Chờ đợi, ngoài việc khiến người ta cảm thấy ngột ngạt đến nghẹt thở, còn mang theo một sự phấn khích âm ỉ.
Lúc này, Vệ Đông Quân đã chẳng còn thấy đói nữa. Đôi mắt y như sói, gườm gườm nhìn chằm chằm ra cửa lớn.
Đường "chặt duyên" của Từ Hành tính đến thời điểm hiện tại đã đứt ra ba đường: đường âm hồn, đường t.ử vong và đường triều tranh. Thế nhưng, trên đường t.ử vong lại vừa phát hiện ra một điểm chung chí mạng: Đàm Kiến và Tống Bình đều có dính líu đến người trong cung. Mà đường t.ử vong này, lại kết nối trực tiếp với chặt duyên.
Phát hiện này khiến Vệ Đông Quân lập tức tràn trề lòng tin. Lưới nhện dù có giăng dầy đặc đến đâu thì cũng sẽ có ngày lần ra được đầu mối, tất cả chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Dư Xác, Dư Xác, tin tức của ngươi mau tới đi!
…
Một canh giờ sau.
"Két… rầm!" Cánh cửa khách đ**m rốt cuộc cũng có động tĩnh.
Tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng đứng bật dậy, nét mặt căng thẳng tột độ. Thế nhưng, người bước vào lại là Tiểu Thiên Gia.
Ninh Phương Sinh vội bước tới đón: "Hạng phu nhân nói sao rồi?"
Tiểu Thiên Gia khẽ dời chân sang một bên, để lộ Hạng Diễm đang bước ra từ phía sau. Nàng vẫn giữ nguyên bộ nam trang, chỉ khoác thêm một chiếc áo choàng lớn. Vừa cởi mũ trùm đầu xuống, nàng vừa nói: "Chuyện này có dính líu đến Bùi Cảnh, ta ở nhà quả thực ngồi không yên, thế nên dứt khoát tới đây luôn."
Ai dám bảo Hạng Diễm tính tình lạnh nhạt, không có tình người cơ chứ?
Trong lòng Ninh Phương Sinh chợt dâng lên một luồng hơi ấm: "Hạng phu nhân, mau, ngồi xuống uống chén trà nóng đã."
"Khoan hẵng vội." Hạng Diễm cởi áo choàng ném cho Tiểu Thiên Gia, ánh mắt nhanh chóng quét một vòng: "Tất cả lại đây ngồi đi, nghe ta kể về lai lịch của bức họa kia."
Mọi người lập tức xúm lại. Vợ chồng đại phòng ngồi cạnh nhau, Trần Khí và Tiểu Thiên Gia chen chúc trên một chiếc ghế dài. Vệ Đông Quân thấy ngại khi phải chen lấn với Ninh Phương Sinh nên dứt khoát ngồi sát bên cạnh Hạng Diễm.
Nhìn sáu gương mặt đang vây quanh mình lúc này, lòng Ninh Phương Sinh chợt dâng lên một cảm xúc khó tả. Những năm qua, bầu bạn với hắn luôn chỉ là một ngọn đèn leo lét, một ấm trà nhạt. Hắn thậm chí không còn nhớ nổi lần cuối cùng có nhiều người quây quần bên mình như thế này là từ khi nào nữa.
"Ngồi đi, những người chặt duyên." Hạng Diễm khẽ kéo áo Ninh Phương Sinh: "Ban đầu ta cũng không nhớ nổi bức tranh đó được vẽ vào lúc nào, nhưng trên đường tới đây, ngẫm nghĩ kỹ lại thì cuối cùng cũng nhớ ra."
Ninh Phương Sinh ngồi xuống vị trí chủ tọa: "Xem ra, bức họa đó nhất định phải có điểm gì đặc biệt."
"Đặc biệt ở chỗ năm tháng vẽ ra nó." Hạng Diễm chậm rãi kể: "Năm đó, hoàng đế ngự giá thân chinh, xuất binh đ.á.n.h Ngõa Lạt. Bức tranh này được vẽ ngay trước thềm hoàng đế xuất chinh."
Ninh Phương Sinh nhíu mày: "Phu nhân có thể nói chi tiết hơn được không?"
