Đầu này, Dư Xác dán mắt vào đống ngân phiếu mà thèm khát nuốt nước bọt. Ở đầu kia, Vệ Đông Quân cũng vừa thao thao bất tuyệt báo cáo hết tiến độ chặt duyên, rồi bưng chén trà lên, tu một hơi cạn sạch.
Gian sảnh hoa vắng bóng người ngoài, Hạng Diễm đích thân rót thêm trà cho nàng. Nước trà mới rót được lưng chừng, phu nhân bỗng khựng lại, đôi mắt đăm đăm nhìn xoáy vào Vệ Đông Quân.
Vệ Đông Quân thừa hiểu sự bàng hoàng trong lòng nàng ấy. Kỳ thực, lúc nghe Ninh Phương Sinh phân tích rành rọt về sợi dây liên kết giữa đường chặt duyên, lằn ranh t.ử vong cùng cục diện triều chính, chính nàng cũng kinh ngạc, cũng nhấp nhổm âu lo, thậm chí còn thấy rờn rợn sợ hãi. Chỉ là nàng không dám bộc lộ ra ngoài mà thôi.
"Hạng phu nhân, giờ không phải lúc để sững sờ đâu. Kỳ hạn chặt duyên của Từ Hành chỉ còn vỏn vẹn hai ngày cuối cùng, chúng ta thật sự cạn thời gian rồi. Nếu không thì ta cũng chẳng phải đơn thương độc mã chạy đến đây."
Hạng Diễm nhìn những vệt hằn đỏ đầy mỏi mệt trong mắt thiếu nữ, nặng nề buông tiếng thở dài: "Ta biết duyên nợ của Từ Hành vốn gian truân để cắt đứt, nhưng nào ngờ lại trắc trở đến nhường này. Càng không ngờ rằng mọi chuyện lại móc nối với nhau, lôi cả tranh đấu triều cương vào cuộc. Thật sự quá mức phi lý."
"Hạng phu nhân, không phải là phi lý." Vệ Đông Quân đứng dậy, ánh mắt tĩnh lặng nhìn thẳng Hạng Diễm, khẽ gằn từng chữ: "Mà là quỷ dị."
Hạng Diễm thoáng rùng mình ớn lạnh.
Trong người nàng chảy một nửa dòng m.á.u của Chu gia. Gia tộc họ Chu có tài bói toán thần sầu, bấm độn đoán định sinh t.ử kiếp người, ban đêm ngắm thiên tượng là tỏ tường mọi chuyện trên thế gian. Từ nhỏ nàng đã mưa dầm thấm đất, còn chuyện quái đản nào mà chưa từng nghe qua.
Vậy mà giờ đây, chỉ một tấm lưới đã bủa vây bao nhiêu sinh mạng, bao nhiêu con người mang trong mình hằng hà sa số những ràng buộc chằng chịt, phức tạp, dệt chặt cả quá khứ lẫn hiện tại vào nhau...
Thử hỏi làm sao nàng không nảy sinh nghi ngờ cho được: Tấm lưới này do kẻ nào đan ra? Kẻ nào đang đứng sau giật dây thao túng tất cả? Hay phải chăng đây thực chất chỉ là màn kịch do ông trời an bài?
Ánh mắt Hạng Diễm đanh lại, nàng vươn tay đè vai ép Vệ Đông Quân ngồi xuống, rồi tự mình trở về chỗ cũ.
"Đông Quân à, quá khứ của gã Bùi Cảnh này nói đơn giản thì cũng rất đơn giản, mà nói phức tạp thì lại rườm rà vô cùng. Ngươi nhất định phải lắng nghe cho thật kỹ.”
“Phu nhân cứ yên tâm, ta sẽ không để lọt ra ngoài dù chỉ là nửa chữ."
"Bùi gia vốn là dòng dõi trâm anh thế phiệt. Y thuật không chỉ vang danh khắp thành Tứ Cửu mà xét trên toàn cõi Hoa Quốc cũng thuộc hàng số má."
Hạng Diễm từ tốn kể lại ngọn ngành...
Bùi gia mỗi đời đều sản sinh ra một nhân tài kiệt xuất về y thuật, tiến cung nhậm chức trong Thái y viện, đồng thời nắm giữ ngôi vị gia chủ. Theo thông lệ, gia chủ Bùi gia đều là con đích trưởng, nên việc kế thừa y bát luôn diễn ra êm xuôi hợp lý. Nhưng đến đời phụ thân của Bùi Cảnh thì lại nảy sinh biến số.
Cha ông ta tên Bùi Ngụ, tuy là đích xuất nhưng lại chẳng phải con trưởng. Bùi Ngụ xếp thứ hai trong nhà, bên trên vẫn còn một người đại ca ruột thịt. Có lẽ khi nhào nặn vị đại ca này, ông trời lỡ chợp mắt một nhịp, nên y học y thuật dốt nát chẳng có chút thiên phú nào. Trái lại, khi tạo ra Bùi Ngụ, ông trời rõ ràng đã ưu ái hơn hẳn.
