, ở giữa còn cách một khoảng thời gian khá dài mấy năm lận. Mấy năm đó, lão gia dần dần nắm rõ được đường đi nước bước trong chốn quan trường, cũng gây dựng được chút ít thành tích chính trị, lúc ấy mới lọt vào mắt xanh của Đặng Tương Sơ."

"Phu nhân." Ninh Phương Sinh thong thả tiếp lời, giọng điệu vẫn bình thản nhưng nội dung lại sắc bén: “Bảy năm trước, thời cuộc đột nhiên biến động, chỉ sau một đêm mà thay trời đổi đất. Ngay sau đó, Từ Hành đập đầu vào cột mà c.h.ế.t. Khi Vệ lão gia nghe được tin này, ông ấy có nói gì không? Hoặc là... có biểu hiện gì bất thường không?"

Dứt lời, bàn tay đang lần tràng hạt của Bạch thị khựng lại.

Cùng lúc đó, bầu không khí trong phòng như ngưng đọng.

Yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng thở cũng không nghe thấy.

Tim Vệ Đông Quân thót lên tận cổ họng.

Câu hỏi này không chỉ liên quan đến Từ Hành, mà còn dính dáng đến cái đêm mưa gió năm ấy. Biết đâu chừng còn có thể thăm dò xem đêm đó tổ phụ có nhúng tay vào hay không?

Trần Khí liếc nhìn Ninh Phương Sinh đầy kinh hãi: Sao hắn thông minh quá vậy?

Vệ Trạch Trung lén lau mồ hôi tay: Toang rồi, sợ đến mức muốn tè ra quần luôn.

Thế nhưng, mặc kệ Vệ Trạch Trung có muốn đi vệ sinh đến mức nào, Bạch thị vẫn ngậm chặt miệng, mặt sa sầm, không hé răng nửa lời.

"Phu nhân."

Ninh Phương Sinh nhìn sâu vào mắt Bạch thị, giọng điệu trở nên cực kỳ nghiêm nghị.

"Trần Tuần có nói với ta, Vệ lão gia vào ngục ngoài tội tham ô, còn dính líu đến vụ án bảy năm về trước. Phu nhân nếu mong Vệ lão gia bình an vô sự thì tốt nhất nên nói thật. Bằng không chuyến đi này của chúng ta coi như công cốc, mà số bạc Trạch Trung bỏ ra để cứu cha hắn cũng xem như ném xuống sông xuống biển."

Vệ Trạch Trung ngớ người: "..." Ta bỏ tiền ra lúc nào nhỉ?

Trần Khí thầm nghĩ: "..." Hắn gọi thẳng tên ca ca ta, chứng tỏ quan hệ thân thiết lắm đây.

Vệ Đông Quân gật gù: "..." Mượn danh nghĩa Trần Tuần để gây sức ép cũng tốt.

Quả nhiên.

Dưới áp lực nặng nề, giọng Bạch thị run rẩy cất lên: “Vụ việc bảy năm trước, lão gia rốt cuộc có nhúng tay vào hay không, ta thật sự không biết. Ta chỉ biết khoảng thời gian đó, lão gia thường xuyên vắng nhà. Ta hỏi ông ấy đi đâu, ông ấy liền quát mắng, bảo ta là đàn bà chốn nội trạch thì bớt lo chuyện bao đồng.

Từ sau khi lão tam mất, ông ấy đã rất ít khi to tiếng với ta. Ta có thể nhận ra tâm trạng ông ấy rất tệ, tính khí cả người trở nên nóng nảy, đụng chút là bùng nổ.

Lão gia vốn là người trầm ổn, sao có thể dễ nổi nóng như vậy được? Lúc đó ta đã đoán chắc trong lòng ông ấy đang giấu chuyện gì đó, mà lại là chuyện tày đình.

Mỗi khi có tâm sự, ông ấy sẽ ngủ lại thư phòng, không chịu gặp ai cả.