"Thực ra cũng chẳng có gì nhiều để nói. Hoàng đế ngự giá thân chinh vốn dĩ không phải chuyện nhỏ, trong triều bấy giờ chia làm hai luồng ý kiến: một bên ủng hộ, một bên phản đối. Trong số những người phản đối, tiếng nói của Từ Hành là gay gắt nhất. Ông ta cho rằng hoàng đế vẫn chưa đủ năng lực để tự mình cầm quân. Nhưng lúc bấy giờ hoàng đế đã trưởng thành, đâu còn nghe lọt tai lời Từ Hành nữa. Người mà hoàng thượng gần gũi nhất khi ấy chính là tên thái giám tâm phúc Tiết Uyên. Nghe đồn khoảng thời gian đó, Từ Hành và Tiết Uyên đấu đá nhau cực kỳ khốc liệt.
Thế nhưng, mớ bòng bong trên triều đình chẳng có chút liên can nào tới Hứa Tận Hoan. Hắn vẫn ngày ngày uống rượu của hắn, vẽ tranh của hắn. Bùi Cảnh và Hứa Tận Hoan quen biết nhau, cũng là nhờ ta đứng giữa chắp mối.
Hứa Tận Hoan quanh năm chìm trong ma men, uống rượu lại chẳng biết điểm dừng, lâu ngày sinh ra bệnh dạ dày. Ta đành ép hắn đến tìm Bùi Cảnh khám bệnh. Bùi Cảnh chỉ thu của Hứa Tận Hoan một lạng bạc tiền chẩn trị, nhưng lại đưa ra một yêu cầu: Đợi khi nào Hứa Tận Hoan rảnh rỗi, phải vẽ cho y một bức tranh."
Nghe đến đây, trên mặt tất cả mọi người đều lộ ra biểu cảm thì ra là thế.
"Quy tắc vẽ tranh của Hứa Tận Hoan là phải đi theo người được vẽ suốt mười ngày. Đến ngày thứ mười, Bùi Cảnh vừa từ Thái y viện trở về, ngay cả quan phục còn chưa kịp thay thì Từ Hành đột ngột tới gõ cửa." Hạng Diễm ngừng một nhịp rồi tiếp tục: "Ông ta chất vấn Bùi Cảnh tại sao lại xúi giục hoàng đế xuất chinh. Bùi Cảnh đáp rằng, hoàng đế đã lớn, có năng lực, có khí phách, cớ sao phải cản trở? Hai người lời qua tiếng lại vài câu rồi nổ ra tranh cãi. Chỉ cãi được vài câu, Từ Hành đã tức giận phất tay áo bỏ đi.
Lúc Từ Hành đến, Hứa Tận Hoan vừa hay đang đi cầu tiêu. Lúc trở ra bắt gặp cảnh tượng này, trong lòng vô cùng chấn động, bấy giờ mới âm thầm vẽ lại."
Vệ Đông Quân chợt bừng tỉnh: "Nói như vậy thì giữa Bùi Cảnh và Từ Hành có mâu thuẫn xung đột."
Trần Khí gật gù: "Và điểm mâu thuẫn chính là ở chuyện hoàng đế thân chinh."
Tào Kim Hoa chen vào: "Bọn họ một kẻ xúi giục, một người phản đối."
Vệ Trạch Trung chép miệng: "Ý kiến bất đồng, tự nhiên sẽ nhìn nhau thấy ghét."
Chỉ riêng Ninh Phương Sinh không nói lời nào, đôi lông mày nhíu chặt lại, chìm trong trầm tư. Thấy hắn suy nghĩ, tất cả đều nín lặng không dám mở miệng, chỉ đăm đăm nhìn hắn.
Tiểu Thiên Gia trong lòng vốn đang cất giấu tâm sự, quan sát sắc mặt Ninh Phương Sinh vài bận, cuối cùng nhịn không được bèn hạ giọng nói: "Tiên sinh, bên ngoài bắt đầu giới nghiêm rồi."
Ninh Phương Sinh giật mình bừng tỉnh.
Tiểu Thiên Gia nói tiếp: "Lúc nãy về đây, trên đường xuất hiện rất nhiều binh mã. Trông không giống người của Ngũ Thành, toàn là binh lính mặc áo giáp, ép chúng ta phải mau chóng về nhà."
Hạng Diễm bổ sung thêm: "Ta thấy, có vẻ như là người trong quân đội."