Mới còn nhỏ tuổi, Bùi Ngụ đã bộc lộ năng khiếu thiên bẩm xuất chúng. Trạc mười mấy tuổi đầu đã có thể chẩn mạch, kê đơn khám bệnh hệt như một đại phu thực thụ. Người cha ruột thấy vậy thì còn lăn tăn gì nữa, bèn sớm phó thác cơ ngơi họ Bùi vào tay nhị công tử.
Chính thê của vị gia chủ đương nhiệm luôn là người được chỉ định qua các cuộc liên hôn danh gia vọng tộc. Thê t.ử của Bùi Ngụ mang họ Quý, gia thế bên nhà ngoại vô cùng hiển hách, cả hai vị huynh trưởng của bà đều làm quan to trong triều. Chưa hết, Quý gia còn ít nhiều có dây mơ rễ má với vị Hiền Thái tôn đương thời, cũng chính là Cảnh Bình Đế sau này.
Dù cuộc hôn nhân giữa Bùi Ngụ và Quý thị chỉ là tuân theo lời bà mối định đoạt, nhưng sau khi thành thân tình cảm phu thê lại vô cùng mặn nồng. Chút tiếc nuối duy nhất là Quý thị muộn màng đường con cái.
Mẹ già của Bùi Ngụ từ nhỏ đã luôn thiên vị con cả. Việc con lớn lỡ duyên với chức gia chủ luôn là một niềm trăn trở canh cánh trong lòng lão thái thái. Thêm nữa, môn đăng hộ đối của nhà con dâu lại trổi vượt hơn hẳn Bùi gia khiến bà không thể lên mặt xoi mói, đây lại là niềm uất ức thứ hai.
Để khỏa lấp những bức bối ấy, lão thái thái nhẫn tâm ép Bùi Ngụ phải nạp thiếp. Nữ nhân được chọn mang họ Tiền, xuất thân từ bên ngoại của lão thái thái.
Nào ngờ, đầu này vừa rước thiếp vào cửa, đầu kia Quý thị đã báo hỉ cấn thai. Mười tháng t.h.a.i nghén mang nặng đẻ đau, hạ sinh một cậu quý t.ử đặt tên là Bùi Tiếu.
Chừng vài tháng sau, Tiền di nương cũng hoài thai, thêm mười tháng t.h.a.i nghén, sinh ra cậu con thứ đặt tên Bùi Cảnh.
Bùi Ngụ chung thủy ân ái với vợ kết tóc, tất nhiên cũng dồn phần nhiều sự thiên vị cho đích t.ử Bùi Tiếu. Không ngờ, khi tác tạo nên Bùi Tiếu, ông trời bất thình lình lại ngái ngủ thêm lần nữa.
Bùi Tiếu hoàn toàn mù tịt về y học, đừng nói đến "vọng, văn, vấn, thiết", cậu ta lơ ngơ đến mức ngay cả tên thảo d.ư.ợ.c cũng chẳng nhớ nổi, đích thị là một kẻ hồ đồ. Trong khi đó, Bùi Cảnh lại thừa hưởng trí thông minh xuất chúng hệt phụ thân. Mười mấy tuổi đầu đã có thể tháp tùng cha đi bắt mạch xem bệnh.
Chuyện này khiến Bùi Ngụ lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan: Chọn đứa con trai nào gánh vác vị trí tân gia chủ Bùi gia đây?
Bản thân Bùi Ngụ thừa kế sự nghiệp tuy không phải trưởng nhưng ít nhất cũng là đích, còn để một thứ t.ử lên ngôi gia chủ, chắc chắn sẽ rước lấy những lời đàm tiếu cười rụng răng thiên hạ. Hơn nữa, thế lực Quý gia cũng đâu dễ bề chấp thuận.
Dưới sự bất đắc dĩ, Bùi Ngụ vạch ra một kế sách: Vung tiền mua cho đại công t.ử một chức quan mọn ở Tăng Lục Ty. Tính toán của ông rất rạch ròi: Đích t.ử đã có sẵn chức vị quan trường trên vai, dẫu mù y thuật, tương lai cũng đủ sức chèo chống cơ nghiệp gia tộc. Nếu cưới được một hiền thê đảm đang, sinh thêm vài ba nhi tử... Trong số các cháu, thế nào cũng có đứa được ông trời chiếu cố. Khi đó ông sẽ dốc toàn lực vun đắp, chẳng lo không uốn nắn ra một vị gia chủ tài ba đứng mũi chịu sào.
Mục tiêu cốt lõi của kế sách này chính là: Đời con đã bỏ đi thì vẫn còn đời cháu.