Đợt đó, chừng khoảng một tháng trời, ông ấy toàn ngủ ở thư phòng. Ta căn bản không gặp được mặt chồng, mà có gặp thì ông ấy cũng nói ba câu hai điều rồi đuổi khéo ta đi."

Tiêu rồi.

Tiêu tùng thật rồi.

Hai cha con họ Vệ nhìn nhau: Biểu hiện khác thường rõ ràng như thế, cha / tổ phụ chắc chắn có dính líu rồi.

Trần Khí nhẩm tính: Khoảng một tháng trời? Đó chẳng phải là thời gian mưu tính cùng Đặng Tương Sơ sao?

Ba người này trong lòng đều đang mải mê tính toán suy suyển, nên không ai nhận thấy khóe môi Ninh Phương Sinh chợt nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

"Phu nhân, bà kể tiếp đi."

"Tin tức Từ Hành đập đầu vào cột mà c.h.ế.t, ta là đàn bà chốn nội trạch làm sao biết được, là do lão tứ nhà ta..."

Bạch thị nhìn Ninh Phương Sinh, giọng điệu bỗng trùng xuống.

"Hôm đó lão tứ đột ngột xông vào thư phòng của lão gia, hai cha con cãi nhau một trận kịch liệt. Ta vội vàng chạy tới mới biết Từ Hành đã c.h.ế.t rồi."

Trận cãi vã đó, Vệ Đông Quân nhớ không rõ lắm, nhưng vẫn còn chút ấn tượng.

Nàng nhớ mình định chạy đi xem Tiểu thúc có bị đòn không, nhưng lại bị mẹ giữ chặt lấy, cấm tiệt không cho đi đâu cả.

Vệ Trạch Trung thì nhớ rất rõ.

Hôm đó hắn không có ở phủ, đi đạo quán chơi cả ngày, về đến nơi nghe tin cha và Tứ thúc cãi nhau nên chạy đi tìm Tứ thúc, định bụng dạy dỗ vài câu.

Làm con cái ai đời lại đi cãi nhau tay đôi với bố, còn ra thể thống gì nữa?

Đến nơi thì thấy Tứ thúc đang ngồi uống rượu giải sầu một mình trong thư phòng.

Hắn vừa định mở miệng, Tứ thúc đã gầm lên: Cút!

Hắn đành xám mặt mày lủi đi, trong lòng tự nhủ mình làm con cũng dở, làm ca ca cũng chẳng xong, thôi thì đến đạo quán c.h.é.m gió chuyện thần thánh ma quỷ với mấy đạo sĩ là hợp nhất.

Giờ ngẫm lại mới thấy không bình thường.

Tứ thúc dù có ngỗ ngược đến đâu cũng sẽ không đời nào bảo ca ca ruột mình "cút". Chắc chắn mười phần là đã xảy ra chuyện lớn.

Lúc này, chỉ nghe Ninh Phương Sinh hỏi tiếp: "Phu nhân, vì sao bọn họ lại cãi nhau?"

"Ta làm sao biết được vì sao bọn họ cãi nhau?"

Bạch thị day day lồng n.g.ự.c đang tức tối.

"Ta hỏi lão gia, lão gia bảo ta bớt lo chuyện người khác. Ta đi hỏi lão tứ, miệng nó kín như bưng, cạy răng cũng không nói nửa lời. Cũng chính từ lúc đó, Vệ gia chúng ta không còn ngày nào yên ổn.

Hai cha con bọn họ cứ hễ gặp mặt, nói được vài câu là lại lao vào cãi vã. Hễ cãi nhau là lão gia lật bàn, còn lão tứ thì quay lưng bỏ đi. Nó đi một mạch là đi biệt tăm cả nửa tháng trời.

Ta hỏi lão tứ: 'Con định không cần người mẹ này nữa sao?'.

Lão tứ bảo: 'Con về cái nhà này là để thăm mẹ. Nếu không phải vì có mẹ ở đây thì cái nhà này con cũng chẳng thèm về nữa'."

Nước mắt Bạch thị bất chợt lăn dài, bà lẩm bẩm: “Cha con chúng nó trước đây đâu có như vậy, đâu có như vậy..."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.