"Cặp cha con đó rốt cuộc cũng bắt đầu hành động rồi." Sắc mặt Ninh Phương Sinh thoắt cái trắng bệch: "Thế này thì càng bất lợi cho việc chặt duyên của chúng ta. Người bên ta không ra ngoài được, mà người bên Dư Xác… e là cũng khó mà vào đây."
Vệ Đông Quân vừa nghe đã sốt ruột: "Vậy thì đêm nay chẳng hóa ra uổng phí công cốc sao?"
Trần Khí: "Nếu lãng phí đêm nay, chúng ta sẽ chỉ còn lại đúng một ngày một đêm nữa thôi."
Tào Kim Hoa vò đầu bứt tai: "Ây da da, ai là kẻ có chấp niệm, chúng ta vẫn chưa xác định được mà!"
Vệ Trạch Trung than vãn: "Xong rồi, xong đời rồi…"
"Bịch!"
Tiếng kêu gào của Vệ Trạch Trung im bặt.
Âm thanh gì vậy?
Tất cả mọi người trong phòng đưa mắt nhìn nhau, không ai biết tiếng động vừa rồi phát ra từ đâu.
Ninh Phương Sinh ra hiệu: "Thiên Tứ, ra ngoài xem thử."
"Ta cũng đi." Trần Khí đứng phắt dậy, vươn cánh tay dài hất mạnh Thiên Tứ ra phía sau, tự mình xông đến cửa trước rồi mạnh tay kéo toạc cánh cửa.
Bên ngoài trống hoác, ngay cả một bóng ma cũng chẳng có.
"Kỳ lạ thật." Trần Khí lẩm bẩm, vừa định nhấc chân bước qua ngạch cửa thì cánh tay bất ngờ bị kéo giật lại: “Làm gì thế?"
Hắn quay đầu trừng mắt nhìn Tiểu Thiên Gia đang bám theo phía sau. Chỉ thấy Tiểu Thiên Gia đảo mắt nhìn xuống mặt đất ngoài bậu cửa. Trần Khí mở to mắt nhìn theo.
Đệt! Ánh mắt của Thiên Gia đúng là không đùa được, thế này mà cũng nhìn thấy.
Trong lúc Trần Khí còn đang ngẩn tò te, Thiên Tứ đã nhặt nắm giấy vụn ngoài cửa lên. Gọi là nắm giấy thì chưa chính xác lắm, bởi bên trong còn bọc một hòn đá nhỏ. Đập vào cửa không kêu cái "bịch" thì kêu cái gì?
Thấy trên giấy có chữ, Thiên Tứ vội vàng đưa cho Ninh Phương Sinh. Hắn nhận lấy tờ giấy, ghé sát vào ngọn đèn để đọc.
"Trên giấy viết gì vậy?" Trần Khí đóng cửa lại, lao đến như một cơn gió: "Có phải tin từ chỗ Dư Xác gửi tới không?"
"Đúng là của Dư Xác gửi, trên này viết..." Ninh Phương Sinh ngẩng đầu lên, nét mặt ngưng trọng: "Cha ngươi lén lút giúp thái giám và cung nữ đổ buôn đồ đạc, trong cung có người bảo kê cho ông ta."
Trần Khí vỗ tay cái đét: "Quả nhiên, cha ta cũng có dính líu tới người trong cung."
Không ai đáp lời hắn. Tất cả đều đưa mắt nhìn nhau, im như hến.
Mẹ kiếp, quả nhiên không nằm ngoài dự đoán! Những kẻ nằm trên đường dây t.ử vong này, hóa ra đều có chung một đặc điểm: Tất cả đều dính líu đến người trong cung!
Trong không gian tĩnh lặng như tờ, Vệ Đông Quân từ từ cất lời: "Nói tóm lại, Thẩm Nghiệp Vân và Bùi Cảnh, trong hai người bọn họ, ai có quan hệ với trong cung, người đó chính là kẻ chúng ta cần chặt duyên."
Vừa dứt lời.
"Rầm!"
Một tiếng động chát chúa vang lên, cánh cửa khách đ**m bất ngờ bị ai đó đạp tung. Tất cả mọi người trong phòng thót tim kinh hãi.
Đã giờ này rồi, còn là kẻ nào nữa?
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]