Bùi Ngụ vừa nghĩ vậy, cũng từng bước rập khuôn làm theo như thế. Nào ngờ, người tính đâu bằng trời tính.
Bùi Tiếu từ nhỏ đã có một người bạn thân thiết tên là Tạ Tri Phi. Tạ gia cũng là hào môn vọng tộc. Đại ca của Tạ Tri Phi, chính là nhân vật được Cảnh Bình Đế ủy thác chức Cố mệnh Đại thần.
Năm nhược quán, Tạ Tri Phi gặp gỡ một yêu nữ họ Yến, qua lại gần gũi rồi hai người nảy sinh tình cảm. Yêu nữ đó lại có một tỳ nữ tinh thông võ nghệ mang họ Lý. Cũng chẳng hiểu cơ sự thế nào, Bùi Tiếu vậy mà lại nhìn trúng cô tỳ nữ họ Lý nọ.
Một là yêu nữ, một là thân phận tỳ nữ. Tạ gia và Bùi gia sao có thể chấp nhận mối nghiệt duyên này!
Ai ngờ hai vị công t.ử bột này lại dở chứng, ruồng bỏ cả song thân, rũ sạch cả áo mũ quan trường, một mực bỏ trốn theo hầu hai tỷ muội yêu nữ nọ.
Công t.ử Tạ gia vốn xếp thứ ba trong nhà, bên trên còn tận hai người ca ca, chẳng lo không có người nối dõi nghiệp lớn. Khổ nỗi Bùi Ngụ chỉ có vỏn vẹn hai người con trai, đứa đích trưởng duy nhất lại cắp nón bỏ chạy, nên cơ đồ đành phó thác hết vào tay tiểu t.ử Bùi Cảnh.
May mắn thay, Bùi Cảnh cũng rất biết điều phấn đấu, không chỉ lọt vào mắt xanh của Cảnh Bình Đế mà còn rước được vị thứ xuất út nữ của Tạ gia về làm chính thất. Dần dà, dù mang danh thứ xuất, Bùi Cảnh không chỉ đứng vững gót chân trong nội bộ Bùi gia, mà con đường thăng tiến chốn Thái y viện cũng ngày càng rạng rỡ.
Sau này khi Bùi Ngụ cáo quan thoái ẩn dưỡng lão, theo lẽ tự nhiên, Bùi Cảnh thuận nước đẩy thuyền lên thay thế. Hễ long thể Cảnh Bình Đế đau ốm nhức đầu sổ mũi, y như rằng lại đích danh gọi Bùi Cảnh dâng t.h.u.ố.c bắt mạch. Chỉ trong vòng một hai năm ngắn ngủi, ông ta đã trở thành một đại danh y rực sáng cả Thái y viện.
Hạng Diễm nói đến đây, chợt dừng lại chốc lát.
"Đông Quân à, những lời ta vừa mới giãi bày, kỳ thực chỉ là bề nổi của câu chuyện. Còn ẩn sâu bên dưới lớp vỏ bọc ấy, lại là một ẩn tình khác."
Vệ Đông Quân sững người. Thực ra, những thâm cung bí sử Hạng Diễm vừa kể, nàng ít nhiều cũng từng loáng thoáng nghe song thân phiếm đàm. Nhưng nàng vạn vạn không ngờ rằng, những uẩn khúc này lại còn chia làm mặt nổi và bề chìm.
"Hạng phu nhân, mau nói đi."
"Thực ra..." Hạng Diễm đột ngột nở nụ cười nhạt: “Nữ nhân họ Yến kia hoàn toàn chẳng phải yêu nữ, mà cô nương họ Lý nọ cũng tuyệt nhiên không phải tỳ nữ. Thân phận thực sự của hai người bọn họ cao quý đến mức người thường khó lòng tưởng tượng được."
Vệ Đông Quân: "..." Trời đất, khó lòng tưởng tượng nổi rốt cuộc là cao thấu nhường nào cơ chứ?
"Nhưng do danh tính của họ không liên quan gì đến chuyện chặt duyên, ta cũng không lạm bàn thêm, ngươi không cần phải bận tâm. Tuy nhiên có một điều, ngươi nhất định phải nhớ kỹ.”
“Là điều gì?”
“Việc Bùi Cảnh lọt được vào mắt xanh của Cảnh Bình Đế, một phần lớn nguyên do lại xuất phát từ hai nghịch t.ử Bùi Tiếu và Tạ Tri Phi."
Đến đây, Hạng Diễm cố ý hạ giọng thì thầm: “Hai kẻ đó, thời Cảnh Bình Đế còn là Hoàng Thái tôn, từng có mối thâm tình huynh đệ gắn bó keo sơn hệt như thủ túc."
Cái gì cơ? Còn tình như thủ túc ư?
Vệ Đông Quân kinh ngạc tới mức quên cả chớp mắt.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]